81-88

Tùy Chỉnh

81.
Lạc Tấn Nguyên chắp hai tay sau lưng đứng ở đó, trở thành tiêu điểm của mọi người trong sân, mà ánh mắt của hắn chỉ tập trung ở trên người một mình Cố Thần.
"Biểu đệ không cần thiết đi ra ngoài, nếu biểu huynh ở đây, nên vì biểu đệ đứng ra xử lý, bằng không các hương thân (đồng hương) trong thôn sẽ không nhớ tới, biểu đệ còn có biểu huynh ta." Hắn đây là nói cho Cố Thần, đây chính là tác dụng của biểu huynh, cũng là nói cho Cố Thần, đây là trách nhiệm của hán tử, có hán tử ở đây, còn cần để tiểu ca đối mặt hay sao.
"Đúng, lý ra phải là như vậy, cũng là nên để những người kia biết, tiểu Thần ca cũng không phải không có chỗ dựa dẫm ." Dương phu lang là người thứ nhất tán thành lời Lạc Tấn Nguyên nói.
Thấy không một người đứng về phía mình, Cố Thần chỉ đành nhún nhún vai nói: "Được rồi, ta về nhà đọc sách, các ngươi đi xử lý đi."
Nhìn bóng người Cố Thần quay lại nhà, bên trong mắt Lạc Tấn Nguyên né qua ý cười bé nhỏ đến mức không thể nhìn thấy, nháy mắt lại hóa thành hàn ý, nhanh chân đi ra ngoài, Tiếu hằng cùng Quách Lượng vội vã theo ở phía sau.
Dương phu lang hướng Khương ma ma cười nói: "Chúng ta cũng đi xem, ta cảm thấy ngày hôm nay Từ a ma tuyệt đối không chiếm được lợi ích."
"Được, tiểu Sinh ca cũng đi xem đi." Khương ma ma gật đầu đáp.
Mọi người đi rồi, Cố Đông gãi gãi đầu, cũng đuổi tới.
Trên đường, Dương phu lang nói qua một chuyện: "Tiểu Quế ca về qua thôn của bọn họ, hỏi người trong thôn, Từ Tiểu Oản căn bản không về nhà, trái lại có không ít lần người nhà họ Trương đánh tới nhà bọn họ, Từ Tiểu Oản đúng là nghiệp chướng nha, nhưng mà Từ a ma cũng không vô dụng, bằng không người hai nhà sẽ náo loạn đến không chết không thôi."
"Tiểu Quế ca nhà ngươi tốt tính, chuyện sinh con không vội vã."Khương ma ma khuyên nhủ.
"Ta không vội, hiện tại không có hài tử mới tốt, vừa vặn có thể giúp ta chăm Tiểu Tứ, ngươi cũng biết, lớn tuổi rồi tinh lực cũng không như lúc còn trẻ nữa." Dương phu lang cười nói, Khương má má nghe thấy lắc đầu, cũng là lần đầu tiên nghe người mẹ nói ra lời nói như vậy.
Từ a ma luôn cảm thấy Thường lang trung là lang băm mới có thể chẩn ra kết luận không cứu được, nếu như có đại phu cao minh vốn sống ở xã này, thì cũng đã sớm tới trong thành hưởng phúc rồi, vì thế hắn không từ bỏ để lão già nhà mình đi trấn trên mời đại phu về đây.
Từ lão cũng cảm thấy không thể hoàn toàn tin tưởng Thường lang trung, liền tiêu tiền để thuê bò nhà trong thôn leo lên xe đưa lên trấn trên đi, đi mời tên đại phu thanh cao nhất kia.
Không khéo, đại phu không ở nhà, hỏi người trong y quán đại phu ở nơi nào, lúc nào trở về, kết quả dược đồng y quán nói người bị Mãnh Giao bang mời rồi, không biết lúc nào mới có thể trở về, hơn nữa dược đồng cũng không dám nói, không dám đắc tội người Mãnh Giao bang.
