CHƯƠNG 13: TÌNH ĐẦU LÀ HOÀNG TỬ (P1)

Tùy Chỉnh


"Mộ Ngôn, Mộ Ngôn...."
Trong lúc nửa mơ nửa tỉnh, một giọng nói mơ hồ xa lạ đột nhiên vang lên bên tai. Giọng nói kia giống như đang nói cái gì đó, nhưng cố thế nào cũng không nghe rõ được.
"Này, Lăng Mộ Ngôn!"
Lăng Mộ Ngôn bị tiếng gào làm cho tỉnh lại. Cậu dụi dụi mắt, mặt không hờn giận trừng bóng dáng mơ hồ trước mặt. Chờ sau khi tầm nhìn từ mơ hồ mông lung dần dần rõ ràng, Lăng Mộ Ngôn lúc này mới nhìn rõ cái người ở trước mặt.
Đối diện là một chàng trai có gương mặt tuấn mỹ lãnh khốc đủ để phần lớn học sinh nữ trong trường phải thét chói tai, ánh mắt kiêu ngạo không coi ai ra gì, đáng tiếc mái tóc của hắn không hề phù hợp với thẩm mỹ của cậu.
".... Tôi có quen cậu sao?" Ý nghĩ còn chưa thanh tỉnh, Lăng Mộ Ngôn lười biếng ngáp một cái, lắc lắc đầu, hàm hồ hỏi.
".... Cậu còn chưa tỉnh ngủ sao, Lăng Mộ Ngôn!"
"Tôi không có quen anh bạn nào có một cái đầu lông chó vàng rực đi loạn khắp nơi." Lăng Mộ Ngôn than thở một câu, chuẩn bị nằm xuống tiếp tục ngủ bù.
"...." Lông chó...vàng rực? Dạ Cảnh Thần không dám tin nhìn Lăng Mộ Ngôn lại nằm xuống thỏa mãn ngủ, quả thực không thể tin nổi vào lỗ tai của mình, cậu ấy vừa mới nói cái gì đó?!
".... Lăng Mộ Ngôn, cậu mau đứng dậy cho cậu chủ đây! Đứng dậy, có nghe thấy không!" Dạ Cảnh Thần tiến lên từng bước, căm giận lắc lắc Lăng Mộ Ngôn, rống lớn.
Lăng Mộ Ngôn, cái tên này muốn chết sao? Muốn chết sao!
Lăng Mộ Ngôn bị quấy rầy giấc ngủ cũng hoàn toàn không tức giận (?), cậu mở đôi mắt phượng đen nhánh, yên lặng liếc mắt nhìn Dạ Cảnh Thần một cái, trong ánh mắt có bao nhiêu mờ mịt liền có bấy nhiêu, sau đó, giống như nhớ tới chuyện gì đó, trong khi Dạ Cảnh Thần chẳng hiểu ra sao, cậu đột nhiên gợi khóe môi lên, cười nhạt....
.... Phanh!
Lăng Mộ Ngôn mặt không chút thay đổi thu hồi nắm đấm, "Cậu thật ồn ào."
001 không đành lòng nhìn, che kín hai mắt, trong truyện, 'Lăng Mộ Ngôn' hình như rất thích ngủ, hơn nữa, còn có chứng bực bội khi rời giường?
.... Haha, cái gì nó cũng không biết đâu, người ta chỉ là một cái hệ thống mà thôi ~
"A...! Lăng Mộ Ngôn, cậu dám đánh tớ?! Cậu chết chắc rồi, chết chắc rồi!" Dạ Cảnh Thần lấy tay ôm lấy mắt bị bầm tím, nổi giận lôi đình, hắn giận quá, định vung tay lên đấm một cú vào gương mặt còn đang mờ mịt kia.
.... Bùm!
".... Cậu thật sự rất ồn ào." Lăng Mộ Ngôn bình tĩnh thu hồi cái chân, đứng lên, một tay đút túi, lãnh đạm liếc nhìn anh chàng không hiểu ra sao lại quỳ rạp trên mặt đất này, sau đó, cất bước đi ra ngoài.
