Chương 10 : NHÂN TỬ ĐAU LÒNG

Tùy Chỉnh



Do tránh bóng đen vượt qua đó, xe Cố Hải va chạm với một xe khác chạy trên đường. Cú va chạm đã khiến Cố Hải chấn thương ở đầu bất tỉnh. Do đang là ban đêm đường khá vắng người, rất lâu sau Cố Hải mới được đưa đến bệnh viện gần đó. Do nơi xảy ra tai nạn cách Bắc Kinh hơn 200km nên danh tính Cố Hải cần được làm rõ để liên hệ với người nhà.  Các bác sĩ lục tìm giấy tờ tùy thân của Cố Hải, tìm thấy Card visit đang định gọi điện đến công ty Hải Nhân thì chuông điện thoại của Cố Hải vang lên. Là điện thoại của Tô Lệ. 
Tô Lệ điện thoại cho Cố Hải lấy cớ hỏi về hợp đồng bên Hàn Quốc, nhưng thực chất cô nhớ giọng nói của hắn, giọng nói trầm ấm, mạnh mẽ đầy nam tính khiến cô như bị thôi miên. Hơn nữa cô muốn chọc hắn vì vợ mà bỏ công việc quan trọng của mình. Đang lúc cần biết về nhân thân của Cố Hải, thấy điện thoại của hắn reo , bác sĩ mừng như tìm được phao cứu sinh.
" Alo, xin hỏi ai ở đầu bên kia ạ."
Tô Lệ ngập ngừng, không lẽ mình gọi nhầm số sao.


"Alo, đây là điện thoại của một bệnh nhân chúng tôi đang cấp cứu, xin hỏi ai bên đó có thể báo với người nhà cậu ấy được không. Chúng tôi cần phẫu thuật gấp." - Bác sĩ thấy không ai nói gì liền sốt sắng.
Tô Lệ nghe bác sĩ nói như sét đánh ngang tai, Cố Hải bị tai nạn, Cố Hải đang cấp cứu, tâm tình cô rối loạn. Một lúc sau cô mới lên tiếng được.
"Có phải bệnh nhân tên Cố Hải không?"
"Đúng rồi. Cô là người nhà cậu ta hả?"
"Vâng, nhờ ông báo địa chỉ bệnh viện, tôi sẽ đến ngay."
Khi được bác sĩ thông báo địa chỉ, Tô Lệ chỉ nói qua với người giúp việc.
"Ba tôi hỏi nói tôi ra một lát."
Nói rồi cô phóng xe như điên đến bệnh viện nơi Cố Hải đang nằm. Trên đường đi, Tô Lệ thắc mắc trong đầu, Cô Hải đi đâu mà đêm hôm lại đi xa Bắc Kinh đến vậy. Rốt cuộc gia đình cậu ta đã xảy ra chuyện gì. Dẫu biết Cố Hải và Bạch Lạc Nhân giận nhau nhưng Tô Lệ không biết Bạch lạc Nhân đi Thượng Hải, vì vậy Cô không thể hiểu nổi Cố Hải đi đâu vào giờ này, vì sao lại để xảy ra tai nạn. Do cần phẫu thuật gấp nên các bác sĩ không kịp đợi người nhà đến, liền gọi lại cho Tô Lệ.
" Chúng tôi cần phẫu thuật gấp để tránh tình trạng bệnh nhân có thể hôn mê sâu, khi cô đến nơi chúng ta sẽ làm thủ tục nhập viện, cô đồng ý chứ."
"Các ông cứ làm những việc cần thiết, mọi thủ tục và cam kết tôi sẽ kí ngay sau khi đến nơi. Mong các ông hãy cứu lấy anh ấy." - Tô lệ sốt sắng trả lời.Lúc này còn gì mà không đồng ý, chỉ cần các ông cứu được cậu ấy các ông muốn làm gì thì làm.

