Chương 27 : ĐẠI HẢI GẶP HỌA

Tùy Chỉnh



Công ty Cố Hải có hợp tác làm ăn với công ty Cố Dương. Vì đây là lĩnh vực mới đối với công ty anh họ nên Cố Hải muốn tạo thêm cho Cố Dương mở rộng lĩnh vực kinh doanh, đồng thời công ty Cố Hải cũng mở rộng thị trường.
Nhưng Cố Dương vốn là kẻ tham lam, thực ra hắn hợp tác với công ty Cố Hải nhưng chỉ nhân vật trung gian.Hàng qua tay Cố Dương sẽ được chuyển ngay sang một công ty khác ở Hồng Công. Như vậy Cố Dương không phải làm mà vẫn được hưởng lợi nhuận. Điều này Cố Hải không hề hay biết.
Một phần vì hoàn toàn tin tưởng Cố Dương, một phần vì thời gian gần đây Cố Hải lo lắng cho Bạch Lạc Nhân nên có lơ là trong công việc. Đợt xuất lô hàng đầu tiên Cố Hải giao trách nhiệm cho cấp dưới và Cố Dương đảm nhiệm. Cố Hải không thể ngờ Cố Dương thực ra là đi nhận hàng thay cho một công ty khác ở Hồng Công.
Công ty Cố Dương hợp tác cũng là một công ty lớn có tiếng nhưng lĩnh vực kinh doanh rất đa dạng và làm ăn có chút phức tạp. Khi kí hợp đồng với công ty Hải Nhân thông qua Cố Dương đã có ý đồ bất chính. Nhưng bị lợi nhuận làm cho mờ mắt, Cố Dương cũng không hề nghi ngờ.
Đến khi công ty đó bị bắt vì buôn hàng quốc cấm Cố Dương mới tá hỏa. Nhưng Cố Dương lúc bấy giờ vô can vì toàn bộ giấy tờ xuất khẩu lại đều của công ty Hải Nhân có chữ kí của Cố Hải.
Cố Hải không thể ngờ nhiều năm lăn lộn trên thương trường, loại người nào cũng từng gặp lại bị chính anh họ mình tặng cho một vố thật đau.
Vụ này có liên quan đến hai công ty lại ở Hồng Công và Đại Lục nên để thu thập được chứng cứ chứng tỏ Cố Hải bị gài bẫy cần có thời gian, hơn nữa là vụ khó nên cần một luật sư thật sự tài giỏi.
Lần này, Cố Uy Đình cũng không thể làm gì để giúp Cố Hải vì vụ án này không nằm trong nước, hơn nữa lại là vụ án về một lĩnh vực đang được kiểm duyệt rất gắt gao. Cố Uy Đình chỉ còn cách tìm cho Cố Hải một luật sư có thể giúp chứng minh con ông vô tội. Bị bắt tạm giam, Cố Hải đã suy nghĩ rất nhiều. Vẫn biết rằng Cố Dương vốn làm ăn không đứng đắn, hắn đã hai lần bị điều tra, ngay Cố Hải cũng chịu tạm giam thay hắn tới 20 ngày vì tội biển thủ công quỹ. Vậy mà lần này Cố Hải lại giao toàn bộ lô hàng quan trọng cho hắn mà không chút nghi ngờ.
Mặt hàng Cố Hải kí hợp đồng là quân dụng nhưng qua Hồng Công lại trở thành vũ khí xuất đi nước khác. Thật là trên thương trường chuyện gì cũng có thể xảy ra. Vụ này nếu Cố Hải không tìm được bằng chứng chứng tỏ công ty kia tráo hàng thì Cố Hải chắc chắn sẽ bị ngồi tù. Điều đó đồng nghĩa với số phận của Hải Nhân như ngàn cân treo sợi tóc. Dưới sự phát triển lớn mạnh của Hải Nhân hiện tại có rất nhiều công ty cùng lĩnh vực ganh ghét, họ sẽ nhân cơ hội này để loại bỏ Hải Nhân ra khỏi thương trường. Mặt khác đây là mặt hàng liên quan đến quân đội, nếu Cố Hải bị kết tội thì Cố Uy Đình và Bạch Lạc Nhân cũng bị liên lụy. Vụ án của Cố Hải đã làm Cố Uy Đình nhiều đêm không ngủ. Hai đứa con trai ông, một đứa đang gặp nguy trên chiến trường, một đứa đang gặp nạn trên thương trường. Chỉ nghĩ thôi cũng làm ông không thở nổi.
Nhiều ngày trôi qua, Bạch Lạc Nhân vẫn bình an, không được Cố Hải gọi điện cậu rất nhớ hắn. Vì biết rằng gọi điện cho cậu phải thông qua số của Cố Uy Đình nên Cố Hải không ở nhà thì không thể gọi được. Bạch Lạc Nhân chỉ biết hỏi thăm Cố Hải thông qua cha hắn. Cố Uy Đình vì phải nói dối đứa này và lo lắng cho đứa kia nên muốn ngộp thở. Ông không thể ngờ già rồi ông lại bị đẩy vào tình huống trớ trêu này.
Việc tìm luật sư cho Cố Hải đang làm Cố Uy Đình hết sức đau đầu, tất cả những luật sư giỏi ông đều có mời tới nhưng vụ này khá phức tạp nên không khả quan. Đang lúc mọi người cuống lên vì lo lắng thì Tô Lệ xuất hiện như một vị cứu tinh.
Vốn là con nhà danh giá, lại thông minh tài giỏi và đã nhiều năm học ở nước ngoài nên Tô Lệ quen khá nhiều người làm trong ngành luật. Để giúp Cố Hải, cô cũng đã phải lăn lộn khá nhiều. Sự lo lắng cho Cố Hải của Tô Lệ so với Cố Uy Đình và Bạch Lạc Nhân cũng không kém là bao. Hơn nữa Tô Lệ làm trong Hải Nhân, giữ vị trí cũng khá quan trọng nên cô biết rõ ngọn ngành sự việc. Vì vậy Tô Lệ quyết sẽ giúp Cố Hải đến cùng , dù phải hao tâm tổn sức bao nhiêu cô cũng không nề hà.
Nhưng cô làm việc với một điều kiện có lợi cho mình nhất.
Cô nghĩ trong cái rủi cũng có cái may, nếu vụ này thành công cô sẽ là ân nhân của Cố Hải, việc cô có thể thắng Bạch Lạc Nhân thì đây chính là cơ hội ngàn vàng. Tô Lệ quyết định tận dụng triệt để cơ hội này.
Thật là cái rủi của người này đôi khi lại là cái may của người khác. Cuộc đời vốn luôn trớ trêu như thế.Người đầu tiên Tô Lệ muốn thương lượng chính là Cố Uy Đình, vì cô biết không ai thương con bằng cha mẹ, chắc chắn ông sẽ không có sự lựa chọn khác trước yêu cầu của cô.
Tô Lệ hẹn gặp Cố Uy Đình.
" Bác Cố, con biết bác đang rất lo lắng, vụ này bác có thể tin ở con."
Như người chết đuối vớ được cọc, Cố Uy Đình mừng rơi nước mắt. Ông hoàn toàn tin tưởng Tô Lệ vì ông biết cô không phải là cô gái tầm thường. Đang vui mừng thì điều kiện của Tô Lệ đã làm ông không thở nổi.
" Cháu sẽ tìm người giúp Cố Hải thắng trong vụ này, nhưng cháu có một điều kiện, mong bác cân nhắc."
Chưa biết điều kiện Tô Lệ đưa ra là gì, chỉ cần Tô Lệ cứu được Cố Hải thì gì ông cũng đồng ý.
"Cháu cứ nói, nếu đáp ứng được ta sẽ làm ngay."
"Cháu muốn Bạch Lạc Nhân rời xa Cố Hải."
Câu nói của Tô Lệ như bóp nghẹt trái tim già nua của Cố Uy Đình, điều kiện này không phải là muốn lấy mạng con trai ông sao. Làm sao để Cố Hải sống tử tế khi không có Bạch Lạc Nhân được. Nếu điều này có thể xảy ra thì chính ông là người thực hiện nó từ lâu rồi chứ không phải là tô Lệ.
Thấy mặt Cố Uy Đình có vẻ biến sắc, Tô Lệ tiếp lời : "Cháu thừa nhận cháu rất yêu Cố Hải, cháu vào Hải nhân cũng là vì anh ấy. Nhưng bác thấy đấy, có Bạch Lạc Nhân ở bên, Cố Hải vô tình đã đánh mất đi rất nhiều cơ hội để có được một gia đình bình thường. Cháu thấy tiếc vì điều đó."

