Chương 5: CẢNH DU BỊ BỆNH

Tùy Chỉnh





Trước ánh mắt đe dọa của Ngụy Châu Cảnh Du đành im lặng đứng đó. Cố Nhi đứng sau Cảnh Du nhìn thái độ của Ngụy Châu, cô thật sự không bằng lòng với cậu ta lúc này. Ngụy Châu luôn lầm lì khó ưa như thế, chẳng phải hôm nay cậu ấy làm cả cô nhi viện loạn lên sao, bây giờ còn làm như mình bị ai bắt nạt vậy, thật không biết điều mà.
Suốt cả bữa ăn mắt Cảnh Du không rời Ngụy Châu lấy một giây còn Ngụy Châu thì không thèm nhìn cậu lấy một lần. Cảnh Du muốn nói lời xin lỗi nhưng Ngụy Châu không cho cậu cơ hội. Nuốt miếng cơm xuống họng mà cậu nghĩ mình đang nuốt phải một nắm rơm. Ngụy Châu ăn xong đi rửa khay rồi lại nhanh chóng biến mất. Cảnh Du biết cậu ta đang giận mình nhưng có ba Cố và ba Bạch ở đây nên cậu đành để đến tối sẽ xin lỗi Ngụy Châu.
Cố Hải và Bạch Lạc Nhân giả vờ không để ý đến Ngụy Châu và Cảnh Du nhưng thực ra mọi hành động nhỏ của hai thằng con đều không qua được mắt họ. Bạch Lạc Nhân có cảm giác Cảnh Du đối với Ngụy Châu không bình thường, cậu không thể khẳng định là Cảnh Du yêu Ngụy Châu nhưng cậu có thể khẳng định nó là thứ tình cảm rất đặc biệt. Ánh mắt hốt hoảng của Cảnh Du khi không tìm thấy Ngụy Châu, sự tức giận của Cảnh Du khi Ngụy Châu đi về với đứa con trai khác cho khiến Bạch Lạc Nhân nhớ đến hình ảnh Cố Hải ngày xưa đối với mình. Khi người ta yêu thương thật sự người ta hay có những phản ứng đôi khi là thái quá, nó là quy luật tự nhiên của tình cảm mà không phải ai cũng biết cách để che giấu nó trong lòng.
Cảnh Du ngồi thêm trong nhà ăn một lúc sau đó chạy ra ngoài tìm Ngụy Châu. Cậu thấy khó chịu, cậu muốn nói gì đó với Ngụy Châu để giải tỏa những bức bối trong lòng.
Ngụy Châu ăn xong về phòng nằm, mặt cậu gằm xuống, vẻ ngây thơ của cậu đã bị cơn giận giấu đi. Cảnh Du đứng tựa cửa nhìn, cậu muốn nói gì đó nhưng không tài nào mở miệng ra được. Đứng một lúc cuối cùng Cảnh Du cũng lên tiếng hỏi.
- Sao em lại đi về với thằng đó?
Ngụy Châu liếc nhìn ra rồi lại lập tức quay vào trong, cậu không muốn trả lời. Thái độ của Ngụy Châu lúc này lại làm cơn giận của Cảnh Du nổi lên, cậu nhảy bổ lên trên giường đè lên người Ngụy Châu, mặt đầy giận dữ.
- Anh hỏi em sao lại đi về cùng thằng đó.
Ngụy Châu mặt vẫn lì lợm đẩy Cảnh Du ra, cậu ném cho Cảnh Du ánh mắt oán trách. Thái độ này của Ngụy Châu làm máu điên trong người Cảnh Du nổi lên. Cậu đưa hai tay Ngụy Châu lên phía trên, dùng hai tay mình ấn mạnh xuống. Hai khuôn mặt áp sát vào nhau, hơi thở gấp gáp của Cảnh Du phả vào mặt Ngụy Châu khiến cậu muốn ngộp thở.
Ngụy Châu có chút bất ngờ với hành động này của Cảnh Du, ánh mắt Cảnh Du nhìn cậu làm cậu hơi nhột trong lòng. Khuôn ngực Cảnh Du phập phông lên xuống, chính bản thân cậu cũng không biết mình đang giận hay mình đang muốn gì nữa.
