Chương 69: CÚ NGÃ BẤT NGỜ

Tùy Chỉnh



Cố Hải do bị Linh Linh nôn hết vào áo trong, cháo dính trong người nhớp nháp nên hắn phải cởi áo trong ra lau người. Vì nghĩ nhà không có ai, Linh Linh thì đang nằm không thể ngóc đầu dậy nên Cố Hải không thèm đóng cửa.
Linh Linh đứng như tượng sáp không hề nhúc nhích nhìn Cố Hải. Cố Hải mặc vội cái áo ướt một mảng trước ngực đi ra ngoài, qua chỗ Linh Linh nhắc nhở một câu.
- Cô đang còn yếu đừng dậy vội, lát nữa sẽ có người đến đây. Bây giờ tôi phải về nhà xem bố tôi thế nào. Cháo tôi để trong nồi giữ nhiệt, lát cô ăn thêm cho đỡ đói. Có gì mai tôi sẽ ghé qua.
Linh Linh dù rất muốn Cố Hải ở lại đêm nay với mình nhưng cô thừa biết là không thể được, ba Cố Hải vừa được ghép thận xong hôm nay hắn ở lại với cô đến giờ này là điều cô không mơ tới rồi.
Linh Linh đứng một tư thế hơi lâu nên chân lại bắt đầu chùng xuống, cô định gọi Cố Hải đỡ cô vào phòng ngủ thì bắt gặp khuôn mặt hạnh phúc rạng ngời của hắn. Cố Hải đang nghe điện thoại, Linh Linh tò mò không biết Cố Hải nói chuyện với ai mà lại vui vẻ đến vậy. Rón rén lại gần nghe thử cô thấy vô cùng ghen tị khi nghe Cố Hải nói chuyện với Bạch Lạc Nhân. Từ lời nói đến ánh mắt đều cho thấy niềm vui bất tận, khác hẳn với vẻ mặt lạnh lùng mà Cố Hải dành cho cô.
Linh Linh đứng nhìn rất lâu, Cố Hải vẫn quay lưng lại phía cô nói chuyện. Hắn không quên dỗ ngọt Bạch Lạc Nhân.
- Nhân tử, em mệt không, anh đợi thím Trâu đến là về. Linh Linh không khỏe nên không để ở một mình được. Ở đó đợi anh nhé, anh hứa sẽ đền bù đầy đủ cho em.
Không hiểu Bạch Lạc Nhân nói gì mà Cố Hải cười rất sảng khoái.
- hahaha...Nếu được anh cho từ a đến z.
Đúng lúc này thím Trâu đã đến nơi, Cố Hải vội vàng giao lại công việc làm " Bảo mẫu" cho thím và nhanh chóng ra về. Hắn không quên dặn thím Trâu cho Linh Linh ăn thêm chút cháo.
Thực ra Linh Linh không mệt đến vậy, vì muốn Cố Hải quan tâm đến mình và làm nũng hắn một chút cho bõ công cô nhớ thương hắn ngày đêm nên cố đã tỏ ra yếu ớt đáng thương. Một cô gái đã trải qua biến cố như Linh Linh có đủ nghị lực để trải qua những biến cố còn lớn hơn như thế này. Nỗi đau mất đi đứa em trai duy nhất càng làm cho Linh Linh thêm cứng cỏi. Trên cõi đời này chỉ còn mình cô, tất cả người thân của cô đều rời bỏ cô. Linh Linh thầm nghĩ ông trời đã quá bất công với cô, đã lấy đi của cô những người cô yêu quý nhất nhưng biết đâu việc cho cô gặp Cố Hải, cho cô trở thành ân nhân của gia đình hắn lại là việc ông trời đang bù đắp lại cho những đau khổ mà Linh Linh phải chịu đựng từ trước đến nay.
Chính ý nghĩ có phần điên rồ đó của Linh Linh đã cho cô một quyết tâm phải tìm cho bản thân một gia đình mới, một gia đình mà cô được yêu thương, chiều chuộng, một gia đình mà sẽ đem lại cho cô hạnh phúc ngập tràn. Trong gia đình đó phải có người cô yêu và họ cũng phải yêu cô. Gia đình đó cô đã tìm thấy và cô sẽ quyết tâm len lỏi vào cuộc sống của họ bằng bất cứ giá nào.
Cố Hải đi rồi thím Trâu mới lại chỗ Linh Linh. Tuy chưa hề quen biết cô, nhưng với bản tính thương người, thấy Linh Linh xanh xao thím Trâu hốt hoảng.
- Ôi trời, con xanh quá. Ngồi xuống đây nghỉ đi, để thím xem cháo Cố Hải để chỗ nào.