Cố Uy Đình nghe Tô Lệ nói mà lòng đau như thắt. Sao ông lại không biết điều đó, ông là người mong Cố Hải có cuộc sống gia đình bình thường hơn ai hết. Là một người theo tư tưởng Á Đông, việc có con nối dõi tông đường là điều mà ông đặt nó làm tiêu chuẩn cho chữ hiếu. Nhưng ông đã bất lực trước thằng con không có tiền đồ này. Cố Hải đã làm ông nhận ra một điều, hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản là khi ta được ở bên người ta yêu thương nhất. Chính ông cũng đã bị tình yêu của Cố Hải và Bạch Lạc Nhân làm cho cảm động. Bản thân ông đã hi sinh cả tuổi trẻ để phụng sự tổ quốc, không có điều kiện chăm sóc vợ con. Đó chính là sai lầm mà ông không có cách nào chối bỏ được.
Bây giờ điều kiện Tô Lệ đưa ra đã làm ông khó sử, nếu ông chấp nhận chẳng phải ông đã cướp đi chính hạnh phúc của con mình sao. Còn nếu ông không đồng ý thì ông lại đang cướp của con ông đi cái tối thiểu mà một con người cần có : ĐÓ LÀ TỰ DO. Nhưng điều ông muốn bây giờ là cứu được Cố Hải, những chuyện sau để sau rồi tính.


