Chương 16: NGÀY PHIỀN MUỘN

Tùy Chỉnh





Hoa Hoa lần đầu tiên đến Cô nhi viện nhưng cô đã lấy được cảm tình của khá nhiều người. Các mẹ hỏi han, các em hỏi han, cô thăm thú mọi nơi mãi đến chập tối mới chịu ra về. Cảnh Du không thích nhưng cô ấy cũng chẳng làm gì để cậu phải ghét cả, cô ấy xinh đẹp dịu dàng, cô ấy nhẹ nhàng tâm lí, cô ấy biết quan tâm hỏi han mọi người, các mẹ cứ níu cô lại thì không lẽ cậu lại đuổi cô về.
Hoa Hoa liên tục đòi lên phòng Cảnh Du để thăm nhưng cậu không cho. Mà cho làm sao được khi trong phòng cậu có một thùng thư chưa mở( Trong đó có tới mấy chục lá của Hoa Hoa), trong phòng cậu còn có một bảo bối cậu quý hơn cả bản thâm mình đang ngủ, em ấy muốn ngủ thì làm sao cậu dám làm phiền.
Ăn tối xong Hoa Hoa cuối cùng cũng chịu về.Cảnh Du tiễn Hoa Hoa về xong cậu định đi ra sân bóng ngồi thư giãn, chuyện tối qua vẫn làm đầu óc cậu suy nghĩ không thôi. Cố Nhi nhìn Cảnh Du nói mỉa.
- Em câu được con cá lớn quá nhỉ.
Cảnh Du bật cười.
- Cá lớn hay nhỏ em đâu có biết. Chưa được kiểm tra mà.
Cố Nhi đỏ mặt lên chạy theo đấm vào người Cảnh Du.
- Đồ tồi, chị nói nghiêm túc em lại nghĩ ra gì thế hả.
Cảnh Du cười sằng sặc bỏ chạy, câu nói đùa vừa rồi đã xua tan đi một chút băn khoăn trong lòng cậu lúc này.
Trở về phòng Cảnh Du thấy Ngụy Châu đang quấn chăn nằm thu lu trên giường. Thấy Cảnh Du Ngụy Châu chỉ liếc mắt qua xong rồi lại tiếp tục nhìn vào khoảng không trước mặt. Cảnh Du không biết Ngụy Châu đang nghĩ gì nhưng qua thái độ cậu có thể đoán em ấy đang không vui.
Lại ngồi trên mép giường Cảnh Du hỏi nhỏ.
- Em vẫn buồn ngủ à? Sao không xuống ăn tối?
Ngụy Châu gật đầu nhưng vẫn không nhìn anh. Cảnh Du không chịu nổi sự thờ ơ này, cậu kéo chăn lên chui vào trong ôm Ngụy Châu vào lòng, giọng nói rất ấm.
- Em lại bị sao thế? Sao không ăn tối?
Ngụy Châu không đáp cũng không phản ứng với hành động của Cảnh Du, bộ mặt cậu lúc này như không quan tâm người đang ngồi bên cạnh mình. Cảnh Du chán nản bỏ Ngụy Châu ra đứng lên đi vào nhà tắm. Ngụy Chân vẫn nằm im như lúc ban đầu.
Khi Cảnh Du quay trở lại thì không thấy Ngụy Châu đâu nữa, chỉ thấy trên bàn một mảnh giấy nhỏ để lại " HÔM NAY EM NGỦ RIÊNG". Mặt Cảnh Du tái đi, cậu chạy ngay ra ngoài tìm Ngụy Châu. Đi sang phòng mấy đứa em nhỏ cậu thấy Ngụy Châu đang ở đó, mấy đứa nhỏ đang ngủ nên Cảnh Du hết sức nhẹ nhàng đi lại chỗ Ngụy Châu. Ngụy Châu biết Cảnh Du vào nhưng xem như không biết. Cảnh Du lấy tay chọc chọc vào hông Ngụy Châu gọi rất khẽ.
- Về phòng thôi.
