CHƯƠNG 33: TÌNH ĐẦU LÀ HOTBOY CỦA TRƯỜNG (P8)

Tùy Chỉnh


Trong văn phòng Hội trưởng Học sinh.
"Người đẹp, em tha lỗi cho tôi đi mà...." Diệp Dập nằm lên cái bàn tội nghiệp nhìn Lăng Mộ Ngôn xử lý văn kiện, cái đuôi sau lưng không ngừng lắc qua lắc lại, "Tôi thật sự biết sai rồi QAQ"
Đã qua một tuần sau sự kiện quán bar, chẳng sợ Diệp Dập luôn theo sát sau Lăng Mộ Ngôn – mặc kệ cậu đi chỗ nào, hắn cũng theo tới chỗ đó – nhưng vẫn như cũ không được Lăng Mộ Ngôn để ý tới, chứ đừng nói là tha thứ.
"Lam Trừng, ai đã để người không có phận sự này vào văn phòng?" Ngón tay thon dài của Lăng Mộ Ngôn nhẹ nhàng gõ gõ mặt bàn, sắc mặt nghiêm túc hỏi.
"Ách.... Đại khái, là tớ?" Lam Trừng ở một bên xem kịch vui, sờ sờ mũi, nói.
"Vậy thì, ai mời vào thì người đó xách ra đi." Lăng Mộ Ngôn không chút để ý nói, "Nhanh lên."
Lam Trừng: "...."
Diệp Dập: "...."
Diệp Dập mặt đầy ai oán kéo dài giọng, "Mộ Ngôn...."
Lam Trừng hít một ngụm khí lạnh, vội vàng chà xát cánh tay....
Mẹ ơi, đây vẫn là Rồng Bá Vương lạnh lùng tâm tư đen tối, ra tay tàn nhẫn kia sao!
Mà Lăng Mộ Ngôn lại không chịu chút ảnh hưởng nào – có lẽ là vì đã quen rồi – cậu đẩy đẩy kính mắt, "Làm ơn nhanh lên, Phó Hội Trưởng."
"Ách, cái này...." Nhưng vấn đề ở chỗ, Hội Trưởng đại nhân, tớ dám xách vị đại gia này ra chỗ nào a QAQ
Lam Trừng cố gắng bỏ qua tầm mắt hung tợn truyền đến từ bên kia, ở trong lòng, khóc không ra nước mắt, thầm nghĩ.
Lăng Mộ Ngôn nâng mắt lên, "Phó, Hội, Trưởng."
Lam Trừng: Mộ Ngôn, cậu phải tin tưởng giá trị vũ lực của tớ thật sự không cao như vậy đâu TÑT – [Tay Nhĩ Khang]
Ngay lúc Lam Trừng khó xử, Diệp Dập đứng phắt lên, mặt đầy u buồn (?) hỏi, "Người đẹp, em quyết định sau này sẽ không để ý đến tôi nữa, có phải không?"
Lăng Mộ Ngôn ngay cả mí mắt cũng không nâng, tiếp tục phê sửa văn kiện.
"Vậy được rồi, Mộ Ngôn, tốt nhất là sau này em đừng để ý đến tôi." Diệp Dập thở dài, mất mát xoay người sang chỗ khác, "Hiện tại tôi đại khái cần tìm ai đó luyện tập tay chân một chút để hóa giải tâm tình phiền muộn hiện giờ của mình.... À, không bằng bắt đầu từ thành viên Hội Học Sinh đi...."
Lăng Mộ Ngôn: "...."
Lam Trừng: ".... Chờ một chút, cậu Diệp! Chúng ta hãy thương lượng cái đã, có phải hay không? Cần gì phải nháo không thoải mái như vậy đâu haha."
Diệp Dập xoay đầu nghiêm trang nói, "Nhưng tôi cảm thấy chúng ta không có gì để nói."
Lam Trừng co rút khóe miệng, khi nói mấy lời này, khóe mắt của cậu có thể đừng nhìn về phía Mộ Ngôn có được không?!
.... Cho nên ý của cậu là cậu không có gì để nói với tôi, nhưng nếu như là Mộ Ngôn thì mọi chuyện đều có thể thương lượng sao!
Diệp Dập mỉm cười, "Được rồi, tôi đi đây, tôi xuống lầu trước, có cơ hội sẽ gặp lại?"
