CHương 32 : ĐÁM CƯỚI ĐÔNG TRIỆT - DIÊM NHÃ TĨNH

Tùy Chỉnh



Sau vụ tai tai nạn nghề nghiệp vừa rồi, Cố Hải cực kì cẩn thận trong hợp đồng với đối tác. Càng ngày, thị trường kinh doanh của Cố Hải càng mở rộng ra nước ngoài. Để đảm bảo về mặt pháp lí hắn đã thuê hẳn một luật sư riêng cho công ty mình. Đúng là khi bị va vấp con người ta sẽ cẩn trọng hơn. Sau cuộc chiến trên biển, biểu hiện của Bạch Lạc Nhân khá xuất sắc, cậu được thăng từ quân hàm Đại tá lên Thiếu tướng. Mọi việc của cả hai đều tiến triển rất tốt. Dù công việc có bận rộn hơn, khoảng thời gian làm việc cũng nhiều hơn nhưng bao giờ cả hai cũng tranh thủ đến mức tối đa thời gian có thể ở bên nhau.
Gần đây công ty Cố Hải có một sự kiện trọng đại, đám cưới của Đông Triệt và Diêm Nhã Tĩnh.
Cả Đông Triệt và Diêm Nhã Tĩnh đã làm trong công ty Hải Nhân đã lâu, cả hai đều giữ những vị trí chủ chốt. Trong lúc Cố Hải gặp khó khăn, hai người đó đã giúp Cố Hải điều hành công ty này. Vì vậy với Cố Hải, Đông Triệt, Diêm Nhã Tĩnh không còn là nhân viên mà là anh em thân cận trong gia đình. Đám cưới họ Cố Hải lo lắng hết sức chu đáo.
Bạch Lạc Nhân về nhà, thấy Cố Hải đang ngồi tính tính toán toán, miệng lẩm nhẩm, khuôn mặt có vẻ căng thẳng. Lấy làm lạ cậu dón dén đi lại phía sau Cố Hải, hắn làm cái quái gì thế nhỉ, trên tay cầm một mớ ảnh các khu tổ chức sự kiện lớn ở Bắc Kinh. Phía dưới là tờ giấy kẻ vẽ chi tiết cho một buổi tiệc với dự kiến về khách mời, cách bài trí....
Bạch lạc Nhân đứng sau một lúc Cố Hải vẫn không hề hay biết. Cuối cùng cậu đành phải e hèm gây sự chú ý.
Cố Hải nhìn lên cười cười rồi kéo Bạch Lac Nhân ngồi xuống: "Nhân tử, em xem chỗ này được không?"