Ngụy Châu mặt vẫn quay vào trong đáp nhẹ nhàng.
- Hôm nay em ngủ ở đây, anh về ngủ đi.
Vì đám trẻ đang ngủ nên Cảnh Du không dám nói to, hai anh em thì thầm qua lại một lúc mà Ngụy Châu vẫn không chịu về phòng mình. Cảnh Du trong lòng bất lực đi ra ngoài, cậu không hiểu Ngụy Châu giận cậu vì chuyện gì nhưng sự giận dỗi này làm cậu thật khó chịu.
Về phòng nằm trằn trọc rất lâu Cảnh Du vẫn không sao ngủ được, cậu nhớ giấc mơ đêm qua, cậu nhớ hơi ấm cơ thể Ngụy Châu. Giữa cậu và Ngụy Châu nó không chỉ đơn thuần là thói quen mà nó là cảm xúc, cảm xúc khi nằm cạnh nhau.
Cảnh Du quyết định em nó không về thì mình sẽ sang đó ngủ với nó, người làm anh sao có thể chấp chiếm với em mình. Cầm cái gối lên đang định quay lại phòng Ngụy Châu ngủ thì Cảnh Du nghe tiếng gõ cửa. Mở cửa ra Cảnh Du đơ đi vài giây, trước mặt cậu là Ngụy Châu đang ôm cái gối trước ngực, mặt xị xuống.Cảnh Du lẳng vội cái gối trên tay mình lên giường, đứng chặn ngay ở cửa nhìn Ngụy Châu. Dù trong lòng lúc này đang nở hoa nhưng Cảnh Du vẫn giả vờ không bận tâm.
- Sao, em nói ngủ riêng cơ mà, ôm gối về đây làm gì?
Ngụy Châu phồng má lên nhìn Cảnh Du mấy giây sau đó đi thẳng vào trong leo lên giường nằm rất tự nhiên. Cảnh Du đứng tựa cửa nhìn em, cậu thấy thương Ngụy Châu vô cùng, em ấy cũng như mình, vắng nhau là không đứa nào ngủ được. Cái cảm giác cô đơn trên chiếc giường này, cai sự lạnh lẽo khi không có người ban cạnh khiến cả hai không quen. Ngay từ khi mới ngủ chung lúc nào Ngụy Châu cũng dán vào người anh để ngủ, dù nắng hay mưa, dù lạnh hay nóng, thói quen ấy nó như là hơi thở của cả hai rồi, bây giờ nói ngủ riêng làm sao mà ngủ được.
Thấy anh vẫn đứng đó Ngụy Châu mạnh dạn thú nhận.
- Không có anh em không ngủ được.
Cảnh Du nằm xuống ôm lấy Ngụy Châu, giọng nói đầy xúc động.
- Vậy đừng nghĩ đến chuyện ngủ riêng nữa nhé, anh cũng không ngủ được khi không có em.
Ngụy Châu gật đầu mỉm cười sau đó tự nhiên rúc vào ngực Cảnh Du, ôm chặt lấy cơ thể săn chắc của anh hít thật mạnh. Cảnh Du buồn cười đẩy em ra, giọng nói rất mỉa mai.
- Em làm gì thế, anh tắm rồi mà.
Ngụy Châu vẫn hít hà hít hà và nói.
- Em hít lấy hơi bù cho lúc trước.
Cảm xúc dâng lên trong lòng rất khó ta, cả hai không ai nói thêm câu nào, họ tận hưởng trọn vẹn hơi ấm của nhau và dần chìm sâu vào giấc ngủ.
Sau vài ngày bị đình chỉ học Ngụy Châu lại quay trở lại trường, cậu xem như mấy ngày đó là mấy ngày để cậu nghỉ xả hơi. Hai anh em lại tiếp tục những ngày đưa đón nhau như cũ.
Hôm nay Cảnh Du lại về hơi muộn. Lên xe phóng thẳng đến trường Ngụy Châu cậu thở phào khi đúng lúc trống tan.