Từ lão đợi gần nửa canh giờ cũng không thấy người trở về, vẫn là dược đồng lòng tốt nói cho hắn biết, nếu có bệnh nhân cấp cứu, hay là đi mời đại phu khác cho thỏa đáng, chờ đợi sẽ trì hoãn bệnh tình, Từ lão lúc này mới không dám chờ nữa, chỉ đành đi tìm đại phu khác, ra tiền phí chẩn bệnh mời tới.
Từ lão ban đầu mơ hồ không nói rõ bệnh tình cho đại phu, chờ đại phu đến nhà hắn trong thôn nhìn, cũng giật mình hút khí, vì sao?
Trước đó vị Mãnh Giao bang kia cũng sai người ta đem toàn bộ đại phu trong trấn đều "mời" qua, bệnh trạng giống như đúc, lúc này liền chất vấn, có phải là có quan hệ cùng Mãnh Giao bang hay không?
Từ lão ma còn muốn dùng biện pháp bức bách Thường lang trung với đại phu, nhưng đại phu hơi vung tay nói xong đã đi: "Mời cao minh khác đi, lão phu không thể ra sức, theo lão phu biết, đại phu trong huyện đối với thương thế kia đều bó tay toàn tập." Ý tứ, đại phu cao minh đến đâu cũng không có cách nào cứu lại sinh mạng con trai của bọn họ, vật kia triệt để bị phá huỷ.
Từ a ma tại chỗ gào to hôn mê, chờ khi tỉnh lại, lúc lại có thể từ trên giường bò lên, không biết sao lại nhớ tới cảnh tượng Dương phu lang khó sinh, như nắm lấy nhánh cỏ cứu mạng tóm lấy Từ lão kêu lên: "Đi tìm tiểu Cố gia, hắn có thể đem Dương phu lang suýt chút nữa một thi hai mệnh ngay cả Thường lang trung cũng không biện pháp cứu sống, khẳng định là có y thuật tố, đúng, ta đi quỳ cầu hắn, Phú Quý nhất định có thể cứu chữa , những kẻ kia đều là lang băm. . . . . ." Từ lão cũng bị lão ma tử nói tới dâng lên hi vọng, không chút nào không cân nhắc đến thương thế như vậy, đối với thân phận tiểu ca Cố Thần chưa kết hôn có ảnh hưởng gì, bởi vậy hai lão già đồng thời đến cầu xin Cố Thần bên vườn này.
Lạc Tấn Nguyên mang theo Tiếu Hằng Quách Lượng lúc chạy đến, lão hán trông cửa đánh không lại hai lão già này, thợ vườn trong vườn chạy tới mới cản bọn họ xông tới, Hắc Tử uy hiếp khẽ gầm bọn chúng, ra vẻ nếu bọn họ dám xông lên nữa liền nhào tới cắn bọn họ.
Thợ vườn cũng sợ hãi một bộ dáng liều mạng của hai lão già này, Hắc Tử ngược lại uy hiếp có tác dụng, lúc này mới để hai lão già này ở lại cửa vườn, bên ngoài tụ không ít người chỉ chỉ chỏ chỏ hai lão già này, cảm thấy cách làm này của bọn họ thật là quá mức.
Cho là con trai Từ Phú Quý của bọn họ là quý nhân, còn người khác thì có phải bọn họ muốn gì thì phải như thế không?
"Tiểu Thần ca căn bản cũng không biết y thuật đi, sau khi tới thôn mới theo Thường lang trung học tập, hai lão gì này đích thực cái gì cũng không để ý."
"Không phải nói tiểu Thần ca cứu Dương phu lang với con tư sao? Nhìn Tiểu Tứ bây giờ chỗ nào như là hài tử khó sinh chưa ."
"Phi! Ngươi cũng nói đó là khó sinh, hỏi mụ đỡ một chút, đỡ đẻ hài tử còn có thể để người ta xem bệnh được, đại phu lang trung chân chính không mời, nghĩ gì kỳ lạ để một tiểu chưa lập gia đình đến xem loại bệnh kia, đây không phải là muốn bức chết người sao?"
