iv. Da diết

Tùy Chỉnh


Vĩ cầm du dương
Người đưa tay chuốt
Thanh âm tuyệt trần
Đổ lệ mắt ai
                                                               •
Nếu nói đến độ xa hoa của buổi tiệc tối hôm nay thì khỏi phải bàn rồi, vì nhà Springblade vốn nổi tiếng với những bữa tiệc cầu kỳ và tinh tế. Khóe môi Công tước Leo Wildlife nhếch lên hài lòng, và không chỉ bởi món súp ngon tuyệt trước mặt chàng, mà còn vì nhan sắc kiều diễm đang ngồi trước mặt chàng đây - tiểu thư Capricorlina Springblade.
Ái chà, nhìn kìa, ánh mắt vị Công tước lướt đi trên chiếc sống mũi thanh tú, hàng chân mày kiêu kỳ, nhảy nhót trên đôi bờ vai mảnh khảnh trắng ngần, làn môi đỏ mọng, và rồi là đôi mắt biếc xanh. Đẹp đẽ làm sao chứ! Đôi mắt Leo thích thú chiêm ngưỡng nàng tiểu thư bé nhỏ, và càng cố nén sự hứng thú của mình hơn khi thấy ánh mắt của mình đã làm rùng mình sinh vật tinh tế kia, thật đáng yêu.
Thế nhưng suốt cả bữa ăn, mặc cho những món ăn ngon lành có thể sánh với những thứ cao lương mỹ vị bậc nhất  cứ liên tục được bày ra, Capricorlina chẳng thể nào tập trung vào đĩa thức ăn trước mặt mình được. Nàng thấy khó chịu khi ánh mắt của vị Công tước điển trai luôn dành cho mình, thực ra không hẳn là khó chịu, mà gần giống như ngượng ngùng hơn, và đồng thời, nàng cũng cảm thấy dường như đôi mắt kia có thể nhìn thấu suốt tất cả. Nàng thấy như mình bị lột trần ra trước mặt chàng, trước đôi mắt sắc sảo kia, một cách chân thực và trần trụi nhất, như thể chẳng có gì mà nàng có thể giấu giếm dưới đôi mống mắt óng vàng đó. Và cảm giác ấy khiến một luồng tia điện nhỏ chạy xẹt liên tục dưới da nàng, khiến nàng rùng mình, ửng hồng đôi má và gai gai sau gáy.
Capricorlina không nói nhiều trong bữa ăn, và phần lớn thời gian thì nàng cũng  tìm cách để tránh né ánh mắt liên tục của chàng Công tước Leo. Nội dung chủ yếu của cuộc trò chuyện trên bàn tiệc chỉ xoay quanh cha mẹ nàng và hai cha con vị Công tước về vấn đề làm ăn của họ và vài chuyện linh tinh khác. Thế nên nàng chỉ thực sự chú ý đến mọi người khi một giọng nói cất lên, nhắc đến tên nàng:
- Thế nên thưa tiểu thư Springblade, cô có thể cho chúng ta xin ý kiến chứ? - Capricorlina giật mình, cứng người. Giọng nói trầm ấm mà có phần ranh mãnh này, chẳng thể thuộc về ai khác ngoài Leo Wildlife hết. Capricorlina có thể cảm thấy mặt mình hơi tái, vì nãy giờ nàng có để ý gì đâu, không ngờ lại đột ngột thế này.
- Ơ xin lỗi, nhưng ngài có thể làm ơn nhắc lại vấn đề mà ngài vừa hỏi được không ạ, Công tước Wildlife? Tôi nghe chưa rõ. - Capricorlina bất đắc dĩ nhoẻn cười, vô cùng gượng gạo và thiếu tự nhiên, hỏi lại vấn đề mà nãy giờ mình chẳng hề chú ý.
Cái nhếch miệng của vị Công tước Wildlife trẻ tuổi càng thích thú tợn. Chàng khẽ nghiêng đầu qua một bên, một tia sáng lấp lánh lóe lên từ sâu thẳm đáy mắt.
- Chúng ta vừa thảo luận rằng, không biết có nên đốn hạ một phần rừng Dan để xây dựng một nhà máy tơ sợi mới hay không, tiểu thư Springblade à, có lẽ cô nên tập trung hơn, vì đây là một vấn đề không nhỏ chút nào cả.
Capricorlina đỏ mặt. Nàng bất giác lúng túng mấy giây, nhưng sự chế giễu đầy ẩn ý trong giọng nói của Leo Wildlife đã làm cái phần kiêu hãnh trong nàng trỗi dậy. Cố gắng đè nén nỗi ngượng ngùng xuống dù mặt vẫn ửng hồng, Capricorlina tiếp lời, một cách mạnh dạn và quyết đoán, gần như trở về với sự sáng suốt và sắc bén hằng ngày, để trả đũa cho hành động mà nàng cho là Công tước đã vô cùng coi thường mình:
- Không thưa ngài, tôi nghĩ rằng chúng ta không nên làm việc đó.
