Chương 5 : TÔ LỆ CHÍNH THỨC KHIÊU CHIẾN

Tùy Chỉnh



  Buổi gặp mặt được định ở một nhà hàng khá sang trọng trên phố Bắc Kinh. Bạch Lạc Nhân đến sớm hơn dự kiến khoảng 10 phút, ngồi nhìn thành phố lúc tan tầm thật náo nhiệt.
"Cậu đến sớm thật."
Bạch Lạc Nhân đứng lên chào hỏi Tô Lệ rồi lại thản nhiên ngồi xuống. Vẻ mặt của Bạch Lạc Nhân rất bình tĩnh nhưng thực ra trong lòng đang rất khó chịu. Cô ta tán tỉnh Cố Hải ngay trong nhà mình và hôm nay lại hẹn gặp mình. Ý đồ của cô ta là gì đây. Có thể tình ý của cô ta Cố Hải không để ý nhưng nó lại làm Bạch lạc Nhân rất lưu tâm. Bạch Lạc Nhân nghĩ con người này chắc chắn không tầm thường.
"Chắc cậu thắc mắc hôm nay sao tôi lại hẹn gặp cậu, đúng không?" - Tô Lệ lên tiếng dò xét
" Vậy cô nói vì sao đi." -  Bạch Lạc Nhân nhàn nhạt đáp.

"Tôi thích Cố Hải."
Cổ họng Bạch Lạc Nhân nghẹn lại, cô ta thẳng thắn quá a. Chẳng phải cô ta biết Cố Hải đã kết hôn rồi sao. Con người này đúng là không tầm thường mà.
"Sao cô nói điều này với tôi." - Bạch Lạc Nhân vẫn giả vờ bình tâm nhưng trong lòng thì hỗn loạn
"Tôi biết mối quan hệ của cậu và Cố Hải, tôi cũng biết mối quan hệ đó không được pháp luật thừa nhận."

"Ý cô là sao? " - Bạch Lạc Nhân vẫn làm bộ mặt bình tĩnh hỏi lại.
Tô Lệ khá nhạy cảm, tuy bề ngoài Bạch Lạc Nhân cứng rắn vậy nhưng cô biết trong lòng Bạch Lạc Nhân đang trấn động. Cô đã đi đúng hướng rồi.



"Tôi muốn hỏi cậu một câu được không?" 
"Tại sao cậu kết hôn với Cố HảI..?" - Tô Lệ thẳng thắn đến dọa người 
Trong lòng Bạch Lạc Nhân mắng chửi một câu, cô không biết người ta lấy nhau vì yêu nhau sao, cô hỏi thừa rồi. Tuy nhiên cậu không nói ra vậy, chỉ hỏi lại Tô Lệ.
"Mục đích của cô khi hỏi câu đó là gì?"