Ngụy Châu mặt vẫn cong lên đầy thách thức, nhìn đôi môi hồng mím chặt của Ngụy Châu, nhìn gì má trắng trẻo trơn mượt của Ngụy Châu Cảnh Du chỉ muốn cắn. Ngụy Châu thở hồng hộc phản kháng lại, cái mặt lì lợm của cậu vẫn bày ra.
- Anh muốn gì?
Cảnh Du cắn môi dưới của mình trở lời rất nhỏ.
- Anh không biết.
Nhân lúc Cảnh Du đang không đề phòng Ngụy Châu bật dậy đẩy Cảnh Du ngã ngửa ra giường sau đó chạy ra ngoài. Do chạy vội nên Ngụy Châu ra đến cửa húc đầu ngay vào bụng Cố Hải, cậu giật mình mấy giây sau đó cúi chào Cố Hải và rồi lại co cẳng chạy.
Cố Hải nhìn theo Ngụy Châu rồi bước về phía cửa, hắn thấy Cảnh Du đang nửa nằm nửa ngồi, mặt đỏ gay gắt. Nhìn thấy Cố Hải Cảnh Du vội đứng dậy.
- Ba.
Cố Hải định vào phòng nói chuyện với Ngụy Châu nhưng lại gặp đúng cảnh này, hắn nghĩ hai anh em Cảnh Du vẫn còn giận nhau nên chỉ biết đứng nhìn một lúc sau đó lắc đầu bỏ đi. Cố Hải cũng đã trải qua lứa tuổi này nên hắn rất hiểu, những hiểu lầm chỉ được giải quyết khi tự bản thân hai đứa muốn chứ người ngoài xen vào chỉ tổn cho tình hình căng thẳng thêm thôi.
Trước khi về Cố Hải nhắc nhở Cảnh Du và Cố Nhi.
- Các em bây giờ đã lớn rồi, nhiều đứa rất nhạy cảm, ba không thể thường xuyên đến đây được nên hai đứa để ý các em hộ ba. Nếu cần gì thì cứ nói, các con sống vui vẻ thì cần gì ba cũng làm.
Cố Hải và Bạch Lạc Nhân đi rồi Cố Nhi mới hỏi Cảnh Du.
- Sao hôm nay em lại đón Ngụy Châu muộn thế?
Cảnh Du buồn rầu đáp.
- Em có việc.
Cố Nhi hơi tò mò.
- Em đi chơi với bạn gái sao ?
Cảnh Du gượng cười.
- Không phải, chị về ngủ đi, chúc ngủ ngon.
Cố Nhi đang còn muốn hỏi thì Cảnh Du đã cách xa cô mấy bước, cậu chạy nhanh về phòng, cậu muốn xin lỗi Ngụy Châu, cậu không chịu được khi em ấy lạnh lùng với mình như thế.
Căn phòng trống trơn, chạy ra hành lang nhìn vẫn không thấy Ngụy Châu đâu. Trống ngực Cảnh Du lại nổi lên, tim cậu bắt đầu loạn nhịp. Cậu ôm ngực mình lấy chút không khí vào trong họng, miệng cầu xin « Ngụy Châu à, em cứ như thế này anh tổn thọ mất thôi, sao em thích hành hạ anh vậy chứ »
Đi quanh khắp Cô nhi viện Cảnh Du phát hiện ra Ngụy Châu đang ngồi trong một góc sân bóng, mặt lại ngửa lên trời. Cảnh Du thấy đau, cậu đã phải rất vất vả để Ngụy Châu có thể bỏ được thói quen ngồi ngửa mặt lên trời hàng đêm như thế, cậu đã phải chịu thương tích đầy mình để có thể cho Ngụy Châu một nụ cười bình thường. Giờ đây, chỉ vì chuyện chẳng đâu vào đâu cậu lại vô tình đưa Ngụy Châu về lại thói quen xưa.

Đi lại gần Ngụy Châu Cảnh Du nhẹ nhàng ngồi xuống. Ngụy Châu biết Cảnh Du đang ngồi phía sau mình nhưng cậu cũng không thèm quay lại. Cậu đang giận, thật sự đang rất giận. Cảnh Du không hiểu cậu, anh ta nghĩ rằng mình anh ta lo lắng sao, cậu cũng lo lắng đến phát điên, anh ta đến đón cậu muộn như thế làm cậu cứ nghĩ anh ta xảy ra chuyện gì rồi. Đã vậy về không thèm hỏi han lại phát tiết lên người cậu, đã vậy không anh em gì nữa hết, đứa nào cũng lớn rồi tự lo cho bản thân mình đi.
