Chương 25 : NÓI KHÔNG BIẾT GIỮ LỜI

Tùy Chỉnh





Vừa về Cô nhi viện Cảnh Du bị gọi vào nghe điện thoại ngay. Ngụy Châu không đi lên phòng mà đứng ở bên ngoài đợi. Một phút sau Cảnh Du trở ra, Ngụy Châu tò mò hỏi.
- Anh, ai gọi thế?
Cảnh Du khoác tay lên vai Ngụy Châu cùng đi về phòng, nói rất tự nhiên.
- Không biết ai, nói gửi quà cho anh hỏi anh nhận được chưa.
Ngụy Châu cong môi lên chỉ vào cặp mình.
- Em nhận hộ đang để trong này.
Cảnh Du cắn vào tai Ngụy Châu cười gian tà.
- Anh cho em toàn quyền sử dụng, cả anh lẫn quà của anh.
Hai anh em chạy nhanh lên phòng, cả ngày vắng nhau bây giờ chúng chỉ muốn quấn lấy nhau cho đỡ nhớ.
Cánh cửa phòng vừa đóng lại Cảnh Du đẩy Ngụy Châu xuống giường, hơi thở bắt đầu gấp gáp.
- Tiếp tục chuyện đêm qua còn dang dở thôi.
Ngụy Châu đẩy Cảnh Du dậy, đi lại lục lọi trong cặp mình rồi đưa cho Cảnh Du một tờ giấy nhỏ.
- Hôm nay anh đi họp vì chuyện này sao?
Cảnh Du gật đầu ôm lấy Ngụy Châu.
- Anh nghĩ họp có chút thôi nhưng không ngờ về muộn thế, anh xin lỗi.
Ngụy Châu vẫn chưa hiểu đi như vậy là thế nào nên hỏi lại Cảnh Du.
- Họ cho mình đi dã ngoại để làm gì?
Cảnh Du đặt cằm lên vai Ngụy Châu giải thích rất cặn kẽ.
- Năm nào thành phố cũng tổ chức cái này, đây được xem là phần thưởng cho những học sinh đạt thành tích cao trong học tập, hai năm trước anh không tham gia những năm nay vì cso em nên anh sẽ đi.
Ngụy Châu nhìn anh ngạc nhiên.
- Vậy là đợt này em và anh sẽ được đi cùng nhau sao?
Cảnh Du đưa tay kéo bạnh hai má em ra, đưa trán dụi dụi vào trán Ngụy Châu, vừa cười vừa nói.
- Sẽ đi cùng nhau, em vui không?
Ngụy Châu gật đầu kéo mặt Cảnh Du xuống, đặt lên môi anh một nụ hôn thay cho câu trả lời. Sự vui vẻ trong lòng đã khiến cả hai thấy cuộc sống này thật đáng giá.
Học hành xong xuôi Cảnh Du bế Ngụy Châu ném xuống giường, Ngụy Châu nhảy bật lên vật lại. Cả hai như hai đứa trẻ nghịch ngợm nô đùa khiến chăn ga dồn lại một đống, tiếng cười tiếng nói hòa vào tiếng thở làm cả căn phòng cũng rộn lên. Khi lửa tình đã bắt đầu đốt cháy toàn thân cả hai mới nằm im nhìn vào mắt nhau. Cảnh Du xoa xoa tấm lưng mượt mà của Ngụy Châu, nhỏ giọng gọi.
- Ngụy Châu.
Ngụy Châu vẫn đang hưởng thụ sự ấm áp mà Cảnh Du mang lại nên đáp lại rất nhẹ nhàng.
- Anh nói đi.
- Nếu mọi người biết thì sao ?
- Thì mọi người sẽ ghen tị.
- Nếu ba biết thì sao ?
- Thì ba cũng sẽ ghen tị thôi.
Cảnh Du lấy tay đem đầu Ngụy Châu từ trên vai của mình đỡ dậy, vặn nó đối diện với mình, cưng chiều nhìn cậu ấy. Ngụy Châu cũng nhìn Cảnh Du. Họ không cần phải nói thành lời, chỉ cần nhìn vào mắt nhau thôi cũng đủ hiểu ý tứ người kia mang lại. Mọi chuyện đã bắt đầu và nó bắt đầu quá tốt đẹp.