".... Chờ chút." Ngay khi thấy Diệp Dập sắp bước ra khỏi văn phòng, giọng nói lạnh lùng của Lăng Mộ Ngôn cuối cùng cũng vang lên.
Lam Trừng và Diệp Dập đồng thời âm thầm thở ra nhẹ nhõm một hơi.
Diệp Dập xoay người lại, mặt mang tươi cười nói, "Sao thế, Mộ Ngôn? Có cái gì muốn nói sao?" Mau giữ tôi lại đi, người đẹp! Cho dù em chỉ nói một câu ở lại thôi, tôi chắc chắn sẽ ở lại a TuT
­ Tự trọng đâu!
Lăng Mộ Ngôn hơi hơi nhíu mày lại, có chút phiền não nói, "Diệp Dập, cậu có thể không phát điên được không? Quả thực là đang cố tình gây sự mà."
Diệp Dập dừng một chút, môi mỏng khẽ mím, mắt đen hơi hơi nheo lại, "Ha, nhưng cho tới tận bây giờ tôi vẫn thấy mình không hề phát điên đâu, người đẹp."
"Khụ khụ, hai người cứ trò chuyện đi, tôi ra ngoài trước, ha."
Lam Trừng thấy không khí giữa hai người hình như có chút không thích hợp, vội vàng giữ thân bỏ chạy.
Thấy cửa được nhẹ nhàng đóng lại, lúc này, Lăng Mộ Ngôn mới chuyển ánh mắt lợi hại của mình bình tĩnh nhìn Diệp Dập, mặt không chút thay đổi nói, "Rốt cuộc cậu muốn cái gì, Diệp Dập? Điên thì cũng phải có mức độ nhất định."
Diệp Dập đi về phía trước hai bước, một tay đặt lên trên mặt bàn, hơi hơi cúi người xuống, từ trên cao nhìn xuống cặp mắt phượng bình tĩnh của Lăng Mộ Ngôn, tựa hồ cảm thấy buồn cười nhẹ nhàng cong khóe môi, sau đó, gần như nhấn mạnh từng chữ, mở miệng hỏi, "Người đẹp hỏi tôi muốn cái gì ư?"
Lăng Mộ Ngôn chỉ lạnh lùng nhìn hắn, cũng không đáp lại.
"Tôi muốn gì, a." Diệp Dập tự giễu cười, sau đó, thanh âm được mạnh mẽ đề cao....
".... Tôi muốn làm người đàn ông của em!"
>>>>>>>>
"Phốc hahaha, không cần để ý đến tớ, cứ để tớ cười cho đã đi, hahaha...." Lam Trừng nằm trên ghế sofa, cười lăn lộn, "Không ngờ kiếp này tớ còn có thể thấy bộ dạng thê thảm của Rồng Bá Vương kia, chết cũng không tiếc nuối hahaha ~"
"Cậu bỏ được mấy cô bạn gái của mình sao?" Lăng Mộ Ngôn ngả người ra sau lưng ghế, sau đó, cởi kính xuống, xoa xoa mi tâm, ôn hòa hỏi.
Lam Trừng bị lời này làm cho cả kinh, suýt nữa lăn xuống sofa: ".... Này, này, mấy cô là ý gì! Rõ ràng mỗi lần yêu đương tớ chỉ có một người bạn gái mà thôi, Lam Trừng đây rất có nguyên tắc a!"
Lăng Mộ Ngôn nâng giọng lên, "Nguyên tắc? Thì ra cậu còn có thể viết ra được hai chữ này sao?"
".... Rốt cuộc Diệp Dập đã chọc cậu chỗ nào thế, Mộ Ngôn? Sao lửa giận lại lớn như vậy QAQ" Càng quá đáng hơn là còn lan sang tớ TAT
Nghe vậy, sắc mặt của Lăng Mộ Ngôn rõ ràng biến thành màu đen, giọng lãnh đạm nói, "Không có chuyện gì."
Lam Trừng không tin phản bác, "Vậy sao lúc Diệp Dập ra ngoài, mặt cậu ta bị biến thành đầu heo? Còn, phốc, còn có một vết bầm trên mắt, cái này cũng không giống tác phong của cậu a, Mộ Ngôn."
"Cậu nghĩ nhiều quá rồi, tớ chỉ là đang giúp cậu ta chữa trị mà thôi." Lăng Mộ Ngôn bưng cái ly nước ở bên, uống một ngụm, giọng điệu nhàn nhạt đáp.
