Chương 28: BUỔI CHIỀU TRÊN BIỂN

Tùy Chỉnh



 Nhìn hai soái ca đang ngồi sát bên nhau những cô gái trên xe không khỏi ghen tị. Thi thoảng những ánh mắt xinh đẹp lại liếc về phía hai anh em. Cảnh Du mặc kệ, em cậu đang ở bên cạnh và với cậu chỉ cần như thế là đủ.
Hoa Hoa ngồi bên Cảnh Du nhìn hai anh em không chớp mắt, cô nghĩ những đứa trẻ sống trong Cô nhi viện thường thân thiết nhau như thế. Cô cũng đã có mấy đứa bạn trong Cô nhi viện và cô hiểu những người thiếu thốn tình cảm họ thường đồng cảm và sống hết lòng vì nhau.
Ngồi một lúc Hoa Hoa cũng bắt đầu buồn ngủ. Ban đầu cô ngồi thẳng lưng nhưng sau đó cô nghĩ tại sao mình không lợi dụng lúc này để có thể thân mật hơn với Cảnh Du. Đầu Hoa Hoa nghiêng dần về phía vai Cảnh Du sau đó từ từ hạ xuống tựa hẳn vào người cậu ấy.
Cảnh Du đang suy nghĩ không về người đàn ông mình gặp trong nhà hàng, cậu nghĩ mãi mà không thể hiểu được mình đã làm gì để ông ta theo dõi mình mọi nơi như thế. Khi đầu Hoa Hoa dựa hẳn vào vai mình Cảnh Du mới giật mình nhìn sang. Cậu lấy tay đỡ đầu Hoa Hoa dựa lên ghế sau dó dịch sang phía Ngụy Châu tạo một khoảng trống ở giữa để cô ấy ngồi cho được thoải mái.
Khi Tay Cảnh Du nâng đầu mình lên Hoa Hoa mở mắt ra ngượng ngùng.
- Tớ xin lỗi.
Cảnh Du mỉm cười, Ngụy Châu biết ý dịch sang bên thêm một chút để tạo khoảng trống rộng hơn giữa Cảnh Du và Hoa Hoa, bàn tay hai anh em vẫn nắm chặt nhau trong túi Cảnh Du, Ngụy Châu nhìn Cảnh Du tỏ vẻ khó chịu.
Hoa Hoa nhìn hai anh em Ngụy Châu mà ngao ngán, cô không hiểu anh em nhà họ cứ dính lấy nhau làm gì, lẽ ra lúc này phải tạo cơ hội cho nhau thân thiết với những cô gái khác chứ, cả ngày đi với nhau như thế chẳng phải sẽ bỏ qua rất nhiều cơ hội tốt hay sao.
Ngụy Châu ngồi một lúc mắt bắt đầu díu lại, cậu gọi khẽ.
- Anh, em ngủ nhé.
Cảnh Du quay lại hạ thấp vai xuống kéo đầu Ngụy Châu tựa vào vai mình, giọng ấm áp.
- Ngủ đi!
Ngụy Châu thoải mái tựa vào ai anh nhắm mắt lại, có một điều lạ là ở bên Cảnh Du Ngụy Châu ngủ rất dễ dàng. Cảnh Du có sức hút mạnh mẽ như là chiếc giường ấm nệm êm trong những ngày đông giá, sức hút ấy khiến Ngụy Châu không thể rời xa.
Hoa Hoa ngồi bên cạnh lòng đầy ghen tị, cô cũng muốn được tựa vào vai Cảnh Du để ngủ, cô cũng muốn được Cảnh Du nói nhẹ nhàng " Ngủ đi". Khát khao trong lòng cô gái đang yêu khiến cô nhìn vào khuôn mặt Cảnh Du không chớp mắt. Cảnh Du quay sang vừa cười vừa hỏi.
- Trên mặt tôi có dính cái gì à?
Hoa Hoa chỉ chỉ vào một bên vai còn lại của Cảnh Du nói ngượng ngùng.
