Chương 74: BIẾN CỐ TRONG GIA ĐÌNH ĐÔNG TRIỆT

Tùy Chỉnh





Vừa đi vừa huýt sáo vô cùng vui vẻ, đưa tay mở khóa cổng còn chưa kịp kéo cánh cửa ra thì mắt Đông Triệt đã tối sầm lại, một cú đấm trời giáng tông thẳng vào mặt hắn. Cố Hải lôi hắn ra ngoài, vẫn đang còn bị bất ngờ Đông Triệt nhìn thấy ngay trước mặt mình là hình ảnh tiều tụy của Diêm Nhã Tĩnh và cái nhìn khinh bỉ của Bạch Lạc Nhân. Đến lúc này hắn triệt để hiểu chuyện gì đã xảy ra.
Diêm Nhã Tĩnh nhìn thấy Đông Triệt cô liền lao vào mắng chửi không ngừng, giọng nói uất nghẹn có lúc lạc đi không thành tiếng. Phải rất khó khăn Bạch Lạc Nhân mới khuyên được Diêm Nhã Tĩnh theo mình về nhà còn Đông Triệt đi cùng Cố Hải.
Bạch Lạc Nhân và Diêm Nhã Tĩnh đi rồi, Cố Hải và Đông Triệt đến quán rượu hai người vẫn thường đến. Hôm nay Cố Hải muốn biết thực chất chuyện gì đã xảy ra với Đông Triệt, thực ra hắn muốn gì mà lại hành động đê tiện đến như thế. Cố Hải rất khinh những ké lăng nhăng, hắn càng khinh hơn những kẻ làm tổn thương chính người đầu ấp tay gối với mình. Đông Triệt cái gì cũng được, chỉ có tính trăng hoa của hắn là không thể chấp nhận được tí nào. Ngày chưa kết hôn hắn đâu đến nỗi đê tiện như bây giờ. Không lẽ cuộc sống hôn nhân của hắn và Diêm Nhã Tĩnh không được tốt đã khiến hắn càng ngày càng đê tiện hơn.
Nhìn vẻ mặt đang như muốn đốt cháy quán rượu này của Cố Hải, Đông Triệt lại tỏ ra bình tĩnh lạ thường.
- Chuyện vợ chồng tôi liên can gì đến cậu?
Cố Hải nhìn vẻ mặt lạnh lùng đến tàn nhẫn của Đông Triệt không thèm nói thêm lời nào tặng luôn cho hắn một quả đấm vào giữa mặt. Đông Triệt lúc này đã điên lên, ghé sát vài tai Cố Hải giọng rít qua kẽ răng.
- Cậu thương thầm vợ tôi nên đang đánh ghen hộ cô ấy ấy à?
Cố Hải không còn gì để nói nữa, cái thể loại người này hết thuốc chữa rồi. Bây giờ hắn chỉ muốn đấm cho Đông Triệt thêm mấy cái cho hắn gục luôn đi, tống hắn vào bệnh viện và cậu phóng về nhà. Thật không thể chịu nổi với việc Đông Triệt hành động súc sinh như vậy mà còn lên mặt tỏ vẻ ghen tuông với hắn.
Cố Hải đưa đôi mắt có lửa nhìn sâu vào mắt Đông Triệt, giọng nói tức giận nhưng khá rõ ràng.
- Tôi không muốn xen vào việc gia đình cậu nhưng tôi chính là người đã đem cậu đến bên Diêm Nhã Tĩnh. Vì vậy sự đê tiện của cậu với cô ấy chính là có một phần lỗi của tôi. Tôi nói cho cậu biết tôi xem Diêm Nhã Tĩnh như em gái, cô ấy cũng đã gắn bó với Hải Nhân gần hai mươi năm. Hôm nay tôi thay mặt gia đình Nhã Tĩnh tặng cậu hai quả đấm, nếu cậu thấy chưa đủ thì tôi sẽ tặng thêm, bao nhiêu tôi cũng chiều.