Nói xong câu đó, cô tự xem mình là người nhà của Cố Hải, có chuyện gì cô sẽ hoàn toàn chịu trách nhiệm. Khi Tô Lệ đến nơi, Cố Hải đang được phẫu thuật. Được hỏi về quan hệ với Cố Hải, cô tự nhận mình là vợ hắn. Vì vậy mọi giấy tờ nhập viện và cam kết phẫu thuật đều do Tô Lệ kí. Đứng ngoài phòng phẫu thuật lòng Tô Lệ như có lửa đốt, ngay chính bản thân cô cũng không nghĩ mình lo lắng cho Cố Hải đến nhường này. Cô bỗng nhớ tới Bạch lạc Nhân, tại sao Cố Hải bị nạn mà không thấy cậu ấy, không phải cậu ta mới là vợ của Cố Hải sao. Cô định lấy điện thoại gọi cho Bạch Lạc Nhân, nhưng tự dưng ý nghĩ độc chiếm trong đầu cô trỗi dậy. Bạch lạc Nhân không biết càng tốt, cô sẽ có thêm thời gian mang danh là vợ Cố Hải, cô có thể là người đầu tiên Cố Hải nhìn thấy khi tỉnh lại, vậy chẳng phải cũng tốt hay sao. Nghĩ vậy nên Tô Lệ không gọi nữa. Đi đi lại lại ngoài phòng phẫu thuật, Tô Lệ cũng thấy hoang mang, lúc này đây cô cần một người bên cạnh, tuy là một phụ nữ mạnh mẽ nhưng những lúc như thế này trái tim cô lại yếu đuối lạ thường. Cô nhớ tới Cố Uy Đình, đúng rồi, phải gọi điện cho Cố Uy Đình. Tô Lệ lục tìm danh bạ, may thay có số của Cố Uy Đình khi cô gặp ông trong bữa tiệc nhà Cố Hải.
"Alo, chú ạ."

" Cô là ai?" - Đang nửa đêm, có một số điện thoại lạ gọi với giọng lo lắng, Cố Uy Đình có chút tò mò.

"Cháu là Tô Lệ, cháu đang ở bệnh viện X... chỗ Cố Hải, anh ấy bị tai nạn đang phẫu thuật."
Nghe đến đây, Cô Uy Đình đổ sụp xuống, chuyện gì thế này, đang đêm hôm đi đâu mà tai nạn. Thấy chồng mặt tái mét đổ xuống giường, Khương Viên ngồi dậy đỡ lấy ông vẻ mặt đầy lo lắng.
"Có chuyện gì vậy ?"
Cố Uy Đình không nói, tay chỉ chỉ vào tủ quần áo, cố gắng đứng dậy.



"Mình sao thế, có chuyện gì, đừng làm tôi sợ."
"Cố Hải bị tai nạn, tôi phải đến đó ngay." - Rất lâu sau Cố Uy Đình mới nói thều thào. 
Lúc này Khương Viên mặt tái không kém, đỡ chồng đứng dậy. Hình ảnh tai nạn của Cố Hải 12 năm trước vẫn còn in sâu trong tâm trí của hai người, nó tạo thành nỗi ám ảnh mà đến bây giờ chỉ cần nghe từ tai nạn thôi cũng đủ để hai trái tim già nua loạn nhịp. Cố Uy Đình và Khương Viên được đưa đến nơi Cố Hải đang cấp cứu. Vừa đến nơi cũng là lúc Cố Hải phẫu thuật xong đang được đưa sang phòng hậu phẫu. Nhìn thấy con trai băng bó khắp đầu, toàn thân không bất động, tim Cố Uy Đình như có ai bóp nghẹt. Lần thứ hai ông chứng kiến con mình đối diện với tử thần, nước mắt Cố Uy Đình trào ra, đứa con này làm ông quá nhọc lòng. Qua thông báo của bác sĩ, cuộc phẫu thuật thành công, Cố Hải đã qua cơn nguy kịch, chỉ còn chờ cậu ấy tỉnh lại. Cả ba người lúc bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm. 
"Sao không thấy Bạch lạc Nhân." - Bất giác Khương Viên không thấy Bạch lạc Nhân đâu liền hỏi.