- Tôi có thể ngủ chút không?
Cảnh Du thản nhiên dịch sang phía Ngụy Châu dành cho Hoa Hoa một khoảng trống ở giữa, nói rất lạnh lùng.
- Cậu cứ tự nhiên.
Hoa Hoa thất vọng, trong lòng gào lên " Tôi muốn tựa vào vai cậu để ngủ, tôi muốn cậu nói hãy tựa vào tôi, đồ vô tâm, sao Ngụy Châu chỉ nói một câu là cậu hiểu mà tôi nói cả buổi cậu cũng không hiểu gì là sao?"
Nhìn vẻ mặt thất vọng của Hoa Hoa Cảnh Du hơi mỉm cười quay mặt lại úp vào tóc Ngụy Châu. Ngụy Châu vẫn ngủ rất ngon mà không hề biết có một chị gái xinh đẹp đang nhìn cậu bằng ánh mắt nghen tị muốn khóc.
Ngồi một lúc Cảnh Du sờ vào túi áo mình, cậu bỗng thấy có một mảnh giấy nhỏ. Lấy ra nhìn, mặt Cảnh Du bỗng đỏ lên, mắt cậu nheo lại đọc dòng chữ được ghi trên giấy: " HẸN GẶP CẬU Ở KHÁCH SẠN...".
Ngụy Châu mở mắt ra nhìn thấy Cảnh Du đang cầm tờ giấy trên tay liền hỏi.
- Anh, cái gì thế?
Tim Cảnh Du đập loạn lên, cậu lúng túng nhét tờ giấy vào túi áo, xoa đầu Ngụy Châu.
- Không có gì, em ngủ tiếp đi.
Hai bàn tay vẫn đan chặt lấy nhau trong túi áo của Cảnh Du, Ngụy Châu ngẩng đầu lên nhìn anh rồi lại tựa vào vai ngủ tiếp. Tim Cảnh Du đập nhanh hơn, cậu muốn biết người này là ai? Tại sao theo dõi cậu? Tại sao biết cậu sẽ đến đây và hẹn cậu với mục đích gì?
Địa điểm cho chuyến dã ngoại lần này là một bãi biển tuyệt đẹp. Nơi đây là điểm đến yêu thích của rất nhiều du khách trong và ngoài nước. Khu du lịch tạo nên sức hút bởi quần thể bãi biển, rừng nguyên sinh và các khu Resort sang trọng và khu vui chơi đầy hấp dẫn. Phần thưởng cho những học sinh đạt thành tích cao trong học tập hàng năm của ngành giáo dục Bắc Kinh luôn hấp dẫn như thế, đó là cách để họ khuyết khích các em học sinh vươn lên đạt thành tích cao hơn nữa.
Vừa đến nơi, các nam thanh nữ tú như bị vẻ đẹp của khu du lịch này làm cho lóa mắt. Họ la hét, chạy nhảy, ai cũng như đứa trẻ lên ba.
Đoàn học sinh Bắc Kinh được nghỉ trong một khách sạn khá sang trọng. Cảnh Du và Ngụy Châu được phân hai phòng khác nhau. Cảnh Du không chấp nhận được điều đó liền chạy đi tìm thầy thương lượng.
- Thưa thầy, để em ngủ chung phòng với Ngụy Châu đi.
Thầy giáo ngạc nhiên nhìn Cảnh Du.
- Sao lại phải ngủ cùng phòng với cậu ấy?
Cảnh Du không thể nói rõ ràng cho thầy hiểu được, không lẽ lại nói em ấy không có mình là không thể ngủ, cũng không thể nói cậu không cho phép em ấy nằm ngủ cùng người khác. Cảnh Du nhìn thẳng mặt thầy giáo bịa chuyện như thật.
- Em có có tật ngủ hay mộng du, con chỉ ngại em ấy làm các bạn trong phòng sợ thôi.
Thầy giáo có chút nghi ngờ nhưng rồi ông cũng gật đầu đồng ý, để Cảnh Du ngủ cùng Ngụy Châu cũng chẳng ảnh hưởng gì, chuyển một đứa ở phòng đó sang phòng khác là được thôi mà.
