Chương 6: 800 lần nói thích cậu

Tùy Chỉnh

"Tôi chờ từ mùa hạ,
Chờ hết mùa thu vàng
Chờ mùa đông trút lá
Mà anh chẳng ghé ngang..."
***
Thẩm Bạch Dương đi bộ dọc theo con đường về nhà mình, má phúng phính cứ phồng lên liên tục đôi môi nhỏ mấp máy như đang giỗi chuyện gì đó. Người đi đường nhìn vào cảm thấy xung quanh Thẩm Bạch Dương chính là cả một bầu trời đáng yêu.
Thẩm Bạch Dương từ trước đến nay đều rất trẻ con, còn rất ương ngạch bướng bỉnh nữa, thử hỏi có bao nhiêu người có thể chịu được cô nàng này.
Hòn đá nhỏ bé trên đường đáng thương bị Thẩm Bạch Dương đá văng đi mấy lần. Đi ngang qua công viên nước, nơi đây ban tối trở nên lộng lẫy, khung cảnh có phần lãng mạn với những ánh đèn sáng nhấp nháy tựa sao trời.
Bước vào trong công viên nước, Thẩm Bạch Dương dạo một chút xong lại dừng lại ngồi xuống một chiếc ghế đá bên cạnh cây cầu dài bắc ngang sông. Tuy đã dần tối muộn nhưng trong công viên nước này lại không thiếu các cặp đôi yêu nhau, Thẩm Bạch Dương trông một lúc lại cảm thấy cô đơn.
"A. Nhớ cậu ấy rồi."
Thẩm Bạch Dương ngước nhìn lên khoảng không của bầu trời, nhẹ nhàng nói thật nhỏ. Tay mò mẫn trong túi xách kiếm chiếc điện thoại, bật màn hình lên bỗng nhiên ánh nhìn đều bị thu hút nhìn chằm chằm vào tấm hình nền khóa.
Tấm hình ấy hình như là do cô cố tình chụp trộm, là một người con trai. Người ấy đang ngủ, gương mặt anh tuấn lúc ngủ có vài phần ôn nhu.
Thẩm Bạch Dương để tấm hình này được cả năm rồi, là từ lúc bắt đầu thích cậu ấy. Mỗi lần bật điện thoại lên đều phải dành ra 5 phút để ngắm nghía xong lại vô thức cười một mình. Chị họ cô đi ngang lúc mượn điện thoại có hỏi "Bạch Dương. Cả năm rồi sao vẫn là tấm này? Tuy biết cậu này đẹp trai thật nhưng sao không chụp tấm khác đi. Nhìn mãi chán lắm."
Cô không muốn đổi vì đây chính là tấm hình lần đầu tiên cô gặp cậu ấy. Không chần chừ nữa cô bấm vào danh dạ lướt gọi một người nào đó.
[Alo?]
Đầu dây bên kia bốc máy có hơi chậm, giọng nghe như đang ngủ vậy. Phải rồi quên nói với mọi người, Thẩm Bạch Dương chính là thích một anh chàng mê ngủ đấy.
"Song Ngư."
[Sao?]
Thẩm Bạch Dương nghe giọng Hạng Song Ngư ngái ngủ phút chốc lại bật cười. Cậu ấy luôn như vậy nói chuyện cộc lốc khi bị làm phiền lúc đang ngủ. Nhưng Thẩm Bạch Dương lại thích cả cái kiểu cộc lốc này của cậu ta.
Phiền thật đấy. Nhưng biết sao được.
"Tao thích mày."
[... lần thứ 376.]
Phải rồi, Thẩm Bạch Dương từ lúc công khai theo đuổi Hạng Song Ngư mỗi ngày đều nói thích cậu ta. Nhưng chưa lần nào cậu ta trả lời đàng hoàng, chỉ luôn nói cho cô biết số lần cô nói câu nói ấy. Lần này cũng vậy, không hề thay đổi.
