Chương 7 : NHỮNG ĐÒN TẤN CÔNG ĐẦU TIÊN CỦA TÔ LỆ

Tùy Chỉnh



  Sáng nay, công ty Cố Hải tuyển mới nhân viên, mọi việc tuyển mới đều do Diêm Nhã Tĩnh phụ trách. Cố Hải rất yên tâm khi có Diễm Nhã Tĩnh giúp việc này. Tất cả những đợt tuyển mới vừa qua hắn rất hài lòng. Lần này chắc cũng thế. Tuyển mới xong, Diêm Nhã Tình đưa bảng danh sách cho Cố Hải. Cố Hải nhận danh sách và không quên hỏi câu quen thuộc.
"Lần này có ai thật sự xuất sắc không?"
"Có. " - Nói rồi Diêm Nhã Tĩnh đưa hồ sơ của người được cho là xuất sắc cho Cố Hải xem.
Mở hồ sơ ra xem, Cố Hải suýt nữa bị dọa cho tắt thở "con mẹ nó, sao lại là cô ta. Cô ta muốn làm cái trò gì đây." Sau vài giây bất ngờ Cố Hải liền quay sang hỏi Diêm Nhã Tĩnh.
"Sao cô lại tuyển cô ta?" 
"Có chuyện gì sao? Anh quen cô ta à? " - Diêm Nhã Tĩnh ngạc nhiên hỏi lại.
Cố Hải không muốn cho Diêm Nhã Tĩnh biết chuyện với Tô Lệ nên đáp qua loa nhưng trong lòng Cố Hải thực sự khó chịu. 
"Cô ta là người giỏi nhất từ trước đến nay, tôi cũng rất ngạc nhiên một người tài giỏi như cô ta sao bây giờ lại mới đi kiếm việc làm. " - Diêm Nhã Tĩnh thắc mắc.
Nghe Diêm Nhã Tĩnh nói vậy, Cố Hải mắng chửi trong lòng "là cô ta muốn phá hoại gia đình tôi chứ còn sao nữa". Giải đáp thắc mắc của Diêm Nhã Tĩnh Cố Hải đáp lại một câu không giống vị giám đốc trọng nhân tài tí nào.
"Có cách nào để loại cô ta ra không?"
Diêm Nhã Tĩnh đang uống nước bỗng dừng lại. Hôm nay Cô Hải sao thế nhỉ? Chẳng phải anh ta đã từng nói tuyển nhân viên phải dựa vào thực lực sao, bây giờ có được người thật sự tài giỏi thì anh ta lại muốn loại ra. Càng ngày Cố Hải càng khó hiểu a.
"Không phải anh nói tuyển nhân viên phải dựa vào thực lực à, cô ta như vậy đạt quá tiêu chuẩn của chúng ta, sao anh lại muốn loại."
" Vị trí trưởng phòng Marketing thế nào rồi?" - Cố Hải không nói gì, cũng tự thấy bản thân mình vô lí liền đánh trống lảng sang câu hỏi khác. 
Chả là công ty Cố Hải hàng năm đều có thi kiểm tra lại các vị trí chủ chốt, nếu ai không có tiến bộ thì sẽ tuyển người khác lên thay. Đây cũng chính là cách để nhân viên trong công ty Cố Hải không ngừng phải trau dồi tay nghề và kiến thức.
"Đã xong, hồ sơ của trưởng phòng Marketing trên bàn anh đó."
"Cái gì, cô ta á?" - Cố Hải cau mặt chỉ vào tập hồ sơ trên bàn.

"Sao cái quái gì cô ta cũng chen chân vào vậy. Cô có tuyển nhầm không?"

