Chương 88: HÀN ĐÔNG KHIÊU CHIẾN

Tùy Chỉnh



Tim Cố Hải đập loạn xạ, cơn giận trong lòng hắn lúc này muốn phát ra đốt cháy toàn bộ khu biệt thự và những thằng mặt lạnh đang đứng trước mặt hắn. Bạch Lạc Nhân chạy lại đỡ Mạnh Thông Thiên, cơ thể cậu ấy mềm oặt đi vì đau đớn.
Cố Hải thả Hàn Đông ra, nuốt cục giận xuống cổ họng nhìn thẳng vào mặt Hàn Đông.
- Mày nói đi, điều kiện để đưa em tao ra là gì?
Hàn Đông nhếch mép lên đưa tay lau vết máu trên miệng nhìn Cố Hải bằng con mắt khác thường.
- Điều kiện hả, đơn giản thôi. Anh ở lại đây đêm nay.
Cố Hải đưa mắt nhìn Bạch Lạc Nhân sau đó gật đầu đồng ý. Bạch Lạc Nhân đứng phắt dậy chắn lên trước mặt Cố Hải.
- Nếu ở cả ba cùng ở.
Hàn Đông cười trong cổ họng nghiêng mặt nhìn Bạch Lạc Nhân, ánh mắt hắn rõ ràng thể hiện sự thiếu đứng đắn trong lòng. Hắn nhìn Bạch Lạc Nhân vài giây sau đó hắn phát hiện ra Bạch Lạc Nhân có sức hút với hắn không thua gì Cố Hải. Tự bản thân hắn cũng không hiểu nổi tại sao hai người đàn ông này mình vừa nhìn cái đã mê. Nếu xét về tình trường Hàn Đông là loại mà ở Bắc Kinh này hắn không có đối thủ. Diễn viên, ca sĩ, người mẫu, giới tính nam, nữ các loại hắn đều đã từng yêu qua. Đẹp có, cá tính có nhưng hắn phải thú thật hắn chỉ quan hệ với họ để thỏa mãn thú tính trong người hắn. Còn cái kiểu người vừa gặp đã mê thì hắn chưa gặp bao giờ.
Có lẽ từ nhỏ đến giờ chưa biết thế nào là tình yêu thực sự nên sự thích thú đối với Cố Hải và Bạch Lạc Nhân làm Hàn Đông thấy vui vẻ trong lòng. Cảm giác của hắn như có cái gì đó tươi mới sắp đến trong cuộc đời hắn.
Hàn Đông đưa tay ra định sờ lên gò má Bạch Lạc Nhân, ánh mắt gian tà của hắn nhìn cậu yêu chiều đắm đuối khiến cơn giận trong lòng Cố Hải tăng lên gấp bội.
Cố Hải đầy Bạch Lạc Nhân ra, cậu thấy Hàn Đông đang cố ý trêu chọc hắn, nếu để Bạch Lạc Nhân ở đây thêm phút nào nữa thì hắn sẽ không thở được vì lo lắng mất thôi.
Giọng Cố Hải lúc này đầy uy lực.
- Cậu đưa Mạnh Thông Thiên về đi, nửa tiếng sau tôi sẽ về.
Bạch Lạc Nhân đang còn do dự thì Mạnh Thông Thiên đã nằm dưới đất kêu la.
- Đưa em ra khỏi đây đi, em không chịu nổi nữa rồi.
Cố Hải không nói thêm lời nào, chạy lại vác Mạnh Thông Thiên lên vai chạy thẳng ra cửa, Bạch Lạc Nhân chạy theo phía sau thở không ra hơi. Mấy tên vệ sĩ đi ngay phía sau họ, vẻ mặt của chúng đằng đằng sát khí. Hàn Đông thì tươi cười nhìn theo dáng vẻ lo lắng của hai người đàn ông hắn thích, hắn tự đắc ý trong lòng " Không ngờ mình gặp phải tên nhãi ranh không biết đâu là núi thái Sơn kia là đem đến cho mình hai tên đàn ông cực kì hấp dẫn, xem như ông trời không phụ mười năm tìm kiếm tình yêu của mình rồi"
Đến sân lớn của căn biệt thự Cố Hải đặt Mạnh Thông Thiên xuống, cời dây trói cho cậu ta, sau đó quay lại nói với Bạch Lạc Nhân.