Dù đang khá bực bội vì thím Trâu đến đây mà Cố Hải mới có cơ hội đi về, nhưng Linh Linh nghĩ người Cố Hải đã nhờ chắc là người có vai trò quan trọng trong gia đình hắn. Vậy cô sẽ lấy lòng thím Trâu trước, sau đó từ thím Trâu khai thác sâu hơn về đời tư của Cố Hải để tìm cách lấy lòng nhưng người khác sau. Với kẻ chung tình như Cố Hải không đưa hắn vào thế " Tiến thoái lưỡng nan" thì không bao giờ trói buộc được hắn. Việc cô có thể giữ chân Cố Hải đến thời gian này xem như đã là thành công bước đầu.
Lê những bước khó nhọc đi theo thím Trâu xuống bếp Linh Linh nói rất khó khăn.
- Con lại phiền thím rồi, con ngại quá.
Thím Trâu cười hiền lành.
- Sao con lại nói thế, con là ân nhân của Cố Hải thì cũng là ân nhân của thím. Giúp được con là thím vui lắm rồi.
Hai người ngồi xuống bàn ăn, thím Trâu lấy ra một bát cháo còn nóng để trước mặt Linh Linh, vẫn giọng nói hiền hậu.
- Con xem có tự ăn được không, hay là để thím giúp con nhé. Phải cố ăn vào, con mà ốm bây giờ là khổ ra.
Linh Linh mỉm cười ngoan ngoãn cầm thìa cháo lên ăn. Cháo ngon quá. Khi nãy mắc làm nũng với Cố Hải nên cô cố tình đưa cháo vào miệng và lại cô tình để nó trào ra nên cô không hề cảm nhận được trọn vẹn vị ngon như thế này.
Linh Linh không thể ngờ ngoài vẻ đẹp trai hơn người Cố Hải lại có tài nấu ăn hơn người như thế nữa. Một con người hoàn hảo vậy sao cô có thể bỏ qua. Linh Linh sẽ tận dụng cái không may của mình làm bàn đạp để tấn công vào gia đình Cố Hải.
Nhìn vẻ mặt đầy hưởng thụ của Linh Linh khi ăn từng miếng cháo, thím Trâu trêu cô.
- Con là cô gái may mắn đó, Cố Hải ngày đến giờ chỉ nấu cho những người trong gia đình ăn thôi.
Linh Linh khá ngạc nhiên về câu nói của thím Trâu, sao lại chỉ nấu cho những người trong gia đình ăn, tài nấu ăn ngon như thế này chẳng phải sẽ rất tự hào mà khoe với bạn bè sao, Cố Hải đặc biệt đến thế cơ à.
Linh Linh nhỏ nhẹ hỏi lại thím Trâu.
- Cố Hải nấu ăn ngon lắm hả thím?
Thím Trâu ánh mắt đầy tự hào.
- Thím không tả được nhưng ăn những món ăn Cố Hải nấu thì sẽ không muốn ăn những món người khác nấu nữa đâu. Bạch Lạc Nhân quen với việc Cố Hải nấu ngon cho ăn nên mỗi lần đi đâu là gầy rộc ra vì không hợp khẩu vị.
Lại là Bạch Lạc Nhân, người này đi cùng Cố Hải hôm trước, người vừa mang lại nụ cười sảng khoái cho Cố Hải vừa rồi, chắc chắn đây là nam nhân sống cùng Cố Hải .
Tuy chưa hiểu rõ về Bạch Lạc Nhân nhưng nhìn khí chất và vẻ bề ngoài của cậu ta Linh Linh khẳng định sức hút của Bạch Lạc Nhân không thua kém gì Cố Hải. Cô cần tìm hiểu thêm về người này, tìm hiểu càng sâu càng tốt. Một nam nhân mà khiến một tổng tài có cả ngàn mĩ nữ vây quanh như Cố Hải vẫn hết mực chung tình với cậu ấy thì quả là người không thể xem thường. Linh Linh nghĩ cứ cho là Cố Hải không thích nữ nhân đi nhưng con người mà, đôi khi phần "con" cũng sẽ lấn át. Đứng trước một tuyệt sắc giai nhân đến tượng đá cũng toát mồ hôi nữa là người phàm trần. Hơn nữa Cố Hải không chỉ tiếp xúc với mình nữ nhân, trong giới kinh doanh nam nhân cũng không ít. Vậy sức hút của Bạch Lạc Nhân phải như thế nào mới khiến Cố Hải chưa phạm lỗi lấy một lần.
Càng nghĩ tâm trạng của một cô gái đang khát khao được yêu thương của Linh Linh càng trở nên nguy hiểm.
Đứng lên múc thêm một bát cháo, Linh Linh lễ phép mời thím Trâu.
- Thím, cháo ngon lắm ạ, thím ăn cùng con đi.

Thím trâu từ chối.
- Con ăn đi, thím no rồi.