Khi lửa tình kéo lên cháy hừng hực trong đôi mắt, cả hai tự động áp môi mình vào môi đối phương. Nụ hôn vừa nhu tình vừa lãng mạn. Toàn bộ nhiệt huyết tuổi thanh xuân họ đều trao cho nhau trong nụ hôn này. Giữa họ không thể phân biệt được là tình thâm hay tình yêu nữa, cả hai thứ tình cảm đó hòa quyện vào nhau khiến con tim non nớt của cả hai lúc nào cũng căng phồng lên vì hạnh phúc. Không cần biết thế giới bên ngoài đang xảy ra chuyện gì, chỉ cần ở bên nhau thì họ sẽ cho nhau ngọt ngào bất tận. Thời gian có thể làm thay đổi mọi thứ nhưng cả Cảnh Du và Ngụy Châu đều tin rằng khi nào họ còn thở họ vẫn sẽ yêu nhau như lúc này.

Cảm xúc trong lòng không thể nói hết, cả hai chỉ biết dùng nụ hôn để trao trọn vẹn lòng mình cho đối phương. Răng môi lại hòa lẫn , đầu lưỡi vui vẻ trong khoang miệng chơi trò đuổi bắt, sự ngọt ngào mà đối phương mang lại khiến cả hai thấy hạnh phúc ngập tràn.
Khi nhiệt độ cơ thể bắt đầu đạt đến độ sôi, dục tính cũng bắt đầu ngọ nguậy trong lòng Cảnh Du, đôi môi vẫn áp chặt môi Ngụy Châu nhưng tay của cậu đưa tới mép quần em ấy, thuận theo cơ bụng bằng phẳng của Ngụy Châu mà di chuyển về phía trước. Ngụy Châu có hơi bất ngờ trước hành động này của Cảnh Du. Nhưng chỉ một phút sau cậu cũng không hề ngần ngại trực tiếp đưa tay mình đặt ở giữa hai chân Cảnh Du, cách qua một lớp vải mỏng manh cảm thụ vật thể bừng bừng bên trong đang trỗi dậy.
Thân thể cả hai trong nháy mắt đạt đến nhiệt độ cao bất thường.
Tiếng thở dốc nặng nề lan tỏa ra từng ngóc ngách của căn phòng chạy theo cửa sổ ra ngoài hòa vào làn gió nhẹ. Bàn tay của Cảnh Du vẫn tiếp tục mơn trớn vuốt ve vật giữa thân của Ngụy Châu, hơi thở gấp gáp phả vào mặt cậu bỏng rát. Cảnh Du nhẹ nhàng xoa nắn « tiểu Châu tử » như đang xoa nắn một vật báu trên đời. Mọi sự cưng chiều cầu đầu dồn vào bàn tay ấy, nó kích thích đến nỗi Ngụy Châu run lên từng đợt.
Cảm giác ấm áp hội tụ dưới cửa bộ vị yếu đuối và nhạy cảm của mình khiến Ngụy Châu không thở nổi, bàn tay ôn nhu của Cảnh Du vẫn nhẹ nhàng âu yếm, ma sát « tiểu Châu tử » khiến Ngụy Châu không chịu đựng nổi liên tục cong thắt lưng lên để lấy lại nhịp thở.. Chân của Ngụy Châu run run rẩy rẩy bấm xuống ga giường, dây thần kinh khoái cảm rung lên một cái thật mạnh, nhịn không được rên lên một tiếng đầy kích thích phả vào tai Cảnh Du.