- Nhân tử, đưa Mạnh Thông Thiên ra khỏi đây. Anh sẽ về sớm thôi, đừng lo.
Bạch Lạc Nhân chưa kịp phản ứng Cố Hải đã chạy nhanh vào trong, bước chân hắn lướt như một cơn gió cốt để cho Bạch Lạc Nhân không có cơ hội đôi co với hắn.
Bạch Lạc Nhân nhìn theo Cố Hải rồi lại nhìn sang Mạnh Thông Thiên, cậu đứng dên định chạy theo Cố Hải thì Mạnh Thông Thiên vội kéo tay cậu lại, nhìn cậu bằng ánh mắt cầu xin.
- Đưa em ra khỏi đây.
Nói xong cậu ta cậu ta liền ngất đi. Bạch Lạc Nhân không còn cách nào khác là đưa Mạnh Thông Thiên ra khỏi đây sau đó cậu sẽ quay lại cùng Cố Hải.
Cố Hải đi vào trong, hướng mắt ra cửa chờ đợi. Khi thấy Bạch Lạc Nhân bế Mạnh Thông Thiên lên xe ra khỏi cổng hắn mới yên tâm. Bây giờ còn mình hắn, hắn có thể tự do mà tung hoành rồi.
Đến trước mặt Hàn Đông Cố Hải nghiến chặt răng lại nói.
- Mày nói đi, em tao đã đắc tội gì với mày?
Hàn Đông giơ cánh tay hắn ra cười khẩy.
- Hắn làm mất đi của tôi vài giọt máu.
Cố Hải điên lên đẩy Hàn Đông vào tường, giọng nói đem theo muột luồng khí lạnh.
- Mày có còn là người không hả, nó chỉ làm mày xước vài cm trên da mà mày hành hạ nó đến thế sao. Tao sẽ không tha cho mày việc này.
Hàn Đông cười sằng sặc nheo mắt nhìn Cố Hải đầy thách thức.
- Anh sẽ báo công an sao? Anh báo đi, báo ngay đi. Số điện thoại của họ đây anh lấy điện thoại của tôi mà gọi này. Anh gọi đi xem họ sẽ bắt ai. Tôi để cho anh được đụng chân đụng tay với tôi là vì tôi đang có ấn tượng tốt với anh, anh đừng có rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt.
Cố Hải không thể hiểu Hàn Đông là ai mà hắn to miệng đến vậy, từ trước đến nay tung hoành trong giới kinh doanh nhiều những tên anh chị có máu mặt Cố Hải cũng đã từng nghe qua, nhưng tuyệt nhiên Hàn Đông hắn không hề biết đến. Người như Hàn Đông quả là khó chịu, sự khiêu khích của hắn khiến Cố Hải càng muốn tìm hiểu rõ xem hắn là ai. Dù hắn hay là người thân của hắn có làm đến chủ tịch nước đi nữa Cố Hải cũng không ngại. Hắn ghét nhất là những kẻ chuyên lấy danh để làm việc thiếu đạo đức. Cố Hải cũng đã từng mượn danh của cha hắn để uy hiếp người khác nên hắn hiểu rất rõ bản chất của quyền lực trong cái xã hội này. Tuy vậy Cố Hải vẫn tự hào rằng những việc mình làm đều là những việc có ích, còn vô cớ hành hung người yếu thế như Hàn Đông quả là không thể chấp nhận được.
Cố Hải ngồi xuống ghế, giọng nói vẫn mang sức nặng của sự giận dữ.

- Mày muốn tao đền cho mày bao nhiêu tiền.
Hàn Đông lại cười sằng sặc, hắn cười đến nỗi mặt hắn đỏ lừ lên.
- Anh nghĩ tôi cần tiền sao...haha...
Cố Hải cũng chắc Hàn Đông không cần tiền, nhìn cơ ngơi của hắn, nhìn đám vệ sĩ hắn thuê đủ biết Hàn Đông là người tiêu tiền như rác. Vậy cái hắn muốn là gì, hắn hành hạ Mạnh Thông Thiên và làm khó dễ Cố Hải nhằm mục đích gì, Cố Hải không thể hiểu nổi.