"Nó đang đi họp ở Thượng Hải." -  Cố Uy Đình ảo não trả lời.

Nghe Cố Uy Đình nói vậy Tô Lệ mới hiểu Cố Hải đi đâu vào giờ này và sao lại bị tai nạn. Chắc chắn Cố Hải đã hủy chuyến đi Hàn Quốc để đến chỗ Bạch lạc Nhân. Trong lòng cô bỗng giận dữ, Bạch Lạc Nhân cậu nói cậu là người hiểu Cố Hải vậy mà chính cậu lại làm anh ta ra nông nỗi này, vậy thì cậu có tư cách gì để trách mắng tôi chứ. Tôi thích Cố Hải nhưng người anh ta yêu là cậu, tại sao cậu lại để anh ta nhọc lòng đến điên dại như thế này. Trong lòng cô nghĩ hai vợ chồng nhà này đúng là thần kinh không bình thường, người thì đi nghi ngờ chính ông chồng si tình đến phát ghét, kẻ thì vì lấy lòng vợ mà làm những việc chả giống ai. 
"Có ai báo cho Bạch Lạc Nhân chưa?" - Câu hỏi của Khương Viên đã cắt ngang dòng suy nghĩ của Tô Lệ.

"Cháu không gọi được cho cậu ấy."
Nghe Tô Lệ trả lời, bây giờ Khương Viên mới chú ý đến cô. Cô gái này là ai, sao lại đến đúng lúc Cố Hải bị tai nạn, sao lại trả lời giống như người thân thiết trong nhà. 
"Cháu gặp Cố Hải lúc tai nạn hả?" -  Khương Viên tò mò hỏi.
"Không ạ, cháu làm cùng công ty với anh ấy."
Khương Viên chẳng hiểu gì, hay là cô ta đi với Cố Hải, nhưng lúc này bà không nghĩ được nhiều như thế, bà định lấy điện thoại ra gọi cho Bạch lạc Nhân thì bị Cố Uy Đình ngăn lại.
"Cố Hải qua cơn nguy kịch rồi, đừng gọi cho nó. Nó đang còn phải họp."
Khương Viên không hiểu rốt cuộc Cố Uy Đình nghĩ gì, lúc này rồi cuộc họp còn quan trọng hơn tính mạng Cố Hải sao, nếu không báo cho nó thì khi nó biết nó sẽ nghĩ gì. Chồng nó tai nạn tại sao lại để một cô gái lạ mặt chăm sóc, vậy chẳng phải đang hạ thấp vai trò của Bạch lạc Nhân sao? Tai nạn lần trước của Cố Hải Bạch lạc Nhân đã không có mặt, lần này không lẽ để nó cũng không có mặt luôn. Khương Viên không nói không rằng vẫn bấm số gọi Bạch lạc Nhân. Lúc này đang là nửa đêm, Bạch Lạc Nhân vẫn chưa ngủ, một phần vì xem lại tài liệu cho cuộc họp ngày mai, một phần vì buồn phiền. Cậu không hiểu được tại sao mình lại đau lòng đến thế khi nghe Cố Hải đi Hàn Quốc cùng Tô Lệ, chẳng phải ngày trước cậu ta liên tục đi cùng Diêm Nhã Tĩnh sao. Phải chăng niềm tin của mình đối với Cố Hải đã giảm hay là nỗi lo sợ mất Cố Hải tăng lên nên cậu mới thấy khó chịu như vậy. Càng nghĩ Bạch Lạc Nhân khó chịu trong lòng. Điện thoại vang lên, là của Khương Viên.
"Mẹ, sao gọi lúc nửa đêm thế ạ.
"Nhân tử, Cố Hải bị tai nạn."
"Mẹ nói gì cơ, C....ố ....H...ải ..làm sao?" - Đang ngồi tựa thành giường với vẻ mệt mỏi, nghe cụm từ" Cố Hải bị tai nạn" Bạch Lạc Nhân ngồi bật dậy, đầu choáng váng.