Đông Triệt không nói thêm gì nữa, hắn ngồi xuống ghế, tự rót cho mình một cốc rượu tu một hơi sau đó nhìn Cố Hải nói rất thẳng thắn.
- Sự việc hôm nay cậu nhìn thấy rồi đó, tôi muốn li dị.
Cố Hải không thể hiểu nổi Đông Triệt, vợ hắn là một cô gái xinh đẹp lại có tài, bây giờ hai vợ chồng hắn lại đã có một cậu con trai vậy thì lí do gì để hắn bất mãn mà làm những việc đốn mạt đến vậy. Không lẽ Diêm Nhã Tĩnh không thể đáp ứng nổi nhu cầu thú tính của hắn sao.
Nhìn Đông Triệt đánh giá một lúc Cố Hải hỏi dứt khoát.
- Cậu có thể nói cho tôi biết cô gái kia cụ thể là gì của cậu không?
Đông Triệt nhếch môi lên khẽ cười, đến nước này thì hắn cũng không muốn giấu diếm gì Cố Hải nữa. Uống thêm một ngụm rượu Đông Triệt nói rõ ràng đến dọa người.
- Cô ấy là vợ bé của tôi, chúng tôi bên nhau được một năm rồi. Căn nhà dó chính là tôi mua cho cô ấy.
Cố Hải thở hắt ra để xả những tức giận lúc này trong lòng hắn. Thật không còn gì để nói với Đông Triệt nữa rồi. Hắn đã thẳng thắn đến như vậy thì còn gì để nói, chẳng phải ý đồ của hắn đã rất rõ ràng sao, hắn muốn li dị Diêm Nhã Tĩnh để đến sống với cô vợ bé này, hắn mua căn nhà này là để chuẩn bị cho cuộc sống mới của hắn.
Cố Hải không muốn ngồi thêm với Đông Triệt nữa, bây giờ có nói gì với hắn lúc này cũng vô ích. Hắn đã chuẩn bị cả một năm nay thì chẳng ai có thể làm gì được. Nếu chỉ là quan hệ lăng nhăng cùng lắm kéo dài được vài tháng là kết thúc nhưng Đông Triệt đã mua nhà và vui vẻ bỏ vợ con để qua đêm với co vợ bé kia thì đồng nghĩa với vợ con chẳng còn là gì với hắn nữa rồi.
Cố Hải đứng lên ném cho Đông triệt mấy câu nhắc nhở sau đó đi thẳng về nhà. Cậu không muốn nhìn thấy vẻ mặt khốn nạn của Đông Triệt lúc này nữa. Đông Triệt nhìn theo bóng Cố Hải hét lên.
- Tôi cũng có nỗi khổ riêng, cậu không biết từ khi kết hôn Diêm Nhã Tĩnh đã thay đổi như thế nào đâu, tôi chịu cô ấy hết nổi rồi.
Cố Hải không thèm quay lại, mặc cho Đông Triệt đau khổ nhìn theo bóng hắn xa dần.
Về nhà Cố Hải thấy Bạch Lạc Nhân đang nằm trên giường, cậu ấy vẫn chưa ngủ. Cởi áo khoác ra, hăn chui vào chăn ôm ghì lấy vợ, tâm trạng đang khó chịu của hắn cũng đã vơi đi vài phần. Chỉ cần có Bạch Lạc Nhân ở bên, chỉ cần được áp vào thân thể vợ hắn thì dù tâm tình có phúc tạp bằng mấy Cố Hải cũng nhanh chóng lấy lại cân bằng thôi.
