Chương 87: VÀO HANG CỌP

Tùy Chỉnh



Cố Hải quay sang nhìn Bạch lạc Nhân, hắn không muốn vợ hắn cùng đi đến chỗ Mạnh Thông Thiên lúc này. Không phải là hắn coi thường Bạch Lạc Nhân, hắn hiểu cậu ấy mạnh mẽ không thua gì hắn. Nhưng Cố Hải biết với tình hình này đến đó rất có thể sẽ xảy ra xô xát, Bạch Lạc Nhân là quân nhân, nếu sự việc này mà diễn ra cậu ấy có thể sẽ bị kỉ luật, hắn không muốn điều đó.
Với vội chiếc áo khoác lên người Bạch lạc Nhân kéo tay Cố Hải.
- Đi thôi, chúng hành hạ Mạnh Thông Thiên như thế chắc không phải bọn vừa đâu.
Cố Hải nhìn Bạch Lạc Nhân cầu xin.
- Nhân tử à, để mình anh đi thôi có được không? Em...
Chưa để cho Cố Hải nói hết câu Bạch lạc Nhân đã thả tay hắn ra chạy thẳng ra xe, bật chìa khóa. Cố Hải cuống quýt chạy theo trong lòng hắn lo lắng không yên.
Mở cửa chui vào xe Cố Hải vẫn khẩn nài.
- Nhân tử à...
Bạch lạc Nhân đập mạnh tay vào vô lăng ném ánh mắt tức giận sang phía Cố Hải.
- Tôi biết cậu nghĩ gì nhưng hãy làm ơn nhìn nhận tôi là một thằng đàn ông đi, tôi xin cậu đấy.
Cố Hải nắm vội lấy bàn tay Bạch Lạc Nhân phân trần.
- Ý anh không phải vậy, anh sợ đến đó sẽ có xô xát, em là quân nhân nhỡ có chuyện thì sao. Em nhìn chúng hành hạ Thông Thiên đi, chắc chắn bọn này không phải bình thường. Để anh đến đó xem thế nào rồi hãy tính. Được không?
Bạch Lạc Nhân đưa hai tay lắc mạnh vai Cố Hải, nói như người sắp khóc.
- Cậu nghĩ tôi là loại người gì hả, chính vì tôi biết chúng không phải là người nên mới không thể để mình cậu đi đến đó. Nếu chúng cũng sẽ hành hạ cậu như Mạnh Thông Thiên thì sao? nếu chúng cũng sẽ bắt nhốt cậu lại như Mạnh Thông Thiên thì sao? cậu nghĩ tôi có thể ngồi ở nhà bình bình an an mà chờ cậu về à. Tôi nói lần cuối, từ giờ đi đâu chúng ta sẽ cùng đi, có khó khăn gì chúng ta sẽ cùng chịu. Tôi không cho phép cậu chịu đựng một mình, tôi càng không cho phép cậu vì tôi mà chịu tổn thương. Ghi nhớ cho tôi điều đó.
Cố Hải ôm chặt lấy Bạch Lạc Nhân, lo lắng trong lòng hắn vẫn không dứt.
- Anh có đánh nhau cũng không sao, anh có bị chúng hành hạ cũng không sao. Nhưng em là quân nhân, nó sẽ ảnh hưởng đến nhiều thứ, anh không muốn em vì chuyện nhỏ thế này mà bị gây khó dễ ở đơn vị đâu.
Bạch lạc Nhân vỗ vỗ vào vai Cố Hải.
- Không sao đâu, tôi sẽ cẩn thận.
Cố Hải vẫn không yên tâm, hắn nhìn thẳng vào mắt Bạch lạc Nhân căn dặn.
- Hứa với anh, dù có xảy ra chuyện gì em cũng không được đụng chân đụng tay đâu nhé, tất cả cứ để anh lo.