"Phi phi phi!" Dạ Cảnh Thần cố gắng ngồi xuống, phun cỏ ở trong miệng ra, ngơ ngác nhìn bóng dáng bình tĩnh kia, trong nháy mắt không thể hiểu nổi.
Sao hôm nay cái tên Lăng Mộ Ngôn này lại có lửa giận lớn như vậy? Sẽ không sinh bệnh đi? Hay là chứng mất trí nhớ tổng hợp kia lại tái phát?.... Nhưng cũng không nên không biết hắn a? Chẳng lẽ còn chưa tỉnh ngủ?
Nghĩ đến đây, Dạ Cảnh Thần vội vàng đứng lên, đuổi theo Lăng Mộ Ngôn, "Mộ Ngôn, cậu chờ tớ đã, đừng có chạy loạn, lỡ lại lạc đường nữa thì phải làm sao bây giờ?.... Chờ đã, nơi đó là ký túc xá dành cho học sinh nữ a!.... Mộ Ngôn!"
>>>>>>>>
".... Chuyện này là sao đây?" Ra khỏi rừng cây nhỏ, sau khi Lăng Mộ Ngôn đi thẳng đến một nơi xa lạ mới dừng chân lại, cậu nghiêng đầu, có chút mê mang nhìn khắp bốn phía, trầm ngâm trong chốc lát rồi mới nhớ tới trợ thủ nhỏ - hệ thống 001.
[.... Ngôn Ngôn, cậu tỉnh rồi?] 001 thật cẩn thận hỏi.
"Tỉnh cái gì? Tôi vẫn rất thanh tỉnh." Lăng Mộ Ngôn mặt đầy bình tĩnh đáp lại.

[....] 001 lau mồ hôi đổ đầy đầu, [Khụ, Ngôn Ngôn, anh đã rời khỏi thế giới trước, tới một thế giới mới, Ngôn Ngôn, anh hãy sửa sang lại trí nhớ trước đi.]
Nghe vậy, Lăng Mộ Ngôn không khỏi hơi phát ngốc, rời khỏi?
Sau này.... Sẽ không còn được gặp lại đứa ngốc mặt ngoài lãnh ngạo nhưng thường xuyên phạm sai lầm ngu ngốc khi đứng trước mặt cậu nữa sao?
001 muốn nói nhưng lại thôi, [Ngôn Ngôn....]
Lăng Mộ Ngôn mân mê môi, cười khẽ một tiếng, "Không có gì, chỉ là nhất thời không quen mà thôi."
Cho dù có yếu ớt, thì Lăng Mộ Ngôn cũng chỉ cho phép mình được yếu ớt như vậy trong nháy mắt mà thôi.
"Lần xuyên này vẫn là truyện học đường?" Lăng Mộ Ngôn xem tin tức trong chốc lát, lên tiếng hỏi.
Lần này, bối cảnh học đường là ở đại học, cốt truyện cùng loại với một bộ phim truyền hình thịnh hành nhất rất lâu về trước. Nữ chính Kim Thiên Thiên là một cô gái gia cảnh bần cùng nhưng lại hay lạc quan, rất cứng cỏi, bởi vì thành tích xuất sắc nổi trội mà được đặc biệt trúng tuyển và được miễn toàn bộ học phí ở một trường quý tộc nổi tiếng.
Nữ chính vì bị mọi người khinh thường thân phận bình dân của mình mà thốt ra một câu rằng người trong trường Tinh Nguyện chẳng qua chỉ là một ít ký sinh trùng chỉ biết sống dựa vào cha mẹ, loại tâm lý ghét nhà giàu kia càng khiến mọi người chán ghét, tự nhiên cũng khiến nhóm hoàng tử trong trường chú ý tới.
Trong trường Tinh Nguyện có bốn vị hoàng tử nhà giàu mà cầm đầu là Dạ Cảnh Thần, trong bốn người đó, Dạ Cảnh Thần lãnh khốc bá đạo, Lăng Mộ Ngôn ôn nhu u buồn, Bắc Minh Hiên phong lưu không kiềm chế, Lãnh Thịnh Duệ đa tình lưu manh.