Xách đồ vào phòng Ngụy Châu mặt buồn rầu, cậu không hiểu họ chia phòng theo khối để làm gì, một tuần ngủ với những người xa lạ này cậu sẽ ngủ thế nào đây.
Cảnh Du muốn cho Ngụy Châu bất ngờ nên không nói cho em biết mình sẽ ngủ cùng em ấy. Cậu vẫn đem đồ về phòng của mình sau đó chạy ngay sang phòng Ngụy Châu. Trong khi các bạn cùng phòng đang tranh nhau mình sẽ nằm giường này mình sẽ nằm giường khác thì Ngụy Châu thì ngồi nhìn quanh rất hững hờ.
Thấy Cảnh Du vào mấy đứa em nhao nhao cả lên.
- Anh Cảnh Du, tối nay chúng ta đừng ngủ, xuống bãi biển giao lưu nhé.

Cảnh Du mỉm cười.
- Nếu các em thích thì làm thôi.
Ngụy Châu ngồi nhìn anh, mặt cậu không biểu lộ gì nhưng nhìn trong mắt em Cảnh Du hiểu em mình đang không vui.
Đặt túi đồ của Ngụy Châu vào tủ Cảnh Du hỏi nhỏ.
- Em sẽ ngủ giường này sao?
Ngụy Châu gật đầu, cậu nằm xuống giường đầy mệt mỏi. Các bạn trong phòng đã thay quần áo để đi xuống bãi biển nhưng Ngụy Châu vẫn nằm ườn ra. Cảnh Du nhìn em yêu chiều, thẳng quỷ này đi du lịch kiểu gì đây, không lẽ nó định ở trong phòng ngủ đến lúc về.
Các bạn cùng phòng Ngụy Châu đã chuẩn bị xong xuôi, chúng kéo Ngụy Châu dậy, miệng oang oang.
- Dậy đi nào, chúng ta ra với em biển xinh đẹp thôi.
Ngụy Châu không đi, cậu lại nằm vật ra giường. Cảnh Du nói với đám bạn cùng phòng Ngụy Châu.
- Các em cứ xuống đi, để Ngụy Châu nghỉ lát rồi xuống, bạn ấy say xe rồi.
Đám bạn nhao nhao tạm biệt Cảnh Du và nhắc nhở Ngụy Châu nhớ xuống rồi nhanh chóng khuất sau cánh cửa.
Các bạn vừa đi khỏi Ngụy Châu quay lại ôm ngang người Cảnh Du, giọng uể oải.
- Anh, em phải ngủ một mình thật sao?
Cảnh Du bật cười nhéo má Ngụy Châu.
- Em mệt là vì chuyện này hả?
Ngụy Châu buông Cảnh Du ra nằm dang hai tay hai chân, mắt nhìn thẳng lên trần nhà. Cảnh Du nằm xuống ôm chặt lấy Ngụy Châu thì thầm.
- Em nghĩ anh sẽ để em ngủ với người khác sao, mơ đi nhé.
Ngụy Châu ngồi thẳng dậy mắt chớp chớp không ngừng.
- Anh nói vậy là sao? Đừng nói là anh sẽ ngủ ở đây với em nhé.
Cảnh Du mỉm cười gật đầu.
- Anh sẽ ngủ cùng em.
Ngụy Châu nhảy lên ôm lấy cổ Cảnh Du, hôn vào môi anh một cái sau đó nhảy khỏi giường, la lên như đứa trẻ.
- Em biển xinh đẹp, anh đến đây!
Hai anh em dắt díu nhau ra khỏi phòng. Cảnh Du đưa Ngụy Châu xuống bãi biển sau đó quay về phòng mình thay đồ.
Về phòng mình, các bạn trong phòng Cảnh Du cũng đã xuống bãi biển hết, Cảnh Du đi lại cửa sổ nhìn xuống, hàng trăm trai thanh gái lịch đang hòa mình vào cùng khách du lịch trên bãi biển. Chúng nhảy nhót, la hét vui vẻ đến không ngờ.
