CHƯƠNG 16: TÌNH ĐẦU LÀ HOÀNG TỬ (P4)

Tùy Chỉnh


"Cậu chủ, chúng ta...."
Người hầu Tiểu Hạnh ngồi ở một chỗ rộng thoáng trong cửa hàng bán đồ ngọt, không được tự nhiên đánh giá bốn phía, sau khi phát hiện tầm mắt của các cô gái ngồi trong cửa hàng đều có ý vô tình nhìn về phía bên này, cô không khỏi có chút khóc không ra nước mắt nhìn cậu chủ nhà mình đang ngồi đối diện, mặt đầy nghiêm túc nghiên cứu các loại bánh ngọt.
"Hử?" Lăng Mộ Ngôn một tay chống cằm, đầu cũng không ngẩng lên, khẽ lên tiếng.
"Chúng ta tới nơi này.... Rốt cuộc là muốn làm gì?" Tiểu Hạnh khô cằn hỏi, không phải đã nói giao cho cô nhiệm vụ khó khăn nhất, ác liệt nhất sao? Vì sao vừa ra khỏi cửa, bọn họ liền đi thẳng tới nơi này?!
"Không phải đã nói trước là có nhiệm vụ khó khăn cần cô làm sao? Chỉ có Tiểu Hạnh cô mới có khả năng làm được a ~" Lăng Mộ Ngôn lưu luyến không rời ngẩng đầu lên, chớp cặp mắt phượng xinh đẹp, chân thành tha thiết nói.
"Dạ vâng, cậu chủ!" Tiểu Hạnh nhất thời ngồi nghiêm chỉnh lại, chuẩn bị sẵn sàng trận địa đón quân địch, sắc mặt nghiêm túc.
"Ừ, bé ngoan ~" Lăng Mộ Ngôn nheo đôi mắt phượng lại, nở nụ cười, "Lát nữa, tôi nhìn trúng cái bánh ngọt nào thì cô nhất định phải nhớ thật kỹ nha, sau đó, lúc trở về, làm lại cho tôi ~ Còn phải giống như đúc với cái bánh tôi chọn đó ~"
Tiểu Hạnh: "...." Phải nói bao nhiêu lần nữa thì cậu chủ mới tin tôi thật sự không phải đầu bếp làm bánh ngọt a a a!!
.... Đầu bếp làm bánh ngọt có tên thật là Tiểu Đào, không phải là Tiểu Hạnh, có được không?!
"Phốc, Mộ Ngôn, cậu đúng là càng ngày càng đáng yêu ~" Phía sau có người ôm lấy bả vai Lăng Mộ Ngôn, cười thấp giọng nói.
"Minh Hiên?" Lăng Mộ Ngôn hơi hơi quay đầu lại, vẻ mặt có điểm mê mang, "Sao cậu lại ở chỗ này? Cũng tới nơi này ăn bánh ngọt sao?"
"Tớ chỉ đi ngang qua nơi này, đúng lúc xuyên qua cửa sổ thấy cậu, vì thế, liền đi vào tìm cậu a ~" Bắc Minh Hiên cười giải thích.
Lăng Mộ Ngôn giật mình gật gật đầu, bám riết không tha hỏi, "Minh Hiên, cậu cũng thích ăn bánh ngọt ở chỗ này sao?"
"...." Bắc Minh Hiên bất đắc dĩ đỡ trán, nhịn không được, cúi đầu cười rộ lên, "Ừ, khá thích, Mộ Ngôn thích bánh ngọt ở đây sao?"
"Ừ." Lăng Mộ Ngôn ngoan ngoãn gật gật đầu, "Tớ luôn thích ăn bánh ngọt ở Lam Tâm này a ~"
"Lam Tâm?" Bắc Minh Hiên nhướn mày lên.
Đương nhiên, Lăng Mộ Ngôn lại gật gật đầu, "Ừ, đúng vậy."
"Cái kia.... Cậu chủ...." Tiểu Hạnh yếu ớt chen vào nói.
"Làm sao thế, Tiểu Hạnh?" Lăng Mộ Ngôn quay đầu lại nhìn cô, ôn nhu hỏi.
"Nơi này là Lam Nguyệt, không phải Lam Tâm a...." Tiểu Hạnh dưới hai tầm mắt nhìn chằm chằm của cậu chủ nhà mình với cậu chủ Bắc Minh Hiên, gian nan nuốt nước miếng, cuối cùng cũng cố lấy dũng khí nói.
Lăng Mộ Ngôn: "...."
Bắc Minh Hiên: ".... Phốc."
"Thảo nào tớ cứ có cảm giác hình thức bánh ngọt ở đây không giống với lúc trước.... Còn tưởng rằng quán đã thay đầu bếp làm bánh lúc trước rồi chứ." Lăng Mộ Ngôn thấp giọng lẩm bẩm, lập tức khẽ nâng cằm, đúng lý hợp tình nói với hai người kia, "Tớ chỉ đến xem cửa hàng bán bánh ngọt mới mà thôi, không được sao?"
".... Được." x2.
Tự nhiên đi! Sao lại có thể không được đâu!! Ác quỷ trong lòng Tiểu Hạnh đang ôm mặt gào thét, a a, bộ dạng biết sai mà vẫn cố chống chế không chịu thừa nhận của cậu chủ thật quá đáng yêu a ~~!
Mà ánh mắt của Bắc Minh Hiên dừng lại vào đôi tai ửng đỏ của Lăng Mộ Ngôn, không nhịn được mỉm cười.
Sao trước kia lại không phát hiện tính tình như vậy của Mộ Ngôn...rất đáng yêu chứ?
"À, Minh Hiên, tớ mời cậu ăn bánh ngọt ~" Lăng Mộ Ngôn nghiêng đầu qua, cười dài, nói với Bắc Minh Hiên.
Bắc Minh Hiên sờ sờ mũi, "Không được, tớ không thích đồ ngọt. Mộ Ngôn, cậu cũng không phải là không biết."
Một bàn tay của Lăng Mộ Ngôn vụng trộm túm lấy cổ tay áo của y, chớp chớp mắt.