Cảnh Du đứng đợi Ngụy Châu trước cổng trường, cậu liên tục bị các cô gái ở trường Ngụy Châu làm phiền. Đợi một lúc lâu không thấy em mình ra Cảnh Du bắt đầu sốt ruột. Cậu cứ đứng ngó ngó nghiêng nghiêng. Một cô gái thấy Cảnh Du liền thông báo.
- Anh đợi Ngụy Châu à, cậu ấy đang đứng với bạn cùng lớp trong sân trường ấy.
Cảnh Du gật đầu cảm ơn sau đó tiến thẳng vào sân trường. Nhìn từ xa cậu đã thấy Ngụy Châu đang đứng trước một cô gái, hai người nói chuyện gì dó có vẻ căng thẳng. Cô gái thi thoảng lại đưa tay ra kéo tay Ngụy Châu.
Cảnh Du lừ lừ bước lại gần, cậu nghiêng đầu nhìn cô gái, giọng từ tốn.
- Có chuyện gì sao?
Cô gái ngước đôi mắt ngân ngấn nước lên nhìn Cảnh Du sau đó ngay lập tức lại cúi gập xuống. Ngụy Châu thấy Cảnh Du thì hơi giật mình, cậu chào rất nhỏ.
- Anh.
Cảnh Du mắm môi lại, đầu gật gật, mắt hướng về phía Ngụy Châu.

- Em để anh đợi ở ngoài cổng rồi trong này nói chuyện với gái sao?
Mặt Ngụy châu đỏ lên, cậu cố gắng thanh minh.
- Không phải đâu anh, chỉ là...
Cảnh Du liếc sang nhìn cô gái, khuôn mặt xinh đẹp của cô vẫn đầy ủy khuất. Cảnh Du không thể hiểu được em trai mình đã làm gì mà khiến cô gái kia giam em ấy lại không cho về.
Sân trường chỉ còn lại ba người, Cảnh Du không muốn chuyện này kéo dài thêm nên nhắc nhở.
- Nếu hai đứa cần nói chuyện riêng thì để anh đi ra, anh chỉ đợi em thêm vài phút nữa thôi đấy.
Cảnh Du vừa bước được vài bước thì nghe giọng cô gái hét lên.
- Nếu cậu không thích tôi thì cậu phải nói chứ, sao cậu cứ để tôi hi vọng, cậu nhận thư của tôi mà không thèm trả lời lấy một lần, cậu đang đùa giỡn tình cảm của tôi phải không?
Ngụy Châu liếc nhìn Cảnh Du, cậu biết anh mình đang giận nhưng cậu cũng không thể để cô bạn đứng đây một mình khóc lóc được.
Cảnh Du nghe cô gái nói liền quay trở lại, cậu khẽ mỉm cười hỏi cô gái.
- Em là Tâm Ly phải không?
Ngụy Châu nhìn Cảnh Du ngạc nhiên hỏi.
- Sao anh biết?
Cô gái thấy Cảnh Du gọi đúng tên mình xem như cô đã tìm được một đồng minh. Hướng mắt lên nhìn Cảnh Du, cô nức nở.
- Ngụy Châu rất xấu, cậu ấy nhận bao nhiêu thư của em những không trả lời em lấy một lần, cậu ấy đùa cợt tình cảm chân thành của em.
Cảnh Du khoác tay lên vai Ngụy Châu đáp rất thản nhiên.
- Em ấy không trả lời em là đúng rồi, vì người nhận thư của em là anh chứ không phải em ấy.
Cả Ngụy Châu và cô gái đều há hốc miệng trước lời thú nhận của Cảnh Du. Ngụy Châu nhăn mặt lại than thở " Anh quả là mặt dày a, chuyện như vậy mà cũng nói ra được"
Khi cả hai đang còn ngạc nhiên thì Cảnh Du nói tiếp.