"Cô ấy đạt tiêu chuẩn cao nhất, thông thạo nhiều ngoại ngữ, am hiểu về ngành quân sự, tính quyết đoán cao. Tôi tin tưởng vào con mắt nhìn người của mình. " - Diêm Nhã Tĩnh quả quyết.
"Ôi mẹ ơi, lần này thì chết thật rồi". Cố Hải ôm đầu chán nản. Tô Lệ là trưởng phòng Marketing đồng nghĩa với việc hắn đi giao dịch ở đâu cô ta cũng cùng song hành. Biết được điều này, bảo bối của hắn sẽ nghĩ như thế nào đây. Không được, phải loại cô ta.
"Nhã Tĩnh, tôi không nhận người này. Cô thông báo là cô ta không được tuyển."
"Hôm nay anh làm sao thế, ngay cả người chuyển giới anh cũng tuyển vì họ có tài, bây giờ có một cô gái xinh đẹp tài giỏi thì anh lại không muốn tuyển. Anh nói lí do chính đáng đi thì tôi sẽ thông báo lại với cô ấy, còn không có lí do thì anh tự đi mà nói, tôi không thể vừa tuyển lại thông báo họ nghỉ việc được. Nếu như vậy uy tín của công ty ta để ở đâu."
Cố Hải không thể nói lí do là vì cô ta thích mình được, bởi vì Diêm Nhã Tĩnh cùng thích hắn, các nhân viên trong công ty cũng đều thích hắn cả. Đuổi vì lí do này không phải là đuổi tất cả nhân viên trong công ty ra ngoài sao. Nhưng để cô ta ở lại thì chắc chắn sẽ có chuyện. Nhưng bây giờ lấy lí do gì để đuổi cô ta đây, quy định của công ty là chỉ được đuổi nhân viên khi vi phạm kỉ luật. Cố Hải gầm trong họng, Tô Lệ, cô được lắm, tôi sẽ chờ xem kịch hay của cô là gì.
"Thôi được rồi, sáng mai bảo cô ta đến gặp tôi."
Cố Hải nghĩ vụ này phải giải quyết nhưng lúc này chưa được. Hôm nay đúng là một ngày xui xẻo a.
Cố hải về muộn hơn thường lệ, công ty Cố Hải đang chuẩn bị kí hợp đồng lớn với một doanh trại quân đội bên Hàn Quốc. Điều này đồng nghĩa với việc Cố Hải sẽ phải sang Hàn Quốc vài ngày. Khi ngó qua đồng hồ hắn mới sửng sốt, muộn mất rồi, chắc bảo bối đã về nhà. Cố Hải lao nhanh ra xe qua siêu thì mua ít thực phẩm.
Vừa mở cửa, Cố Hải ngửi thấy mùi khen khét, có cái gì đó bị cháy thì phải, không lẽ chập điện ở đâu. Ôm mớ thực phẩm Cô Hải lao nhanh xuống bếp, một cảnh tượng khiến Cố Hải vừa buồn cười vừa xúc động. Bạch Lạc Nhân đang nấu ăn. Nhìn một bàn ngổn ngang các loại dụng cụ, bát đĩa, dao kéo là đủ để thấy Bạch lạc Nhân bị khó khăn đến nhường nào. Cố Hải đứng ngay cạnh cửa bếp quan sát. Vợ hắn trên trán lấm tấm mồ hôi, tay thì hết lấy cái này sang cái khác, bếp mở lửa to quá nên canh trào ra ngoài.Nhìn dáng vẻ tất bật ấy thật đáng yêu. Với Cố Hải, việc Bạch lạc Nhân vào bếp nấu ăn cũng là một loại mỹ vị, đang thưởng thức cảnh đẹp nhất trong ngày thì Cô Hải nhảy dựng lên, xông vào bếp, Bạch lạc Nhân vừa nấu vừa đọc hướng dẫn trong điện thoại nên vớ phải con dao.

" Có sao không?"

Sự xuất hiện bất ngờ của Cố Hải làm Bạch Lạc Nhân giật mình, điện thoại trên tay rơi xuống đất. Cố Hải vừa thương vừa buồn cười.
" Lần sau muốn nấu bảo anh dạy cho chứ, em vừa nấu vừa đọc vậy không an toàn tí nào." - Cố Hải nói rồi cầm bàn tay Bạch lạc Nhân lên kiểm tra, may không sao, liền đẩy Bạch Lạc Nhân sang một bên.