Không ít người đều cảm thấy lời này có đạo lý, mặc kệ Cố Thần là tiểu ca chưa lập gia đình hay có hiểu y thuật hay không, cách làm hai lão Từ gia này đều quá mức rồi, không phải chỉ có nhi tử nhà bọn họ mới là người, còn những người khác chỉ là rễ cây cành cỏ.
Có người nhà ban đầu đầu nghe xong chuyện Vương lan ra về Cố Thần cũng có cái nhìn, lo lắng hắn thật là một tiểu ca không đứng đắn hư hỏng làm hỏng bầu không khí trong thôn, nhưng từ sau khi hắn tới thôn, căn bản cũng không qua lại với người trong thôn, chớ nói chi là cùng hán tử khác có tiếp xúc gì, chuyện xây phòng cũng là do Cố Đông toàn quyền phụ trách, như thế trong lòng người bình thường đều nhìn ra chân tướng rồi, chắc chắn là ác bộc cùng bố dượng Cố gia kia bố giội nước bẩn trên người Cố Thần.
"Người tới, người bên kia tới." Mắt tinh nhìn thấy trong vườn có người đi tới, sải bước, mạnh mẽ đầy sinh lực, người đến gần, động tĩnh ở cửa nhất thời nhỏ dần xuống.
Bóng người cao to rắn chắc đi tới đứng ở đó, một đôi mắt lạnh lẽo đảo qua một vòng, cũng làm người ta nói không ra lời.
Biểu thiếu gia ngày đông ấy tiếp nhận tới, cũng chưa lộ diện với người khác ở trong thôn, nhìn vị Biểu thiếu gia ngồi ở trong xe ngựa này mặc dù cảm thấy khá không tầm thường, tuy nhiên ở xa không bằng hiện tại đối diện mãnh liệt, đặc biệt là Từ lão cùng Từ a ma, tại chỗ sợ đến hai chân đều run lên, sát tinh này đến cùng từ đâu chạy tới.
Nếu như Lạc Tấn Nguyên nghe thấy tiếng lòng này của bọn họ, chắc chắn cười nói cho bọn họ biết, cũng không phải chính là sát tinh trời sinh, sinh ra đã bị đoạn tuyệt đưa ra ngoài.
Người này tuy rằng khí thế bức người, nhưng thợ vườn trong vườn trái lại thở phào nhẹ nhõm, quá tốt rồi, hai lão già tìm chết này muốn xông vào tìm ông chủ, bọn họ thật không dám hạ thủ cản lại, vạn nhất làm người bị thương sẽ chỉ làm hai người này bắt được cơ hội bức bách ông chủ.
Bọn họ biết vị Biểu thiếu gia này cùng hai vị tùy tùng bên cạnh hắn xuất thân là luyện gia tử (người lão luyện, nhiều kinh nhiệm), lúc Biểu thiếu gia bọn họ ở trong vườn luyện võ, bọn họ có lén lút xem qua, dám nói e sợ những người Mãnh Giao bang kia cũng chưa chắc là đối thủ Biểu thiếu gia.
"Biểu thiếu gia, bọn họ cố chấp muốn xông vào vườn nhà, bắt ông chủ đi xem bệnh cho Từ Phú Quý, chúng ta đều nói qua ông chủ mới theo Thường lang trung học y, không cái năng lực đi chữa bệnh kia, bọn họ không nghe còn muốn xông lên."Một hán tử bị hai lão già này làm phiền nhân cơ hội đâm thọc.
Khí tức quanh người Lạc Tấn Nguyên càng lạnh hơn, hai lão già phải cần dắt đỡ nhau mới có thể miễn cưỡng đứng lại, cuối cùng phân lượng nhi tử ở trong lòng vượt qua hoảng sợ, Từ lão ma run lẩy bẩy mở miệng: "Cầu xin ngươi. . . . . . Để tiểu Thần ca đi xem một chút. . . . . . Hai lão già chúng ta. . . . . Làm trâu làm ngựa cho tiểu Thần ca . . . . . ." Chống một hơi nói xong, Từ a ma rốt cục co quắp, không dám nhìn về Lạc Tấn Nguyên, đem ánh mắt cầu khẩn tìm đến người trong thôn bốn phía, hi vọng lúc này có người đứng ra thay hai lão gia hoả bọn họ nói mấy câu, dù sao mọi người đều là hàng xóm láng giềng.