Bạch Lạc Nhân gật đầu đồng ý nhưng trong lòng cậu lại nhủ thầm " Nếu chúng dám đụng đến cậu thì tôi sẽ liều chết với chúng, quân nhân thì không có quyền bảo vệ người mình yêu thương hay sao"
Cố Hải và Bạch lạc Nhân đến theo địa chỉ đã được Hàn Đông cung cấp. Trước mắt hai người là khu biệt thự cổ kiểu Ý với những nét hoa văn cầu kì, tinh xảo, xung quanh căn nhà đều có vệ sĩ đứng bảo vệ. Ngay giữa thủ đô Bắc Kinh mà sao cả Cố Hải và Bạch lạc Nhân lại không hề biết có sự tồn tại của một ngôi biệt thự hết sức độc đáo như thế này. Chỉ cần khu nhà thôi cũng cho thấy kẻ mà họ sắp gặp chắc chắn là một kẻ không hề dễ chơi. Chỉ một điều mà Cố Hải và Bạch Lạc Nhân không thể hiểu nổi tại sao Mạnh Thông Thiên lại có dính líu đến kẻ có máu mặt như thế này.
Cánh cổng sắt nặng nề mở ra, hai vệ sĩ đón Cố Hải và Bạch lạc Nhân vào, đi đến trước căn nhà họ yêu cầu được kiểm tra xem hai người có đem theo vũ khí hay không. Cố Hải cắn răng lại mắng chửi, con mẹ nó, chúng mày xem bọn tay là loại người gì hả, đúng là làm việc xấu nên lúc nào cũng nghĩ người khác như mình.
Khi tên vệ sĩ đưa tay lần mò khắp người Bạch Lạc Nhân khám xét, hắn cố tình dây dưa bàn tay sàm sỡ những điểm nhạy cảm trên người Bạch Lạc Nhân. Máu nóng trong người Cố Hải bốc lên, hắn giơ chân đá mạnh một phát vào người tên vệ sĩ khiến hắn ngã dúi dụi ra nền đất, trên mặt Cố Hải lửa giận tràn cả ra không khí xung quanh.
- Ai cho phép mày sờ vào người cậu ấy.
Mấy tên vệ sĩ ở đâu bất ngờ ập đến vây quanh Cố Hải và Bạch Lạc Nhân, trên mặt chúng hàn khí toát ra như những xác chết. Chưa bao giờ Cố Hải cảm thấy lo lắng như lúc này, nếu một mình hắn thì không sao nhưng ở đây có cả bảo bối của hắn, nếu bọn người này làm gì đó gây hại đến Bạch Lạc Nhân thì hắn sẽ xé xác mỗi đứa ra từng mảnh.
Mấy tên vệ sĩ vẫn mặt lạnh áp vào gần Cố Hải và Bạch lạc Nhân. Cố Hải không thể hiểu nổi cái tên lúc nãy nói chuyện với hắn là người nào mà lại thuê nhiều vệ sĩ đến vậy, thế lực của người này chắc không phải tầm thường, nếu không phải là đại ca xã hội đen thì cũng là con nhà có thế lực mạnh ở Trung Quốc.
Mấy tên vệ sĩ cứ thế tiến lại gần hai vợ chồng họ, hàn khí trên mặt chúng toát ra khiến thân thể Cố Hải và Bạch Lạc Nhân đông cứng. Cố Hải nhanh tay ôm chặt Bạch Lạc Nhân vào lòng, miệng hét lớn.
- Để cậu ấy đi đi, tao sẽ theo chúng mày vào trong.
Bạch Lạc Nhân thở hổn hển nói với Cố Hải.
- Cậu nói nhảm gì đấy, chúng ta sẽ cùng vào.
Ba tên vệ sĩ nhanh như chớp lao vào Cố Hải và Bạch Lạc Nhân đấm đá loạn xạ, Cố Hải lúc này như con hổ mẹ bảo vệ những kẻ tấn công đứa con của mình, hắn thể hiện toàn bộ sức mạnh mình có đánh lại mấy tên vệ sĩ, Bạch lạc Nhân góp sức nhiệt tình. 
Thêm một rồi lại thêm một, chỉ vài giây sau trước mặt Cố Hải và Bạch Lạc Nhân là một đống người áo đen, khuôn mặt ai cũng lạnh như những bóng ma mới từ dưới âm phủ lên.
Hai người đấu lại cả chục người, miệng Cố Hải đã rớm máu, máu cũng từ mũi Bạch Lạc Nhân chảy ra. Những tên vệ sĩ này được đào tạo hến sức bài bản, chúng lại quá đông, Cố Hải và Bạch lạc Nhân quả nhiên không phải đối thủ của chúng.
Trận đánh không cân sức đang diễn ra hết sức ác liệt, cả hai bên đều đã có thương tích trên người. Một tiếng nói lớn vang lên từ phía trên lầu vọng xuống.