Sau khi đắc tội với mọi người, nữ chính lại liên tiếp đắc tội với ba vị hoàng tử, ngoại trừ Lăng Mộ Ngôn ra, vì thế, cô bị toàn trường tìm cách trả thù. Trong lúc Kim Thiên Thiên bị toàn trường cô lập, duy nhất chỉ có một mình Lăng Mộ Ngôn ra tay giúp đỡ cô, sau đó, không ngoài dự đoán, Kim Thiên Thiên đơn phương thầm mến vị hoàng tử ôn nhu này. Mà đồng thời, ba vị hoàng tử kia lại vì phẩm chất kiên cường, bất khuất, không sợ quyền thế tốt đẹp chỉ có ở mỗi mình nữ chính mà yêu phải cô, vì thế, một đa giác tình yêu oanh oanh động động liền diễn ra ở trong trường Tinh Nguyện.
Cuối cùng, bốn vị hoàng tử đương nhiên cam nguyện chia xẻ, ở cùng một chỗ với Kim Thiên Thiên.
[Đúng vậy, vài cái nhiệm vụ này đều đặt trong bối cảnh học đường, cũng là vì rèn luyện người chơi.] 001 lên tiếng trả lời, [Như vậy, người chơi Lăng Mộ Ngôn thân ái, hiện tại, anh cần được giải thích cái gì?]
"Lần này, tôi sắm vai hoàng tử ôn nhu Lăng Mộ Ngôn kia, đúng không?" Lăng Mộ Ngôn nhìn khắp chung quanh, sau đó, dựa vào một thân cây, hỏi.
[Đúng vậy, xin hỏi người chơi còn có vấn đề gì sao?]
"Bạn chắc chắn là nhiệm vụ này không có vấn đề gì? Lần này, tôi sắm vai mối tình đầu của nữ chính chứ không phải là một trong những nam chính?"
[....] 001 nhất thời bị nghẹn, [Ngôn Ngôn, anh không cần để ý nhiều như vậy QAQ]
"Vậy, lúc ấy, Lăng Mộ Ngôn kia vì cái gì mà muốn cứu Kim Thiên Thiên?" Lăng Mộ Ngôn quả thật có chút nghi hoặc với điểm này, "Rõ ràng ngay từ đầu, Lăng Mộ Ngôn cũng chẳng thích gì Kim Thiên Thiên, không phải sao? Còn có một lần từ chối Kim Thiên Thiên nữa."
[Kỳ thật là vì lúc mọi người bắt nạt Kim Thiên Thiên đã quấy rầy tới giấc ngủ của Lăng Mộ Ngôn, cho nên âm thác dương sai mới đi giải cứu nữ chính.] Lúc này, 001 tỏ vẻ nó đã chuẩn bị đầy đủ, không còn sợ bất kỳ câu hỏi gì của Ngôn Ngôn nữa (*^ _ ^*)
"Nói cách khác, Lăng Mộ Ngôn có chứng bực bội khi rời giường?" Lăng Mộ Ngôn sờ sờ cằm, hình như lúc trước cậu bạn kia.... A? Sao lại nhớ không ra diện mạo của cậu bạn lúc trước nhỉ?
[Đúng vậy, Lăng Mộ Ngôn không chỉ có chứng bực bội khi rời giường, còn rất thích gối ôm, ngoài ra, còn có bệnh "không nhớ mặt", "không nhớ được tên", "mù đường", "thích ăn", "thường xuyên ngẩn người" nữa, xin người chơi hãy chú ý.]
Lăng Mộ Ngôn: "...." Mấy cái đó là bệnh gì vậy?
001 đáp, [Tên gọi tắt là "chứng mất trí nhớ tổng hợp"]
"...."
[Giờ còn có vấn đề gì nữa sao, Ngôn Ngôn?]
".... Vậy, vì sao mỗi lần gặp nữ chính, Lăng Mộ Ngôn đều có thể nhận ra cô ấy?" Lăng Mộ Ngôn vô lực hỏi.
[A, Ngôn Ngôn, cái anh nói chính là một trong những chỗ không hợp lý tất phải có ở trong truyện, anh có thể cho rằng đó là BUG đi, không cần phải để ý đến nó =v=]
Lăng Mộ Ngôn: "...."
n sty6)Zof