CHƯƠNG 8: TÌNH ĐẦU LÀ TRÚC MÃ (P8)

Tùy Chỉnh


[Phốc ha ha ha.... Thuốc không thể ngừng, thuốc không thể ngừng, ha ha....] Trên đường trở về nhà, 001 cuối cùng cũng không nhịn được, cười lăn lộn, [Không thể ngừng, a ha ha, hệ thống cười muốn chết rồi....!]
".... Bạn cũng muốn bỏ qua chữa trị sao, hệ thống?" Lăng Mộ Ngôn không mặn không nhạt trả lại một câu, khiến 001 đang điên cuồng cười nhất thời bị nghẹn lại. [nắm tay]
[Người ta chỉ là rất muốn cười mà thôi QAQ] 001 làm nũng, sau đó, lại nhớ tới vẻ mặt kinh ngạc ủ rũ của Thẩm Ngạn Hi lúc nãy, nó không nhịn không được, lại bật cười, [Phốc, Ngôn Ngôn, anh không có thấy biểu tình lúc nãy của Thẩm Ngạn Hi, thật sự rất buồn cười a, ha ha, Ngôn Ngôn, anh thật là quá lợi hại ~]
Lại nghe thấy trong đầu vang lên tiếng cười điên cuồng, cuối cùng, thái dương của Lăng Mộ Ngôn nhịn không được giật giật, ".... Hai tên bị thần kinh."
Có điều, lúc nãy....
Trong đầu cậu cũng nhớ lại biểu tình của Thẩm Ngạn Hi, sau đó, nhẹ nhàng nhếch khóe miệng lên. Thật ra hắn rất giống một có chó lớn phờ phạc, đáng tiếc ở chỗ....
.... Đầu óc không được bình thường.
Lăng Mộ Ngôn hơi tiếc nuối thầm nghĩ, hay là nuôi thành một con chó lớn dịu ngoan trung thành ở bên người cũng không tồi.
®_® Cậu chắc chắn?
>>>>>>>>>
"Chào bác gái, con lại tới quấy rầy."
Khóe môi của Thẩm Ngạn Hi khẽ nhếch lên, lễ phép chào mẹ Lăng mở cửa.
"Là con à, Ngạn Hi, vừa nãy còn nhắc tới con đó, mau vào đi ~" Mẹ Lăng vui vẻ ra mặt, đón Thẩm Ngạn Hi vào nhà, nhìn hộp quà trong tay hắn thì không nhịn được oán trách, "Đã nói khi đến đây không cần phải mang cái gì rồi cơ mà, Ngạn Hi, con cứ khách khí như vậy sẽ khiến bác nổi giận đó."
"Dạ, lần sau sẽ không làm vậy nữa." Thẩm Ngạn Hi nhìn như nhu thuận gật gật đầu.
Lăng Mộ Ngôn đứng ở trên cầu thang, run rẩy khóe môi nhìn Thẩm Ngạn Hi mặt dày mày dạn lại "tiến dần từng bước", cuối cùng, vô lực lấy tay che mặt, cái gì cũng không nói ra được.
[Ngôn Ngôn, anh xem, thái độ của Thẩm Ngạn Hi tích cực cỡ nào a! QAQ Rõ ràng anh ta mới là người bị công lược a!] 001 kích động không ngừng vung vẩy hai tay, mục tiêu công lược này thật tích cực như mặt trời vậy?! Quả thực hơn kí chủ nhiều lắm, nhất định phải cộng thêm điểm cho mục tiêu công lược này!
"Bạn nói cái gì đó?" Lăng Mộ Ngôn thả hai tay xuống, khóe môi gợi lên độ cong cười như không cười, cặp mắt phượng sáng quắt nhìn Thẩm Ngạn Hi còn đang ở dưới trò chuyện với mẹ Lăng, trong lòng lại nhẹ nhàng bâng quơ hỏi.
[....] 001 thức thời ngậm miệng lại, trong lòng yên lặng khóc ròng, Ngôn Ngôn cứ thích bắt nạt hệ thống là nó thật sự tốt sao QAQ.
