Chương 1 : BỮA CƠM ĐOÀN VIÊN

Tùy Chỉnh




"Hôm nay ta muốn đến ăn cơm."
Nghe Cố Uy Đình nói trong lòng Bạch Lạc Nhân bỗng giật mình. Đây là bất ngờ quá lớn, từ khi bọn họ kết hôn tới giờ Cố Uy Đình tuy thái độ đã thay đổi nhưng Bạch Lạc Nhân cảm thấy trong lòng ông vẫn chưa thoải mái. Hôm nay đột nhiên ông đề nghị về nhà họ ăn cơm, lại còn muốn cả hai bên thông gia đầy đủ nữa làm Bạch Lạc Nhân không khỏi sửng sốt.Nhìn thấy biểu tình ngây dại trên mặt Bạch Lạc Nhân,

"Thế nào, không muốn ba ăn cơm cùng sao?" - Cố Uy Đình nghiêng đầu hỏi. Câu nói của Cố Uy Đình đã kéo tâm tư Bạch Lạc Nhân về với thực tại

"Dạ, đâu có ạ, để con thông báo với Cố Hải"
"Vậy được, ta về thay đồ rồi đón mẹ con sang. Con cũng gọi cho nhà thông gia đi nhé"
Nói rồi Cố Uy Đình rảo bước nhanh chóng. Bạch Lạc Nhân luống cuống gọi điện thoại cho Cố Hải. Tút...tút...tút...đầu dây bên kia báo không liên lạc được. Bạch Lạc Nhân gọi liên tục cho Cô Hải không được liền thấy bực bội lập tức gọi đến văn phòng công ty Cố Hải. Nhân viên văn phòng thông báo Cố Hải đang họp với một đối tác mới chưa xong. Thế là xong rồi, Bạch Lạc Nhân nghĩ bụng, không có Cố Hải mình làm sao để tiếp mấy vị ông bà nội này đây. Mua thức ăn sẵn thì không được, ý tứ của Cố Uy Đình đã rõ hẳn là muốn thử tài nghệ nấu nướng của con trai mình đây mà. Nhưng lỡ Cô Hải họp muộn quá không về kịp thì sao, lòng Bach Lạc Nhân rối bời. Thôi liều một phen vậy.

Bạch Lạc Nhân lao nhanh vào siêu thị mua tất cả những thứ có thể làm thức ăn được, cứ mua đại vậy đi, về Cố Hải thích làm món gì thì làm. Khuôn vác một bịch to tướng lên nhà còn chưa kịp thở. Bạch Lạc Nhân đã nghe tiếng chuông cửa trong lòng hi vọng là Cố Hải về. Nhưng mặt Bạch Lạc Nhân như bị dội cho một gáo nước lạnh khi thấy trước mặt mình là vợ chồng nhạc phụ đại nhân.
" Ba mẹ đến rồi ạ!" - Bạch Khổ Tâm cố chào đón họ bằng nụ cười thật thoải mái nhưng trong lòng thực ra đang rối như tơ vò.
"Con trai, hôm nay con vất vả rồi" - Khương Viên cười rất tươi nhìn Bạch Lạc Nhân ra vẻ hài lòng.
Cố Uy Đình cũng khẽ nhếch mép cười bước vào nhà. Căn nhà nhìn rất sang trọng, bài trí đẹp, hài hòa, gọn gàng, ngăn nắp có thể thấy cuộc sống của đôi vợ chồng son tốt như thế nào. Bạch Lạc Nhân khá lúng túng cứ loay hoay đi theo họ mà không biết làm gì cả. Với sự thay đãi ngộ quá lớn này đã làm Bạch Lạc Nhân mất đi vẻ bình tĩnh vốn có. Vừa bước vào nhà không lâu thì chuông cửa lại vang lên, Bạch Lạc Nhân ra mở cửa lòng thầm hi vọng lần này là Cố Hải. Nhưng ngay lập tức sụp đổ vì trước mặt Bạch Lạc Nhân là vợ chồng thân mẫu đại nhân. Vẫn lời chào như cũ:
" Ba mẹ đến rồi ạ!"

