CHƯƠNG 53: TÌNH ĐẦU LÀ HỌC TRƯỞNG (P8)

Tùy Chỉnh


"Mộ Ngôn, đã lâu không gặp ~"
Hôm nay, Lăng Mộ Ngôn vừa mới chuẩn bị tan tầm thì đã nghênh đón một "bệnh nhân" hình như có quen với mình.
Cậu nhướn mày lên, đánh giá người đàn ông ăn mặc khéo léo, tướng mạo anh tuấn, nhìn không ra có chỗ nào bị bệnh ở đối diện này, cắm tay vào trong túi áo blouse, tựa vào bàn làm việc bên cạnh, "Xin hỏi tìm tôi có chuyện gì sao?"
Người đàn ông ăn nói đương nhiên, "Đương nhiên là tôi đến để khám bệnh a."
"À?" Lăng Mộ Ngôn cười như không cười, lấy bút ra, "Vậy xin hỏi chỗ nào không được thoải mái?"
Người đàn ông che ngực, nói chân thành, "Nơi này."
".... Nếu như tim xuất hiện vấn đề thì mời ra khỏi cửa, quẹo trái, đến khoa tim, cảm ơn đã hợp tác."
"Không phải a, quả tim của tôi không có vấn đề gì." Người đàn ông mặt đầy chân thành, "Nó chỉ xuất hiện vấn đề khi nhìn thấy cậu mà thôi, cho nên tôi cảm thấy hẳn là tôi đã mắc bệnh tương tư."
Lăng Mộ Ngôn: "...."
"Khụ khụ, nói đùa thôi, tôi chỉ đùa thôi, cậu đừng nóng giận." Thấy Lăng Mộ Ngôn cười lạnh nhìn về phía chậu hoa bên cửa sổ, người đàn ông thấy không ổn liền vội vàng giơ hai tay lên, cầu xin tha thứ, "Đàn em Lăng, cậu thật sự không nhớ ra tôi sao? Tôi là Sở Lạc a."
".... Sở Lạc?" Lăng Mộ Ngôn dùng đôi mắt đen theo dõi anh, hơi hơi nghiêng đầu, "Đó là ai vậy?"
Sở Lạc: "...."
Anh che ngực, bắt đầu đùa giỡn, "Đàn em, cậu thật vô tình! Cậu đã quên lúc khai giảng, là ai đã dẫn cậu đến ký túc xá sao! Cậu đã quên, khi cậu không mang đủ tiền mua cơm ăn, là ai đã cho cậu mượn à! Chẳng lẽ cậu đã quên mỗi lần có trận đấu bóng rổ, là ai đã yên lặng cổ vũ cho cậu sao.... Khụ khụ, chuyện đó không tính, tôi, ý của tôi là tôi đã giúp cậu nhiều như vậy, đàn em cư nhiên lại không nhớ ra tôi, thật sự làm học trưởng này rất đau lòng!"
Lăng Mộ Ngôn giật mình vỗ tay một cái, "À, thì ra là anh a...."
Sở Lạc vội vã chờ mong nhìn cậu, "Hử, hử?"
".... Xin lỗi, vẫn không nhớ ra." Lăng Mộ Ngôn bất đắc dĩ khoanh hai tay lại, "Đại khái là do học trưởng có khuôn mặt rất đại chúng đi, thật sự rất xin lỗi."
"Mặt đại, đại chúng?!" Sở Lạc chỉ vào chính mình, không thể tin hô, "Cậu nói tôi có gương mặt đại chúng?!"
Lăng Mộ Ngôn vô tội sờ sờ mũi, "Làm sao vậy?"
"Làm sao vậy? Cậu còn dám hỏi làm sao vậy!" Sở Lạc suýt nữa đã nhảy dựng lên, "Sở Lạc tôi sao mà có gương mặt đại chúng được! Khuôn mặt anh tuấn tiêu sái, được vô số đàn ông phụ nữ chủ động nhớ nhung yêu thương như vậy, cậu tuyệt đối có vấn đề về thẩm mỹ!"
Lăng Mộ Ngôn yên lặng cân nhắc một chút, "Vô số.... Đàn ông phụ nữ?"
