Chương 100: HÀN ĐÔNG BỊ BẮT

Tùy Chỉnh



Bạch Lạc Nhân chạy như người điên, con đường tối om mà cậu băng qua nó như có ánh sáng ban ngày. Ra đến cửa hầm Bạch Lạc Nhân quay lại phía sau ra lệnh.
- Nhắn Trung ta Cố điều trực thăng ra soi sáng đồng cỏ, kêu Tử Long bao vây đồng cỏ lại cho tôi.
Nói xong Bạch Lạc Nhân nhảy lên mặt đất, màn đêm đen đặc đã làm cậu hơi bị chới với tí ngã lại miệng hầm. Nhẹ nhàng di chuyển từng bước, cố gắng huy động mọi giác quan để nghe tiếng động từ xung quanh. Bạch lạc Nhân không biết Cố Hải và Hàn Đông đã đi được bao xa nhưng cậu chắc rằng đêm tối như thế họ chưa thể thoát ra khỏi cánh đồng.
Một lúc sau ba chiếc trực thăng gầm rú phía trên, ánh sáng chói mắt hắt xuống đồng cỏ có thể nhìn thấy rõ những vật nhỏ nhất. Tuy nhiên cỏ quá tốt nên những người đang đi dưới đó không thể nhìn thấy nhau.
Nhìn ánh đèn rọi xuống Hàn Đông khẽ rùng mình, cơ hội trốn thoát của hắn rất mong manh. Hắn phải tìm cách khống chế được Cố Hải mới mong có cơ hội sống sót, nhưng Cố Hải đang ở đâu bản thân hắn cũng không biết được.
Một chiếc loa chĩa xuống phía dưới từ chiếc trực thăng phát ra.
- Hàn Đông, anh đã bị bao vây. Hãy bỏ vũ khí xuống và nhận tội, anh sẽ được hưởng khoan hồng.
Hàn Đông lúc này đã bị dồn vào bước đường cùng, hắn liên tục giơ súng bắn lên phía trên, chân chạy không ngừng trong đám cỏ rậm rạp. Bạch lạc Nhân theo hướng chiếc trực thăng đang di chuyển mà chạy, cậu biết Hàn Đông đang ở đó, cơn giận đã khiến cậu muốn nhìn thấy hắn ngay, cậu muốn trả lại cho hắn những gì hắn đã gây ra cho Cố Hải. Một tuần qua hắn đã nhốt cậu ấy ở nơi tối tăm đó, đã trói cậu ấy bằng cả một cuộn dây nặng trịch. Càng thương Cố Hải cậu càng hận Hàn Đông. Bước chân Bạch Lạc Nhân nhanh như con báo vồ mồi, chẳng mấy chốc cậu chỉ còn cách Hàn Đông vài met. Hàn Đông thấp thoáng thấy bóng Bạch Lạc Nhân, hắn chĩa súng về phía cậu. Khi viên đạn từ họng súng của hắn thoát ra cũng là lúc viên đạn từ họng súng của Cố Hải ghim ngay vào cánh tay phải của Hắn.
Bạch Lạc Nhân khựng lại vài giây, mắt cậu nhòe đi khi thấy Cố Hải đổ gục xuống, bên vai trái của hắn máu ướt đẫm áo ngoài.
Nhảy mấy bước dài qua người Hàn Đông đang đau đớn kêu la vì viên đạn của Cố Hải Bạch Lạc Nhân thở không ra hơi, cậu ngồi thụp xuống đỡ lấy Cố Hải áp đầu hắn vào ngực mình. Cậu khóc, khóc như chưa bao giờ được khóc, toàn thân cậu run lên, mồ hôi và nước mắt chảy ròng ròng trên mặt.
Cố Hải bị nhốt một tuần ăn uống cầm chừng nên cơ thể kiệt sức cộng thêm vết thương trên vai mất máu quá nhiều khiến hắn không thể gắng gượng nổi nữa. Cuộc rượt đuổi với Hàn Đông đã lấy đi sức lực còn sót lại trong người hắn. Cố Hải nằm xuống đám cỏ mê man.