"Con trai, hôm nay đẹp trời ha!" - Bạch Hán Kì cười híp mắt nhìn Bạch Lạc Nhân.
"Ông nói kiểu gì thế. Con trai, hôm nay đúng là ngày vui ha." - Thím Trâu nhéo tay Bạch Hán Kì.

"Bà nói có khác gì tôi đâu." - Bạch Hán Kì nhăn nhó nhìn sang thím Trâu.

Bạch Lạc Nhân nhìn hai người cười vui vẻ đưa họ vào nhà. Nhìn thấy Khương Viên vào Cố Uy Đình đã đến Bạch Hán Kì ngạc nhiên : "Úi da, Cố đại ca đã đến a"
"Đang chờ hai người mà, hôm nay đẹp trời nhỉ." - Cố Uy Đình đưa tay ra bắt tay Bạch Hán Kì vui vẻ.

Sau màn chào hỏi thân mật, hai vị ông nội đều nói hôm nay đẹp trời, chỉ có Bạch Lạc Nhân là thấy trời hôm nay quả là u ám, nếu Cố Hải không về kịp thì mình phải làm sao để đãi những vị khách quan trọng này đây. Thấy Bạch Lạc Nhân đứng ngẩn người thím Trâu lại gần nói: "Cố Hải chưa về hả?"
Lúc tới giờ mọi người quên cả sự thiếu vắng của chủ nhân ngôi nhà này. Thực ra Cố Uy Đình cũng định hỏi nhưng vẫn giả vờ không quan tâm. Bạch Lạc Nhân trả lời cho có: "Dạ, đang họp chưa xong ạ."
"Vậy nấu gì nào thím giúp một tay" - Thím Trâu tươi cười tỏ ý muốn giúp.
"Ta cũng muốn giúp." - Khương Viên cũng đứng lên hưởng ứng.
"Hôm nay chúng ta là khách, cứ chơi thoải mái đi, kệ chúng nó." - Cố Uy Đình ngăn cản sự nhiệt tình của hai người phụ nữ.
Thực ra ông biết quá rõ Bạch Lạc Nhân không biết nấu ăn nhưng ông muốn xem Bạch Lạc Nhân khi không có Cố Hải sẽ làm gì với đống thực phẩm ngổn ngang trên bàn kia. Cố Uy Đình ông quả là quá có tâm đi bày ra bộ mặt vui vẻ.
"Ba mẹ chơi thoải mái đi ạ, mọi việc để con." - Bạch Lạc Nhân trong lòng gào thét.
Khương Viên và thím Trâu thì không muốn làm khó Bạch Lạc Nhân nhưng lại nhìn thấy biểu tình uy nghiêm trên mặt Cố Uy Đình nên cũng vui vẻ ngồi xuống nói chuyện, mặc kệ Bạch Lạc Nhân bước chân nặng nề xuống bếp. Nhìn đống thực phẩm ngổn ngang Bạch Lạc Nhân trong lòng mắng chửi, Cố Hải chết tiệt... Đồ chết tiệt. Sao lại bận đúng vào lúc này.

Cố Hải sau khi kí được một hợp đồng mới liền rất vui vẻ, vui vẻ không phải vì thêm hợp đồng mà là vì hợp đồng này lại được kí bởi ảnh hưởng đám cưới của họ. Phải gọi điện thông báo cho Bạch Lạc Nhân mới được. Vừa mở máy ra Cố Hải choáng váng, mười cuộc gọi nhỡ của Bạch Lạc Nhân, không phải xảy ra chuyện gì đấy chứ. Trong lòng cuống cuồng bấm số gọi lại: " Bảo bối, không có chuyện gì nghiêm trọng chứ."
"Nếu xong về nhà ngay, trời sắp sụp rồi." - Bạch Lạc Nhân đang rửa rau đáp lại một câu hững hờ. Sau đó liền cúp máy tiếp tục công việc.