" Tôi muốn có được Cố Hải. " - Tô Lệ nhìn thẳng Bạch Lạc Nhân đáp.
Thật là bực mình a, một cô gái nói thẳng vào nặt mình là muốn có được lão công nhà mình, cái lí này ở đâu ra vậy. Cô ta nghĩ cô ta là ai mà dám nói ra với cậu câu đó. Nếu cô ta là đàn ông có thể giải quyết bằng nắm đấm thì tốt rồi, đằng này cô ta là phụ nữ. Bạch Lạc Nhân không thể manh động với phụ nữ được.  
"Cô có thẳng thắn quá khi nói với tôi điều này không?" - Bạc Lạc Nhân vẫn thản nhiên đáp, muốt cục tức vào trong lòng.
Tô Lệ cười, quả nhiên khi cười cô ta xinh đẹp hơn rất nhiều, một người xinh đẹp tài giỏi như cô ta sao lại đi tranh giành một người đàn ông đã kết hôn chứ. Không lẽ khẩu vị của cô ấy nặng vậy sao. Để giải đáp thắc mắc này, Bạch Lạc Nhân hỏi tiếp.
" Xinh đẹp như cô tại sao lại phải để ý đến một người đàn ông đã kết hôn."
Câu hỏi của Bạch Lạc Nhân đã làm Tô Lệ ngưng nụ cười, ánh mắt cô nhìn xa xăm. Cô cũng thấy lạ, nhiều người theo đuổi cô vậy tại sao vừa gặp Cố Hải tim cô đã loạn nhịp. Ở Cô Hải có tất cả những tiêu chuẩn một người chồng mà cô cần, là mẫu hoàng tử trong mơ cô thường mơ thấy.
" Cố Hải chính là hình mẫu người đàn ông lí tưởng của tôi."
Bạch Lạc Nhân thật sự bị chấn động. Cố Hải không chỉ là hình mẫu lí tưởng của Tô Lệ mà là hình mẫu lí tưởng của tất cả các cô gái trên đất nước Trung Hoa này. Nếu ai cũng đủ dũng cảm và thẳng thắn tranh giành như Tô Lệ thì mỗi ngày Bạch lạc Nhân sẽ có hàng trăm cô gái hẹn gặp như thế này sao. Ngay cả Bạch Lạc Nhân cũng phải công nhận Cố Hải là " Cực Phẩm cao phú soái" mà. Có một người chồng như Cố Hải cũng không phải là chuyện tốt a. 
"Cậu không thấy cậu đã lãng phí một người như Cố Hải sao? " - Câu hỏi của Tô Lệ đã cắt ngang dòng suy nghĩ của Bạch Lạc Nhân.
Lãng phí, nghe từ đó Bạch lạc Nhân vẫn chưa hiểu cô ta muốn nói gì.
"Một người như Cố Hải mà gắn bó với một nam nhân tôi thấy rất lãng phí. Cậu không nghĩ một gia đình Á Đông cần nhất là gì sao, đó là tiếng cười của trẻ thơ. Có thể bây giờ Có Hải chưa nghĩ tới nhưng thêm vài năm nữa, khi bạn bè đồng trang lứa vợ con đề huề, gia đình đầy ắp tiếng trẻ Cố Hải có lẽ sẽ thấy mình thiệt thòi."
Bạch Lạc Nhân không nói gì, Tô Lệ đã đụng đến đúng nỗi đau mà Bạch lạc Nhân đang chịu đựng. Cứ nghĩ đến việc Cố Uy Đình không chấp nhận Bạch lạc Nhân chỉ vì cậu không sinh được con cho Cố Hải, Bạch Lạc Nhân lại thấy đau lòng. Nhưng người chịu thiệt thòi đâu phải mình Cố Hải, còn có cậu nữa mà.

"Tôi đã tiếp xúc qua với nhiều người đồng tính, mối tình của họ rất cuồng nhiệt nhưng thường không được dài lâu. Cậu và Cố Hải chắc cũng không ngoại lệ. Tôi rất thích Cố Hải và tôi sẽ theo đuổi Cố Hải đến cùng. Tôi nói cái này với cậu để cậu chuẩn bị tâm lí." - Thấy Bạch Lạc Nhân không lên tiếng, Tô Lệ tiếp tục tấn công. 
"Cô tự tin quá rồi, muốn ở bên Cố Hải nhưng cô lại không hiểu gì về cậu ấy cả. Thích hay không là việc của cô còn trách nhiệm bảo vệ gia đình mình là việc của tôi. Nếu cô đủ tự tin để có được trái tim Cố Hải thì cô đã không phải hẹn gặp tôi. Không có chuyện gì nữa tôi xin phép về trước." - Bạch lạc Nhân chỉ nhếch mép cười  trước sự thẳng thắn quá mức của Tô Lệ.
Bước ra khỏi nhà hàng, tâm trạng Bạch lạc Nhân thật là hỗn loạn. Chuyện có người thích Cố Hải không phải là chuyện lạ, ở công ty Cố Hải không phải có tới hàng ngàn mỹ nữ sao, không phải Diêm Nhã Tĩnh đã yêu thầm Cố Hải tới chín năm sao. Nhưng một người dám thẳng thắn khiêu chiến với Bạch Lạc Nhân như Tô Lệ có lẽ chỉ có một. Không phải cậu không tin Cố Hải, những điều cô ta nói lại làm Bạch lạc Nhân suy nghĩ. Liệu đến một lúc nào đó Cố Hải sẽ khao khát tiếng khóc trẻ thơ, liệu đến một lúc nào đó đoạn tình cảm này có thể bị rạn nứt. Càng nghĩ Bạch Lạc Nhân càng thấy đau lòng.
Không về thẳng nhà, Bạch lạc Nhân lái xe về nhà bố mẹ, vừa thăm gia đình vừa để giải tỏa bức xúc trong lòng.
Tan sở, Cố Hải vội vàng ra khỏi thang máy, muốn nhanh về chuẩn bị bữa tối cho vợ hắn, bỗng chuông điện thoại reo, một người bạn của Cố Hải gọi:
"Cố Hải, tôi vừa thấy vợ cậu ngồi trong nhà hàng Sơn Đông với một cô gái rất xinh nhá."
Không kịp để người bạn kia nói thêm, Cố Hải cúp máy lao nhanh ra xe, tiến thẳng đến nhà hàng Sơn Đông. Giờ tan tầm nên nhà hàng chật kín người, Cố Hải cố gắng nhìn quanh tìm bóng dáng vợ nhưng không thấy, lấy điện thoại ra gọi thì không liên lạc được. Trong lòng Cô Hải mắng chửi, con mẹ nó, cậu nhanh ra đây cho tôi.
Lái xe về nhà, cửa vẫn khóa, không thấy Bạch Lạc Nhân đâu, gọi điện vẫn không liên lạc được. Cô Hải đi lại trong nhà, tâm tình như phát tiết. Bạch Lạc Nhân đi gặp ai, sao không báo với mình một tiếng . Hay gặp Thạch Tuệ...trong lòng Cố Hải vẽ ra đủ thứ chuyện để ghen.
Bạch Lạc Nhân vừa mở cửa, Cô Hải đã lao ra túm lấy áo cậu.
"Đi đâu bây giờ mới về hả, sao gọi điện không nghe máy."