Nhưng thôn dân nhận được ánh mắt bọn họ dồn dập tránh ra, vẫn là câu châm ngôn kia, Từ Phú Quý là bảo bối, người khác cũng không phải rễ cây cành lá.
"Các ngươi tự mình đi ra ngoài, hay là ta ra lệnh cho người ném đi." Thanh âm lạnh lùng nhàn nhạt ở trên đỉnh đầu bọn hắn vang lên, Từ lãn bỗng nhiên ngẩng đầu, cũng không tin nổi nhìn chằm chằm Lạc Tấn Nguyên, chửi ầm lên: "Ngươi sao có thể vô tình lãnh khốc như thế, đó là một cái mạng, người làm nghề y không có một chút thiện tâm hay sao?"
Hắn không đồng ý, bọn họ liền ăn vạ nơi này, hắn không tin Biểu thiếu gia này thật có thể ở ngay trước mặt người trong thôn ném bọn họ ra." Đúng, đúng, chúng ta ngày hôm nay sẽ không đi, người nghề y sao có thể trơ mắt mà nhìn hai lão già chúng ta chết ở chỗ này." Từ a ma cũng đánh bạo nói.
Người vây xem không nghĩ tới bọn họ sẽ vô lại bức bách người như vậy, thực sự là muốn bức người ta vào chỗ chết.
Lạc Tấn Nguyên cười lạnh một tiếng, lạnh lùng hô: "Người tới!"
"Có!" Tiếu Hằng cùng Quách Lượng hai bên trái phải ra khỏi hàng, khí thế chỉ là hơi kém so với vị Biểu thiếu gia kia, nhưng vừa nhìn liền biết không phải tùy tùng phổ thông.

"Ném đi!"
"Dạ!"
Hai người không nói lời gì liền lên trước bắt người, chấp hành mệnh lệnh đến trăm phần trăm không hơn không kém, Từ lão cùng Từ lão ma lập tức rít gào: "Giết người a! Chúng ta không sống được sẽ chết ở trước mặt các ngươi! Sát nhân a!"
Cũng không có cái gì thể ngăn cản Tiếu Hằng cùng Quách Lượng hành động, mặc kệ hai lão già giãy dụa quyền đấm cước đá như nào, cho dù là dùng răng cắn cũng không cản được, cử động hai người vào tay Tiếu Hằng không có tác dụng một nửa, người bên ngoài trơ mắt mà nhìn hai người dễ dàng nhấc lên hai lão già hướng về bên ngoài vườn đi tới, "Nhào oành" hai tiếng vứt ở ngoài cửa.
"Ôi ơ, chân của ta không động đậy được nữa. . . . . ."
"Ôi ơ, cái eo già của ta. . . . . ."
Lạc Tấn Nguyên bước nhanh đi tới cửa, đứng đó mắt lạnh nhìn xuống hai lão già mọi cách làm vẻ ta đây, lạnh giọng nói: "Nơi này là Cố vườn, là nhà riêng Biểu thiếu gia Lô gia ta, nếu có ai không được chủ nhân đồng ý tùy ý bước vào, đánh ra ngoài!"
"Dạ, thiếu gia!"Tiếu Hằng cùng Quách Lượng lập tức như thần giữ của bình thường đứng hai bên trái phải cửa, biểu hiện nghiêm túc, mắt nhìn thẳng.
Lạc Tấn Nguyên khinh bỉ nhìn bọn họ một chút, bỏ lại câu nói sau cùng: "Coi như đánh chết, Lô gia ta cũng bồi thường nổi, cứ việc thử một chút!" Nói xong liền nháy mắt đi vào, hắn ngày hôm nay chính là muốn thay Cố Thần lập uy, khiến người ta không coi thường được nữa, không phải ai cũng có thể ỷ vào thân phận tới cửa bắt nạt, Cố Thần không thèm để ý phiền phức, nhưng hắn thì thấy không được.