Bạch Lạc Nhân nhìn vào tấm hình Cố Hải đưa với vẻ hững hờ: "Được."
Cố Hải lại đưa tiếp tấm khác: " Chỗ này thế nào?"
Bạch Lạc Nhân lại đáp hững hờ: "Được."
Cứ như vậy hết tấm này đến tấm khác, người hỏi , người trả lời. Câu hỏi giống nhau và câu trả lời cũng giống nhau. Cố Hải nhìn Bạch Lạc Nhân phát tiết lên: " Em trả lời có thành ý chút đi, sao cái nào cũng được thế."
Bạch Lạc Nhân với quả nho ở bàn cho vào miệng, ngồi ngửa ra ghế, không thèm nhìn Cố Hải, trong lòng lẩm nhẩm: Đồ thần kinh, tự dưng đưa cho người ta một đống ảnh chả nói để làm gì, chỉ hỏi được không, thấy đẹp thì trả lời được chứ trả lời thế nào.
Thấy Bạch Lạc Nhân không để ý đến mình, Cố Hải nhảy lên nằm trên người Bạch Lạc Nhân: " Nhân tử, sao không có thành ý chút nào thế."
Bạch Lạc Nhân đưa tay gõ lên trán hắn, miệng xì một tiếng: "Cậu hỏi có được không tôi thấy đẹp thì nói được chứ nói thế nào."
Cố Hải bóp cằm Bạch lạc Nhân, miệng dí sát miệng cậu, hai cằm cọ cọ vào nhau: "Nhưng em phải xem chỗ nào phù hợp chứ?"
Bạch Lạc Nhân đẩy Cố Hải ra, nhìn hắn nghi hoặc, không phải cậu định cưới thêm một cô vợ chứ hả, chọn địa điểm tổ chức tiệc cưới làm gì.
Cố Hải bị đẩy ra xong lại dí sát lại. Mặt thiếu đánh trêu chọc Bạch Lạc Nhân: "Đang ghen hả?"
Bạch Lạc Nhân trừng mắt nhìn hắn, môi bặm lại: " Ghen cái đầu cậu ấy, làm gì không nói ai biết đâu mà ý kiến."
Lúc bấy giờ Cố Hải mới ngồi ngay ngắn lên, tay vỗ vỗ vào trán vẻ hối lỗi: "Nhân tử, anh quên mất chưa nói với em. Anh đang tìm nơi tổ chức lễ cưới cho Đông Triệt và Diêm Nhã Tĩnh."
Bạch Lạc Nhân dí dí tay vào trán Cố Hải: "Chuyện quan trọng vậy mà cũng quên. Rốt cuộc trong đầu cậu nhớ được những gì."
Cố Hải cười nhăn nhở: "Nhớ bảo bối của anh thôi."
Nói rồi xông vào hôn vợ một cái. Những lúc bên cạnh Bạch Lạc Nhân Cố Hải nhiều khi biến thành đứa trẻ hư hỏng, kẻ mặt dày đệ nhất thế gian. Bạch lạc Nhân bất trị với hắn rồi. Sau đó hai người đàn ông lại chụm đầu vào nhau, vạch vạch kẻ kẻ, lật qua lật lại, tranh luận hơn thua như đang chuẩn bị đám cưới cho chính mình. Mãi đến khi bụng Bạch Lạc Nhân lên tiếng biểu tình Cố Hải mới sực tỉnh. Đứng lên cõng Bạch Lạc Nhân trên lưng chạy nhanh vào nhà bếp. Trong bữa ăn, câu chuyện đám cưới vẫn tiếp tục. 
Cố Hải vừa ăn vừa thắc mắc: "Nhân tử, em nghĩ xem, nếu lượng khách đông quá chỗ ta vừa chọn có hợp lí không."
Bạch Lạc Nhân buồn cười nhìn Cố Hải: "Cứ như cậu đang chọn địa điểm cưới cho mình ấy."
Nghe Bạch Lạc Nhân nói Cố Hải dừng đũa, mắt sáng lên: "Bảo bối, hay là ta tổ chức cưới lại luôn."
Bạch Lạc Nhân gõ đôi đũa lên đầu Cố Hải: "Đồ thần kinh."
Sau đó cả hai cùng cười.
Cố Hải lại tiếp tục lải nhải: "Có khi họ mời anh làm phù rể a."
Bạch Lạc Nhân không nhịn được nữa, cơm suýt phụt ra ngoài. Thật không còn gì để nói với Cố Hải lúc này. Cậu cười sặc sụa đến nỗi Cố Hải phải chạy lại vuốt vuốt sau lưng, miệng vẫn lải nhải: "Cười gì thế, anh nói gì sai à."

Bạch Lạc Nhân vẫn cười, cái tật của Bạch Lạc Nhân không sao sửa được, đã cười là cười đến rũ rượi mới thôi. Thấy Cố Hải mặt vẫn ngơ ngác, Bạch lạc Nhân vừa cười vừa nói: "Cậu kết hôn rồi chỉ có ma mới mời cậu làm phù rể thôi."
Cố Hải nhún vai cười theo Bạch Lạc Nhân, nói câu chữa thẹn: " Anh nghĩ chỉ cần đẹp trai là có thể làm phù rể."

Đúng là lăn lộn trên thương trường với bao mánh khóe, vậy mà có những kiến thức sơ đẳng trong cuộc sống Cố Hải lại rất mù mờ. Thật đáng yêu hết sức.Địa điểm đám cưới của Đông triệt và Diêm Nhã Tĩnh được Cố Hải chọn ở một khu khá rộng nằm ngoại thành Bắc Kinh. Lượng khách được mời khá lớn. Toàn bộ đám cưới của họ đều do Cố Hải lo liệu.
Hôm nay Diêm Nhã Tĩnh mặc bộ váy cưới kiểu công chúa, nhìn cô như bước ra từ chuyện cổ tích. Tất cả mọi người đều trầm trồ, Diêm Nhã Tĩnh lướt qua đến đâu, toàn bộ ánh nhìn bị thu hút về phía đó. Bạch Lạc Nhân và Cố Hải cũng không ngoại lệ. Nhìn vẻ thướt tha kiều diễm kia có chút suýt xoa. Khi Diêm Nhã Tĩnh đi qua tiến thẳng lên khu chính của lễ đường. 
Bạch Lạc Nhân quay sang Cố Hải, giọng nhỏ nhẹ: "Tiếc không?"
Cố Hải mắt vẫn không rời Diêm Nhã Tĩnh, đầu hơi nghiêng về phía vợ hắn đáp: "Tiếc."
Một chiếc giày lập tức nện lên một chiếc giày, Cố Hải a lên một tiếng với gương mặt thống khổ. Tất cả mọi người đều quay lại nhìn. Bạch lạc Nhân vẫn đứng thẳng, tay chắp ra sau dáng vẻ là người vô tội.
Cố Hải bị hớ, khi mọi người quay đi hết, ghé sát vào tai Bạch lạc Nhân: "Em muốn anh lên lễ đài cầu hôn em lần nữa không?"
Bạch Lạc Nhân đỏ mặt, tiếp tục một chiếc giày lại nện xuống lần nữa : "Cậu thử xem."