Trong lúc nửa tỉnh nửa mê Cố Hải nghe được tiếng Bạch Lạc Nhân khóc, hắn cảm nhận được nước mắt cậu đang thấm vào da thịt mình. Bạch Lạc Nhân cõng Cố Hải trên lưng, vai cậu vẫn run lên, nước mắt vẫn chảy ròng ròng. Thoáng chốc trong lòng Bạch Lạc Nhân hoảng sợ, hình ảnh của Cố Hải trong vụ tai nạn ngày trước hiện về, máu cũng thấm ướt áo của hắn, mắt hắn cũng nhắm nghiền, cậu cũng cõng hắn chạy trong vô định.
Cố Hải lấy hết chút sức lực còn sót lại nói với Bạch lạc Nhân.
- Nhân tử, đừng sợ, anh không sao mà.
Bạch Lạc Nhân không nghe được những lời Cố Hải nói, cậu vẫn cõng hắn chạy băng băng trên cánh đồng. Phía trên là máy bay gầm rú, phía dưới là tiếng người chạy rầm rập, tiếng nói của binh lính lẫn tiếng la hét của Hàn Đông trộn vào nhau. Bạch Lạc Nhân cơ bản là không nghe thấy gì hết, cậu đang cố hết sức mình để chạy nhanh ở mức có thể đến bên chiếc trực thăng đang chờ sẵn phía trước.
Ngồi trên máy bay Bạch Lạc Nhân ôm Cố Hải trong lòng, nước mắt cậu vẫn rơi thấm vào áo hắn. Cố Hải muốn nói để an ủi Bạch Lạc Nhân, muốn nói cho cậu ấy biết mình vẫn không sao nhưng hắn không thể nào mở miệng được. Cổ họng hắn đắng ngắt, toàn thân hắn như ai đã lấy đi hết năng lượng. Hơi ấm của cở thể Bạch Lạc Nhân nhanh chóng đưa Cố Hải vào giấc ngủ, một tuần nay hắn đã không ngủ rồi.
Hàn Đông bị bắt, khuôn mặt hắn vẫn giữ nguyên vẻ vênh váo thường ngày, hắn nghĩ cha hắn sẽ cứu hắn, hắn là con trai của một trong những người lãnh đạo cao nhất của quân đội Trung Quốc cơ mà.
Tin con trai Hàn Bân bị bắt vì buôn hàng quốc cấm đã được đăng tải trên tất cả các tờ báo lớn nhỏ. Hàn Bân phát điên. Tuy hai cha con không hòa thuận nhưng "của đau con xót" Hàn Bân tìm mọi cách để cứu con mình. Ông đã trực tiếp gọi điện cho những người ông đã nâng đỡ để lên chức trong các ngành có liên quan. Hàn Bân vẫn hi vọng ảnh hưởng của mình có thể cứu được con trai.
Đang phát điên vì thằng con ngỗ ngược Hàn Bân nhận được điện thoại của Cố Uy Đình. Từ sau khi học xong đây là lần hiếm hoi hai người bạn gặp mặt. Hàn Bân nhận cuộc hẹn này ngay, ông hi vọng Cố Uy Đình nể tình bạn cũ mà nói đỡ cho con ông, dẫu sao có lời của Cố Uy Đình con ông cũng thêm một tình tiết để nhẹ tội.
Ngồi đối diện nhau, khí chất của hai người lính tỏa ra lạnh cả căn phòng. Cố Uy Đình chậm dãi uống nước, biểu hiện trên mặt ông không cho Hàn Bân thấy được điều gì.
Hàn Bân phá vỡ sự im lặng bằng câu nói rất tình cảm.
- Cố Uy Đình, không ngờ tôi với ông lại gặp nhau trong hoàn cảnh này, thôi thì con dại cái mang, tôi hi vọng ông có thể...
Con mắt sắc lạnh của Cố Uy Đình nhìn Hàn Bân khiến ông khẽ rùng mình. Đưa chén nước lên miệng, mắt Cố Uy Đình vẫn nhìn Hàn Bân như thế, phong thái bình tĩnh quá mức của ông khiến người khác không khỏi lo sợ.