Mắt Cố Hải hoa lên, chân bước loạn xạ. Chuyện gì thế nhỉ? Sao lại thế nhỉ? Mới xa nhau có mấy tiếng đồng hồ thôi mà. Lao nhanh ra xe phóng như điên về nhà, vừa đến cửa Cố Hải đã nghe tiếng cười nói râm ran. Mở cửa bước vào chính bản thân Cố Hải cũng bị chấn động, trong phòng khách hai vị ông nội đang ngồi chơi cờ vây, hai vị bà nội đang cười nói túi tít. Nhìn thấy Cố Hải cả bốn người cùng nói: " Về rồi à! "
"Hôm nay ba con muốn chúng ta cùng ăn bữa cơm đoàn viên. Chính là muốn thử tài nghệ nấu nướng của con đó." - Khương viên đã nhanh nhảu.
"Sao không báo trước với con ạ." - Cố Hải như bừng tỉnh, tưởng có chuyện gì nghiêm trọng hóa ra là chuyện vui.
"- Báo trước với mày thì còn gì thú vị." - Cố Uy Đình mắt vẫn hướng quân cờ chuẩn bị đi ,lên tiếng.Bạch Hán Kì cũng ngửa cổ lên nhìn Cố Hải cười sau đó lại chăm chú vào bàn cờ.

Gian phòng lại trở lại náo nhiệt như thường, Cố Hải đi nhanh xuống bếp thấy Bạch Lạc Nhân đang rửa rau, trên bàn bày la liệt thực phẩm tươi sống đều đã được rửa sạch đủ để thấy Bạch Lạc Nhân đã làm việc cật lực như thế nào. Trong lòng Cố Hải vừa có chút áy náy vừa có chút cảm khái, bước nhanh ôm ngang eo Bạch Lạc Nhân hôn nhẹ lên má ôn nhu nói : "Chuyện vui thế này mà em làm anh hết hồn." - Trong lòng đang bực bội vì Cố Hải về muộn làm mình lo lắng tim suýt bắn ra ngoài, lại nhận được câu trách móc chẳng đâu vào đâu. "Việc còn lại là của cậu, lo mà làm cho tốt." - Bạch Lạc Nhân đẩy Cố Hải ra chỉ vào đống thực phẩm trên bàn.

Cố Hải rướn người hôn Bạch Lạc Nhân thêm một cái vẻ mặt thiếu đòn nói: " Tuân lệnh bà xã, 15 phút sau có một bữa tiệc thịnh soạn."
Kì thực Bạch Lạc Nhân không nghi ngờ lời nói của Cố Hải, với tay nghề nấu nướng của vị đại nhân này một bữa tiệc thịnh soạn sẽ nhanh chóng bày ra trước mắt thôi.

"Tôi hết trách nhiệm nhé, lỗi còn lại là ở cậu." - vẻ mặt Bạch Lạc Nhân vẫn chán nản đáp lại.
Cố Hải nhanh thoăn thoắt vừa nấu vừa liếc nhìn người bên cạnh, mồ hôi trên trán lấm tấm, khuôn mặt ửng hồng, ánh mắt nhẫn nại đang gọt cà rốt liền không khỏi cảm khái lại rướn người qua hôn một cái. Bạch Lạc Nhân nhìn Cố hải vừa thương vừa buồn cười, từ lúc về đến giờ còn chưa kịp thay quần áo đã phải lao vào nấu ăn, đã vậy lại thi thoảng hôn trộm Bạch Lạc Nhân một cái. Lần đầu tiên nhìn Cố Hải mặc vest nấu cơm có cảm giác vừa lạ vừa quen. Một con người khí thế bức người ở công ty khi trở về nhà lại là một người ôn nhu hiếm thấy. Tự Bạch Lạc Nhân cũng cảm thấy mình may mắn, ở chung với Cố Hải mình trở thành mẫu nghi thiên hạ thật rồi. Cố Hải thấy Bạch Lạc Nhân nhìn mình lại nở một nụ cười nham nhở.
"Cười gì, làm nhanh đi!" - Bạch Cau Có mắng yêu.
Tay Cố Hải vẫn đảo nhanh trên bếp, mặt lại không rời khuôn mặt vợ mình. Hôm nay tâm trạng cực kì tốt, ở công ty có một hợp đồng ý nghĩa, về nhà thấy đủ các vị phụ nhạc, vào bếp thấy vợ đang giúp mình chuẩn bị nấu ăn. Tất cả việc đó không vui làm sao được, niềm vui này làm Cố Hải không khép được miệng lại.
" Sao thế?" - Bạch Lạc Nhân thấy vậy tức tối nói

