CHƯƠNG 94: TÌNH ĐẦU LÀ QUẢN GIA (P5)

Tùy Chỉnh


"Có điều, trước khi tra được thân phận của ông già Noel...."
Lăng Mộ Ngôn nhướn mày liếc một cái, nhìn Quốc Vương bệ hạ nào đó đang trầm tư, cười như không cười nói, "Các hạ có phải đã quên gì rồi không, ví như.... Vấn đề mà chúng ta còn chưa giải quyết nào đó?"
Louis bị đánh gãy suy nghĩ cũng không tức giận, chỉ là có một tia mê mang chợt lóe trong mắt, "Cái gì?"
Vấn đề gì? Hắn có quên cái gì sao? Quốc Vương bệ hạ nhíu mày, nhớ lại một hồi trong đầu, sau khi không có kết quả, hắn lắc lắc đầu đầy chắc chắn, "Không có, giữa chúng ta không có vấn đề gì hết, ngươi đại khái nhớ lầm rồi."
Lăng Mộ Ngôn nhìn bộ dạng đương nhiên này của hắn, quả thực bị chọc tức đến muốn cười, cậu cười lạnh, mở miệng châm chọc, "Ta nghĩ nếu hệ thống ký ức của các hạ không có vấn đề gì, như vậy hẳn còn nhớ ra câu nói lúc trước của tôi? Các hạ vô duyên vô cớ xông vào phòng của tôi, chẳng lẽ cho rằng không cần cho tôi một cái công đạo sao? A, ngài vì tuổi quá lớn nên mới hay dễ quên à, vậy thì ta có thể thông cảm, dù sao đạo lý tốt đẹp như kính già yêu trẻ, ta vẫn còn hiểu được."
Louis: "...."
Lăng Mộ Ngôn cười giả, "Ta giả thiết, các hạ có lẽ sẽ cho ta một lý do giải thích ngài vì cái gì mà mỗi đêm đúng vào giờ này đều tới phòng của ta?"
Louis: "...."
Trầm mặc nửa ngày, Quốc Vương bệ hạ mặt đầy thận trọng thử hỏi, "Nếu ta nói.... Không có lý do gì thì sao?"
Lăng Mộ Ngôn đột nhiên thu liễm tươi cười, mặt không biểu tình nhìn hắn, sau đó trên trán rõ ràng thấy được một cái gân xanh đang nổi lên.
".... Được rồi, vừa nãy ta chỉ nói đùa mà thôi, ngươi không cần để ý." Louis hơi hơi lui ra sau, vẻ mặt vẫn chăm chú nghiêm túc như trước, "Nếu ngươi nhất định muốn một cái lý do.... Kỳ thật ta chỉ là vì cảm thấy tò mò về các ngươi mà thôi."
.... Cho dù có giả vờ như nghiêm túc đứng đắn, nhưng cũng không giấu được ánh mắt chột dạ của ngài đâu, Quốc Vương đại nhân!
".... Ngài đây là đang qua loa ta sao?" Lăng Mộ Ngôn hơi hơi nheo đôi mắt hồng diễm lệ lại, nguy hiểm mà tràn ngập dụ hoặc, hỏi.
"Sao thế được?" Louis đương nhiên thề thốt phủ nhận, sau đó có ý nói sang chuyện khác, "Có lẽ ngươi có thể đổi xưng hô với ta, ví như gọi tên của ta?"
Lăng Mộ Ngôn cười như không cười quét mắt nhìn hắn một hồi, mãi cho đến khi Louis bị nhìn đến trong lòng có chút lo sợ bất an – trời biết hắn vì cái gì sẽ như vậy – mới lười biếng nói, "A, ta đây có vinh hạnh được biết tên của các hạ hay không?"
Louis ngẩn ra, lúc này mới giật mình, khó trách cậu vẫn luôn gọi hắn là các hạ, thì ra Croys còn chưa biết tên của hắn sao?
Vì thế, hắn mặt đầy nghiêm túc thận trọng, vươn tay ra, "Ta là Louis Eviden Waltcis, rất vinh hạnh được quen biết ngươi."
Lăng Mộ Ngôn nhìn thật sâu hắn một cái, trong đôi mắt màu máu mang theo chút nghi hoặc và xem kỹ, cuối cùng cũng vươn tay ra bắt, "Croys Lăng Manfino."
∑(⸧⸰∏⸰;)⸧ Lúc trước không phải Louis đã từng giới thiệu mình rồi sao! Ngôn Ngôn, hai anh làm chuyện ngốc như vậy thật sự không thành vấn đề?!
001 yên lặng quay đầu đi, lệ rơi đầy mặt, nam thần nhà nó bị cái tên Vampire cũ kỹ vô tri kia dạy hư rồi, làm sao đây QAQ
"Croys, ngươi có muốn về thế giới Vampire không?" Quốc Vương bệ hạ trầm ngâm một chút, đột nhiên hỏi.