Dùng lời hết sức chậm dãi nói với Hàn Đông, nhưng trong lời nói của ông mang theo sức nặng của sự giận dữ.
- Hàn Bân, ông nói đúng, không ngờ bao nhiêu năm không gặp nhau chúng ta lại phải gặp nhau trong hoàn cảnh này. Hôm nay tôi gặp ông để nói cho ông biết một điều, nếu xét về cấp bậc tôi thua ông nhưng nếu xét về tình thương dành cho con thì tôi khẳng định không hề thua. Ông dùng ảnh hưởng của mình để cứu con mình còn tôi sẽ dùng tất cả quyết tâm của mình để đưa con ông vào tù. Một tuần con tôi phải ở trong hầm tối, mệt mỏi đến kiệt sức, tức giận đến phát điên. Tất cả những gì con tôi phải chịu trong một tuần qua tôi sẽ bắt con ông phải dùng cả đời còn lại của nó để đền tội. Tôi với ông đều vì con mà lao tâm khổ tứ, nhưng ông hãy tin rằng công lí sẽ chiến thắng, Hàn Bân ông đã đến lúc biết những gì mình làm là tội ác rồi.
Hàn Bân ngồi ngây ra trước câu nói của Cố Uy Đình, ông không thể ngờ ông ta có thể nói với mình như thế. Từ trước đến nay ông luôn nhận được sự nể sợ của mọi người, ông không thể ngờ hôm nay một cấp dưới của ông lại có thể nói với ông như thế.

Cố Uy Đình nói xong liền đứng lên đi về, ông thật sự tức giận, con trai ông đã bị nhốt một tuần khổ sở, trong lòng người làm cha như ông đau đến thắt tim. Nắm chặt bàn tay lại Cố Uy Đình gầm trong cổ họng " Hàn Đông, mày phải trả giá cho những gì mày đã làm với con tao"
Dưới sự ảnh hưởng của cha mình Hàn Đông tuy bị tạm giam nhưng cũng được chăm sóc rất đặc biệt, ai cũng một anh Hàn, hai anh Hàn, người xem hắn là tội phạm thật sự chỉ có Tử Long. Hắn vẫn ghi nhớ điều này và hứa với lòng mình nếu hắn thoát tội thì Tử Long phải đền tội vì dám coi hắn là tội phạm.
Đang tìm cách cứu con mình thì Hàn Bân nhận được giấy triệu tập của công an điều tra về việc có người tố cáo ông đã lợi dụng chức quyền để làm việc bất chính.
Hàn Bân không thể hiểu nổi ai có thể dám đứng ra tố cáo mình, kẻ nào đứng ra tố cáo ông chẳng phải đang tự tước đi cuộc sống của mình sao, tố cáo ông khác gì đang tố cáo chính mình.
Người tố cáo Hàn Bân không ai khác chính là Cố Uy Đình, cuộc gặp gỡ với Hàn Bân của ông chính là lời cảnh cáo. Những chứng cứ Cố Uy Đình có được là từ Linh Linh.
Khi bị bắt cùng với Hàn Đông và biết được Hàn Đông chính là người đã bắt cóc Cố Hải, trong lòng Linh Linh vô cùng hận. Cố Hải là người cô yêu, là người duy nhất cô có thể đánh đổi mọi thứ để có được. Nhưng Hàn Đông đã giấu cô hành hạ Cố Hải, làm cô lo lắng đến phát điên mà hắn vẫn làm như không có chuyện gì. Mối hận trong lòng Linh Linh đã khiến cô làm một việc khá táo bạo- Tố cáo Hàn Bân nhằm cắt đi chỗ dựa của Hàn Đông.