Bạch Lạc Nhân vẫn nằm im trong vòng tay Cố Hải mắt liếc nhìn hắn, tự nhiên cậu thở dài. Bây giờ có muốn ngủ chắc cũng không thể ngủ được nữa, chuyện nhà người ta mà làm tâm trạng của cả hai vợ chồng cậu thấy khó chịu trong lòng. Người ta nói hôn nhân chính là nấm mồ của tình yêu quả là không ngoa, mới cưới nhau vài năm mà Đông Triệt và Diêm Nhã Tĩnh đã rơi vào khủng hoảng, thật không ai có thể lường trước được chuyện gì sẽ xảy ra với mình trong tương lai.
Cố Hải áp vào tai vợ gọi khẽ.
- Nhân tử, em không được làm gì có lỗi với anh nghe chưa.
Bạch Lạc Nhân không nói gì, lúc này cậu thấy mình thật sự là một người may mắn. Cố Hải yêu cậu và luôn cho cậu cảm giác an toàn. Còn gì hạnh phúc hơn khi bên mình luôn có một người hết lòng yêu thương mình như thế. Bạch Lạc Nhân mắng chửi bản thân " Mình đúng là kẻ sướng quá hóa điên, tự nhiên nghĩ những điều muốn làm tổn thương chính người đã hết lòng hết dạ vì mình, yêu mình đến điên dại. Cái này chẳng phải mình còn đê tiện hơn cả Đông Triệt sao"
Cố Hải vẫn ôm chặt Bạch Lạc Nhân từ phía sau, giọng nói vẫn rất trầm ấm nhẹ nhàng.
- Chắc không gì đau khổ hơn khi bị chính người mình tin yêu phản bội. Vì vậy chúng ta không ai được phép làm tổn thương ai, nhớ chưa.
Bạch Lạc Nhân đan bàn tay mình vào bàn tay Cố Hải, cậu đáp rất khẽ nhưng cũng đủ trấn an tâm tình đang khá phức tạp của Cố Hải lúc này.
- Ừ, nhớ. Ngủ thôi.
Cả hai nhắm mắt lại. Chứng kiến sự đổ vỡ của gia đình Diêm Nhã Tĩnh khiến cả Cố Hải và Bạch Lạc Nhân đều thầm cảm ơn người ở bên cạnh mình đã cho mình cuộc sống bình yên.
Mấy ngày nay Diêm Nhã Tĩnh không đi làm, cô xin nghỉ vì quá mệt mỏi và thất vọng. Là cánh tay đắc lực của Cố Hải đã lâu nên việc Nhã Tĩnh nghỉ khiến hắn bận thêm một chút.

Rất may cho Cố Hải là bên cạnh hắn còn có một cánh tay đắc lực khác là Tô Lệ. Từ ngày Cố Hải xảy ra biến cố lớn đến nay Tô Lệ vẫn luôn ở bên Cố Hải, cùng hắn phát triển Hải Nhân nhưng với một tư cách hoàn toàn tốt đẹp, cô muốn giúp Cố Hải vì ngưỡng mộ tấm chân tình mà Cố Hải dành cho vợ mình, cô nghĩ người đàn ông như vậy xứng đáng được người khác trân trọng.
Thời gian qua đi, Cố Hải cũng không còn khó chịu với Tô Lệ nữa mà tỏ ra rất quý mến cô bởi cái tài và cái tâm của cô trong trong việc. Nhiều lần Cố Hải có hỏi Tô Lệ sao không lập gia đình đi Tô Lệ chỉ mỉm cười.
Thực ra không phải cô không muốn lập gia đình, cô cũng đã thử hẹn hò vài người nhưng không đi đến đâu cả. Yêu Cố Hải có lẽ là bất hạnh lớn nhất của cuộc đời Tô Lệ. Vẻ đẹp, sự quyết đoán trong kinh doanh, sự lạnh lùng trong tính cách, sự quan tâm tới nhân viên và tình yêu với gia đình của Cố Hải gần như là thước đo để Tô Lệ tìm kiếm người đàn ông cho đời mình. Nhưng càng kiếm cô càng không thấy. Ở bên những người đàn ông khác Tô Lệ cảm thấy họ nhạt nhẽo vô vị đến khó chịu. Vì vậy dù đã bước sang tuổi 30 cô vẫn bằng lòng ở bên Cố Hải, bằng lòng dốc sức giúp hắn phát triển sự nghiệp mà không hề nghĩ gì.