Hỏng rồi, hỏng việc rồi. Sở Lạc vội vàng cứu vãn, "Không phải, tôi chỉ là đang ví von mà thôi, Mộ Ngôn, cậu đừng hiểu lầm."
Lăng Mộ Ngôn cong mắt lên, lộ ra ý cười trêu tức, "Tôi biết."
"Thật sự không phải ý đó đâu, đàn em...." Sở Lạc khóc không ra nước mắt, cư nhiên không cẩn thận lộ ra "Tình sử" của mình ở trước mặt người đẹp, thật là, thật là dọa người đến chết, có được không QwQ
"Được rồi, làm phiền học trưởng Sở Lạc mau nói rõ mục đích tới tìm tôi." Lăng Mộ Ngôn chỉ chỉ vào cái đồng hồ đeo tay của mình, "Phải biết rằng giờ tan tầm của tôi đã đến."
"A, xin lỗi, kỳ thật tôi tới tìm cậu là vì Quân Duệ." Sở Lạc bày ra khuôn mặt nghiêm túc, "Tuy rằng không biết hai người có mâu thuẫn gì, nhưng hiện giờ, Quân Duệ vì cậu mà trở nên sa sút tinh thần, cả ngày đều dùng công việc dày vò bản thân, tôi thật sự nhìn không được nên mới tìm cậu nói chuyện."
Lăng Mộ Ngôn kinh ngạc chớp mắt, "Vì tôi?"
Sở Lạc mỉm cười, "Nếu Mộ Ngôn không ngại, chúng ta đến quán café gần đây nói chuyện đi?"
Lăng Mộ Ngôn suy xét một chút, cuối cùng vẫn gật đầu đáp ứng.
>>>>>>>>
"Tôi nghĩ chắc anh đã hiểu lầm rồi, học trưởng Sở Lạc." Chọn xong café, Lăng Mộ Ngôn chống cằm nói với Sở Lạc, "Tôi đã rất lâu rồi không gặp mặt Tịch Quân Duệ, ừm.... Ít nhất cũng đã một tuần không gặp rồi đi?"
Sở Lạc uống một ngụm café, thản nhiên nói, "Nhưng mấy hôm trước, khi Quân Duệ uống say còn luôn nhắc tới tên cậu."
Lăng Mộ Ngôn nhíu mày, "Vậy thì tôi càng không biết sao lại như thế, tôi nghĩ anh tìm tôi cũng không có tác dụng gì."
"Cậu đừng vội...."
"Sở Lạc, sao cậu lại ở đây?" Giọng nói lãnh trầm bình tĩnh vang lên cách hai người không xa, nhất thời xen ngang lời Sở Lạc nói.
Sở Lạc quay đầu lại, nhìn thấy người tới, không khỏi có chút chột dạ, "A, Quân, Quân Duệ, sao cậu cũng ở chỗ này? Thật khéo a, haha."
Tịch Quân Duệ nén lửa giận vào sâu trong mắt đen, cười lạnh nói, "Lời này hẳn phải để tôi hỏi cậu mới đúng."
Sở Lạc nuốt nước miếng, "Cái kia, tôi chỉ là muốn...."
"Học trưởng Sở Lạc tới tìm tôi tâm sự, dù sao đã lâu không gặp." Lăng Mộ Ngôn nhàn nhạt nhìn Tịch Quân Duệ không biết vì sao quay đầu mà vẫn không nhìn về phía cậu, "Làm sao, chuyện này anh cũng muốn quản sao?"
[Tích, giá trị ngược tâm của Tịch Quân Duệ tăng thêm 5 điểm.]
Tịch Quân Duệ run cả người lên, lạnh lùng quay đầu đi, "Đương nhiên tôi không xen vào, cảm ơn cậu đã trả lời."
Hai người đừng có như vậy mà.... Sở Lạc khóc không ra nước mắt, sao không khí giữa hai người này lại quái dị như vậy a!
"Tôi nghe nói...." Lăng Mộ Ngôn chớp chớp mắt, không chút để ý kéo dài âm cuối.... Tịch Quân Duệ không kìm lòng được, dựng thẳng lỗ tai lên, "Hình như gần đây anh rất sa sút tinh thần, hơn nữa còn là vì tôi?"