Từ lão cùng Từ a ma vừa nghe lời "đánh chết" như vậy dọa cho phát sợ, ánh mắt hừng hực sát khí kia khiến cho bọn họ không nghi ngờ chút nào, người kia thật sự dám đánh chết bọn họ.
Mạng người có bao nhiêu tiện, đối với người nhà Phú Quý mà nói, đánh chết mấy người bồi thường ít tiền là có thể xong việc, người kia nói đến hời hợt, nói rõ căn bản không quan tâm chút tiền lẻ này, nhưng hai phu phu Từ lão cũng không dám dễ dàng dùng mạng của mình đi thử nghiệm, bởi vì con trai bảo bối bọn họ vẫn chờ bọn họ chăm sóc.
Chính là người bên ngoài cũng tin, dồn dập cách hai vị thần giữ cửa xa một chút, e sợ gần một chút sẽ bị người ta nắm được nhược điểm.
Cố Thần mặc dù đang có cách gọi tiểu ca quái lực trong thôn, nhưng hắn cũng không cất bước trong thôn, không chân chính động thủ lập uy, sau một quãng thời gian sẽ khiến người ta đã quên khí lực hắn không bình thường, trái lại cảm thấy hắn bất quá là tiểu ca tuổi còn nhỏ, không có trưởng bối dựa vào, coi như người khác khi dễ hắn thì có làm sao? Khí lực lớn còn có thể đánh người hay sao? Bọn họ thật sự động thủ lại có thể làm cho tiểu ca này không tiếp tục chờ trong thôn được nữa. (? Ý là đuổi đi?)
Thế nhưng thành niên hán tử Lạc Tấn Nguyên này thả ra uy hiếp, lại không ai dám xem thường.
Cố Đông trong lòng đối với chiêu thức Lạc Tấn Nguyên triển lộ khâm phục không thôi, nghe mấy câu nói hù dọa một hồi, những người này cũng không dám náo loạn, hắn nghĩ có người có thể vượt qua được hù dọa của đường đường Uy vũ tướng quân.
Khương ma ma cùng Dương phu lang nhìn lẫn nhau, nở nụ cười, như vậy cũng tốt, tuy rằng một ít lão nhân trong thôn khả năng có cái nhìn khác, ai có thể không để hai lão Từ gia này, cũng phải để cho bọn họ biết, có mấy người là không thể đắc tội .
Đồng dạng bội phục còn có Thường Sinh, nếu như không phải tính cách bản thân rụt rè, hắn cũng sẽ nhanh chóng hiện lên ánh mắt sáng như sao, biểu huynh tiểu Thần ca cùng tiểu Thần ca lợi hại như thế, Thường Sinh bắt đầu ước ao tiểu Thần ca có người nhà bảo vệ như vậy, thật tốt.
Người nhà vốn nê bảo vệ lẫn nhau, chứ không phải đem ra cười nhạo.
Thường lang trung từ bên trong đi ra, nhìn hai lão già bị dọa còn chưa hoàn hồn, thở dài khuyên nhủ: "Các ngươi vẫn là trở về đi thôi, tiểu Thần ca tuy rằng tuổi còn nhỏ, nhưng đã có người che chở, lại nói y thuật hắn là gần đây mới theo ta học, bản lĩnh chỉ có mấy phần không ai so với ta càng rõ ràng, lớn tuổi như vậy rồi, đừng có nghe gió thành bão."
"Vậy tại sao người khác đều nói. . . . . ." Từ a ma rốt cục tìm về âm thanh.
"Hừ, " Thường lang trung không khách khí hừ lạnh, còn không hết hi vọng, "Đừng cho là ta không biết tâm tư các ngươi là gì, đơn giản là lấy ngựa chết làm ngựa sống, cho rằng tiểu Thần ca không có a phụ a cha che chở thì có thể tùy ý sai khiến có đúng hay không? Nhưng mà các ngươi hiện tại cũng nhìn thấy, cũng không phải không ai bảo vệ, có năng lực các ngươi tự xông vào trong a." Nói xong gọi tôn nhi mình hất tay rời đi, "Đi về nhà thôi."