Ghé sát khuôn mặt mình vào mặt Hàn Đông Cố Hải trừng mắt nhìn hắn, giọng vô cùng cứng rắn.
- Nếu mày không cần tiền thì mày cần gì, nói nhanh cho tao còn về, tao không có nhiều thời gian đôi co với mày đâu.
Hàn Đông hơi nghiêng mặt lại ngắm nhìn khuôn mặt Cố Hải, đường nét thanh tú, ánh mắt toát ra mị lực khiến hắn thấy lòng mình ngứa ngáy khó chịu. Trong vài giây Hàn Đông bị vẻ bề ngoài của Cố Hải hấp dẫn. Mặt hắn đơ ra nhìn có chút ngây ngô. Ghé vào tai Cố Hải Hàn Đông nói nhỏ.
- Tôi cần anh.
Cố Hải hừ mạnh một tiếng sau đó đẩy Hàn Đông vào tường, ném cho hắn ánh mắt đầy khinh bỉ, giọng cậu rít qua kẽ răng.
- Mày nghĩ mày là vua sao, tao không biết mày là ai nhưng hành động của mày cũng đủ cho tao thấy mày là đồ rác rưởi.
Hàn Đông lại cười to hơn, Cố Hải càng tức giận hắn càng thích thú. Từ trước đến nay những kẻ hắn muốn hắn chỉ cần liếc mắt qua nhìn thì họ sẽ tự giác ngả vào vòng tay của hắn. Chính sự dễ dàng đó đã khiến hắn cảm thấy nhàm chán. Hắn muốn có một chút khó khăn, kể cả trong làm ăn cũng như trong tình trường hắn chưa bao giờ biết đến hai từ khó khăn là gì. Dựa vào danh tiếng của cha hắn, dựa vào tiền của của hắn hắn có thể biến khó khăn thành thuận lợi chỉ trong vài phút đồng hồ.
Đưa tay lên búng vào mũi mình Hàn Đông vẫn cố tình khiêu khích Cố Hải.
- Nếu không phải là anh thì người đàn ông đi cùng với anh cũng được, tôi có hứng thú với anh ta rồi.
Hơi thở của Cố Hải không biết đã dạt đi về nơi nào, hắn thấy cực kì khó chịu, ngột ngạt, bức bối như có ai đó đang bóp chặt lấy cổ mình. Giơ nắm đấm trước mặt Hàn Đông Cố Hải nhìn hắn bằng ánh mắt đầy lửa.
- Mày thử đụng vào cậu ấy xem, mày có là ông trời tao cũng xé xác ra thành từng mảnh. Mày nên nhớ trong mắt tao mày chỉ là đồ rác rưởi mà thôi.
Nói xong Cố Hải tiến thẳng ra cửa. Đám vệ sĩ chạy theo cản đường nhưng bị Hàn Đông ngăn lại, hắn muốn kệ cho Cố Hải đi nhưng chắc chắn hắn sẽ không tha cho Cố Hải, mục tiên săn đuổi mới của hắn sẽ là hai người này, hắn vui vẻ nghĩ rằng cuộc săn đuổi này sẽ cực kì thú vị.
Bạch Lạc Nhân đưa Mạnh Thông Thiên đến bệnh viện, sau đó gọi điện cho thím Trâu. Trong lòng cậu lúc này như có lửa đốt, Cố Hải đang ở đó, với tính cách của hắn chắc chắn sẽ có chuyện xảy ra. Bạch Lạc Nhân muốn nhập viện nhanh cho Mạnh Thông Thiên, gọi thím Trâu đến trông rồi cậu sẽ quay lại cùng Cố Hải đối phó với cái tên ác hơn quỷ đó.
Đi đi lại lại trong hành lang bệnh viện, cứ một giây trôi qua thôi Bạch Lạc Nhân cũng thấy dài như cả tiếng đồng hồ. Thím Trâu và Bạch Hán Kỳ lật đật chạy vào, trên mặt hai người hiện rõ sự lo lắng.
Bạch Lạc Nhân chỉ vào phòng của Mạnh Thông Thiên nói rất nhanh.
- Cậu ấy không sao đâu, chỉ là vết thương phần mềm thôi. Ba và thím ở đây, con đi có tí việc.