" Cậu ấm đầu à, lại phát tiết cái gì."
"Em hỏi sao tôi phát tiết hả.. Biết vợ mình đi gặp gái giờ này mới về có thằng nào không phát tiết không??"
Thì ra Cố Hải đã biết mình đi gặp Tô Lệ. Bạch Lạc Nhân không thèm nói lại, đi thẳng vào phòng thay đồ. Cố Hải đi theo không ngừng tra hỏi.
"Có phải đi gặp Thạch Tuệ không?" - Cố Hải tiếp tục màn ảo tưởng rồi ghen tuông đến phát cáu ép  Bạch Lạc Nhân trả lời cho bằng được.
Đúng là đồ thần kinh, Bạch Lạc Nhân không hiểu sao Cố Hải lại bị Thạch Tuệ ám ảnh đến vậy. Không thèm trả lời cậu ta, Bạch Lạc Nhân thản nhiên thay đồ.
"Sao không trả lời chứ, có đúng Thạch tuệ không?"
"Đúng đó, thì sao?" - Bạch Lạc Nhân cũng bực mình vì Cố Hải cứ liên tục hỏi và nhắc đến Thạch Tuệ , Bạch Lạc Nhân tự nghĩ thầm không thể tin tưởng nhau được hay sao. 
Cố Hải ghì chặt nắm đấm, hung hăng đóng cửa đến sầm rồi lao ra ngoài.
Bạch lạc Nhân trong đầu mắng chửi, cậu ghen cái gì, tôi không ghen cậu thì thôi chứ cậu ghen tôi cái gì. Tất cả những chuyện tốt đẹp này đều là cậu mang lại cả đấy.
Lết đôi chân nặng nề đi xuống bếp, lục tìm đồ ăn, không có gì. Bạch Lạc Nhân lại nặng nề ra ghế sofa, bật ti vi lên xem kì thực trong lòng cậu đang rất rối. Chuyện gì thế này, không lẽ đây chính là đòn tâm lí của Tô Lệ, cô ta muốn Bạch Lạc Nhân và Cô Hải mâu thuẫn để dễ bề tấn công, vậy chẳng phải cậu trúng kế của cô ta rồi sao. Nghĩ đến đây, Bạch Lạc Nhân lấy điện thoại gọi cho Cố Hải. Cố Hải đang ngồi uống rượu với Đông Triệt nghe chuông điện thoại, mở máy ra nhìn, là điện thoại của Bạch Lạc Nhân. Cơn giận chưa nguôi nên Cố Hải tắt máy định uống tiếp, chợt nhớ ra mình chưa nấu cơm, chắc Bạch Lạc Nhân đói lắm rồi. 
"Tôi về trước đây." - Cố Hải  vội vã đứng lên chào Đông Triệt.