" Để anh làm nốt cho."
Bạch Lạc Nhân không chịu, hôm nay mình đang muốn trổ tài mà, phải hoàn thành xem sao. Cố Hải lại bị gạt sang một bên ,đành để Bạch Lạc Nhân tiếp tục công việc. Rất lâu sau bàn ăn cũng được dọn ra, nhìn mấy món Bach Lạc Nhân nấu về mặt thẩm mỹ cũng tạm được, nhưng độ ngon phải thử mới biết. Cố Hải gắp hết món này sang món khác đưa vào miệng trong lòng lẩm bẩm "con mẹ nó, cậu nấu cho người không có vị giác ăn hả, sao món thì quá mặn món lại quá nhạt, món thì quá ngọt, món thì quá cay thế này". Tuy là vậy nhưng Cố Hải vẫn làm bộ mặt đang thưởng thức sơn hào hải vị.
" Thế nào? " - Bạch Lạc Nhân nhìn Cố Hải với ánh mắt thăm dò.
"Rất ngon a, cứ thế phát huy". Kì thực trong lòng đang nghĩ  " tốt nhất em đừng bao giờ nấu ăn nữa." . Bạch Lạc Nhân vẫn nhìn bằng ánh mắt chờ đợi. Không thể để vợ hắn mất hứng, Cố hải tỏ ra đang hưởng thụ.
Bạch lạc Nhân thấy Cố Hải nói vậy liền giơ đũa gắp thức ăn bỏ vào miệng, Cố Hải muốn ngăn lại nhưng không kịp nữa rồi. Cơ mặt Bạch Lạc Nhân thu lại một đống.Cậu đã ăn phải món mặn nhất.
Bạch Lạc Nhân nhảy lên, mặt nhăn nhó " Con mẹ cậu, như thế này mà cậu khen à, đúng là đồ gian thương".  Không nói thêm gì nữa, cậu đứng lên thu tất cả đồ ăn lại đem xuống bếp. 
" Bảo bối, anh đang ăn mà." - Cố Hải biết Bạch Lạc Nhân đang dỗi vì xấu hổ liền chạy theo ôm cậu ấy.
"Ăn cái gì mà ăn, không ngon thì nói không ngon, sao phải nịnh bợ."
"Anh có nịnh gì đâu, em ăn bằng miệng nên thấy thế còn anh ăn bằng tấm lòng nên món nào cũng ngon. " - Cố Hải nhăn nhở trêu Bạch lạc Nhân.
"Ngon cái tổ tông nhà cậu, không phải cậu cũng ăn bằng miệng sao, không lẽ cậu ăn bằng cúc hoa à. Đồ gian thương."
Biết Bạch Lạc Nhân đang thất vọng về tài nấu nướng của mình nên nói vậy. Thật sự các món ăn rất tệ, nhưng cái làm Cố Hải vui là vợ hắn đã vì hắn mà nấu bữa ăn này. Chỉ điều đó thôi cũng đủ cho Cố Hải ăn gì cũng thấy là sơn hào hải vị.
"Bảo bối, anh nói thật mà. Anh thực sự rất vui vì hôm nay em nấu cơm, tuy có hơi khó ăn một chút nhưng anh vui lắm. 
Bạch Lạc Nhân thấy mình thật tồi tệ, khi Cố Hải nấu cho cậu ăn, dù ngon đến thế nào cậu cũng chưa một lần khen ngợi. Cậu xem việc Cố Hải nấu ăn cho mình là việc đương nhiên. Đến lượt mình nấu các món không thể ăn được, Cố Hải vẫn làm cậu ấm lòng. Bạch Lạc Nhân quay người lại nhéo má Cố Hải.
"Lần sau nếu không ngon thì cứ nói. Tôi không thích cậu ngay cả ăn cũng phải chịu đựng vậy đâu."
" Tuân lệnh!" - Cố Hải pha trò nhưng mặt vẫn rất nghiêm túc. Bạch Lạc Nhân đã làm hắn xúc động thật sự, không biết nói gì lúc này. Hai người cứ đứng vậy mà ôm nhau, trao cho nhau nụ hôn nồng ấm. Cuộc sống vợ chồng chỉ vậy là đủ. Sóng gió cuộc đời có lớn thế nào nếu họ tựa lưng vào nhau đều sẽ vượt qua.
Một lúc sau người nấu ăn lại là Cố Hải. Lấy cớ hướng dẫn Bạch lạc Nhân nấu ăn, Cố hải yêu cầu Bạch Lạc Nhân đứng phía trước mình, còn hắn đứng phía sau vòng qua người cậu, vừa nấu vừa chỉ dẫn. Thực ra Cố Hải đang rất xúc động, muốn ôm Bạch lạc Nhân thật lâu lúc này nhưng lại sợ bụng vợ mình đang đói nên chỉ còn cách vừa ôm cậu ta vừa nấu. Thi thoảng hắn lại cuối xuống hôn Vợ một cái. Bạch Lạc Nhân biết Cố Hải đang giở trò nhưng kệ, đây cũng là một loại hạnh phúc mà cậu có được. Khung cảnh ấy thật hài hòa đến nỗi bất cứ cô gái nào nhìn thấy cũng phải uất nghẹn vì ghen.
Trong lúc ăn cơm Bạch lạc Nhân bỗng nhiên hỏi.
" Hôm nay ở công ty có gì mới không?"
Cố Hải chột dạ, sao tự dưng hỏi như vậy, không phải là vợ hắn đã biết chuyện gì rồi chứ. Mà không đúng, tính Bạch lạc Nhân không hay vòng vo, chắc chỉ hỏi lấy lệ thôi. Cố Hải nghĩ có nên nói việc Tô Lệ cho Bạch lạc Nhân nghe không nhỉ. "Thôi kệ đi, hôm nay đang vui, để hôm khác sẽ nói." Nghĩ vậy nên Cố Hải chỉ đáp qua loa.
" Có, anh đang chuẩn bị kí hợp đồng với doanh trại quân đội ở Hàn Quốc."
" Hàn Quốc á, vậy là cậu sắp đi sang đó à?"
" Ừ, năm ngày nữa mới đi."
Năm ngày nữa, vậy là trùng với lịch Bạch Lạc Nhân đi họp ở Thượng hải rồi. Thế cũng tốt, không ai phải ở nhà đợi ai.
"Cậu đi mấy ngày?" - Bạch Lạc Nhân hỏi.
"Khoảng ba ngày, nhưng còn tùy tình hình, nếu thuận lợi thì sớm hơn, mà không thuận lợi có thể muộn hơn."
"Tôi cũng đi họp ở Thượng Hải vào ngày đó, ba ngày."
"Vậy ăn nhanh thôi, chúng ta còn nhiều việc phải làm" - Cố Hải đang ăn bỗng mắt mở to, nhìn chằm chằm Bạch Lạc Nhân. 
..
.

[ Hết Chương 7 ]