".... Chữa trị?" Lam Trừng giật mình, "Chờ một chút, chẳng lẽ Diệp Dập có bệnh gì sao?!"
Chỉ thấy Hội Trưởng đại nhân ngồi trên ghế dựa cười lạnh một cái, sau đó, mặt không chút thay đổi hộc ra hai chữ....

"Miệng tiện."
Lam Trừng: "...."
>>>>>>>>>
"Học trưởng Mộ Ngôn! Chào buổi sáng!"
Giọng nói tràn đầy sức sống vang lên từ sau lưng, Lăng Mộ Ngôn xoay người lại, cho Tô Hà đang chạy về phía mình một cái tươi cười nhàn nhạt, "Chào buổi sáng, đàn em Tô Hà."
"Học trưởng Mộ Ngôn đang định đi chỗ nào thế?" Tô Hà đeo cặp sách chạy tới, tò mò hỏi.
"Ký túc xá."
"Ôi chao, sớm như vậy mà phải đi ký túc xá sao?" Tô Hà chớp chớp mắt, giật mình hỏi, "Nhất định học trưởng Mộ Ngôn có chuyện rất quan trọng đi?"
"Không phải, chỉ là văn kiện có chút vấn đề, cần đi sửa lại một chút."
"À, học trưởng Mộ Ngôn thật vất vả, sao không để người khác đi làm thay?"
Lăng Mộ Ngôn lắc đầu, mặt đầy nghiêm túc nói, "Chỉ là việc nhỏ, không cần làm phiền người khác."
Tô Hà nhịn không được sáng cả mắt lên, học trưởng Mộ Ngôn thật tốt bụng, thật có trách nhiệm!
Mà dáng vẻ nói chuyện vui vẻ của hai người, rơi vào mắt của ai đó lại cực kỳ chói mắt.
"Hai người tán gẫu thật vui vẻ a ~" Đột nhiên một thanh âm ngả ngớn trên tức sáp vào, "Cũng phải thôi, vất vả lắm mới thấy người mình luôn sùng bái, sao có thể không vui được, phải không, lớp trưởng?"
Nghe vậy, Tô Hà không khỏi ngẩng đầu lên nhìn về phía phát ra thanh âm, sau đó liền thấy Diệp Dập hai tay đút túi dựa vào cây bên cạnh cách đó không xa, nhất thời cô tức đến không thở nổi.
"Diệp Dập, sao lại là cậu! Sao cứ có cảm giác đi đâu cũng gặp phải cậu thế, đúng là âm hồn bất tán mà!" Tô Hà tức giận nói, "Cậu không thể nói chuyện đứng đắn một chút sao!"
"Tôi không đứng đắn ở chỗ nào?" Diệp Dập khinh thường a một tiếng, tuy đang nói chuyện với Tô Hà nhưng ánh mắt của hắn rõ ràng vẫn đang nhìn thẳng vào Lăng Mộ Ngôn không hề mở miệng, "Sao thế, chê tôi quấy rầy hai người sao?"
"Cậu...!"
"A, thật ngượng ngùng vì đã quấy rầy hai người nói chuyện, có điều sao lớp trưởng lại dễ dàng nổi giận như vậy? Điểm này cần phải học tập Hội Trưởng Học Sinh ở bên cạnh cậu a, cho dù có gặp chuyện gì cũng đều có thể bình chân như vại.... Em nói phải không, Hội Trưởng đại nhân?" Diệp Dập khẽ mím môi lại, dấu diếm khiêu khích hỏi.
Đáng tiếc Lăng Mộ Ngôn lại hoàn toàn không nhìn hắn, chỉ nhẹ nhàng gật đầu với Tô Hà đang kích động muốn phản bác, "Tôi có việc đi trước, đàn em Tô Hà, hẹn gặp sau."
"Hả, hả? Vậy, vậy được rồi QAQ" Tô Hà lưu luyến không rời nói, "Học trưởng Mộ Ngôn, gặp lại sau...."
.... Đều do cái tên đáng ghét Diệp Dập kia!
Tô Hà buồn bực thầm nghĩ trong lòng, chắc không phải là đang yêu thầm học trưởng Mộ Ngôn đi, hừ, khẳng định là đang ghen tị mình với học trưởng Mộ Ngôn tán gẫu với nhau (^)
Nhất thời Diệp Dập trầm mặt xuống, "Sao thế, tôi đến làm em muốn đi?"
