Chương 6: Chuyến xe buổi sáng

Tùy Chỉnh

6:09', ngày 29/10...
Nhân Mã vừa tỉnh dậy đã chạy thẳng vô nhà vệ sinh. Cậu là đau bụng sắp chết rồi. Ông chú "Tào tháo" lúc nào cũng như vậy, lựa nhưng lúc cậu đang mộng đẹp mà dí.
Ngồi trong nhà vệ sinh 15' đồng hồ, Nhân Mã chạy ra nhìn vào màn hình điện thoại:"Bạn có 22 cuộc gọi nhở". Nhân Mã cảm thán trong lòng ai lại kiên nhẫn gọi cho cậu đến vậy? Là Kim Ngưu, cậu ta là đã gọi cho cậu. Chắc giờ đầu cậu ta đang bốc khói lên rồi.
Nhân Mã nhìn tờ lịch treo trên tường. A nay là Chủ nhật, được nghỉ học rồHình như nay là ngày cậu đi nhận phòng ở KTX, chả trách Kim Ngưu gọi ầm lên như vậy. Cậu thay nhanh bộ đồ đơn giản, áo thun sọc trắng xanh cùng chiếc quần jeans hơi sờn rách. Khoác lên vai chiếc Balo đã dọn sẵn đồ đạc từ hôm qua. Nhân Mã bước xuống dưới nhà, xỏ vào chân đôi giày Bata trắng, vặn tay nắm cửa quay đầu vào trong mà gọi lớn:
-Mẹ!! Con đi đây. Cuối tháng sau con về thăm nha!
Như không quên nghĩa vụ, cậu báo cho mẹ mình trước khi ra ngoài. Mẹ cậu từ trong bếp chạy ra hớt hải rúi vào tay cậu cái bánh sanwich cùng 200 tệ.
- Đồ ăn sáng nhớ ăn đấy! 200 tệ này xài cho cẩn thận tháng sau về mẹ sẽ đưa tiếp! Nhớ cẩn thận nghe chưa?
Mẹ cậu lúc nào cũng vậy, luôn xem cậu là một đứa con nít chưa hiểu chuyện, lúc nào cũng tỏ ra lo lắng. Riêng ông già nhà cậu miệng im như hến, chả bao giờ hỏi cậu câu nào, cậu cho rằng cậu sẽ chả bao giờ có thể nói chuyện bình thường được với ông già đó. Mỗi lần nói chuyện chỉ dẫn tới bực tức mà thôi.
- Đấy là tiền mẹ cho mày! Đây của ba mày cho đấy! Ổng lo cho mày lắm!
Lại rúi vào tay cậu tờ 100 tệ. Ý gì đây? Nhưng thôi kệ có chút ấm lòng nha. Quay ra ngoài,gật đầu rồi bước ra ngoài. Hít lấy ngụm khí lạnh, có chút cảm giác tự do.
Bước dọc trên con đường dẫn ra chỗ trạm xe buýt. Cậu thông thường không thường hay đi xe buýt, hôm nay là ngoại lệ do cậu lười đạp xe thôi. Chờ một lúc chiếc xe buýt hay chạy tới trường cậu xuất hiện.
Nhân Mã bước lên xe, cái thu hút cậu đầu tiên là người con gái ngồi ở hàng ghế cuối cùng. Cậu bước xuống cuối nhận ra người quen, liền hạ bệ kế bên cô ấy. Cô nàng quay sang nhìn cậu khẽ chau mày tính nói gì đó rồi lại thôi.
- Bạch Dương!! Muốn nói gì thì nói đại ra đi! Đừng có dùng ánh mắt kiểu loại đó nhìn tao!Khó chịu lắm đấy!
-Kệ mày chứ! Tao có muốn nói gì đâu!
Bạch Dương quay sang nhìn Nhân Mã nói vài lời rồi lại tập trung vào ổ bánh mì trên tay. Nhân Mã cười khổ, Bạch Dương lúc nào cũng vậy phũ phàng một cách quá đáng. Cậu nhìn cô ăn lại có chút hoài niệm.