- Tất cả dừng tay lại đi, dẫn chúng lên đây.
Mấy tên vệ sĩ định túm lấy Cố Hải và Bạch Lạc Nhân nhưng chúng đã bị Cố Hải đẩy ra, hắn nhanh tay kéo Bạch lạc Nhân lại sát người mình hiên ngang bước lên bậc cửa.
Vào gian chính của khu biệt thự trước mắt Cố Hải hiện ra một thanh niên sức vóc khỏe mạnh, khuôn mặt anh tuấn, duy chỉ có ánh mắt của hắn là toát ra vẻ gian tà.
Vừa nhìn thấy Cố Hải và Bạch lạc Nhân tròng mắt của hắn mở to ra, khuôn mặt biểu hiện hết sức sinh động.
- Đây là hai người đến chuộc tên ranh con kia sao?
Cố Hải bước lên trước mặt hắn, mấy tên vệ sĩ ngăn lại. Hàn Đông giơ tay ý bảo mấy tên vệ sĩ tản ra. Tự hắn đi lại chỗ Cố Hải.
Khi đã lại gần hơn ánh mắt hắn bị mị lực của Cố Hải thu hút, hắn định đưa tay ra sờ lên vết máu đang rỉ ra trên khóe môi Cố Hải liền bị Cố Hải gập tay ra phía sau, khống chế trước ngực, giọng nói đầy giận dữ.
- Mạnh Thông Thiên ở đâu, đem cậu ấy ra đây ngay.
Hơi thở của Hàn Đông có chút lộn xộn, giọng nói này, đúng là giọng nói này, đây chính là người hắn đang chờ đợi. Hắn không thể ngờ người có giọng nói đầy mê hoặc lúc nãy lại có thân hình và khuôn mặt hoàn mỹ đến vậy. Trai đẹp Hàn Đông gặp đã nhiều nhưng người có sức hút ngay từ cái nhìn đầu tiên như Cố Hải quả là hắn chưa bao giờ được gặp. Trong lòng Hàn Đông vui vẻ vô cùng, bao nhiêu năm nay hắn đã chinh phạt tình trường, gái hắn cũng chơi mà trai hắn cũng dùng. Người tình của hắn cả gái lẫn trai xếp dài như Vạn Lí Trường Thành rồi nhưng người đem lại hơi thở bất thường cho hắn như lúc này chỉ duy nhất Cố Hải mà thôi. Trong lòng Hàn Đông tự nhủ, con người thú vị này tại sao bây giờ hắn mới được gặp, chẳng phải ông trời đã lãng phí mấy cả chục năm tuổi xuân của hắn vào những kẻ cực kì nhàm chán rồi sao.
Hàn Đông vẫn bị cố Hải khống chế trước ngực, cơn lửa giận của Cố Hải tỏa sang người hắn nóng ran. Hàn Đông không hề khó chịu mà còn tỏ ra thích thú.
Mấy tên vệ sĩ xông tới liền bị Hàn Đông cản lại, hắn mặc cho cố Hải trút cơn tức giận lên người mình. Vài phút sau Cố Hải thả Hàn Đông ra đi về phía Bạch Lạc Nhân, máu trong mũi Bạch lạc Nhân vẫn rỉ xuống. Cố Hải phát điên, nhưng hắn hiểu manh động lúc này là quá mạo hiểm, phải cứu được Mạnh Thông Thiên ra đã, món nợ chúng dám đụng vào bảo bối của hắn hắn sẽ trả lại không thiếu một giây.
Đưa tay gạt máu cho Bạch lạc Nhân Cố Hải ghé sát tai vợ hỏi nhỏ.
- Em không sao chứ?
Bạch lạc Nhân lắc đầu.
- Tôi không sao.
Nói xong cậu lấy tay thấm vết máu trên mép môi Cố Hải, trong lòng cậu cực kì đau xót, Cố Hải lúc nãy đã liên tục đỡ đòn cho cậu, chắc trong người hắn bây giờ rất nhiều thương tích. Bạch lạc Nhân nghiến răng lại nhìn Hàn Đông, cậu ghi nhớ rõ nét mặt của hắn, mối thù này chắc chắn phải thanh toán, nhưng ngay lúc này việc cậu và Cố Hải cần làm là đưa được Mạnh Thông thiên ra khỏi đây.