Lăng Mộ Ngôn vẫn như trước, không nhìn hắn, xoay người chuẩn bị rời đi.
".... Lăng Mộ Ngôn!" Diệp Dập vọt lên ngăn cậu lại, trong mắt đen như có lửa cháy làm tim người ta phải đập nhanh, "Lời nói ngày đó, em cho rằng tôi đang đùa sao!"
Lăng Mộ Ngôn hơi hơi nhăn mày lại, mặt không chút thay đổi nói, "Tôi không biết cậu đang nói chuyện gì, làm ơn nhường đường."
"Không rõ lắm?" Diệp Dập cười lạnh, "Vậy có cần tôi lặp lại lần nữa ngay bây giờ không?!"
Lăng Mộ Ngôn: "...."
Hai người nhìn nhau không biết bao lâu, Lăng Mộ Ngôn đột nhiên hiện ra chút mệt mỏi, xoa xoa huyệt thái dương, "Rốt cuộc cậu muốn gì, Diệp Dập?"
Nhìn bộ dạng này của cậu, trong lòng Diệp Dập đột nhiên cảm thấy khó chịu, hắn trầm mặc một lúc, ".... Tôi muốn em biết mục đích của tôi."
Lăng Mộ Ngôn quả quyết cự tuyệt, "Nhưng cậu cũng biết chúng ta không có khả năng."
"Không thử, sao em biết được?" Diệp Dập nhướn mày, "Có lẽ...."
"Bởi vì tôi hoàn toàn không có hứng thú gì với cậu." Lăng Mộ Ngôn nghiêm túc nói, "Lý do này đã đủ chưa?"
Diệp Dập: "...."
".... Tóm lại là tôi sẽ không buông tay!" Sau một hồi thật lâu, Diệp Dập thở dài một hơi, giọng điệu kiên định nói.
".... Tùy cậu."
Diệp Dập lại như chiếm được lời cam đoan trọng yếu gì đó, nhanh chóng giơ lên tươi cười sáng lạn, mắt đen nhìn Lăng Mộ Ngôn hơi lóe lóe, không biết là đang nghĩ cái gì.
Tô Hà ở bên không biết vì sao cảm giác tồn tại trở nên mười phần bạc nhược: .... Ai có thể nói cho cô biết rốt cuộc họ đang nói cái gì không QAQ
Hơn nữa, vì sao cứ luôn cảm thấy có một loại dự cảm không ổn a (:3"Ð)_
.... Đại khái là do ảo giác đi?
Tác giả có chuyện muốn nói: Tôi viết càng ngày càng dài.... Haha, không cần cảm ơn (:3"Ð)_ [¬ Cô/Anh đang nói gì thế?]
Ghét nhất là người khác cứ khuyên tôi đừng ngừng uống thuốc, tiếp tục chữa trị gì đó, thật giống như tôi còn có thể cứu được không bằng haha TÑT [.... Này!]
­ Người này đang chịu kích thích, không cần để ý tới [mặt chân thành]
Nữ chính, tôi thực sự xin lỗi cô, thật sự là do nam chính khí thế quá lớn, che dấu cảm giác tồn tại của cô [che mặt]
Tôi có thể nói rằng mình hoàn toàn không ngờ nam chính cư nhiên bị Mộ Ngôn công lược thành công trước nữ chính, có được không (:3"Ð)_
Khụ khụ, bởi vì nữ chính còn chưa công lược thành công, cho nên.... Diệp Dập, đường tình của anh còn dài, xin hãy nén bi thương [ngọn nến!] [Này!]
Diệp Dập: (É' ¢)ÉÇ^^
Tác giả [buông tay]: Đừng kích động, ai biểu anh tích cực như vậy làm chi.... À đúng rồi, anh còn chưa có thu phục chị gái người ta đâu nha! Chẳng lẽ đã đắc tội với chị ấy mà anh còn tưởng rằng mình có thể ôm người đẹp về nhà sao haha?
Diệp Dập: ....
Cám ơn Mười Chín, Tư Đồ, ôi chao hehe. Cảm ơn lời bình luận bán tình bán tương tư bán sấm sét, còn có lời bình của Túy Tịch Mạt và Cẩm Y Ngọc thực sốc a ~
Yêu yêu lắm, yêu yêu lắm =3=