Chương 1: Nói với nhau câu "Xin chào"

Tùy Chỉnh

"Bạn thân chính là:
Mày bị bệnh tâm thần,
Tao không muốn cùng mày làm bệnh nhân tâm thần,
Nhưng tao sẽ đúng giờ cho mày uống thuốc."
***
Còn khoảng chưa đầy một tháng nữa các học sinh đậu vào các trường công lập sẽ bắt đầu vào năm học mới. Khởi đầu của một thanh xuân tươi đẹp trong cuộc đời mỗi người.
Trong kì thi đầu vào vừa rồi, thật sự năm nay đề ra rất khó đoán. Bao nhiêu bạn học cùng trang lứa sau khi thi xong đã khóc hết nước mắt và có vẻ vé rớt đã cầm chắc trong tay. Trần Cự Giải là một trong số ấy, nhưng có vẻ số cậu rất đỏ rồi. Cậu may mắn đậu vào 'Trấn Hoa' với số điểm sát nút.
Ngày biết tin mình đậu Trần Cự Giải như vừa chết đi sống lại. Quả không uổng công cậu tu tâm dưỡng tính.
Hiện tại đang trong thời gian đầu tháng 7, tuy biết đây là mùa hè nhưng cũng không nghĩ sẽ nóng như thế này. Nói cho lố lên là kiểu giờ mà bước nữa bàn chân ra ngoài đường sẽ bị cháy đen luôn.
Trần Cự Giải chán ngán ngồi trông coi hiệu sách của gia đình nhìn nhà ngoài cửa. Vài dáng người thưa thớt tuy nắng vẫn luôn đi lại. Nhà cậu có mở một hiệu sách bên gần trường nơi cậu đậu vào. Tuy không lớn như những chỗ khác nhưng nhìn chung có vẻ làm ăn ổn định hơn hẳn.
Ngồi cả tiếng rồi có thấy ai vào đây đâu. Cũng phải, thời điểm nghĩ hè thế này làm gì có ma nào mua sách về đọc chứ. Đến mấy thằng bạn trông có vẻ giỏi giang của cậu còn đang chạy long nhong ngoài đường kiếm thú vui kia kìa.
Một lúc sau, cửa hiệu đột nhiên mở ra. Trần Cự Giải ngồi xem tivi liền đánh mắt qua nhìn người vừa vào. Song cậu tặc lưỡi, bày tỏ sự khó chịu ra mặt, không nhìn nữa lại quay vào tiếp tục xem tivi.
"Thằng khốn này. Chí ít thấy bạn mày đi vào cũng phải nói xin chào một tiếng chứ. Cái thái độ xa lánh đó là sao hả?"
"Hờ. Chào bạn Hoàng Bảo Bình nha."
"Bớt thảo mai lại. Tao nổi da gà lên rồi này."
Vừa nói, Hoàng Bảo Bình còn vạch tay áo khoác ra như thể muốn cho Trần Cự Giải thấy cậu thật sự đã nổi da gà. Trần Cự Giải chau mày, vẫn là không hiểu nỗi tên này.
"Rồi, mau đưa cái bịch trên tay mày đây. Tao đánh hơi thấy mùi đồ ăn rồi."
"Mày là giống chó nào vậy? Mũi cũng thính phết chứ chả đùa."
Từ đó đến giờ luôn là vậy, hễ Trần Cự Giải nói một câu Hoàng Bảo Bình nếu nghe thấy chắc chắn sẽ dập lại. "Tôi quen rồi" Trần Cự Giải đã nói thế đấy.
Hoàng Bảo Bình đưa một bịch đùi gà cùng hai chai nước ngọt lên bàn nơi bạn mình ngồi. Mà nói tới Hoàng Bảo Bình là chỉ khiến Trần Cự Giải nỗi xung thôi. Rõ ràng là lấy danh nghĩ là bạn thân chơi với nhau, ấy thế mà một đứa thì top 10 bảng xếp hạng đầu vào, đứa còn lại cũng là top 10 nhưng là từ dưới đếm lên. Đối với Trần Cự Giải đây là đã nhục lắm rồi, nhưng có lẽ do chơi với tên này quá lâu nên độ chai mặt của cậu lên tới thượng thừa rồi. Suốt ngày bị đem ra so sánh mắc mệt, ăn cho hả cái dạ cậu. Nói thế nào đi nữa thì so ra tên này cũng tốt chán ấy chứ.
"Đây là chúc mừng mày đậu vào Trấn Hoa đấy."
"Ờ. Cảm ơn mày."
Nhưng đúng là cái tên Hoàng Bảo Bình này không giữ được bản tốt của nó quá 3s. Vẫn là có qua có lại.
"Sắp đi học rồi. Đến bữa qua cẩu tao đi học đấy. Mày ăn đồ của tao rồi nhớ giữ lời."
"Tao đã hứa đâu mà giữ."
"Không quan trọng."
Được rồi gạt tên này qua một bên đi. Đang ngồi ăn, cửa hiệu đột nhiên lại mở ra. Một người con gái bước vào, vóc dáng nhỏ nhắn, gương mặt ưa nhìn xinh đẹp là một từ có thể miêu tả cô ấy. Người con gái ấy cúi đầu rồi bước vào bên trong các kệ sách.
"Ê. Mê người ta sao không nói chuyện đi?"
"Điên. Lo ăn đi, lẹ lên."
Trần Cự Giải khi nghe tiếng gọi đột nhiên chau mày. Hoàng Bảo Bình nhìn biểu cảm của bạn mình cũng đoán ra được ít nhiều rồi, thôi kệ, lại cúi xuống ăn tiếp.
Trần Cự Giải uống ngụm nước, đầu lại không tự ý thức quay về phía đằng sau. Người con gái ấy là người cậu rất thích từ năm cấp 2, cũng vì người ấy mà cậu quyết định đặt nguyện vọng vào Trấn Hoa. Cũng đã cố gắng rất nhiều mới có thể đậu. Cậu tuy học chung lớp với cô năm trước nhưng cũng chưa từng nói chuyện qua với cô ấy. Hoàng Bảo Bình liếc qua Trần Cự Giải rồi nhìn vào trong khu để sách.