"Về?" Lăng Mộ Ngôn ngáp một cái, chậm rì rì nói, "Trước không nói đến chuyện ta đến từ Phương Đông, ta và tiểu thư chưa từng đi qua thế giới tộc Vampire ở Phương Tây, từ nơi nào mà có thể dùng cái từ 'về' này?"
"Được rồi, vậy ngươi có nghĩ tới thế giới tộc Vampire?" Quốc Vương bệ hạ biết nghe lời sửa lại từ, lại hỏi.
Lăng Mộ Ngôn đương nhiên quyết đoán, "Đương nhiên là không rồi."
Louis: "...."
Tuy rằng bị nghẹn một chút, nhưng Quốc Vương bệ hạ vẫn chưa từ bỏ ý định, nhịn không được truy hỏi, "Vì sao? Ngươi là Vampire mà, nếu đã không thể quay về Phương Đông, đến thế giới tộc Vampire Phương Tây không phải là chuyện rất bình thường sao?" Nói xong, hắn lại nói, "Đương nhiên, nếu ngươi có chút gì đó...."
Quốc Vương bệ hạ dừng một chút, tựa hồ không biết nên dùng từ thế nào, "Kỳ thật ngươi cũng có thể nói cho ta, có lẽ ta sẽ giúp được gì đó, dù sao ở tộc Vampire, lời nói của ta vẫn.... Có chút trọng lượng."
Nghe vậy, Lăng Mộ Ngôn không khỏi nhướn mày, chậm rì rì liếc hắn, "Không vì cái gì cả, ta chỉ không muốn đi mà thôi, không được à? Ta cho rằng, mình vẫn có quyền lựa chọn sinh sống ở đâu, không sai đi?"
Louis: ".... Không sai."
Vì sao cứ cảm thấy Croys hình như không có hảo cảm gì với hắn, là ảo giác sao?
Quốc Vương bệ hạ khẽ nhíu mày, có chút chần chờ thầm nghĩ.
"Vậy ngươi còn hỏi nhiều như vậy làm gì?" Lăng Mộ Ngôn thấy không thú vị, nhẹ nhàng hừ một tiếng.

.... Cậu tuyệt đối có ý kiến với mình, lần này Louis rốt cuộc cũng đã xác nhận.
.... Nhưng mà hắn đã chọc Croys lúc nào sao? Quốc Vương bệ hạ cảm thấy hoang mang sâu sắc với chuyện này.
Mà khi Quốc Vương bệ hạ chuẩn bị thăm dò, cửa phòng đột nhiên bị gõ vang.
"Croys, Croys!" Giọng nói mềm mại ủy khuất của trẻ con vang lên ngoài cửa, thì ra là Rollia đang gõ cửa.
Lăng Mộ Ngôn ngẩn ra, theo bản năng nhìn qua Louis cũng giật mình, mà trùng hợp là, Louis cũng đang nhìn lại cậu.
Sau đó, Quốc Vương bệ hạ thấy rõ ràng trong đôi mắt phượng ma mị cao quý như hai khối ruby kia, đang chậm rãi dâng lên phòng bị....
Croys đang phòng bị hắn?! Quốc Vương bệ hạ không khỏi có chút tức giận, đây là lần đầu tiên hắn thật lòng đi kết giao với một Vampire, nhưng cái tên Vampire này cư nhiên vẫn âm thầm phòng bị hắn!
Louis nghĩ như vậy, trong lòng không khỏi có chút nghẹn khuất, dù sao Quốc Vương bệ hạ luôn luôn cao cao tại thượng đã quen với chuyện Vampire đứng trước mặt hắn là phục tùng nghe theo, chưa bao giờ có Vampire nào dám đối xử với hắn như vậy. Vì thế, sắc mặt của Quốc Vương bệ hạ càng thêm đen thui – mặc dù ở trong mắt người ngoài, nó vẫn chẳng có khác biệt gì so với lúc bình thường ┐ ( ┘ ▼ └ ) ┌
"Croys? Croys, ngươi có ở bên trong không?" Tựa hồ cảm thấy bên trong im lặng có chút kỳ quái, Rollia không khỏi lên tiếng hỏi.
Thấy Lăng Mộ Ngôn vẫn nhìn chằm chằm vào mình như trước, cũng không có ý đi mở cửa, Louis biết cậu sợ mình gây bất lợi với cô bé ở ngoài cửa kia, hắn hừ lạnh một tiếng, xoay người nhảy ra ngoài.
Cậu thật sự rất để ý cô bé kia. Louis đứng ở ngoài cửa chính, quay đầu lại, nhìn thoáng qua cái cửa sổ còn phát sáng kia, không chút do dự biến mất tại chỗ.
"Croys, sao giờ ngươi mới mở cửa? Chẳng lẽ ngươi ngủ?" Cuối cùng cửa cũng được người bên trong mở ra, Rollia lập tức nhào qua ôm lấy eo của Lăng Mộ Ngôn, nghi hoặc hỏi.