".... Mộ Ngôn?"
Lăng Mộ Ngôn dùng đôi mắt phượng ướt át tội nghiệp nhìn Bắc Minh Hiên, dứt khoát nói, "Tớ không mang theo tiền, Minh Hiên."
Bắc Minh Hiên: "...."
Tiểu Hạnh: "...."
Chờ một chút...? Nếu như cậu chủ Bắc không có tới thì cậu chủ anh tính làm sao để ra ngoài?! Cậu chủ, anh thật sự không nghĩ tới vấn đề này sao, thật sự chưa từng nghĩ tới sao?!!
.... Chẳng lẽ phải để Tiểu Hạnh đáng thương gánh nợ ở nơi này sao Q miệng Q.
"Sao lại ra ngoài mà không mang theo tiền?" Bắc Minh Hiên bất đắc dĩ lắc lắc đầu, "Ví của cậu đâu?"
Lăng Mộ Ngôn trả lời trôi chảy, "Tớ cũng không biết a, mãi cho đến khi tớ chuẩn bị đi ra chỗ này mới phát hiện không mang theo tiền."
Tiểu Hạnh: "...." Cho nên đây mới chính là lý do vì sao cậu chủ anh vẫn luôn đứng trong cửa hàng đồ ngọt nhưng lại không hé răng sao QAQ!
Cậu chủ, sao anh có thể rất không nhận trách nhiệm như vậy a a a...!
"Không sao đâu, Tiểu Lan, chúng ta có thể gọi cho quản gia tới đây trả tiền." Lăng Mộ Ngôn dường như biết rõ Tiểu Hạnh đang suy nghĩ cái gì, cậu đột nhiên quay đầu lại, nháy mắt với Tiểu Hạnh mặt đầy rối rắm.
Tuy rằng, cảm giác được an ủi khiến tâm tình tốt hơn chút....
Nhưng mà....
Tiểu Hạnh rơi lệ đầy mặt: "Cậu chủ, tôi tên Tiểu Hạnh, không phải là Tiểu Lan a...." Cũng không phải tên là Tiểu Đào, Tiểu Cảnh, Tiểu Lục, Tiểu Mai, Tiểu Nhược.... Lại càng không có tên là Tiểu Bách Hợp a!
.... Cậu chủ, tôi thật sự không có nhiều tên như vậy đâu Q miệng Q!
"Ừ, Tiểu Hạnh, tôi nhớ rồi." Lăng Mộ Ngôn lộ ra tươi cười ôn nhu, biết nghe lời, thay đổi xưng hô.
Tiểu Hạnh: Lần nào cậu chủ anh cũng nói như vậy đó thôi T_T
"Haha, Tiểu Hạnh, cô cũng đừng so đo với cậu chủ nhà cô, cậu ấy có tính tình gì, cô cũng không phải là không biết." Bắc Minh Hiên mang ý xấu vò loạn mái tóc đen của Lăng Mộ Ngôn, cười haha nói.
Tuy là nói như vậy, nhưng sao Tiểu Hạnh lại cảm giác được trong những lời này có chút.... Hương vị sủng nịch?
Sủng nịch?!
Tiểu Hạnh run cả người lên, vội vàng lắc lắc đầu, nhất định là do cách mình nghe không đúng!
Lăng Mộ Ngôn lắc lắc đầu, có ý muốn tránh cái móng vuốt lỗ mãng đang tác oai tác quái trên đầu mình, sau khi không có kết quả, cậu dứt khoát trực tiếp chụp cái móng vuốt kia xuống.
"Minh Hiên, cậu đang làm gì đấy?" Lăng Mộ Ngôn nghiêng đầu, không hiểu nhìn Bắc Minh Hiên, nói thẳng, "Cậu làm rối tóc tớ rồi."
"Haha, khiến tớ phải trả tiền cho mà còn không cho phép tớ trả thù một chút sao?" Bắc Minh Hiên ý tứ không rõ, liếc mắt nhìn cái tay đang bị Lăng Mộ Ngôn lôi kéo của mình, cười tủm tỉm trả lời.
Tay của Lăng Mộ Ngôn khẽ dừng, rối rắm buồn bực đầy mặt.
Bị sờ đầu với bị bắt lại rửa chén, cái nào tương đối nghiêm trọng hơn?
Cái mặt bánh bao trắng nõn kia khiến Bắc Minh Hiên xem đến tâm ngứa, cuối cùng nhịn không được dụ hoặc, vươn tay ra, nhẹ nhàng nhéo nhéo.
Lăng Mộ Ngôn chớp chớp mắt: "...?"
Chỉ thấy Bắc Minh Hiên cười haha rồi tiếp tục nhéo nhéo mặt cậu, còn làm như thật, gật gật đầu, "Xúc cảm không tệ a, Mộ Ngôn ~"
Lăng Mộ Ngôn: "...."
Không lâu sau đó....
"A...!" Bắc Minh Hiên bị cắn ngón tay suýt chút nữa khóc ròng, "Mộ, Mộ Ngôn, nhả ra a a.... Tớ biết sai rồi QAQ!"
Tiểu Hạnh: "...." Đáng đời! Ai biểu anh bắt nạt cậu chủ (^)*&Z|