"Ê, này...." -  Đông Triệt chưa nói hết câu, Cô Hải đã đi ra khỏi cửa , lái xe nhanh về nhà. 
"Nhân tử, đừng ăn nữa. Để anh nấu cơm." - Cố Hải đau xót nhìn vợ bảo bối đang ăn mì.
Bạch Lạc Nhân không nói gì, cũng không ngừng ăn, đưa mắt đánh giá Cô Hải. Thời gian bên nhau đã lâu nhưng Cố Hải vẫn vậy, chỉ cần nghĩ đến việc Bạch Lạc Nhân đói bụng hắn liền thấy cực kì khó chịu. Đây xem như vũ khí để Bạch Lạc Nhân giữ Cố Hải ở bên mình.
Cố Hải lấy bát mì khỏi bàn, mặc Bạch Lạc Nhân nhìn hắn. Không khí rơi vào im lặng, chỉ có tiếng xào nấu và mùi thơm của thức ăn bay khắp nhà. Bach Lạc Nhân rời khỏi ghế, vòng tay từ phía sau ôm Cố Hải. Quá bất ngờ, rất ít khi Bạch Lạc Nhân chủ động thể hiện tình cảm như vậy. 
"Làm việc xấu nên thấy có lỗi hả." - Tuy mở cờ trong lòng nhưng Cố Hải vẫn tỏ vẻ lạnh lùng. 
Bạch Lạc Nhân không nói gì, vòng tay xiết chặt hơn, đầu cọ cọ vào lưng Cố Hải. Lúc này Cố Hải không giả vờ lạnh lùng được nữa, quay lại ôm lấy Bạch Lạc Nhân, đặt lên môi một nụ hôn phớt, ôn nhu hỏi: "Đói không?".Bạch Lạc Nhân gật đầu, Cố hải nhéo má Bạch Lạc Nhân đẩy cậu sang bên cạnh.
"Muốn nhanh được ăn thì ngoan ngoãn đứng sang một bên, không anh sẽ đem em làm thức ăn đó. " - Vừa nói Cố Hải vừa rướn người qua hôn thêm một cái. 
Lúc này đây trong lòng Bạch Lạc Nhân rất khó tả, đây là người con trai cậu đã đánh đổi tất cả những gì tốt đẹp nhất để có được. Người đã cùng cậu đi qua những ngày tháng khó khăn nhất của cuộc đời. Người chỉ vì một câu nói " Tôi đói bụng" của cậu đã có thể gạt bỏ mọi tức giận để về chuẩn bị bữa ăn. Người mà vì cậu có thể trở nên một đứa ngốc, vì cậu có thể thành một anh hùng. Vậy tại sao chỉ vì những việc chả đâu vào đâu lại làm tổn thương nhau. Tại sao có chuyện lại không nói thẳng thắn với nhau. 



" Lúc chiều tôi đi gặp Tô Lệ." - Bạch Lạc Nhân lên khẽ nói
Đang tập trung nhanh chóng hoàn thành món ăn, nghe Bạch lạc Nhân nói Cô Hải ngừng lại.
"Em gặp ai?"
"Tô Lệ."
"Cô ta hẹn gặp em hả?" - Cô Hải tắt bếp, lại ngồi sát Bạch Lạc Nhân, đưa tay sau ót kéo Bạch lạc Nhân lại gần. 
"Ừm."
"Vậy cô ta muốn gì?"



" Muốn khiêu chiến."
"Khiêu chiến với ai."
" Với tôi."
Không cần Bạch Lạc Nhân nói chiến vì cái gì Cố Hải cũng có thể hiểu, vợ hắn phải chịu ủy khuất rồi. Biết như thế này thì Cố Hải đã không cố gắng để kí cái hợp đồng đó. Tình ý của Tô Lệ không phải Cô Hải không biết, nhưng chỉ không muốn để Bạch lạc Nhân lo lắng nên Cố Hải xem như không có chuyện gì thôi. Không ngờ cô ta dám đi tìm vợ hắn, đã vậy hắn phải làm cho cô ta hoàn toàn chết tâm.
"Sao cậu không hỏi cô ta khiêu chiến vì cái gì?"
"Không cần, dù là khiêu chiến vì cái gì thì cô ta cũng không phải là đối thủ của tôi."
Nói rồi Cố Hải đem thức ăn đặt lên bàn, hắn muốn bù đắp cho ủy khuất mà hôm nay vợ hắn phải chịu đựng. Nhưng trước hết phải lấp đầy cái dạ dày đang rỗng của vợ hắn đã.  

..

.

[ Hết Chương 5 ]