Emma, Croys không những có cặp chân dài mà eo cũng thật mềm, hơn nữa, bộ dạng chỉ mặc áo sơ mi trắng lỏng lẻo thật sự phá lệ gợi cảm a, nước miếng!
Mắt phượng của Lăng Mộ Ngôn hơi cong, môi đỏ gợi lên, "Ý của tiểu thư là buổi tối Croys không cần ngủ, phải không?"
"Không không, sao lại như vậy được, ta chỉ, chỉ là thấy phòng của Croys vẫn còn bật đèn cho nên mới...." Rollia chán nản gục đầu xuống, "Xin lỗi Croys, là ta quá tự cho mình là đúng...."
Mặc dù Vampire trong trí nhớ của cô đều là ngày ngủ đêm thức, nhưng Vampire, Ma tộc và Nhân Loại trong trò chơi có cùng thói quen sinh hoạt cơ bản, bởi vậy, thời gian nghỉ ngơi cũng là giống nhau.
[Độ hảo cảm của Croys +1]
"Ta đích thật còn chưa có ngủ, cho nên tiểu thư không cần xin lỗi." Croys xoa xoa đầu cô, tươi cười đạm mạc mà chân thật, "Vậy tiểu thư tới tìm ta là có chuyện gì sao?"
"Ta, ta gặp ác mộng QAQ" Rollia vừa nhớ tới giấc mơ kia liền rùng mình một cái, "Croys, thế giới tộc Vampire có phải rất khủng bố hay không?"
Lăng Mộ Ngôn khẽ dừng tay lại, đáy mắt bỗng dưng chợt lóe một tia lợi hại, "Thế giới tộc Vampire? Vì sao tiểu thư lại hỏi như vậy?"
"Không biết vì sao ta lại mơ thấy cảnh tượng như đang trên chiến trường, mà trực giác nói cho ta biết đó là thế giới của tộc Vampire...." Rollia dùng sức ôm chặt lấy Lăng Mộ Ngôn, "Nhưng cũng thật kỳ quái, hình như ta còn thấy Croys với một người phụ nữ có cảm giác rất quen thuộc.... Nhưng nghĩ mãi vẫn không ra...."
Rollia kể ra đoạn ngắn chợt lóe qua trong đầu, không biết sao lại đột nhiên có cảm giác quen thuộc như chính mình đã từng trải qua. Vì thế, Rollia càng nói càng chần chờ bỗng dưng dừng lại, lúc này mới đột nhiên nhớ tới nữ chính trong trò chơi hình như cũng từng phải trải qua chuyện này – đây không phải là cốt truyện dẫn đến nhiệm vụ chi nhánh "Thân thế bí ẩn" kia sao?!
Vừa nghĩ đến đây, trước mắt đột nhiên hiện lên khung đối thoại nửa trong suốt chứng thực suy đoán lúc trước của cô....
[Đinh, xúc phát cốt truyện "Giấc mơ đáng sợ", đạt được một điều kiện tiền đề cho nhiệm vụ chi nhánh ẩn "Thân thế bí mật".]
Fuck, cho dù vì cốt truyện thì cũng không cần phải biến giấc mơ chân thật khủng bố như vậy đi! Đó là trực tiếp để cô lên chiến trường đó, được không....!
Rollia lại trình diễn cảnh tượng thỏ Keith mất tiền ở trong lòng, cả người đều orz.
"Đó chỉ là mơ mà thôi, tiểu thư." Giọng điệu của Lăng Mộ Ngôn vững vàng mà ôn nhu an ủi, trong lúc Rollia không thấy, đôi mắt màu máu lại lóe ra tia sáng đen tối không rõ, "Không cần để ý, ta nghĩ đại khái ban ngày tiểu thư thấy cái gì đó, tối miên man suy nghĩ nên mới sẽ mơ thấy giấc mơ đáng sợ kia mà thôi."
"Mới không có!" Rollia bất mãn phản bác, "Giấc mơ kia rất chân thật!"
Phong ấn của Caroline sắp áp chế không nổi rồi sao? Lăng Mộ Ngôn mím đôi môi mỏng, hơi hơi nhăn mày lại.
"Cho nên đêm nay Croys có thể ngủ cùng ta hay không?" Rollia dùng cái tay nhỏ nắm chặt lấy góc áo sơ mi của cậu, tội nghiệp nhỏ giọng cầu xin, "Ta ở một mình thì không dám ngủ...."
Lăng Mộ Ngôn rõ ràng có chút không đồng ý, "Tiểu thư đã trưởng thành...."
Rollia cũng cảm thấy có chút không tốt, vì thế lập tức cứu chữa, "Ta chỉ muốn Croy ở bên ta trước khi ta đi vào giấc ngủ, chờ ta ngủ rồi, ngươi lại đi.... Như vậy cũng không được sao?"
Lăng Mộ Ngôn bật cười, lúc này mới đáp ứng cô.
"Yeah! Quả nhiên Croys là tốt nhất!"