Đợi một lúc không thấy Ngụy Châu quay lại ,Cảnh Du gọi khẽ.
- Ngụy Châu, anh xin lỗi.
Ngụy Châu cắn chặt môi ngăn tiếng khóc phát ra, bây giờ anh xin lỗi tôi để làm gì, chẳng phải anh thích bắt nạt tôi lắm sao, xin lỗi để làm gì chứ, thích thì anh cứ phát tiết lên người tôi đi, cần nữa thì đánh tôi đi, tôi chấp hết.
Trong bóng tối lờ mờ Cảnh Du thấy Ngụy Châu vẫn ngồi bất động, cậu không chịu được nữa, cậu thật sự ân hận vì đã quát mắng Ngụy Châu. Định đưa tay ra đặt lên vai Ngụy Châu bỗng Ngụy Châu đứng phắt dậy, không thèm nói lời nào, chân cậu bước nhanh qua người Cảnh Du. Cảnh Du chạy theo ôm chặt lấy Ngụy Châu từ phía sau, miệng thì thầm.
- Anh xin lỗi mà, anh sai rồi.
Ngụy Châu đẩy Cảnh Du ra, nước mắt cậu chảy dài trên má.
- Bạch Cảnh Du, tôi nói cho anh biết. Tôi đã xem anh như anh trai ruột của mình, tôi đã phó mặc mọi chuyện của tôi cho anh quản lí. Nhưng bắt đầu từ hôm nay việc ai nấy làm, anh không cần phải quan tâm đến tôi, tôi cũng không cần anh phải quan tâm. Tôi có chân tự tôi sẽ đi học, tôi có tay tự tôi sẽ làm việc của mình. Anh cứ lo tốt việc của anh đi, anh cứ lo cho mấy cô gái theo đuổi anh đi. Anh yên tâm tôi sẽ không để ba phải lo lắng vì tôi đâu, vì vậy anh không phải quản tôi như quản tù thế.
Nói xong Ngụy Châu chạy một mạch vào nhà, Cảnh Du đứng như Từ Hải nhìn theo. Ngụy Châu nói với cậu như thế sao, cậu ấy nói những lời đó với cậu sao. Cậu quản cậu ta vì cậu thật sự xem cậu ta là em, cậu lo lắng quát nạt cậu ta là vì muốn cậu ta tốt hơn. Vậy thì tốt rồi, từ nay cậu không thèm quan tâm quá nhiều như thế nữa, cậu sẽ rảnh rang làm việc của mình.
Cảnh Du đứng ôm ngực trong bóng tối một lúc để lấy lại nhịp thở sau đó trèo lên sân thượng ngủ, ngày hôm nay cậu quá mệt mỏi rồi.
Ngụy Châu tức giận về phòng đóng chặt cửa lại, cậu chùm chăn kín mít để lát nữa Cảnh Du về không phải nhìn thấy mặt anh ta. Nhưng nằm lăn qua lăn lại mãi mà Cảnh Du vẫn chưa về, không có Cảnh Du cậu không thể ngủ nổi.
Nửa đêm Ngụy Châu mở cửa đi ra sân bóng vẫn không thấy Cảnh Du đâu. Ngụy Châu bắt đầu lo lắng, đêm hôm anh ta đi đâu rồi nhỉ ? Quay về phòng đợi Cảnh Du, đến gần sáng vẫn không thấy cậu ta về, Ngụy Châu ngồi suy nghĩ, có vẻ như cậu và Cảnh Du đã không thể hiểu được nhau nữa rồi.
Cảnh Du hôm nay dầm mưa cả tiếng bây giờ lại phơi sương trên sân thượng nên cậu bị cảm, toàn thân mồ hôi vã ra nhưng bên trong lại run lên cầm cập. Môi cậu tím tái, mắt lờ đi. Cố gắng lê thân xuống được hết cầu thang Cảnh Du liền ngã vật ra. Các mẹ trong Cô nhi viện thấy Cảnh Du như thế liền hoảng gốt, cả cô nhi viện chạy tán loạn lên. Cố Hải và Bạch lạc Nhân lập tức đến đưa Cảnh Du đi bệnh viện.