Đứng nhìn một lúc Cảnh Du đi lại lấy mảnh giấy ra nhìn, cậu vẫn không hiểu người bỏ mảnh giấy này vào túi của mình là ai. Nhưng dù là ai thì Cảnh Du vẫn muốn biết, cậu không chấp nhận được có ai đó cứ chơi trò đuổi bắt với mình như thế này.
Đang định đi thay quần áo để xuống bãi biển thì Cảnh Du nghe tiếng gõ cửa. Nặng nề lê bước chân đi ra Cảnh Du gặp ngay khuôn mặt xinh đẹp của Hoa Hoa đứng đó. Cô mặt một bộ váy Maxi dạo biển hở vai đầy gợi cảm, khuôn mặt trang điểm nhẹ nhàng, cái nhìn dịu dàng hút mắt người đối diện.
Cảnh Du mím môi lại nghiêng đầu nhìn Hoa Hoa, cậu hỏi rất hững hờ.
- Sao cậu chưa xuống bãi biển?
Hoa Hoa cười e thẹn, cô đưa cho Cảnh Du một túi quà.
- Cái này tớ tặng cậu, tớ mua từ hôm chúng ta đi họp nhưng chưa kịp tặng. Cậu sẽ không chê chứ?
Cảnh Du cầm lấy túi quà cảm ơn Hoa Hoa rồi mở ra xem. Cậu mỉm cười khi thấy Hoa Hoa tặng cậu một bộ đồ dạo biển tuyệt đẹp, bộ này là bộ đồ đôi với chiếc váy Maxi Hoa Hoa đang mặc. Hoa Hoa nhìn Cảnh Du chờ đợi, cô mong cậu ấy sẽ vui mừng và mặc nó đi dạo bờ biển cùng mình. Trái với mong đợi của Hoa Hoa Cảnh Du đem túi đồ vào trong và mặc nguyên bộ đồ cũ đi xuống bãi biển.
Khi hai người sánh đôi cùng nhau đã thu hút mọi ánh nhìn của mọi người xung quanh. Hoa Hoa quá yêu kiều trong bộ váy thướt tha, Cảnh Du quá phong trần khi khoác trên người chiếc quần jen và chiếc áo caro khoác ngoài chiếc áo phông trắng. Nắng chiều yếu ớt trên bãi biển làm cảnh vật và con người càng trở nên đẹp hơn.
Khi đi lại gần hơn đám học sinh đang nô đùa bỗng có một đứa la lên.
- Ôi má ơi, đẹp đôi quá!
Tiếng la đã gây sự chú ý của hàng trăm con mắt đổ dồn về Cảnh Du và Hoa Hoa, trong hàng trăm con mắt đó có cả đôi mắt của Ngụy Châu.
Đứng nhìn anh mình sóng đôi bên cô gái xinh đẹp Ngụy Châu chỉ biết mỉm cười. Quả thật là đẹp đôi, Ngụy Châu không rõ cảm xúc của mình lúc này là gì nữa. Giữa cậu và Cảnh Du cậu luôn cảm thấy rất mong manh. Có lúc cảm giác yêu đương cuồng nhiệt nhưng có lúc lại giống anh em ruột trong một gia đình. Rốt cuộc thứ tình cảm họ đang có là gì Ngụy Châu cũng không thể định nghĩa được. Một bạn đứng bên cạnh chọc vào hông Ngụy Châu thì thầm.
- Anh cậu yêu chị đó hả?
Ngụy Châu mím môi lại không trả lời, cậu cứ đứng vậy nhìn hai người đó đang tiến dần về phía mình. Đứa bạn vẫn không hiểu nỗi lòng của Ngụy Châu lúc này nên tiếp tục chọc vào nỗi buồn của cậu.
- Đẹp đôi thật, đúng kiểu Tiên đồng Ngọc nữ trên phim.
Ngụy

1 2 »
Loading...