Cảnh Du trượt người xuống, dọc theo cổ Ngụy Châu bắt đầu liếm, cắn, nhẹ nhàng và chậm rãi. Chiếc lưỡi thoải mái nô đùa chạy dọc theo ngực, xuống nách, thắt lưng, bụng dưới của Ngụy Châu. Ngụy Châu nặng nề thở hổn hển, vẻ mặt vừa chịu đựng lại vừa hưởng thụ thật sự rất sinh động khiến nhịp thở của Cảnh Du bị đẩy nhanh đến mức cực hạn , cự vật dưới thân của cậu đứng dậy ngẩng đầu lên một cách oai hùng, nó như muốn đâm thủng lớp quần thể thao của Cảnh Du để chui ra ngoài.
Hai thân thể ướt nhẹp mồ hôi, toàn thân nóng hầm hập, họ vuốt ve lẫn nhau, hôn nhau, kích thích cho nhau, tiếng thở dốc hòa cùng tiếng gió đêm len lỏi vào căn phòng tạo thành một bản giao hưởng dâm mỹ đến mê người.
Ngụy Châu vô thức phát ra âm thanh được lấy ra từ tâm can nóng bỏng.
- Cảnh Du, em yêu anh.
Cảnh Du ngước lên nhìn Ngụy Châu, ánh mắt hạnh phúc đến khó tả. Cậu đem tay của Ngụy Châu đặt lại trên cự vật nóng hổi của mình, tất cả hạnh phúc của cậu đang được « tiểu Du tử » thể hiện rất rõ ràng, khát khao cháy bỏng trong lòng Cảnh Du đang bức bách khiến « thằng bé » của cậu trở nên hấp dẫn đến mê người.
Bàn tay Ngụy Châu vuốt ve « tiểu Du tử », hơi thở của cậu đứt đoạn liên tục. Môi Ngụy Châu giật giật mấy cái, không thể nói thêm được gì, cậu ôm lấy Cảnh Du hôn thật lâu như muốn nói cho Cảnh Du biết rằng cậu yêu anh ấy đến mức nào.
Răng môi hai người hòa làm một, trống ngực lộn xộn va đập vào nhau. Cầm tiểu Du tử đang nóng bỏng trên tay Ngụy Châu dự cảm được điều gì sắp xảy ra với mình. Cậu vừa khát khao vừa lo lắng. Sức hấp dẫn của « tiểu Du tử » khiến Ngụy Châu rơi vào tình thế nửa muốn chạy trốn nửa muốn lao vào.
Tách môi ra khỏi môi Cảnh Du, Ngụy Châu lo lắng nói.
- Anh, chỉ hôn thôi?
Cảnh Du mím môi lại, đầu gật gật.
- Ừ, chỉ hôn thôi.
Miệng nói thì nói vậy nhưng Cảnh Du lại tụt xuống nửa thân dưới của Ngụy Châu, nhẹ nhàng cởi khóa quần của cậu. Ngụy Châu cong người lên phản kháng.
- Anh nói sao không giữ lời !
Cảnh Du bật cười, em nghĩ anh giữ lời được sao, đồ ngốc, em muốn hại chết « đứa con bé bỏng » của anh à.
Ngụy Châu đẩy Cảnh Du ra định ngồi dậy nhưng chỉ trong một giây đã bị Cảnh Du vật lại đè xuống dưới thân. Nhìn thẳng vào mắt Ngụy Châu, Cảnh Du hỏi nhỏ.
- Em tin anh chứ ?
Mặt Ngụy Châu đỏ lên, cậu không biết trả lời sao lúc này, bản thân cậu cũng đang khát khao, cơn lửa dục tình trong cậu cũng đang bùng cháy. Nhưng có phải còn quá sớm cho chuyện này không, cậu có chút lo lắng, cậu thật sự chưa sẵn sàng. Nhưng nếu bây giờ dừng lại cũng không được, lòng cậu như đang có một đàn kiến bò qua, khát khao sở hữu « Tiểu Du tử » của cậu vô cùng mạnh mẽ.
Cảnh Du vẫn nhìn Ngụy Châu chờ đợi, câu hỏi một lần nữa lại cất lên.
- Em tin anh, đúng không ?
Bất giác đầu Ngụy Châu gật gật, cậu trả lời rất nhỏ.
- Tin.