"Tô Lệ, điều kiện của cháu bác hiểu, nhưng trước hết cứu được Cố Hải đã, còn chuyện kia sau hãy nói được không?"
Tô Lệ là cô gái đã muốn là làm bằng được, vì vậy cô không bỏ qua bất cứ cơ hội nào để có thể tách Cố Hải ra khỏi Bạch Lạc Nhân. Tô Lệ vẫn rất thẳng thắng: "Cháu đã quen rất nhiều người đồng tính, cuộc tình của họ rất nồng nhiệt nhưng thường không kéo dài. Cố Hải nhất thời đang bị tình yêu che lối, vậy sao bác không nhân cơ hội này tạo cho anh ấy quay về con đường chính đạo."
Cố Uy Đình cười nhếch mép hỏi lại Tô Lệ: " Cháu hiểu được Cố Hải đến mức nào rồi."
Tô Lệ trả lời với thái độ tự tin: "Hiểu đủ để cháu yêu anh ấy hơn bản thân mình."
Cố Uy Đình thấy chua xót trong lòng, tuổi trẻ luôn cuồng nhiệt và nông nổi như vậy. Khi yêu luôn muốn hết lòng vì người mình yêu, muốn chiếm hữu làm của riêng và sẵn sàng làm tổn thương những người khác. Tô Lệ không đáng trách, có trách là trách tình yêu của cô đã chọn nhầm người thôi. 
Thấy Cố Uy Đình không nói, Tô Lệ tiếp tục tấn công : "Cháu đủ tự tin ở bên Cố Hải, cháu đủ tự tin sẽ giúp anh ấy vượt qua mọi khó khăn. Chỉ cần bác đồng ý, cháu sẽ làm mọi việc vì anh ấy."
Nhếch đôi mắt thâm quầng vì nhiều đêm không ngủ, Cố Uy Đình nhìn Tô Lệ.

"Vậy nếu bác không đồng ý thì sao."
Tô Lệ vẫn rất điềm tĩnh: " Cháu tin bác biết cái gì là có lợi lúc này."
Cố Uy Đình bị đẩy vào tình thế tiến thoái lưỡng nan, nhận lời cũng không được mà từ chối cũng không xong. Ông không thể trả lời lúc này được. Nhưng tô Lệ làm gì cho ông cơ hội thoái thác, cô ta đã muốn là làm. Tính cách con nhà lính là vậy. Cuối cùng Cố Uy Đình đành phải nhận lời, nhưng việc báo với Bạch Lạc Nhân phải là Tô Lệ.
Một tuần nữa trôi qua, chiến sự vẫn hết sức căng thẳng, Bạch lạc Nhân luôn hoàn thành nhiệm vụ và giữ an toàn cho bản thân. Hàng ngày cậu vẫn hỏi tin về Cố Hải thông qua Cố Uy Đình. Cố Uy Đình vẫn vì hai đứa con trai mà nói dối. 
Điều này khiến người làm cha như ông hết sức khổ tâm.
Chiến sự kéo dài và không phân thắng bại đã hao tổn người và của,. Hai nước quyết định dừng chiến đấu vũ trang ngồi vào bàn đàm phán. Điều này đồng nghĩa với Bạch Lạc Nhân sẽ được về nhà. Đang chuẩn bị đồ với tâm trạng khấp khởi, Bạch Lạc Nhân nhận được điện thoại của Cố Uy Đình. Không kịp về nhà, Bạch Lạc Nhân tiến thẳng đến chỗ hẹn. Tìm quanh không thấy Cố Uy Đình đâu. Đợi có chút sốt ruột. 
Bạch Lạc Nhân đang định gọi lại cho Cố Uy Đình thì Tô Lệ xuất hiện.Không cần phải nói cũng biết Bạch Lạc Nhân ngạc nhiên như thế nào.

.

.

.
[ Hết Chương 27 ]