Ngụy Châu thức đợi Cảnh Du đến gần sáng, mệt quá cậu ngủ thiếp đi, lúc mọi người đưa Cảnh Du đi bệnh viện cậu không hề hay biết.
Cố Nhi vô cùng tức giận đến gõ cửa phòng Ngụy Châu. Vừa mở cửa ra Ngụy Châu bị một cái tát, mặt Cố Nhi cháy hừng hực như ngọn đuốc.
- Cố Ngụy Châu, chị nhịn em lâu lắm rồi. Em ở trong ngôi nhà chung này nhưng em quá ích kỉ. Ai cũng lo lắng yêu thương em nhưng em nhìn xem em đã làm gì. Chị tát em với tư cách một người chị dạy dỗ một đứa em trai. Cảnh Du mà bị làm sao thì chị sẽ không tha thứ cho em đâu.
Ngụy Châu chưa kịp hiểu ra chuyện gì, cậu lắp bắp hỏi.
- Anh...anh Cảnh Du bị sao ?
Một đứa em nhỏ đứng gần đấy nói to.
- Ba Bạch và ba Cố đưa anh ấy đi bệnh viện rồi.
Mắt Ngụy Châu hoa lên, tim cậu đập thình thịch. Không kịp thay quần áo Ngụy Châu chạy nhanh ra ngoài, mọi người đang còn túm tụm trên sân, các mẹ đang kêu các em nhỏ vào lớp học. Ngụy Châu chạy vào trong gọi điện cho Bạch Lạc Nhân, cậu muốn đến bệnh viện với Cảnh Du nhưng ba Bạch không cho, ba nói cậu cứ đi học đi lúc nào đi học về vào thăm cũng được.
Ngụy Châu xách cặp đi học, lần đầu tiên cậu đi một mình, cậu cảm thấy cô đơn. Bây giờ Ngụy Châu mới thấm thía việc Cảnh Du quan tâm đến mình quý giá như thế nào.
Vừa xuống xe buyt đang lững thững bước vào cổng trường thì Ngụy Châu nghe tiếng gọi to từ phía sau.
- Cố Ngụy Châu, hôm nay mày đi một mình sao, thằng anh đẹp trai của mày đâu rồi ?
Ngụy Châu đưa ánh mắt tức giận nhìn Diệp Long ( Tên bạn cùng lớp với Ngụy Châu), hắn bắt đầu sinh sự với cậu, hắn luôn muốn sinh sự như thế nhưng vì mọi ngày có Cảnh Du đi cùng nên hắn không dám làm gì. Hôm nay thấy có mình Ngụy Châu, tâm trạng cậu lại có vẻ không được tốt nên hắn bày trò bắt nạt.
Ngụy Châu không nói không giằng, kệ cho Diệp Long đi theo lải nhải, cậu đang lo lắng cho Cảnh Du, cậu không biết anh cậu bị bệnh như thế nào. Lúc này nếu được cậu muốn chạy ngay đến bệnh viện, cậu muốn ở bên anh mình. Cái cảm giác một mình này cậu không quen và cậu không muốn quen.
Diệp Long nghĩ rằng đây là cơ hội tốt để dạy dỗ Ngụy Châu, hắn hận Ngụy Châu vì dám cướp bạn gái của hắn, cô bạn mà hắn thích đã thích Ngụy Châu mất rồi.
Ngụy Châu đang đi thì bị Diệp Long kéo lại, hắn giương cái mặt nhỏ thó với đôi mắt ti hí lên thách thức Ngụy Châu.
- Sao, sợ tao à. Thường ngày có anh mày nên mày tự tin lắm mà, sao hôm nay cúi mặt như con rùa rụt cổ thế.
Ngụy Châu vằng tay Diệp Long ra, túm cổ áo hắn, kéo mặt hắn sát vào mặt mình.
- Hôm nay tâm trạng tao không được tốt, mày đừng có chọc tao.
( Hôm nay tui dạy chiều nên sẵn sàng tiếp các thím cả buổi sáng, nhưng mà các thím chơi ăn gian quá. Tui đã trót nói trên 40 nên giữ lời up chap này thôi. Các thím muốn chơi nữa phải chơi công bằng chứ, mỗi người cả chục cmt vậy là tui thở ra đằng tai đó. Nếu vẫn muốn chơi các thím cứ nói, lần này là 50, tui ko tính cmt thứ 3 đâu nhá.)