(tác giả dùng từ "nện" phong phú quá :v )
Cố Hải nhìn vẻ thẹn thùng của Bạch lạc Nhân không nhịn được ghé sang hôn trộm một cái. Bất cứ ở đâu, bất cứ trong hoàn cảnh nào, chỉ cần thấy biểu hiện đáng yêu của Bạch Lạc Nhân là Cố Hải quên hết cảnh vật xung quanh. Khi buổi lễ gần kết thúc, người chủ hôn tuyên bố hai người là vợ chồng. Đến tiết mục tung hoa cưới, hàng trăm mỹ nữ phía dưới hồi hộp, ai cũng mong bó hoa cưới sẽ rơi trúng về phía mình. Vì theo quan niệm bó hoa cầm tay vốn là một phụ kiện cưới đặc biệt gắn với hình ảnh cô dâu trong ngày trọng đại, vậy nên khi cô dâu tung hoa cho người thân, bạn bè cũng mang ý nghĩa như trao gửi niềm hạnh phúc, niềm vui và may mắn tới họ. Nhiều cô gái trẻ tin rằngmình đã chạm tay tới may mắn và sẽ sớm tìm thấy tình yêu của đời mình, sớm trở thành cô dâu lộng lẫy khi bắt được bó hoa cưới của tân nương.
Tiếng hô một...hai..ba kết thúc, bó hoa cưới bay lên không trung rồi từ từ rơi xuống. Các cô gái đều nhìn theo với vẻ chờ đợi.
Bạch Lạc Nhân và Cố Hải thì không để ý đến việc đó, họ đang mắc đưa mắt tình tứ với nhau thì bó hoa rơi độp một cái, trúng ngay người Bạch Lạc Nhân. Theo phản xạ tự nhiên, Bạch lạc Nhân đưa tay đỡ lấy. Toàn bộ ánh mắt của quan khách đều tập trung vào cậu. Tất cả đều ồ lên, khi đó Bạch Lạc Nhân mới nhìn xuống, bó hoa đang nằm gọn trong tay mình.
Trước con mắt của mọi người, Bạch Lạc Nhân bối rối nhìn sang Cố Hải. Cố Hải cũng bối rối không kém, Bạch Lạc Nhân bắt được hoa cưới, chẳng phải theo quan niệm cậu ấy sẽ là người cưới tiếp theo sao. 
Trống ngực Cố Hải đánh thùm thụp, ánh mắt nhìn Bạch Lạc Nhân đầy lửa: "Sao em lại bắt nó."
Bạch Lạc Nhân nhăn mặt lắc đầu tỏ vẻ vô tội.
Các cô gái sau ánh mắt nuối tiếc đều chạy lại chỗ Bạch Lạc Nhân vừa trêu chọc vừa ghen tị: "Bạch thủ trưởng, bao nhiêu may mắn vào tay anh hết rồi."
Đông Triệt còn ghé sát tai Cố Hải nói lời thiếu đánh: "Lo mà giữ vị nam nhân nhà cậu đi."
Bạch Lạc Nhân thì tỏ vẻ bối rối, còn Cố Hải gương mặt đầy vẻ thống khổ.
Trên đường về, Cố Hải luôn miệng lải nhải "Nhân tử, sao em lại bắt bó hoa đó, Nhân tử sao bó hoa đó lại rơi vào người em...". Liên tục nghe chất vấn như vậy, Bạch lạc Nhân phát điên, cái tên thần kinh này, lại bắt đầu thói quen ghen vô cớ. Nói làm sao cũng không hiểu, tức quá Bạch Lạc Nhân cáu lên: "Tôi làm sao biết được, cả cậu đứng đó mà. Tôi không bắt thì nó cũng rơi trúng cậu còn gì."
Cố Hải thôi được vài giây lại tiếp tục lải nhải: "Sao bó hoa đó lại rơi vào em nhỉ."
Bạch Lạc Nhân hiểu nỗi lo lắng trong lòng Cố Hải, cậu quay người sang ôm lấy hắn, hôn lên má hắn thì thầm: "Đại Hải, tôi bắt được một bó hoa chứ một trăm bó hoa thì tôi vẫn chỉ ở bên cậu thôi. Lời hứa danh dự của một quân nhân đó."
Cố Hải nghiêng đầu hôn lên trán Bạch Lạc Nhân. Họ cứ như vậy tựa vào nhau đi về nhà.
Tình yêu là vậy, khi ta quá yêu một người nào đó, ta luôn lo lắng có một ngày nào đó họ sẽ rời xa ta. Cố Hải vì yêu Bạch Lạc Nhân mà luôn lo lắng như thế.

.

.

.
[ Hết Chương 32 ] 



Warning: Cannot modify header information - headers already sent by (output started at /home/truyenfun.com/public_html/incfiles/head.php:73) in /home/truyenfun.com/public_html/chaper.php on line 206
Loading...