Trong thời gian có qua lại với Hàn Bân Linh Linh đã biết được vài bí mật của ông ta, cô định bụng sẽ lấy đó làm vật phòng thân nếu cô có rắc rối. Nhưng đến giờ Linh Linh không còn cần gì nữa. Cô đã phải trả giá cho những việc làm của mình, cô cũng muốn trả giá vì cô không muốn sống trong nơm nớp lo sợ một ngày nào đó sẽ bị bại lộ nữa. Giọt nước tràn ly để Linh Linh đến với quyết định này chính là khi Tử Long báo cho cô biết Hàn Đông khai toàn bộ số hàng là của Linh Linh, hắn chỉ nhận trông coi. Sự đê tiện của Hàn Đông khiến Linh Linh yên tâm trao chứng cứ cho Cố Uy Định mà không hề áy náy.
Cố Hải tỉnh dậy, đảo mắt nhìn quanh hắn khẽ mỉm cười khi thấy hắn đang nằm trong nhà mình. Nhắm mắt lại cảm nhận hương vị quen thuộc của căn phòng Cố Hải bỗng cảm nhận được bàn tay của mình có ai đó đang nắm chặt.
Nghiêng đầu nhìn sang bên, Cố Hải thấy Bạch lạc Nhân đang ôm một cánh tay của mình ngồi gục đầu và mép giường ngủ. Nhìn vẻ mặt cậu ấy hắn chắc cậu ấy đã quá mệt rồi.
Đang định đưa tay xoa lên khuôn mặt vợ Cố Hải chợt giật mình. Quần áo Bạch lạc Nhân có vết máu, cậu ấy bị thương sao.
Cố Hải thở gấp gáp gọi khẽ.
- Nhân tử, em bị thương?
Bạch Lạc Nhân mở mắt ngồi thẳng dậy, cậu ôm cánh tay Cố Hải chặt hơn, mắt long lanh, miệng lắp bắp.
- Cậu tỉnh rồi, Đại Hải, cậu tỉnh rồi...
Cố Hải vẫn nhìn vết máu trên áo Bạch Lạc Nhân, miệng hỏi dồn dập.
- Em bị thương sao?
Lúc này Bạch lạc Nhân mới nhìn xuống áo mình, cậu mím môi lại lắc đầu.
- Không phải, là máu của cậu đó.
Cố Hải thở hắt ra, nhìn Bạch lạc Nhân trách móc.
- Sao em không thay quần áo đi, làm anh giật cả mình.
Bạch Lạc Nhân không nói gì, cậu vẫn ôm chặt cánh tay Cố Hải, trườn người lên đặt lên môi hắn một nụ hôn. Từ hôm Cố Hải mất tích đến giờ phút này cậu mới được thở một cách bình thường. Cố Hải nhìn vợ mà lòng đau thắt, kéo Bạch lạc Nhân áp vào ngực mình Cố Hải nghẹn ngào hỏi.
- Anh làm em lo lắng quá phải không, anh xin lỗi bảo bối.
Bạch Lạc Nhân nằm im trên ngực Cố Hải, đúng là cậu đã lo, cậu lo đến không muốn thở nữa, lúc Cố Hải không ở bên cậu mới biết cậu đã yêu hắn đến nhường nào. Cuộc sống không có Cố Hải thật là tẻ nhạt.
Cố Hải nhéo vào má Bạch lạc Nhân trách yêu.
- Sao em không thay quần áo, mấy ngày vắng anh ở bẩn quen rồi phải không?
Bạch lạc Nhân lắc đầu. Cậu áp má vào ngực Cố Hải, tay vẫn ôm chặt bàn tay Cố Hải trong trước ngực mình, giọng thì thầm.
- Không phải, tôi sợ lúc tôi đi tắm cậu tỉnh lại sẽ không nhìn thấy tôi. Tôi sợ lúc tôi tắm xong khi trở vào sẽ không nhìn thấy cậu. Tôi sợ lắm, bây giờ thì tốt rồi, tôi có thể bế cậu vào nhà tắm để yên tâm tắm mà không phải lo sợ gì cả. Đại Hải à, đừng bao giờ khuất khỏi tầm nhìn của tôi, tôi không chịu nổi điều đó đâu, thật sự tôi không chịu nổi.
Cố Hải không nói gì, bàn tay vuốt ve má Bạch lạc Nhân. Cổ họng hắn nghẹn ứ, mắt hắn rưng rưng, một tuần qua hắn đã để vợ hắn phải chịu khổ rồi.