Thanh xuân của cô cũng đã trôi qua được gần 1 phần rồi. Liệu cô cố chấp như vậy có kết quả không? Cô cũng không biết nữa.
Giữ máy một lúc, Thẩm Bạch Dương bên đây trầm ngâm, Hạng Song Ngư bên kia cũng không khác gì.
"Song Ngư."
[Sao?]
"Lại nhớ mày rồi."
[...]
Hạng Song Ngư không trả lời, lại nghe tiếng bên chỗ cậu có tiếng loạt xoạt hình như là đang ra khỏi giường.
[Mày đang ở đâu?]
"Song Ngư của tao hôm nay sao lại quan tâm tao ở đâu thế? Mày cũng thích tao rồi đúng không?"
[...]
Hạng Song Ngư lại không trả lời. Thẩm Bạch Dương thở hắt một tiếng, rút lại hoàn toàn vẻ mặt bông đùa thì thầm vào điện thoại.
"Công viên nước."
Tút... tút...
Chắc không phải Hạng Song Ngư sẽ chạy tận ra đây đấy chứ? Thẩm Bạch Dương mấy hôm nay tâm trạng hoàn toàn không ổn. Ba mẹ cô đang chuẩn bị ly hôn. Cô là người ở giữa hoàn toàn không biết mình nên làm gì.
Có mấy ai biết Thẩm Bạch Dương tuy bên ngoài luôn bông đùa cười nói nhưng bên trong, cô chính là người có nhiều tâm trạng nhất không? Cô không muốn hai cô bạn kia sẽ lo lắng, nên giấu tâm tư đi mà vui đùa với họ sẽ tốt hơn.
"Bạch Dương. Không nên ngồi một mình ở đây giờ này đâu."
Thẩm Bạch Dương ngước mặt lên nhìn thấy người cô thích nhất đang đứng đây. Hôm nay cậu ấy chạy tới đây chính là vì cô, trong lòng có chút vui mừng.

Hạng Song Ngư ngồi xuống bên cạnh cô bạn. Tay đưa ra trước mặt Thẩm Bạch Dương một viên kẹo cao su. Cô ngơ ngác nhìn sang xong lại vui vẻ nhận lấy. Một lúc sau, Hạng Song Ngư liền mở lời.
"Hôm nay mày có chuyện gì đúng không?"
Hạng Song Ngư tuy nói chuyện lúc đầu có hơi cộc lốc nhưng đó là khi cậu mới ngủ dậy. Cậu hoàn toàn rất quan tâm cô gái này. Không hiểu sao cứ nghe giọng của Thẩm Bạch Dương cậu sẽ đoán ra được tâm trạng của cô ấy. Chắc do thường ngày cô ấy lẻo đẽo theo nghe riết cũng thành quen phải không?
"Không có gì."
"Đừng nói dối tao."
"Sao mày biết tao nói dối?"
"Tao đi guốc trong bụng mày rồi."
Thẩm Bạch Dương liền phì cười, phải không có gì qua mắt được cậu ta. Hạng Song Ngư luôn là người sắc bén nhất.
"Ba mẹ tao sắp ly hôn... tao..."
Hạng Song Ngư trầm xuống, im lặng chính là cách cậu thể hiện rằng bản thân mình đang đắn đo. Không lâu cậu quay sang hỏi Thẩm Bạch Dương.
"Muốn khóc không?"
Hạng Song Ngư rang rộng cách tay ra, Thẩm Bạch Dương nhìn cậu xong lắc đầu xong lại gật đầu. Hạng Song ngư chau mày, nhìn cử chỉ nữa muốn nữa không khó hiểu của cô bạn liền bá đạo nói một câu.
"Hôm nay thôi... tao cho phép mày ôm tao đấy."
Thẩm Bạch Dương cười xòa xong xích tới ôm chặt lấy Hạng Song Ngư. Đây là lần đầu kể từ khi quen biết, cô được ôm cậu như thế. Vẫn là Hạng Song Ngư tốt nhất.