"Ờ... Ma Kết! Cậu lại đây chút được không?"
Hoàng Bảo Bình liền vẩy tay gọi người đứng trong kia. Trần Cự Giải giật thót, cái gì vậy? Tên này tính làm gì thế. Doãn Ma Kết cũng không thể cho là không nghe thấy, thế là liền quay đầu lại, bước tới chỗ Hoàng Bảo Bình và Trần Cự Giải.
Hoàng Bảo Bình liền chỉ vào chiếc ghế trống kế bên Trần Cự Giải. Doãn Ma Kết ban đầu hơi e ngại sau cũng quyết định ngồi xuống.
"Ma Kết. Nghe nói cậu là thủ khoa nhỉ?"
"Ừm. Thật ra là do may mắn thôi."
Trần Cự Giải thật sự quá sốc, tim cậu đang chảy máu kia kìa. Điểm tuyệt đối mà cô ấy bảo là do may mắn, trong khi cậu lại đau đớn khi tên nằm gần sát bảng. Không tự chủ liền thốt ra một câu.
"Đáng ngưỡng mộ thật."
"A..."
Doãn Ma Kết bỗng nhiên đỏ mặt liền cúi đầu xuống. Trần Cự Giải tuy hơi e ngại nhưng cũng không hiểu lắm hành động của cô bạn, lại nghĩ bị sốt mới chết chứ. Còn về phần Hoàng Bảo Bình, cậu đang đấu tranh tư tưởng cực mãnh liệt, cậu thật sự muốn giúp tên bạn thân này nhưng cũng không muốn xem tiếp cảnh tượng kì lạ này nữa, quá ngứa máu rồi.
***
Hai ngày sau đó, Trần Cự Giải như thường lệ trông coi cửa hiệu. Cậu mở cửa mang rác ra bên kia đường. Mắt lại đột nhiên bắt gặp bóng dáng của Doãn Ma Kết. Và dường như cô cũng đã chông thấy cậu. Hai người lại lướt qua nhau, Trần Cự Giải cảm thấy có gì đó cản mình lại, trí não cậu đang kêu cậu mau nói, dù chỉ là tiếng xin chào cũng nên nói với cô ấy.
Trần Cự Giải quyết định quay đầu lại. Phải rồi cậu từ khi quen biết Doãn Ma Kết chưa lần nào hai người nói tiếng "xin chào" với nhau. Do cậu không hay nói chuyện với con gái nên e ngại mình sẽ nói sai gì đó hay do Doãn Ma Kết không có ý định nói chuyện với cậu.
"A. Ma Kết! Chào buổi sáng."
"Vâng. Chào cậu."
Doãn Ma Kết quay đầu nở một nụ cười lại không ngờ sẽ khiến Trần Cự Giải đỏ mặt, tim lỡ mất một nhịp.
Câu chuyện này vẫn là đang tiến triển phải không?
"Ê!"
Cảnh lãng mạn bị hủy một cách không thương tiếc. Trần Cự Giải giật thót quay đầu nhìn cái kẻ vừa phá đi cảnh cậu ưng nhất ấy.
"Tên điên Lâm Nhân Mã này. Tao bị đau tim mày."
"Xàm ngôn. Ngắm gái đủ chưa? Tí thằng Bảo Bình qua đấy. Có đồ ăn không?"
"Không rảnh cho tụi mày ăn trực đâu."
"Bạn bè như mày thật... chậc chậc"
Đúng lúc Hoàng Bảo Bình vừa chạy chiếc xe đạp xuống nhà Trần Cự Giải, liền nghe thấy lời nói phũ phàng của tên bạn thân. Trần Cự Giải ngoẳng mặt bước vào trong hiệu sách, không muốn đôi co thêm với hai tên này.
Lâm Nhân Mã nhìn theo dáng của Trần Cự Giải khuất sau cách cửa liền quay sang Hoàng Bảo Bình.
"Cậu ta nói chuyện được với Doãn Ma Kết rồi đấy à?"
"Ô. Thế à? Ai biết. Đi chơi."
Hoàng Bảo Bình có chút mừng cho bạn mình. Vì cậu biết Trần Cự Giải đối với đám bạn thân là cậu và Lâm Nhân Mã sẽ đặc biệt cởi mở còn đối với người ngoài kiểu miệng câm như hến không hé tới nữa lời.
Lâm Nhân Mã lắc đầu khó hiểu rồi thở dài một tiếng, chân lấy thế đạp xe chạy theo Hoàng Bảo Bình đi phía trước. Ra công viên hóng gió cho khây khỏa, Lâm Nhân Mã cả tháng nay đã nằm ì ra ở nhà rồi. Dù sao hiếm lắm mới có một ngày nắng không gắt như thế này, tận hưởng kì nghỉ hè một chút.
---
Ngày viết: 10/08/2019