Linh Linh chu đôi môi xinh đẹp của mình ra nũng nịu.
- Con ăn một mình khó vô, cả thím ăn cùng con để con lấy động lực.
Thím Trâu miễn cưỡng cầm bát cháo từ tay Linh Linh, hai người vừa ăn vừa nói chuyện. Thông qua thím Trâu Linh Linh biết được Bạch Lạc Nhân chính là người đã kết hôn với Cố Hải, cuộc hôn nhân của họ đã kéo dài được 10 năm, cô cũng biết được họ đang rất hạnh phúc và cũng đã có nhiều cô gái muốn chen vào cuộc sống của họ mà không thành công. Vậy Linh Linh muốn chen chân vào gia đình Cố Hải và Bạch Lạc Nhân thì cô phải có chiến thuật hẳn hoi rồi.
Cố Hải từ nhà Linh Linh chạy thẳng ngay đến bệnh viện. Hắn bước những bước thật dài như thể chậm một giây là hắn sẽ mất đi một giây rất quan trọng vậy.
Đến cửa phòng bệnh của Cố Uy Đình Cố Hải dừng lại đứng nhìn vào trong. Cố Uy Đình, Khương Viên và Bạch Lạc Nhân đều đang ngủ. Hắn nhìn họ với ánh mắt đầy yêu thương, chắc những người thân yêu của hắn hôm nay mệt lắm rồi. Lòng Cố Hải quặn thắt, giờ phút quan trọng như thế này mà hắn không được ở bên cạnh vợ hắn, hắn muốn mắng chửi bản thân mình.
Nhẹ nhàng mở cửa ra, Cố Hải đi lại trước mặt Bạch Lạc Nhân kéo tấm chăn mỏng cao lên ngang người cậu ấy. Bạch Lạc Nhân hé mắt ra nhìn thấy khuôn mặt thân thương của Cố Hải lại lười biếng nhắm mắt lại, miệng nói như người ngủ mơ.
- Cậu được tha rồi đấy à.
Cố Hải đau lòng ôm chặt lấy Bạch Lạc Nhân, giọng nhỏ nhẹ.
- Bảo bối, em mệt lắm phải không?
Bạch Lạc Nhân dịch người úp mặt vào ngực Cố Hải bỗng cậu giật mình đẩy hắn ra.
- Sao ướt thế?
Cố Hải mỉm cười.
- Bị cháo phun vô người.
Bạch Lạc Nhân tỉnh hẳn ngủ, trong đầu cậu nghĩ thầm " Cố Hải làm gì mà cháo lại phun đúng vào ngực thế nhỉ, không lẽ hắn vừa bế Linh Linh vừa đút cho cô ấy ăn sao"
Nhìn ánh mắt đầy nghi hoặc của Bạch Lạc Nhân Cố Hải luống cuống giải thích.
- Em đừng nghĩ gì, chỉ là đang định lấy đưa cho cô ấy cái khăn thì cô ấy nôn cả mớ cháo vừa ăn ra, vậy là phun cả vào người anh.
Bạch Lạc Nhân không phải là nghi ngờ gì Cố Hải mà cậu chỉ không hiểu Linh Linh phun kiểu gì mà lại trúng ngay ngực áo trong của Cố Hải thôi, cái này có cố ý gì không đây. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại cô ấy là phụ nữ, cú sốc này quá lớn nên bị kiệt quệ cả tinh thần và thể lực như vậy là chuyện bình thường, không cần phải ân nhân gì cả nếu chỉ là người qua đường thôi nhìn thấy Linh Linh như vậy cũng cần phải giúp đỡ. Bây giờ Linh Linh là ân nhân của gia đình Bạch Lạc Nhân, xem như em trai cô đã mang lại sự sống lần hai cho Cố Uy Đình. Không cần phải Cố Hải mà nếu giúp được gì Bạch Lạc Nhân cũng sẵn sàng giúp cô ấy.
Thấy Cố Hải vẫn nhìn mình với vẻ mặt khác thường Bạch Lạc Nhân đấm cho hắn một cái nhăn nhở cười.
- Cậu nghĩ tôi nhỏ mọn đến thế sao, bày ra bộ mặt kiểu gì thế.
Cố Hải thở phào nhẹ nhõm, hắn sợ làm vợ hắn phải nghĩ thôi. Cởi phăng cái áo ướt ra, để mình trần vậy Cố Hải nhảy lên giường nằm cạnh vợ hắn, ánh mắt đầy vẻ gian tà.
- Đây, áo này vừa khô vừa ấm, áp vào đi bảo bối.
Bạch Lạc Nhân không hề do dự, nhìn khuôn ngực trần đầy hấp dẫn đang bày ra trước mắt mình cậu đưa miệng cắn vào hạt đậu đỏ một cái sau đó áp mặt mình vào đó ngủ ngon lành.