Thường Lang trung lời nói này có đạo lý, bọn họ còn không phải không có tâm tự như vậy sao, thật sự coi người ta dễ ức hiếp.
Cũng có này người nhát gan chỉ dám lẩn đi đứng xa xa nhìn, vị Biểu thiếu gia kia quả nhiên không phải người bình thường, trước kia có người trong thôn nói nhà Lộ Biểu thiếu gia làm ăn lớn, bọn họ còn chưa tin, hiện tại, tin.
Trước kia những câu nói này đương nhiên là Dương phu lang cố ý nhắc cho người ta, lại dựa vào lời những người kia truyền bá trong thôn, lần lập uy này, ấn tượng càng thêm sâu hơn những người kia.
Từ lão cùng Từ a ma một hồi lâu mới có thể nhúc nhích, há miệng run rẩy bò lên, trong miệng không ngừng lẩm bẩm: "Không có vương pháp , không có vương pháp rồi. . . . . ." Ai có thể đi phụ họa bọn họ, bọn họ nói không có vương pháp thì sẽ không có vương pháp sao? Hay là vương pháp là cho Từ gia bọn họ dùng?
Phu phu Từ Đại Trụ rất nhanh đã biết chuyện phát sinh bên kia vườn, a phụ a cha mình không giữ thể diện diện đi làm ầm ĩ như vậy, để cho bọn họ cơ hồ không có mặt mũi làm tiếp trong vườn.
Từ Đại Trụ sờ soạng mặt nói: "Ta đi vườn một chuyến, cùng tiểu Thần ca và Biểu thiếu gia nói tiếng xin lỗi, ngoài ra. . . . . . để nói sau đi."
Từ phu lang bất đắc dĩ gật gù, như thế nào đi nữa cũng oán hận a phụ a cha bất công, như dù sao đó cũng là a phụ a cha thân sinh Đại Trụ ca: "Ngươi đi đi, cũng cần nói một tiếng, ta ở nhà chăm hài tử."
Hắn mấy ngày nay cũng bận rộn vô cùng, không dám trì hoãn việc trong vườn, trở về lại phải chăm hài tử, còn phải bớt thì giờ đi nhà lão bên kia nấu nước làm cơm cho hai lão, dọn dẹp gian nhà, cứ như vậy cũng không được tốt, nhưng lại không thể không làm, nhưng vẫn không quản không hỏi e sợ hắn cùng Đại Trụ cũng không tiếp tục chờ được nữa.
"Ừ, hắn khóc thì kệ hắn khóc, hài tử hơi lớn như thế cũng biết loại thủ đoạn đùa bỡn này để chiếm mục đích, cũng tại a cha nuông chiều quá." Chăn đứa bé này khiến hai phu phu tâm lực tiều tụy, nhưng bọn họ không phải Từ a ma, hài tử vừa khóc náo nên cái yêu cầu gì cũng thỏa mãn hắn, khóc đến dữ tợn liền nói phải đưa hắn trở về.
Đứa nhỏ này tuy nhỏ nhưng lại hiểu được tình thế, biết trong nhà không ai chiếu cố hắn, cơm cũng không ăn nổi chỉ có thể đói bụng, chỉ đành uốn lượn khóc thút thít, người khác nếu không rõ ràng tính tình hai phu phu là cái gì, còn tưởng rằng bọn họ bắt nạt một đứa bé đây.
Người khác không vào được, Từ Đại Trụ lại bị thuận lợi vào vườn, hắn tìm được Cố Đông trước, tuy nói lắp ba lắp bắp biểu đạt không rõ, Cố Đông lại nghe rõ ràng, vỗ bả vai hắn cười nói: "Ngươi không ngại thiếu gia cùng Biểu thiếu gia đối xử a phụ a cha ngươi như thế là được rồi, ngoài ra không cần quan tâm, chờ dưỡng thương cho tốt rồi vườn này còn chờ ngươi chăm sóc đây, phu lang ngươi hỗ trợ trong sân cũng không ít, bằng không chốc lát nữa ta đi đâu tìm người thay phu phu các ngươi a. Ngươi yên tâm, thiếu gia không phải người giận chó đánh mèo, sẽ không trách tội của ngươi, có điều, Biểu thiếu gia thì khó nói."