Hàn Đông nhìn hai người đàn ông trước mặt mình ôn nhu lau vết thương cho nhau, trong lòng hắn tự hỏi, hai người này có quan hệ như thế nào, nhìn không giống anh em nhưng cả hai đều rất anh tuấn, trên người họ đều toát ra mị lực chết người. Không lẽ họ là tình nhân của nhau? họ với tên ranh con kia có quan hệ như thế nào?
Giơ tay vẫy một tên vệ sĩ lại phía mình hắn nói thầm điều gì đó rồi đi lại chỗ Cố Hải và Bạch lạc Nhân.
- Hai người đến chuộc người mà lại đụng chân đụng tay vậy là sao, cái mạng của thằng ranh con kia chắc chắn không cần giữ lại nữa rồi.
Cố Hải túm lấy cổ áo Hàn Đông kéo mạnh về phía mình.
- Chúng tao đến đây để đưa em trai chúng tao về. Nó đã đắc tội gì với mày mà mày hành hạ nó như thế.
Hàn Đông đẩy Cố Hải ra, sửa lại cổ áo, ánh mắt nhìn Cố Hải đầy khiêu khích.
- Thằng ranh đó là em trai anh sao, vậy thì vui rồi...haha...
Lửa nóng trong người Cố Hải lúc này muốn đốt cháy toàn thân hắn, hắn chỉ muốn xông vào đấm nát khuôn mặt đang đầy vẻ đắc ý của Hàn Đông. Chưa bao giờ Cố Hải gặp một tên khó ưa như vậy. Nhìn sự ngạo mạn của hắn Cố Hải chắc chắn rằng đằng sau Hàn Đông là một thế lực không hề tầm thường.
Bạch Lạc Nhân giữ lấy tay Cố Hải, mắt nhìn Hàn Đông đầy hận thù.
- Đại Hải, đừng, đưa được Mạnh Thông thiên ra khỏi đây đã.
Hàn đông tiến sát lại chỗ Bạch Lạc Nhân, giơ tay lên sờ vào vết máu trên cánh mũi cậu ấy, ánh mắt Hàn Đông nhìn Bạch Lạc Nhân đầy vẻ dâm tà. Lúc này Cố Hải không thể nín nhìn được nữa, cậu tông một cú đấm trời giáng vào mặt Hàn Đông, túm cổ hắn đẩy áp vào tường, giọng nói phát ra từ kẽ răng.
- Tao nói cho mày biết, tao không cần biết mày là ai nhưng hôm nay mày đã hành động vượt qua sức chịu đựng của tao. Để cậu ấy và Mạnh Thông Thiên đi đi, tao sẽ ở đây tính sổ với mày.
Bạch Lạc Nhân lao vào ôm Cố Hải kéo ra, cậu biết nếu Cố Hải thỏa mãn cơn giận của hắn thì không những không cứu được Mạnh Thông Thiên mà ngay cả cậu và hắn cũng khó lòng ra khỏi đây.
Cả ba đang muốn đốt cháy đối phương bằng ngọn lửa toát ra từ ánh mắt thì một tiếng la lớn phía sau khiến Bạch Lạc Nhân giật mình.
- Anh Nhân, anh Hải, cứu em với.
Cố Hải và Bạch Lạc Nhân quay lại, hình ảnh trước mắt làm tim cả hai đau nhói. Mạnh Thông thiên bị trói gập tay ra phía sau, mặt bầm dập tím tái, ánh mắt nhìn hai người họ cầu xin.
( Thính chương 88: ...Ghé sát khuôn mặt mình vào mặt Hàn Đông Cố Hải trừng mắt nhìn hắn, giọng vô cùng cứng rắn.
- Nếu mày không cần tiền thì mày cần gì, nói nhanh cho tao còn về, tao không có nhiều thời gian đôi co với mày đâu.
Hàn Đông hơi nghiêng mặt lại ngắm nhìn khuôn mặt Cố Hải, đường nét thanh tú, ánh mắt toát ra mị lực khiến hắn thấy lòng mình ngứa ngáy khó chịu. Trong vài giây Hàn Đông bị vẻ bề ngoài của Cố Hải hấp dẫn. Mặt hắn đơ ra nhìn có chút ngây ngô. Ghé vào tai Cố Hải Hàn Đông nói nhỏ.
- Tôi cần anh.)