Tô Lệ là người như vậy, cái gì cô muốn làm thì làm tận lực. Cái gì cô không muốn có ép cũng không xong. Có lẽ vì tính cách quá giống với Cố Hải nên ở bên hắn cô mới là chính mình. Vẫn biết rằng Cố Hải là người đàn ông của người khác và cô cũng hiểu mình không đủ khả năng để tranh giành với Bạch Lạc Nhân. Cô tự nguyện gắn bó với Hải Nhân vì chính bản thân mình thôi, không vì một ai khác. Cô muốn vậy và cô đã làm vậy suốt mấy năm nay.
Sau sự việc đêm hôm đó, Đông Triệt vẫn đi làm bình thường nhưng đối mặt với Cố Hải hắn có chút ngại.
Cố Hải thì là người rất rõ ràng, công việc ra công việc, tình cảm là tình cảm. Khi đến công ty hắn vẫn xem Đông Triệt là tài sản quý giá của mình nên vẫn rất trân trọng hắn ở cái tài và cái tâm đối với Hải Nhân. Nhưng khi ra khỏi công ty hắn nhìn Đông Triệt bằng ánh mắt khác, ánh mắt của sự oán trách.
Đông Triệt biết Cố Hải nghĩ gì về mình và hắn cũng xem Cố Hải như anh em thân thiết nên hôm nay hắn quyết định sẽ nói toàn bộ nỗi lòng của mình với Cố Hải, nói ra ý định đê tiện của mình với vợ con. Đông Triệt muốn chấm dứt mọi chuyện.
Tan làm, hai người hẹn nhau ở quán rượu quen thuộc. Cố Hải biết hôm nay sẽ là cuộc nói chuyện khá lâu nên hắn gọi cho Bạch Lạc Nhân.
- Nhân tử, em ra đây với anh.
Bạch Lạc Nhân vừa đi làm về nên rất lười biếng, cậu mắng thầm trong lòng, đi làm không về còn rủ rê cái gì, tôi đói sắp chết rồi.
Cố Hải nói địa chỉ cho Bạch Lạc Nhân sau đó tắt máy. Dù không muốn đi nhưng Cố Hải không có nhà Bạch lạc Nhân cũng không muốn ở nhà một mình, cậu uể oải đứng lên đến chỗ Cố Hải.
Đông Triệt ngước lên nhìn Bạch Lạc Nhân mỉm cười, trong lòng hắn cảm thấy hơi ngượng với cậu ấy.
Cố Hải đứng lên kéo ghế ra cho vợ ngồi, đưa cho cậu ấy một ly rượu. Miệng thanh minh.
- Anh biết em mệt nhưng ra đây ngồi một lát thôi. Anh không muốn để em ở nhà một mình.
Bạch Lạc Nhân không nói gì chỉ nhìn Cố Hải mỉm cười. Cậu biết vì sao Cố Hải lại làm vậy, ngày hắn và Đông Triệt đi uống rượu về muộn hắn đã hứa với cậu rằng từ giờ không bao giờ để cậu ở nhà một mình mà đi uống rượu như vậy nữa, hắn sợ cậu đau lòng.
Đông Triệt nhìn Cố Hải chăm sóc Bạch Lạc Nhân mà tự thẹn với bản thân. Nhưng cái gì cũng có nguyên do của nó. Cố Hải chăm sóc Bạch Lạc Nhân vì Cố Hải vẫn còn yêu vợ hắn tha thiết, mà khi hành động vì tình yêu dù khó mấy người ta cũng thấy đó là chuyện bình thường. Đông Triệt cũng muốn tốt với vợ, hắn cũng muốn yêu thương vợ nhưng giữa hắn và Diêm Nhã Tĩnh có sự bất đồng quá lớn trong cách sống. Hắn là con người thích tự do và có chút lẳng lơ còn Diêm Nhã Tĩnh lại quản lí hắn quá chặt và nhiều lúc ghen tuông vô cớ khiến hắn mệt mỏi.