- Vì sao cô lại nói vậy, hả tiểu thư? - Leo thích thú.

- Vì tôi thấy rằng điều đó không cần thiết, thưa ngài. - Capricorlina kiên quyết trả lời.
- Ta thì nghĩ rằng đó là việc nên làm, tiểu thư à, vì nếu mở thêm một nhà máy nữa, cơ hội cạnh tranh với thị trường quốc tế của chúng ta sẽ ngày càng được mở rộng, sản lượng tăng, nguồn lợi thu về cũng nhiều hơn trước, như thế thì cả nhà cô và ta đều có lợi cả. Ấy là chưa nói, điều đó sẽ mang lại cơ hội việc làm cho rất nhiều người, cô không thấy sao?
Tranh luận, quả là việc mà Capricorlina Springblade thích nhất và cũng giỏi nhất trên đời, nàng giấu một nụ cười nhẹ sau khóe môi rồi lao vào cuộc chiến với Công tước Leo Wildlife:
- Thưa ngài, nhưng như vậy chẳng phải sẽ tác động rất lớn đến xung quanh hay sao? Rừng Dan là khu rừng già đã sống suốt cả một thiên niên kỷ, đóng một vai trò quan trọng trong văn hóa bản địa và trong tiềm thức mỗi người dân nơi đây, vì vậy, đốn hạ rừng Dan chưa chắc là một ý kiến hay mà có khi còn bị người dân nơi đây phản pháo lại và không đồng tình ủng hộ. Rừng Dan còn là một môi trường sinh thái quan trọng nơi có hàng trăm loài vật đa dạng về chủng loài sinh sống, vì thế việc làm này còn có thể coi là một việc vô nhân đạo đó, thưa ngài.
- Nhưng chẳng phải chúng ta nên có một chút hy sinh để làm được việc lớn hay sao, tiểu thư Springblade? - Càng lúc Leo càng thấy cô tiểu thư này thú vị, chẳng những không hề não rỗng như mấy cô tiểu thư "danh giá" chàng từng gặp, mà còn rất can đảm. Can đảm đến khó tin.
- Nhưng sự hy sinh này không đáng, thưa Công tước! Nếu mở một nhà máy ở đây, chẳng những phá hủy hệ sinh thái nơi này, mà nó còn khiến mật độ dân số không đồng đều khi người dân từ những vùng nông thôn đều kéo về thành thị nườm nượp, từ đó, nhiều vấn đề khác về xã hội sẽ còn phát sinh hơn nữa, chẳng phải ngài quá rõ rồi sao?
Capricorlina quá khí thế khi tham gia cuộc tranh luận này, mà Leo cũng chẳng phải dạng vừa. Cuộc tranh cãi chỉ kết thúc khi Hầu tước Springblade cảm thấy mình hơi bị ra rìa và không khí  quá căng thẳng, nên ông đã đề nghị một chuyến đi dạo ra sau khu vườn cho thay đổi không gian. Tất nhiên là ai cũng bằng lòng.
Thế là mọi người cùng ra sau khu vườn của gia tộc Springblade. Nơi đây quả xứng với chữ "mùa xuân" của dòng họ này và là khu vườn có một không hai của đất nước này vì nó quá đẹp đi! Khu vườn đủ sức khiến người ta phải trầm trồ ngưỡng mộ vì trăm loài hoa đua sắc thắm rực rỡ quanh năm tựa như lúc nào cũng là mùa xuân , nồng hương thơm ngát, và về đêm thì mùi hương càng quyến rũ sâu sắc lòng người. Tất nhiên ai cũng trầm trồ mê mẩn trước khu vườn tuyệt mỹ, dường như chỉ trừ Công tước Wildlife trẻ tuổi, người chẳng hề có bất kỳ biểu hiện nào gọi là có chút động lòng trước vẻ đẹp của thiên nhiên nơi đây giống như cha mình đang làm.
Dạo được một vòng thì dường như Hầu tước Springblade mới sực nhớ ra điều gì đó. Ông bèn ra hiệu mọi người dừng cuộc thưởng ngoạn một chút, và bắt đầu nói:
- Thưa hai vị Công tước, tôi thiết nghĩ có lẽ hai vị nên dừng chân một chút để lắng nghe tiếng vĩ cầm của con bé nhà tôi. Đến lúc này tôi mới sực nhớ, vì cũng quá lâu rồi tôi quên chưa nghe con bé kéo vĩ, quá bận rộn ấy mà! Nên tại sao con không biểu diễn cho chúng ta nghe một khúc nhạc hay nhỉ, con gái yêu dấu. Tiệc ngon và nhạc hay, còn gì tuyệt hơn nữa, phải không Rose bé bỏng của cha?