"Cố Hải bị tai nạn xe, mẹ và ba con đang ở đây. Đây là...."

Chưa kịp nghe hết câu, Bạch Lạc Nhân vứt điện thoại xuống giường, chạy nhanh sang phòng bên cạnh.

"Báo cáo, nhà tôi có việc gấp,phải về bây giờ, xin phép cho tôi nghỉ cuộc họp ngày mai."
" Việc gì thì cũng không được nghỉ, cậu không biết cuộc họp ngày mai quan trọng thế nào sao? " - Chu Lăng Vân cau mày nói.

"Tôi sẽ hoàn toàn chịu trách nhiệm." - Không kịp để Chu Lăng Vân nói thêm câu nào, Bạch Lạc Nhân lao như điên về phòng, lấy đồ đạc bắt Taxi đến địa chỉ Khương Viên đọc.

Chạy trên hành lang bệnh viện, tim Bạch lạc Nhân như bị bóp nghẹt, hình ảnh cậu cõng Cố Hải máu chảy đầm đìa dọc con đường đến chỗ xe cứu thương năm nào hiện lên, hơi thở hổn hển cậu tự nói với lòng mình: Cố Hải, cậu không được sao hết, cậu phải khỏe mạnh bình thường, nếu cậu có mệnh hệ nào tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho cậu. Bạch Lạc Nhân thấy hành lang bệnh viện chưa bao giờ dài đến vậy, chân cậu chạy như không chạm đất cho đến khi nhìn thấy bóng dáng người thân đứng trước phòng hậu phẫu cậu mới lấy lại nhịp thở bình thường. 
"Cố Hải phẫu thuật xong rồi, chờ tỉnh lại thôi." Khương Viên nhìn thấy Bạch Lạc Nhân liền chạy lại.
Nhìn Cố Hải qua kính phòng hậu phẫu, cổ họng Bạch lạc Nhân ức nghẹn. Hình ảnh Cố Hải trong vụ tai nạn năm xưa lại hiện lên trong đầu cậu. Đó là nỗi ám ảnh mà bây giờ đến trong mơ thi thoảng cậu lại giật mình. Hiện tại, Cố Hải lại nằm đó, băng bó khắp đầu, cơ thể bất động, tim cậu như thắt lại. Chẳng phải sẽ đi Hàn Quốc hay sao, sao lại bị tai nạn ở đây. Khi cậu ấy tai nạn sao không ai báo cho mình. Bạch Lạc Nhân đau lòng đến nỗi không nói được lời nào nữa. Hai lần Cố Hải tai nạn, lúc cậu ta nguy cấp nhất Bạch Lạc Nhân đều không có mặt. Cứ nghĩ Cố Hải chịu đau đớn một mình mà không biết chia sẻ cùng ai cậu lại thấy đau lòng. Bạch Lạc Nhân vẫn chưa chú ý gì đến sự có mặt của Tô Lệ.

Mọi người đều đang nhìn Cố Hải qua cửa kính thì bác sĩ đi tới.

"Đề nghị vợ bệnh nhân vào kí một số thủ tục hậu phẫu."

Nghe thấy vậy, Bạch Lạc Nhân ngửa mặt lên trời ngăn giọt nước mắt chảy xuống đi theo bác sĩ, bác sĩ nhìn cậu ngạc nhiên.

"Tôi cần vợ bệnh nhân kí."
Lúc bấy giờ Tô Lệ chạy lên đi theo bác sĩ trước con mắt ngạc nhiên của mọi người.

..

.

[ Hết Chương 10 ]