Nửa đêm Khương Viên tỉnh dậy, nhìn sang giường bên thấy hai thằng con trai mình đang ôm ấp nhau ngủ, bà bật cười, trên 30 tuổi rồi mà khi hai đứa ở với nhau vẫn như những đứa trẻ con. Bà lắc đầu nhưng trong lòng hạnh phúc. Khương Viên thấy con trai mình thật may mắn khi có Cố Hải yêu thương. Nếu không gặp được Cố Hải chắc gì con trai bà được hạnh phúc đến vậy.
Ngồi nhìn hai đứa con đang ngủ mà nước mắt bà trào ra. Trước đây bà đã không làm tròn bổn phận của một người mẹ, bà đã để Bạch Lạc Nhân phải sống trong nghèo khó và thiếu thốn tình thương. Nếu bây giờ thời gian có quay trở lại chắc chắn bà không bao giờ phải để cho con bà phải chịu những ấm ức trong lòng như vậy nữa.
Ở tuổi xế chiều bà mới nhận ra Bạch Lạc Nhân quá rộng lượng với mình, bà nguyện từ giờ đến khi trút hơi thở cuối cùng bà sẽ hết lòng yêu thương chúng nó, bà sẽ làm những việc tốt nhất cho chúng nó và bà phải cố gắng sống thật khỏe mạnh để những đứa con của bà không phải bận lòng.
Khương Viên cũng thầm cảm ơn Cố Hải. Chính Cố Hải đã bù đắp những tổn thương mà bà gây ra cho Bạch Lạc Nhân, chính Cố Hải đã cho con bà cuộc sống hạnh phúc khiến nhiều người ghen tị. Tương lai không biết như thế nào nhưng những ngày đã đi qua là những ngày bà thấy cần phải cảm ơn trời phật vì đã cho con trai bà có được một người yêu thương nó hết lòng như thế.
Nằm gối lên tay Cố Hải, áp mặt vào khuôn ngực nóng ấm của hắn Bạch Lạc Nhân ngủ khá ngon. Một ngày đầy căng thẳng đã khiến tinh thần cậu có chút mệt mỏi. Hai người đàn ông cao hơn met tám chen chúc nhau trên chiếc giường đơn của bệnh viện nên hơi mỏi người. Bạch Lạc Nhân khẽ cựa quậy theo đó Cố Hải cũng cựa theo. Vì đang ngái ngủ nên cả hai quên mất là mình đang ngủ ở đâu. Như một thói quen Cố Hải đưa tay lên sờ má vợ mình sau đó đặt lên môi Bạch Lạc Nhân một nụ hôn nồng cháy, cũng theo thói quen Bạch Lạc Nhân đáp lại nhiệt tình. Khi lửa tình đánh thức các giác quan Bạch Lạc Nhân mới ngẩng đầu lên hé mắt ra nhìn bắt gặp ánh mắt Khương Viên đang nhìn chằm chằm hai vợ chồng họ, khuôn mặt bà cười rạng rỡ.
Bạch Lạc Nhân giật mình đẩy Cố Hải ra nhưng do chiếc giường quá nhỏ cú đẩy trong lúc giật mình của Bạch Lạc Nhân lại quá mạnh làm Cố Hải bay ngay xuống đất mà trong đầu vẫn không hiểu có chuyện gì xảy ra.
( Vì hôm nay em nó đã đạt 20k  nên tui đăng thêm cho cả nhà một chương xem như là phúc lợi. Tui dự định 20k sẽ đến chương có H cơ nhưng chưa đến chương đó đã đạt mốc 20k mất rồi. Vì vậy các bạn đọc H sau cg dc nhé. Rất cảm ơn đã đọc để chia sẻ đam mê 2 đứa này cùng tui.)
( thính chương 72: ...Bạch Lạc Nhân bất ngờ lật ngược người lại, điên cuồng và mạnh bạo gặm cắn vào môi Cố Hải như muốn nuốt luôn giọng nói ấm áp đầy ma lực đó vào trong bụng mình.
Bàn tay Cố Hải mơn trớn sau lưng Bạch Lạc Nhân sau đó chu du xuống cặp mông săn chắc của cậu mà thỏa thích xoa nắn.
Tiếng thở gấp gáp vẫn tan vào tiếng nước tạo nên bản hòa âm đầy dâm mỹ tràn ra ngoài len vào từng ngóc ngách phủ kín căn nhà. Hai thân thể cao lớn chen chúc nhau trong bồn tắm chật hẹp, mỗi chuyển động của cơ thể cả hai đều làm nước tràn qua thành bồn tắm trào xuống nền nhà lúc thì chỉ tí tách nhỏ giọt, lúc thì ào ào nghe như thác đổ...)