Tịch Quân Duệ quay nhanh đầu lại, phẫn nộ phản bác, "Sao lại có thể là vì cậu được, đừng có tự mình đa tình, cậu nghe ai nói hưu nói vượn!"
Kẻ "nói hưu nói vượn" – Sở Lạc: "...."
"Thì ra không phải vì tôi sao? Tôi đã nói rồi mà, sao có thể vì tôi được, nhất định là hiểu lầm rồi." Lăng Mộ Ngôn một dạng quả nhiên là thế, "Vậy thì tôi an tâm, ừm."

".... Cậu!"
[Tích, giá trị ngược tâm của Tịch Quân Duệ tăng thêm 2 điểm.]
[Tích, giá trị hắc hóa của Tịch Quân Duệ tăng thêm 1 điểm.]
Lăng Mộ Ngôn bật cười, trêu chọc, "Tôi còn chưa nói cái gì, anh khẩn trương như vậy làm cái gì?"
Tịch Quân Duệ đen mặt, bình tĩnh ngồi xuống bên cạnh Sở Lạc, còn ra vẻ lơ đãng, "Tôi khẩn trương lúc nào?"
Sở Lạc thiếu chút nữa bị đẩy té ra ngoài, may mắn đúng lúc nắm lấy cái bàn nên mới không bị xấu mặt. Anh căm giận, quay đầu trừng Tịch Quân Duệ còn giả bộ nghiêm trang cái gì cũng không biết, có cần hẹp hòi như vậy hay không, không phải chỉ vụng trộm sau lưng cậu, đi gặp Lăng Mộ Ngôn nhà cậu thôi sao! Đừng quên, người ngay từ đầu coi trọng Lăng Mộ Ngôn trước là Sở Lạc anh, nếu không phải cái tên này là bạn tốt của anh, anh đã sớm...!
"Anh làm gì có chỗ nào không khẩn trương? Rõ ràng là đang xù lông thì có." Lăng Mộ Ngôn cười như không cười nói.
Tịch Quân Duệ giận dỗi không nhìn cậu, "Tôi với cậu rất quen thuộc sao, tôi khẩn trương hay không thì có quan hệ gì với cậu?!"
Sở Lạc vô cùng thê thảm che mắt lại, cái đứa nhỏ bị thiểu năng này là ai a! Tuyệt đối không phải đứa bạn thân lãnh ngạo tự đại (?) – Tịch Quân Duệ - của anh!
"Được rồi, chúng ta đúng thực không quen, vậy tôi...."
"Lăng Mộ Ngôn!" Tịch Quân Duệ vì phẫn nộ mà ngực không ngừng phập phồng, đủ để thấy hắn đang rất kích động, như một con dã thú bị thương gầm nhẹ, sâu thẳm bên trong cặp mắt đen kia còn dấu diếm đau xót, "Cậu...."
[Tích, giá trị ngược tâm của Tịch Quân Duệ tăng thêm 5 điểm.]
[Tích, giá trị hắc hóa của Tịch Quân Duệ tăng thêm 5 điểm.]
[Tích, giá trị ngược tâm của Tịch Quân Duệ tăng thêm 5 điểm.]
[Tích, giá trị hắc hóa của Tịch Quân Duệ tăng thêm 5 điểm.]
[Tích, giá trị hắc hóa của Tịch Quân Duệ tăng thêm....]
"Tôi còn chưa nói xong, anh kích động như vậy làm gì?" Lăng Mộ Ngôn cắt ngang lời hắn, vô tội chớp chớp mắt, "Tôi chỉ muốn mời anh ăn bữa cơm để xin lỗi chuyện lúc trước thôi mà, không được sao?"
Tịch Quân Duệ ngây ngẩn cả người.
[Tích, giá trị ngược tâm của Tịch Quân Duệ hiện tại là 67 điểm, mời người chơi tiếp tục cố gắng.]
[Tích, giá trị hắc hóa của Tịch Quân Duệ hiện tại là 31 điểm, xin người chơi chú ý.]
Lăng Mộ Ngôn cười nói, "Lần trước cho anh leo cây là lỗi của tôi, có đáp ứng bữa ăn bồi tội này không?"
Tịch Quân Duệ còn có chút ngây người, hiển nhiên không thể phản ứng kịp.