Nước mắt vẫn là cô kiên cường không cho chảy ra. Một lúc sau, Thẩm Bạch Dương cảm thấy đỡ hơn lại trở nên mặt dày bám chặt lấy Hạng Song Ngư.
Ôi trời. Cậu sắp không chịu nỗi rồi. Mặt đã đỏ lan tới tận mang tai rồi đây này.
Cậu sai khi cho cô ôm à?
"Thẩm Bạch Dương, đủ rồi. Mày buông tao ra."
"Không buông."
Thẩm Bạch Dương dụi đầu vào lòng cậu. Như mèo nhỏ bám lấy món cá tươi yêu thích nhất định không chịu buông ra.
Hạng Song Ngư hoàn toàn bất lực. Mặc kệ luôn, nói với cô bạn này chỉ như vào tai trái ra tai phải.
"Mày bao giờ... bao lâu nữa mày sẽ cho tao câu trả lời đàng hoàng?"
Hạng Song Ngư đắn đo. Cậu thích Thẩm Bạch Dương cô ấy hoàn toàn không biết. Nhưng cậu không muốn vội vàng đồng ý với cậu ấy. Cậu từng vấp phải một lần rồi sợ rằng lần thứ hai sẽ như thế nữa. Các cô gái trước tỏ tình với cậu chỉ đến lần thứ ba là chán. Nên rất giữ khoảng cách với cô bạn họ Thẩm này. Ấy vậy mà cứ ngỡ Thẩm Bạch Dương cũng sẽ chán nhanh thôi nhưng cậu ấy lại quá đỗi kiên trì đã 376 lần rồi.
Có chút cảm động nhưng vẫn cần thêm thời gian nữa. Nhất định không để quá khứ lặp lại. Hạng Song Ngư khi yêu ai thường suy nghĩ rất nhiều đấy.
"Nói cho mày biết tao cũng thích mày đấy. Nhưng tao muốn mày nghĩ thật kĩ không được hối hận đâu. Lỡ đâu chỉ là rung động nhất thời thì không hay đâu."
Nghe tới Hạng Song Ngư có thích mình, Thẩm Bạch Dương liền vui vẻ hẳn lên. Cô chỉ chờ có mỗi thế. Nhưng vế sau khiến cô hơi khó hiểu.
"Hmmm... vậy nếu tao thật sựa là rung động nhất thời không phải mày sẽ thiệt sao?"
"Xì. Thiệt thì thiệt thôi. Tao thích mày nên hạnh phúc của mày chính là niềm vui của tao. Tao nhất định không ép mày đâu."
"Hạng Song Ngư à, không cần quá đa nghi vậy đâu mà. Nhưng đành chịu ai bảo tao thích mày chứ. Thế này đi tao chứng minh tao thích mày thật lòng được không?"
"Chứng minh thế nào?"
"Tao tỏ tình với mày 800. Hiện tại đã 376 lần rồi, sẽ nhanh thôi. Đến lúc đó nhất định mày phải tin tao."
"800 lần?! ... thanh xuân không quay lại đâu mày chắc không?"
Thẩm Bạch Dương không nói gì chỉ gật đầu cái rụp tỏ ra vô cùng chắc chắn. Đưa ngón tay trỏ lên muốn ngoắc tay với cậu. Hạng Song Ngư nhìn người trước mặt thấy dáng vẻ chắn chắn kia lại thở dài, móc ngoéo với cô.
"Đã giao kèo. Nhất định không nuốt lời."
Thẩm Bạch Dương giữ chắc ngón trỏ của Hạng Song Ngư vui vẻ nở nụ cười mãn nguyện.
Được rồi, vẫn là Thẩm Bạch Dương thắng. Nhất định khi đủ 800 lần cậu sẽ ôm chặt lấy người con gái kia nói với cô ấy rằng cậu cũng thích cô ấy rất nhiều. Bù đắp lại những gì cô ấy đã phải làm.
---
Ngày viết: 14/07/2019