Ngồi đối diện Đông Triệt Cố Hải không thèm để ý gì đến hắn nữa, cậu lấy đồ cho Bạch Lạc Nhân, rót rượu cho vợ, lấy khăn giấy...đến khi Bạch Lạc Nhân nhìn hắn nhắc nhở hắn mới quay sang nói với Đông Triệt.
- Cậu muốn nói gì thì nói đi. Thực sự vụ này tôi không thể thông cảm với cậu được.
Ban đầu Đông Triệt định tâm sự với Cố Hải nhưng nhìn thấy hạnh phúc của hai người bạn họ hắn lại không muốn nói gì nữa. Vậy là ba người đàn ông chỉ ngồi nói với nhau những chuyện không đâu, còn chuyện chính muốn nói Đông Triệt đã không nói được.
Cả ba đều uống khá nhiều và nói cũng không ít. Trước khi chia tay ra về Đông Triệt vỗ vai Bạch Lạc Nhân.
- Tôi ghen với hạnh phúc của hai người. Tôi ước kiếp sau tôi có thể được lựa chọn sống với một nam nhân như cậu.
Nói xong hắn vội vã đi ra xe. Bạch Lạc Nhân đứng nhìn theo bóng Đông Triệt mà cảm thấy xấu hổ với lời nói của hắn. Cậu nghĩ thầm " Tôi cũng không tốt đến thế đâu, tôi đang muốn làm tổn thương chính người tôi yêu thương nhất đấy, cậu ngưỡng mộ để làm gì. Tôi phải cảm ơn cậu vì đã cho tôi một bài học thì đúng hơn."
Bóng Đông Triệt khuất sau cánh cửa xe, để lại trong Bạch Lạc Nhân cảm giác khó nói thành lời, Đông Triệt và vợ chồng cậu đã thân thiết từ khá lâu, vợ chồng Đông Triệt chính là cánh tay đắc lực giúp Cố Hải trên con đường sự nghiệp. Bạch Lạc Nhân nghĩ cần phải làm gì đó để giúp gia đình này khỏi nguy cơ tan vỡ.
Quay lại phía sau lưng Bạch Lạc Nhân bắt gặp ánh mắt Cố Hải đang ôn nhu nhìn cậu, trong mắt Bạch Lạc Nhân chưa bao giờ Cố Hải đẹp như lúc này.
( THÍNH CHƯƠNG 75:   ...Sau vài giây lộ ra bộ mặt hài hước, Cố Hải bỗng cười rất to, nhìn vợ hắn trêu chọc.
- Em có thể sinh con sao bảo bối?
Nói xong lại ngửa mặt lên cười. Bạch Lạc Nhân giọng vẫn khá nghiêm túc nói.
- Tôi không thể sinh nhưng người khác thì có thể.
Cố Hải cười đến nước mắt dàn dụa, vẫn giọng trêu chọc Bạch Lạc Nhân.
- Người khác là ai, em đừng nói là tiểu Nhân tử a.
Bạch Lạc Nhân bực dọc nói to.
- Tôi không biết là ai nhưng tôi muốn cậu có một đứa con. Nếu không tìm được người sinh hộ thì cậu đi thụ tinh trong ống nghiệm đi.
Cố Hải vẫn chưa thể nghiêm túc, nhìn vẻ mặt như sắp khóc của Bạch Lạc Nhân hắn càng buồn cười, đang yên đang lành tự nhiên lại nói ra chuyện này, không lẽ thần kinh của vợ hắn có vấn đề sao...)