Capricorlina bất ngờ. Nàng bối rối giây lát, chẳng hiểu sao bỗng dưng cha nhớ đến chuyện này. Nhưng nàng chợt bắt gặp ánh mặt bỏng rát của Leo, và cơn rùng mình khao khát chiến thắng cái vẻ ngạo mạn đáng ghét kia lại nổi dậy trong nàng, và nàng nhận một lời thách đấu vô hình bằng ánh mắt. Capricorlina dứt khoát cầm lấy cây vĩ nàng hầu Aisha vừa dâng lên, và bắt đầu kéo.
Những nốt nhạc thánh thót bắt đầu nhảy nhót giữa không gian thanh vắng đượm hương hoa. Bỗng nhiên, mọi người im phăng phắc, ngay cả cây lá, hoa cỏ và ngọn gió cũng im nốt, như thể sợ phá hỏng sự hoàn hảo của từng thanh âm vẹn đầy đang thoát ra từ đôi bàn tay nhỏ nhắn duyên dáng đang thoăn thoắt đưa đàn. Khúc nhạc chảy ra từ một trái tim réo rắt, chảy ra từ một niềm đam mê vô tận, chảy ra từ những xúc cảm mãnh liệt đang cuộn xoáy trong lòng người thiếu nữ trẻ và vươn lên cao, trở thành điều gì đó hơn cả một "khúc nhạc" bình thường. Nó như một tiếng nói từ tâm hồn con người.  Giai điệu cứ lúc trầm lúc bổng, lúc lại da diết và du dương, như một sợi chỉ mảnh, quấn chặt vào tim người ta, và siết chặt nó, lúc rời lúc buông, lúc cuồng lúc giữ.
Leo ngây người, như thể âm nhạc đã khóa chặt chàng. Chàng cũng biết kéo vĩ, và những thanh âm đẹp đẽ nhưng lẻ loi kia đang thoát ra càng thôi thúc chàng muốn tiến đến bên nàng, và cùng nàng hòa nhịp khúc vĩ cầm day dứt. Tiếng nhạc ấy như thể hoà hợp cùng nhịp tim đập của chàng, và Leo thấy mình dường như đã tìm được một mảnh linh hồn đồng điệu. Khúc nhạc gợi nhớ cho chàng những ký ức vụn vỡ từ quá khứ nào đó. Leo nghe có tiếng gì vỡ nát trong lòng mình. Thời gian như thể ngưng đọng, và rồi bỗng khi một nốt nhạc vút cao của Capricorlina vừa dứt, ngọn gió cũng chẳng kìm được ham muốn mà rì rào vút theo cùng nàng, cả cỏ cây hoa lá cũng hòa nhịp điệu.
Capricorlina thả hồn say sưa. Nàng không muốn dứt đâu, nhưng nàng biết đến lúc nàng nên dừng rồi. Thế là nàng dừng lại, và rồi thật ngạc nhiên khi thấy tất thảy mọi người đều đứng im như phỗng. Rồi đột nhiên tất cả vỡ òa, không gian thanh vắng chợt vỡ tan khi mọi người đều đồng loạt vỗ tay khen thưởng. Capricorlina ngượng ngùng, sắc đỏ cứ lan dần trên gương mặt nàng thật kiều diễm, và rồi nàng ngẩng mặt tìm kiếm một ánh mắt để kiêu hãnh thách thức. Nhưng đột nhiên sự háo thắng trong người nàng bỗng phanh lại cái két. Nàng thấy chàng đứng đó, lặng im, và sâu dưới mống mắt vàng rực kia có thứ gì đó vừa vỡ lách cách. Mắt chàng lấp lánh một thứ cảm xúc gì đó mà Capricorlina chẳng thể gọi tên, nhưng nó khiến tim nàng đập nhanh hơn và mặt càng ửng đỏ.
Sau đó nàng không rõ lắm chuyện gì xảy ra, vì thần trí nàng cứ trên mây. Chỉ biết rằng cha con Công tước sau đó tán thưởng nàng và ra về. Nhưng chẳng biết bằng cách nào đó, một nụ hôn đã được trao tặng lên môi nàng, nhẹ phớt thôi, tựa cái chạm của một cánh hoa, mang vị của đêm và nắng, cùng một ánh mắt ranh mãnh, trước khi chàng mất hút.
Capricorlina bất giác đưa tay chạm vào môi, nơi một nụ hôn vừa lưu dấu, và đỏ bừng mặt, một cách dữ dội, chẳng thể dập tắt được, như thể có một ngọn lửa vừa được thổi bùng lên.