[Tích, giá trị hắc hóa của Tịch Quân Duệ giảm xuống 10, hiện tại là 21 điểm, xin người chơi chú ý.]
[Tích, giá trị hắc hóa của Tịch Quân Duệ giảm xuống 5, hiện tại là 16 điểm, xin người chơi chú ý.]
"Không đáp ứng? Vậy thì quên đi...."
"Ai nói không đáp ứng?" Tịch Quân Duệ theo bản năng phản bác, sau đó, mặt lạnh bình tĩnh lại hỏi, "Khi nào?"
Lăng Mộ Ngôn tự hỏi một chút, "Ừm, vậy trưa mai đi, ở quán cơm Tây lần trước chúng ta hẹn nhau, thế nào?"
Tịch Quân Duệ nhìn thật sâu cậu một cái, sau đó hơi hơi gật đầu.
[Tích, giá trị hắc hóa của Tịch Quân Duệ giảm xuống 5, hiện tại là 11 điểm, xin người chơi chú ý.]
[Tích, giá trị hảo cảm của Tịch Quân Duệ tăng thêm 5 điểm, mời người chơi chú ý.]
[Tích, độ hảo cảm của Tịch Quân Duệ đối với người chơi đã tăng thành 90.]
[Tích, giá trị trung khuyển của Tịch Quân Duệ đối với người chơi tăng thành 75.]
Xong rồi, xem ra lần này Quân Duệ thật sự đã nằm trong tay của Lăng Mộ Ngôn rồi.... Sở Lạc nhìn cặp mắt ẩn ẩn vui sướng của Tịch Quân Duệ, trong lòng vô lực lắc lắc đầu.
Nhưng mà.... Lăng Mộ Ngôn sẽ thật sự thích Quân Duệ sao?
>>>>>>>>
"Học trưởng, anh nói anh vừa gặp được Quân Duệ? Còn hẹn anh ta ăn cơm?" Giọng nói khẩn trương của Bách Hàm truyền từ trong điện thoại đến, "Vì sao?"
Lăng Mộ Ngôn vừa nghiêng đầu kẹp di động, vừa nhẹ nhàng gõ bàn phím, nghi hoặc hỏi, "Hả, không phải Tiểu Bách thụ em đã tha thứ cho Quân Duệ rồi hay sao? Chẳng lẽ còn để ý...?"
"Không, không phải, em chỉ đang tò mò mà thôi." Bách Hàm vội vàng lắc lắc đầu, "Em với Quân Duệ đích thực đã nói rõ ràng, tụi em thật sự không còn dính dáng gì đến nhau nữa, học trưởng Lăng."
[Bách Hàm, tôi luôn không có kiên nhẫn, cho nên đây là lần cuối cùng tôi cảnh cáo, nếu cậu không còn muốn gặp được Mộ Ngôn nữa thì cứ tiếp tục ngăn cản đi.]
Nhớ tới lời cảnh cáo lạnh như băng của Tịch Quân Duệ lúc trước, trong lòng Bách Hàm có chút chua sót, đây chính là chỗ có lợi của quyền thế sao?
"Tiểu Bách thụ? Em còn nghe anh nói chuyện không đấy?"
"A? Học trưởng Lăng?" Bách Hàm hoàn hồn, "Học trưởng Lăng, anh nói cái gì?"
"Tiểu Bách thụ, sao em lại mất hồn rồi?" Lăng Mộ Ngôn bất đắc dĩ cười nói, "Anh nói, nếu em không muốn thì anh sẽ không đi gặp mặt anh ta nữa."
".... Không, không cần, học trưởng Lăng." Tâm Bách Hàm căng thẳng, cụp mắt xuống, lắc đầu cười khổ, "Em không có vấn đề gì, cứ yên tâm đi, học trưởng Lăng."
"Vậy anh thật sự.... Đi gặp nha?"
".... Ừm, anh cứ đi đi." Bách Hàm mất mát cúp điện thoại, nhất thời mờ mịt.
Sau khi mất Quân Duệ, có phải y cũng sẽ mất học trưởng Lăng...?
Mà người cướp học trưởng Lăng đi.... Vì sao cố tình lại là Quân Duệ chứ?