Vừa chạy được hai bước thì chuông điện thoại reo lên, Bạch Lạc Nhân vừa chạy vừa lấy điện thoại ra nhìn, là cuộc gọi của Cố Hải. Hơi thở của Bạch Lạc Nhân lúc này muốn rơi xuống đất, tay cậu run run mở máy ra nghe, giọng nói bình tĩnh của Cố Hải làm bước chân đang muốn lắp mô tơ vào để chạy của Bạch Lạc Nhân dừng lại.
- Nhân tử, em đang ở đâu?
Bạch Lạc Nhân nói vội vàng.
- Cậu không sao chứ, cậu đang ở đâu?
Cố Hải bật cười, chắc Bạch Lạc Nhân đang lo hắn bị tên Hàn Đông đó ăn thịt rồi, nghe giọng nói của cậu ấy mà thương.
Dịu giọng lại pha chút trêu chọc Cố Hải hỏi Bạch Lạc Nhân.
- Em sợ lão công của em bị ăn thịt sao?
Bạch Lạc Nhân bực bội, lúc này mà còn đùa với giỡn. Cậu nghiêm giọng lại hỏi Cố Hải.
- Rốt cuộc cậu đang ở đâu, tôi sẽ đến đón.
Trời đã khuya Cố Hải không muốn Bạch Lạc Nhân lái xe trong lúc này nên hắn kêu cậu cứ ở nguyên chỗ đó tự hắn sẽ bắt taxi đến. Bạch Lạc Nhân đứng đợi Cố Hải ở cổng bệnh viện, trong lòng cậu bồn chồn, cứ nghĩ đến vết máu trên khóe miệng Cố Hải thôi cũng làm cậu đau xót. Hình ảnh Cố Hải quay qua quay lại đánh nhau với đám về sĩ để tránh cho cậu khỏi bị đau khiến Bạch Lạc Nhân thấy khổ sở trong lòng. Cố Hải lúc nào cũng vậy, hắn luôn dành hết khó khăn về mình, Bạch lạc Nhân cầu mong Cố Hải đừng quá vì cậu như vậy nữa, cậu muốn hắn nghĩ cho bản thân hắn, một chút thôi cũng giúp cậu thấy nhẹ lòng hơn.
Cố Hải cố tình xuống xe cách Bạch Lạc Nhân một đoạn khá xa, hắn đứng yên vậy nhìn cậu ấy trong vài phút. Vợ hắn đang lo lắng, hôm nay vợ hắn đã bị đau. Cố Hải tự mắng chửi mình, lẽ ra hắn không được để Bạch Lạc Nhân đến đó, lẽ ra hắn phải bảo vệ cậu ấy tốt hơn. Trong lòng Cố Hải lúc này rất khó tả, nhìn bước chân Bạch Lạc Nhân đi đi lại lại trước cổng bệnh viện khóe mắt hắn cay cay. Cuộc sống còn dài, hắn lo rằng hắn sẽ còn làm Bạch Lạc Nhân phải khổ. Cố Hải hiểu rằng với tính cách của Hàn Đông hắn sẽ không bao giờ tha cho vợ chồng hắn dễ dàng như thế. Nếu Hàn Đông nghĩ ra việc gì đó làm hại đến Bạch Lạc Nhân thì chẳng phải là đang muốn hắn phạm tội sao. Hắn sẽ giết chết bất cứ tên nào dám đụng vào bảo bối của hắn.
( Thính chương 89: ...Ngửa mặt lên trời ngăn giọt nước mắt sắp rơi, Cố Hải nuốt dòng nước đang muốn trào ra xuống cổ họng. Bước từng bước nhẹ nhàng đi lại phía sau Bạch lạc Nhân, cậu ấy vẫn không biết sự xuất hiện của hắn, mắt Bạch Lạc Nhân vẫn hướng ra phía đường đối diện ngóng chờ, hai tay cậu đan vào nhau đến đỏ lừ lên.
Đưa tay bất ngờ ôm chặt Bạch Lạc Nhân từ phía sau Cố Hải nói rất nhỏ vào tai cậu ấy, giọng nói mang theo tất cả tình yêu của hắn đang có lúc này dành cho Bạch Lạc Nhân.
- Nhân tử, đừng lo, anh đây rồi...)