Nhân Mã có tình cảm với Bạch Dương từ lâu. Hai người học chung năm tiểu học, cậu vẫn luôn thích thầm cô bé với nụ cười ngây ngô tỏa nắng khiến lòng cậu xao xuyến ấy. Cậu rung động khi còn rất nhỏ, hàng ngày cứ luôn để ý cô bé ấy đến tận bây giờ vẫn vậy. Rồi đến năm lớp 9 ba cậu chuyển công tác ra ngoại ô thành phố vậy là cậu phải chuyển trường. Những ngày đầu cậu nhớ cô bé ấy muốn chết nhưng chẳng làm gì được. Mối tình ấy cậu giữ kĩ trong lòng không muốn một ai biết, tưởng không gặp nữa vậy mà  trái đất cũng thật nhỏ bé. Cậu học chung với cô khi lên năm lớp 10.
Tình  cảm lớn như vậy, Bạch Dương hình nư vẫn không thay đổi vẫn ngốc nghếch không biết  hay do không muốn biết. Nhân Mã cắn nhẹ vào miếng bánh sanwich lại có giọng nói phát ra:
- Mày ăn sợ bánh đau à Nhân Mã?! Đàn ông con trai vậy đó à?
Song Ngư, cậu sao đỏ nổi tiếng là ác quỷ khiến mọi học sinh đứa nào đứa nấy ghét cay ghét đắng và hình như Bạch Dương không phải ngoại lệ. Vừa thấy Song Ngư bước lên mặt nhỏ méo xệch, ánh mắt hình viên đạn được đem ra trưng trên gương mặt xinh đẹp.
Song Ngư cùng Kim Ngưu bước lên, theo sau có cả Xử Nữ và Ma Kết. Đến lượt Nhân Mã biến sắc, Kim Ngưu vừa thấy Nhân Mã đã đùng đùng nổi giận. Cậu chàng chả thiết tha gì cái hình tượng 'nam thần ôn nhu', lao vào đánh cho Nhân Mã một trận ra trò.
- Cậu mang gì theo vậy Xử Nữ?
- Là sách cả đó!
Bạch Dương cảm thấy không ổn nên đã đi lên hàng ghế trên, thấy Xử Nữ ôm vác hai cái balo to liền hiếu kì hỏi thăm. Xử Nữ ngây ngô, cười tươi tắn,để ý kĩ hôm nay hình như cậu ấy trang điểm, vả lại quần áo đều là đồ mới mua. Ma Kết kế bên vừa bước lên xe đã thu mình lại một góc ngủ ngon lành rồi trừ cái ngoại hình ra thì có ai nghĩ cậu ấy là con gái không kia chứ.
Cũng không mấy bận tâm Bạch Dương chọn đại một chỗ ngồi xuống tiếp tục với bữa sáng. Chiếc xe dừng lại ở trạm tiếp theo. Dường như hành khách đang đông hơn. Vì chuyến xe này đón khách từ ngoại ô vào thành phố, không quá khó hiểu khi người lên một lúc một đông.
Một chốc lại thấy bóng dáng của Sư Tử chạy lên xe, cô nàng hôm nay nhí nhảnh hơn những ngày thường. Ngồi hạ bệ kế bên Bạch Dương, cô nàng lôi ra trong balo chiếc ipad mới toanh. Khiến Bạch Dương trầm trồ. Thiên Bình lên ngay sau đó, cậu lôi lôi kéo kéo cái vali nặng nhọc, màu cam là của Sư Tử? Chắc luôi rồi!
Khi đã lôi được chiếc vali cồng kềnh lên xe, Thiên Bình ngồi kế bên Song Ngư mà thở hắt một tiếng. Hôm nay lũ học sinh của Vũ Hán dọn đồ tới KTX đồ đạc khá lềnh kềnh đều chọn phương tiện lưu thông là xe buýt, số khác lại đi tàu điện. Nên việc gặp nhau đâu đó trên xe buýt cũng là điều hiển nhiên.
- Chú ơi!! Khoan đã đợi cháu với!!!
Tiếng gọi í ơi vang lên khi chiếc xe chuẩn bị lăn bánh tiếp tục lộ trình. Bác tài dừng xe lại mở cửa xe cho người ấy đi lên. Là một cô gái, cô ấy gãi đầu cúi gập người xuống cảm ơn ríu rít:
- Cháu cảm ơn ạ!! Thật ngại quá!! Làm phiền rồi bác rồi!!