Lăng Mộ Ngôn mím đôi môi mỏng lại, như có điều suy nghĩ nhìn xuống dưới, không biết là đang nghĩ cái gì.
[Ngôn Ngôn, anh phải hoàn thành nhiệm vụ a, phải có ý thức đi công lược nam chính, tuy rằng như thế này cũng rất tốt, nhưng vẫn nên tích cực một chút đi....] 001 dường như biết Lăng Mộ Ngôn đang suy nghĩ cái gì, nó cằn nhằn liên miên, [Ít nhất cũng không cần phải ôm tâm lý mâu thuẫn đi công lược nam chính, nếu anh ta đã tự động dâng đến cửa để cậu đồng ý thì đúng lúc xoát độ hảo cảm đi thôi, Ngôn Ngôn, tôi vì muốn tốt cho anh, không cần....]
"Được rồi, tôi đã biết, không cần nói nữa." Lăng Mộ Ngôn bất đắc dĩ cắt ngang lời nó nói, dừng một chút, vẻ mặt của cậu trở nên nhu hòa, nhẹ giọng nói, "Tôi biết bạn vì muốn tốt cho tôi, cảm ơn bạn, 001."
001 còn đang muốn kháng nghị, nhất thời hai mắt đẫm lệ, cảm động không thôi, [Ngôn Ngôn cư nhiên cảm ơn người ta, huhu, 001 thật quá cảm động....] Theo sau đó còn vang lên tiếng như tiếng lau mũi.
Khóe miệng Lăng Mộ Ngôn run rẩy, không nói gì nhẹ giọng thở dài, cái hệ thống này thật đúng là không có giờ phút nào là không bán manh a.
"Mộ Ngôn." Thẩm Ngạn Hi vừa ngẩng đầu lên liền phát hiện Lăng Mộ Ngôn đang đứng trên cầu thang ngẩn người, không khỏi mở miệng gọi cậu một tiếng. Sắc mặt của hắn nhìn như trầm ổn, nhưng âm cuối hơi hơi cao lại bại lộ tâm tình vui sướng của hắn.

"A, sớm như vậy đã tới rồi?" Lăng Mộ Ngôn chớp chớp mắt, tươi cười nhàn nhạt gật gật đầu với hắn.
Thẩm Ngạn Hi sửng sốt một chút, sau đó rõ ràng như có chút kích động lên tiếng. Dù sao thì mấy ngày nay Lăng Mộ Ngôn vẫn không cho hắn một cái sắc mặt tốt nào, thái độ lần này rõ ràng đã có chuyển biến, điều này làm cho hắn khó tránh khỏi cảm giác được yêu thương mà phát sợ.
Mà 001 thấy bộ dạng này của hắn thì lại cảm giác chua xót thay, đứa nhỏ đáng thương a, ai biểu anh gặp phải Ngôn Ngôn cơ chứ. Người khác đi công lược đều vội vàng chạy đến mục tiêu công lược xoát độ hảo cảm, nhưng Ngôn Ngôn đi công lược cũng phải chờ mục tiêu công lược chủ động đưa đến xoát độ hảo cảm....
Nhưng mà....
Nếu để Ngôn Ngôn chủ động đi tìm mục tiêu công lược thì nó sẽ không vui đâu. 001 ngạo kiều hừ hừ hai tiếng, về vấn đề để ai gặp bi kịch này, nó quyết đoán bất công lựa chọn Thẩm Ngạn Hi.
.... Tốt xấu gì thì hắn vẫn còn có thể nói yêu đương với nam thần nhà nó QAQ.
"Cái gì gọi là sớm như vậy đã tới rồi?" Mẹ Lăng giận liếc sang con trai, "Con mất hứng Ngạn Hi đến nhà chúng ta, nhưng mẹ cao hứng, không được hay sao? Còn không mau xuống dưới?"
"Không sao đâu, bác gái, bọn con chỉ hơi giận dỗi nhau chút thôi...." Thẩm Ngạn Hi thấy sắc mặt càng ngày càng không tốt của Lăng Mộ Ngôn sau khi nghe mẹ Lăng nói, vội vàng lên tiếng giải thích, sợ mẹ Lăng thay hắn nói chuyện sẽ khiến Lăng Mộ Ngôn nổi giận.