" Vợ à, anh đang rất vui. Cái tiện nghi hôm nay anh có được quá lớn a."

"Vui vậy thì tuần cậu mời ba mẹ về nhà vài lần đi, xem có vui được nữa không." - Bach Lạc Nhân làu bàu.

Cố Hải nghe Bạch Lạc Nhân nói vậy nhưng cũng hiểu Bạch Lạc Nhân vui không kém mình. Chỉ là cách biểu hiện của Bạch Lạc Nhân với mình hay có chiều ngược lại.
"Anh vui nhất là hôm nay vợ anh chuẩn bị đồ cho anh nấu a" - Cố Hải vẫn tiếp tục bày ra vẻ mặt hớn hở.
Nghe Cố hải nói vậy trong lòng Bạch Lạc Nhân không khỏi động tâm. Quả thật từ trước đến giờ toàn là Cố Hải phục vụ mình, cùng đi làm về nhưng Cố Hải thì lao vào bếp bận rộn còn mình thì chỉ nằm đọc tạp chí hoặc xem tivi, quá chút thì đứng từ xa ngắm vẻ bận rộn của Cố Hải. Chưa bao giờ Bạch Lạc Nhân giúp Cố Hải chuẩn bị nấu ăn cả. Mình bị Cố Hải chiều quá sinh hư rồi, nếu hôm nay Cố Hải về muộn hơn nữa chắc chỉ còn nước đi mua đồ ăn ngoài quá. Tư vị phức tạp trong lòng dâng lên khiến Bạch Lạc Nhân không kiêng dè gì tiến lại gần Cố Hải, đặt lên môi Cố Hải một nụ hôn cảm phục lẫn biết ơn. Cố Hải không hiểu tại sao Bạch Lạc Nhân làm vậy nhưng cơ hội này không phải lúc nào cũng có a, vậy là khi Bạch Lạc Nhân định dời ra Cố Hải lại nhanh chóng giữ lại.

Đúng lúc này Cố Uy Đình đi xuống bếp xem tiến độ thế nào liền nhìn thấy một khung cảnh không hài hòa, bọn này có định nấu ăn đãi khách không đây, đang nấu ăn mà cũng tình tứ vậy là sao chứ. Đằng hắng báo hiệu và lời nói chê trách " Không có tiền đồ "!
Cả hai con người đang say mê kia giật bắn mình nhìn sang Cố Uy Đình, mặt Bạch Lạc Nhân đỏ ửng, Cố Hải thì tươi cười trêu chọc: "Không phải ba đang ghen tị với chúng con sao?"
Cố Uy Đình ném cho Cố Hải một ánh mắt khinh bỉ quay lại phòng khách, thực ra nhìn cảnh âu yếm của hai đứa ông không khỏi vui trong lòng. Cứ sống tốt như vậy nhé, ta chỉ cần hai đứa bây như vậy thôi.

Đúng như Cố Hải nói, rất nhanh một bàn tiệc thịnh soạn đã được bày ra. Thực ra khi mua thực phẩm Bạch Lạc Nhân cũng không biết sẽ nấu món gì, cứ mua đại

1 2 »
Loading...