Rồi quay người bước xuống dãy chỗ tụi Sư Tử. Ra là Thiên Yết, cô bạn này ngoại hình sao tàn tạ dữ vậy? Tóc tai chả mấy gọn gàng, balo còn chưa khóa lại, cũng không biết đã rớt món gì đó ra ngoài hay chưa.
- Phụt... Hahah! Thiên Yết làm gì mà chơi hẳn hai chiếc tông lào thế kia!? Cậu tính chơi nổi à?
Nhìn kĩ mới biết ra Thiên Yết đeo hai chiếc khác nhau là một chiếc là sandal chiếc còn lại là dép đi trong nhà. Như sực phát hiện ra gì đó, Thiên Yết giật mình giờ mới chú ý đến đôi dép nổi bật của bản thân. Cô lại tự làm mất mặt mình nữa rồi. Thế mà có người nào đó lại đang cười tủm tỉm vì cô gái kia quá dễ thương.

Sau khi chào hỏi, do đã hết chỗ ngồi Thiên Yết bắt buộc phải đứng. Bạn Kim Ngưu ga-lăng liền đứng lên nhường chỗ cho cô nàng. 
---
6h44'...
Tới trạm xe buýt gần trường, cả lũ học sinh kéo nhau đi xuống. Có cảm giác giống như một cuộc đi chơi xa do trường tổ chức vậy, có cả người dẫn đường nữa. Đám trẻ lớp 10A7 nối đuôi nhau vòng ra sau trường dưới sự 'lãnh đạo' của thầy Trương Phong.
KTX khá rộng rãi, được chia làm hai dãy lầu. Một bên là KTX nữ, bên còn lại dành cho nam, phân chia rất rõ ràng. Ở đâu cũng vậy có luật của nó, KTX có 2 quy định: 1, không về trễ 8h30 bắt đầu cấm cửa. 2, nữ không được chạy qua KTX nam và nam cũng vậy. Mỗi phòng có 6 người đương nhiên phòng ốc trang bị rất kĩ càng rồi. Dãy lầu ở giữa là khu nhà ăn, phòng sinh hoạt và  cả thư viện.
Lớp 10A7 có tất cả 24 học sinh đăng kí ở KTX, thú vị ở chỗ 12 nam và 12 nữ nên việc chia phòng không  quá  khăn, không lo phải ở chung với người lạ. Lớp 10A7  tổng cộng 4 phòng, nữ là 301 và 304, nam là 211 và 216. Nhận phòng xong xuôi, mỗi bạn nhận được một chiếc chìa khóa của phòng mình để tiện cho việc ra vào.
---
Nhân Mã
Ngày 27/10/2018
Câu tán tỉnh là anh copy đó, nhưng tình cảm dành cho em là thật lòng...😤


Dương dương, Thiên bìnhh và 183 người đã bày tỏ cảm xúc...
Bình luận...
Kim ngưu: thả thính cái qq gì?! 29 qua tao đi chung nha mày!!
-> Nhân mã: rồi!! Làm gì căng thế?!
Qua đường: úi!! Mã mã ơi!! Chị đổ cậu mất rồi!
Bestboy: Em trai đánh rơi người yêu này :)
-> Nhân mã: đm!Bạn học Lâm! Bố lại đấm mày không trượt phát nào bây giờ:)!! Tao không chơi gay với mày đâu!!
-> Bestboy: huhuh!! Em nỡ lòng nào vứt bỏ anh!! Chúng ta đã từng rất vui vẻ?!
-> Nhân mã: đấy tụi mày cứ thế đi :) ai cho tao lương thiện :)
Giải giải: lầu trên vui phết ra ấy chứ nhỉ?
-> Nhân mã: bố lạy tụi mày!! Về đi đừng quậy stt của tao!!
Tải thêm bình luận...
---
Ngày viết: 15/5
#note:
- có lẽ sẽ hơi tẻ nhạt nhưng vẫn mong mọi người ủng hộ tớ ạ !!
- Rảnh quá nên ngoi lên viết chương mới!!hihih
- À nói vậy chứ tớ đang trong chuỗi ngày ôn thi sm đây ạ!!
- Ối dồi ôi!! Cứu tớ với!! Huhuh
- Cảm ơn mọi người đã đọc đến đây❤