Cảnh Du lại tụt xuống dưới thân Ngụy Châu, đôi chân dài thẳng tắp của Ngụy Châu bị bành ra hai bên. Ngụy Châu muốn kẹp hai chân lại để tránh ánh mắt gian tà của Cảnh Du nhưng sức Cảnh Du quá mạnh, hai chân cậu không thể nhúc nhích.
Cảnh Du nhìn biểu hiện thẹn thùng đáng yêu của Ngụy Châu đến ngây dại, miệng từ từ hạ xuống ngậm lấy tiểu Châu tử, chậm rãi nuốt vào tận gốc, rồi lại chậm rãi nhả ra, nhẹ nhàng cưng chiều như đang nâng niu một vật báu.
Ngụy Châu ngửa cổ ra sau, ngực kịch liệt phập phòng, những múi cơ ở ngực căng lên đầy gợi cảm. Hơi thở dồn dập tăng nhịp theo từng động tác nuốt vào nhả ra của Cảnh Du. Nhìn Ngụy Châu lúc này Cảnh Du không thể nói lên tư vị ở trong lòng, em trai hắn đẹp đến mê hồn cộng thêm ngọn lửa dục tình thiêu đốt nhìn gợi cảm đến lẳng lơ.
Sau khi nhanh chóng phun ra nuốt vào một trận, Cảnh Du dùng đầu lưỡi liếm liếm mặt trên của đầu khấc hồng đỏ mềm mại. Toàn thân Ngụy Châu vặn vẹo, đôi môi ướt át hơi hé mở, ánh mắt đê mê hút hồn người. Chân Ngụy Châu run lên một cái thật mạnh, lúc này cổ họng không kiềm chế được mà rên rỉ một tiếng khó nhọc.
Tiếng rên rỉ này không biết kích thích Cảnh Du bao nhiêu, cậu ngẩng đầu sang một bên , dùng răng cắn nhẹ vào phần thịt ở dưới chân của Ngụy Châu và liếm cắn tiểu Châu tử một cách thích thú.
Nhìn biểu hiện gợi tình của Ngụy Châu Cảnh Du nhẹ nhàng hỏi.
- Ngụy Châu, thích không?
Từng đợt khoái cảm điên cuồng ập đến, nửa người trên của Ngụy Châu đã bị đốt cháy đỏ lừ, dùng sức đẩy đầu Cảnh Du ra, Ngụy Châu nói trong tiếng thở gấp.
- Em...em không chịu được nữa đâu, anh dừng lại đi !
Cảnh Du trườn lên hôn Ngụy Châu nhưng tay cậu vẫn liên tục vuốt ve hai quả cầu nhỏ, ngón tay trái nhẹ nhàng vẽ vào những phần da bên trên, còn ngón phải cứ thế lần mò hỏi thăm vào bộ phận rất nhạy cảm xung quanh tiểu cúc.
Toàn thân Ngụy Châu phát hỏa, bàn tay cậu nắm chặt lấy bàn tay đang vuốt ve tiểu cúc của Cảnh Du, miệng nói trong hơi thở khó nhọc.
- Anh, em không chịu nổi nữa đâu.
( Chương phúc lợi 100k, rực rỡ nhá. Cán mốc nhanh hơn tui nghĩ làm tui muốn phúc lợi chương H nên phải chơi cmt với các thím cho đúng như dự tính. Các thím làm nhanh quá khiến tui cg mờ mắt luôn. Chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ.)
( Thính chương 25:..Ngụy Châu cắn chặt răng nằm sấp trên giường, cố gắng hít thở để lấy sức chịu đựng cảm giác đau đớn đang bao trùm toàn bộ thân thể. Nhưng khi không chịu đựng được nữa Ngụy Châu bỗng la lên.
- Ba...cứu con.

Cảnh Du đang bị lửa tình thiêu đốt cũng phải bật cười trước lời kêu cứu của Ngụy Châu. Cậu dừng lại động tác của mình, thân thể nhẹ nhàng nằm sấp lên lưng Ngụy Châu, tay xoa xoa ở cổ cậu ấy, ôn nhu nói.
- Ba nghe thấy rồi, ba nói chịu khó một tí thôi, sẽ không sao đâu...)