Bằng không, cuối cùng, bị giận chó đánh mèo không phải là hắn hay sao.... Thẩm Ngạn Hi yên lặng thầm nghĩ.
"Ai nha, Ngạn Hi, con quá dễ nói chuyện rồi, không thể sủng Ngôn Ngôn như vậy, biết chưa?" Mẹ Lăng lắc đầu dạy dỗ, sau đó dừng một chút, như đột nhiên nhớ tới cái gì đó, bà lại thở dài, sửa lời nói, "Tính khí của đứa nhỏ Ngôn Ngôn này càng ngày càng lớn, nhưng lại không thể nói được, vẫn phải phiền Ngạn Hi con bao dung nhiều hơn."
Câu nói sau kia, bà rõ ràng đè thấp giọng xuống, tựa hồ không muốn để Lăng Mộ Ngôn nghe thấy.
Bác gái đây là đang tỏ rõ thái độ tin tưởng hắn sao? Hay là.... Kỳ thật bác gái đã phát hiện ra cái gì rồi?
Như vậy, hiện tại, đây là....
Thẩm Ngạn Hi cảm thấy một trận kích động, cũng vội vàng nhỏ giọng thề thốt son sắt, cam đoan nói, "Con sẽ, bác gái cứ yên tâm."
Không nghe thấy cuộc trò chuyện của hai người, Lăng Mộ Ngôn mếu máo, bước nhanh xuống, kéo cánh tay mẹ Lăng lại, hơi hơi nghiêng đầu qua, tò mò hỏi, "Mẹ, hai người đang nói cái gì đó?"
Sao lại đột nhiên có cảm giác không ổn? Cậu hoài nghi nhìn vẻ mặt không áp chế được vui mừng của Thẩm Ngạn Hi, trong lòng thấy hơi hơi không yên, hay là chẳng bao lâu sau, tại chỗ này, cậu sẽ bị bán đi? [Chân tướng....]
"Không có nói cái gì a ~" Mẹ Lăng như buông xuống được một cái gánh nặng, cười mười phần thoải mái.
".... Mẹ!"
"Được rồi, mẹ vào phòng bếp đây, hai con cứ chậm rãi tán gẫu ~" Bà thoải mái xoa xoa mái tóc đen mềm mại của cậu con trai nhà mình, âm cuối còn thoáng kéo dài, nói xong, bà hừ nhẹ một tiếng, đi vào trong phòng bếp.
Lăng Mộ Ngôn chớp chớp mắt, một đầu tóc đen hỗn độn ngơ ngác nhìn bóng dáng nhẹ nhàng của mẹ Lăng, nhất thời không biết nói gì.
Thẩm Ngạn Hi nhịn cười nhìn bộ dạng mờ mịt hiếm có của cậu, chỉ cảm thấy vô cùng đáng yêu. Hắn theo bản năng vươn tay ra, nhẹ nhàng thay cậu sửa sang lại mái tóc, "Chúng ta thật sự không có nói cái gì cả."
Lăng Mộ Ngôn lấy lại tinh thần, không chút khách khí chụp lấy cái móng vuốt đang tác quái trên đầu, chỉ hừ hừ, không tiếp tục truy hỏi nữa, cậu biết nếu hai người kia có ý định muốn giấu diếm thì tuyệt đối sẽ không hỏi ra được, cậu cũng lười lãng phí sức lực.
Nhưng mà....
"Quả nhiên mẹ vẫn thích anh hơn...." Lăng Mộ Ngôn sâu kín nhìn Thẩm Ngạn Hi, trong đôi mắt phượng đen kịt lộ ra vẻ ủy khuất, "Rõ ràng tôi mới là con trai của mẹ a, vì sao lại có cảm giác anh với bà tán gẫu còn vui hơn tán gẫn với tôi? Cư nhiên còn có bí mật chỉ thuộc về hai người...."
Thẩm Ngạn Hi: "...."
)Z_