- Em têm Tâm Ly, em đã gửi cho Ngụy Châu tổng cộng 20 lá thư và một cái ảnh, trong đó có 10 lá nói câu " TỚ NHỚ CẬU, LÚC NÀO CŨNG NHỚ"
Cô gái nhìn Cảnh Du không chớp mắt sau đó đưa tay đẩy vào người Ngụy Châu, miệng hét lên.
- Cố Ngụy Châu, tớ ghét cậu.
Ngụy Châu vẫn chưa định thần lại, cậu chới với ngã ra phía sau, mắt vẫn nhìn Cảnh Du đầy oán trách. Cảnh Du vội vàng đỡ lấy lưng Ngụy Châu. Khi cô gái đi rồi Ngụy Châu mới đầy Cảnh Du ra, mắt cậu nhìn Cảnh Du đe dọa.
- Tránh xa em ra.
Cảnh Du chạy với theo, miệng không ngừng xin lỗi. Ngụy Châu bước đi thật nhanh ra phía cổng, cậu không thèm lên xe của Cảnh Du mà giơ tay bắt taxi về nhà.
Đang lấy xe chạy theo Ngụy Châu Cảnh Du bị Lý Tường chắn ngay trước mặt, giọng hắn rất gợi đòn.
- Mày đang làm gì ở đây hả, lại không đón được thằng em xinh đẹp của mày sao ?
Cảnh Du giật mình quay lại, cậu không thèm trả lời Lý Tường mà để xe đó chạy vội ra đường lớn, cậu muốn chạy theo nhìn chiếc taxi vừa chở Ngụy Châu đi. Lý Tường không biết Cảnh Du định làm gì, hắn chỉ đơn giản nghĩ là Cảnh Du muốn tránh mặt hắn.
Đang bực mình thì Cảnh Du thấy Lý Tường ngang nhiên ngồi trên xe của cậu, vẻ mặt rất thiếu đánh. Cảnh Du bực vì không thấy chiếc xe chở Ngụy Châu đâu lại càng bực hơn khi thấy bản mặt vênh váo đến khó chịu của thằng bạn mà cậu ghét cay ghét đắng.
Không thèm nói câu nào Cảnh Du lại kéo Lý Tường xuống khỏi xe mình, giọng nói mang theo « đầu đạn. »
- Mày tránh ra không bẩn xe của tao.
Lý Tường vẫn vênh vênh tự đắc, hắn đứng chắn ngay đầu xe của Cảnh Du lên mặt.
- Mày sợ hả, thằng ranh ?
Cảnh Du đang bực vì không hiểu sao cái thằng trời đánh hay thích gây sự với cậu, hắn thích Ngụy Châu cậu chưa thèm tính sổ với hắn thì hắn còn muốn gì, cậu trừng mắt lên nói lớn.
- Mày muốn gì nói nhanh đi, tao không có thời gian.
Lý Tường tiến thêm một bước lại chỗ Cảnh Du, mặt hắn vẫn rất khó ưa.
- Tao muốn tính sổ với mày chuyện hôm trước.
Cảnh Du liếc nhìn Lý Tường, cậu khó chịu ra mặt.
- Chuyện hôm nào, nhiều thế mày nói tao nhớ sao được. Nói nhanh cho tao còn về.
Lý Tường ngửa mặt lên trời cười ha hả.
( Hôm qua sinh nhật mẹ đẻ Hải Nhân và Du Châu, định up thêm một chương để kỉ niệm nhưng về mệt quá ngủ quên, hôm nay up bù vậy. Cả nhà đọc truyện vui vẻ.)
( Thính chương 17:...Đi đi lại lại trong phòng, Ngụy Châu ngó nghiêng thùng thư chưa mở của Cảnh Du, cậu có chút tò mò, tại sao cả một thùng thư như thế này anh mình lại mở đúng một lá, cậu muốn biết trong đống thư to tướng kia có bao nhiêu câu " TỚ YÊU CẬU" được viết cho Cảnh Du.
Cầm một lá lên định mở ra thì Ngụy Châu giật nảy mình ngồi phịch xuống đất khi nghe tiếng Cảnh Du.

- Em muốn làm gì?...)