Từ Đại Trụ quay đầu nói: "Phải, đổi lại ta cũng sẽ như vậy, đem ta đánh một trận mắng một trận cũng là phải." Từ Đại Trụ là thật sự nghĩ như vậy, nếu như mình có một tiểu ca đệ đệ như vậy, thấy người bên ngoài chà đạp như vậy, sớm đổi phiên nhấc gậy lên đánh tới cửa, danh tiếng tiểu ca là quan trọng nhất, hủy danh tiếng người ta không khác nào thù giết cha.
Thấy Từ Đại Trụ kiên trì, Cố Đông liền mang theo hắn đi tìm Cố Thần, Lạc Tấn Nguyên vừa vặn ở đây, quả nhiên như Cố Đông từng nói, cố Thần không nói gì, chỉ là ánh mắt vị Biểu thiếu gia kia lạnh buốt liền khiến da đầu Từ Đại Trụ từng trận tê dại, đồng thời trong lòng không khỏi vui mừng, xem ra Biểu thiếu gia đối với tiểu Thần ca thật sự rất tốt, mới có thể ở lúc người khác tới cửa bắt nạt như thế che chở tiểu Thần ca .
Trong mắt hắn, Cố Thần thật ra là tiểu ca tâm địa thiện lương, thấy hắn đối với phu phu mình trợ giúp rất nhiều.
Cố Thần cũng không biết hắn ở trong lòng đem mình trở thành một đại thiện nhân (người rất lương thiện), nếu như biết chỉ sợ cười đến lủng bụng. Thấy dáng dấp Từ Đại Trụ áy náy, mở miệng nói: "Ngươi trở lại dưỡng thương đi, việc nhà xử lý tốt thì lại tới đây tiếp tục làm việc, có điều Từ phu lang ngày nào cũng tới đây hỗ trợ dọn dẹp sân một hồi, nơi này thực sự không thiếu người."
Nếu như không phải vừa tới thôn Bình Dương liền gặp gỡ Từ Đại Trụ nhiệt tình bắt chuyện bọn họ, duyên hợp mắt, Cố Thần có thể sẽ không thoái nhượng một bước, hai phu phu này không làm việc gì sai cũng chịu khó, mọi phương diện đều hợp ý, duy nhất không tốt chính là có đôi cha phụ cực phẩm kia, có điều có ngày hôm nay Lạc Tấn Nguyên lộ chiêu thức ấy, hai lão già này e sợ không dám mượn chuyện tốt gì từ Từ Đại Trụ nữa.
"Tốt, cảm tạ tiểu Thần ca ."Từ Đại Trụ phi thường cảm kích, phần thu nhập này đối với bọn họ mà nói xác thực phi thường quan trọng, sau này nhất định phải ra sức làm việc gấp bội mới có thể trả lại phần trợ giúp của tiểu Thần ca đối với phu phu bọn họ.
Cố Đông dẫn người đi ra ngoài, Cố Thần quay đầu lại liền nhìn thấy vẻ mặt Lạc Tấn Nguyên không đồng ý, đương nhiên muốn từ khuôn mặt đơ của hắn tìm ra là vẻ mặt gì, vẫn có độ khó nhất định, nhưng ở chung nhiều ... ngày thế này, đặc biệt là có một phen thâm nhập giao lưu tối hôm qua này, Cố Thần phát hiện mình đối với tâm tình biến hóa của hắn hiểu rõ nhiều hơn mấy phần.
Người này không phải là tâm tình không có biến hóa, chỉ là không quen biểu hiện ở trên mặt, liên hệ hoàn cảnh hắn sinh trưởng, không khó tưởng tượng lí do tại sao.
Cố Thần cười cợt, không thích giải thích nhiều với hắn, đối với Lạc Tấn Nguyên nói: "Những người không quá quan trọng này căn bản không ảnh hưởng tới ta, tùy cơ xem cuộc vui thôi, coi như bọn họ ỷ vào tuổi cao lại quỳ lại cầu, ta không

1 2 3 ... 7 »