Chương 29: Bí mật

Tùy Chỉnh

Sắc trời còn tối, từng tầng mây đẫm màu mực bao trùm lên cung điện nguy nga, có gió thổi từ phía đông tới, ngọn đèn trước tháp "tách" một tiếng, tóe ra bụi lửa, ánh lửa gai mắt bập bùng, làm cho vết máu trên giường vô cùng rõ ràng và chói mắt.
Ánh mắt của Phó Tránh như lửa, lại yên tĩnh như gió mát đêm khuya: "Bệ hạ, làm sao lại bị thương?"
"Không cần ngươi quan tâm!" Cái "bánh bao" trong góc động đậy, hận không thể dán chặt vào tường.
"..." Phó Tránh không đôi co cùng nàng nữa, quỳ gối lên giường, trực tiếp kéo chăn của Sầm Duệ ra.
Sáng nay lúc Sầm Duệ dậy đã bị vây trong cảm giác cáu kỉnh, tinh thần sa sút , toàn thân lạnh như ngâm trong nước đá, bụng ẩn ẩn đau. Lúc đụng tới mảng ẩm ướt lạnh lẽo ở trung khố thì trời như sụp xuống. Mặc dù từ nhỏ nàng đã được nuôi thả như nam nhi, nhưng ở lâu với Long Tố Tố, tỉnh tỉnh mê mê cũng hiểu về phương diện này của một cô nương gia.
Chăn trên người bị kéo đi, Sầm Duệ như bị ngũ lôi oanh tạc, dùng sức cuộn chặt lấy, ra sức phản kháng.
Nhìn Phó Tránh quyết tâm muốn kéo chăn của nàng ra, do dự, mắt thấy không cố thủ được, Sầm Duệ bị ép nóng vội, thấy tay Phó Tránh vươn tới, không nói hai lời nhắm thẳng cắn mạnh xuống.
Ngụm cắn này rất mạnh, Phó Tránh tê tay, gân xanh ở thái dương nhảy dựng, cũng phát hỏa. Mạnh mẽ kiềm chặt hai tay Sầm Duệ, vung tay xốc góc chăn lên, lôi nàng ra ngoài.
Ánh nến sáng ngời, trung khố trắng như tuyết lại chảy ra mảnh đỏ tươi. Lại thấy vẻ mặt Sầm Duệ xấu hổ và giận dữ muốn chết, Phó Tránh sửng sốt.
Sầm Duệ đợi cơ hội này, khoan tâm đục cốt trừng mắt nhìn Phó Tránh, rồi lập tức lại chui vào chăn, một lần nữa cuộn chặt mình như quả cầu nhỏ. Đưa lưng về phía Phó Tránh, buồn rầu không lên tiếng.
Đủ loại hoài nghi lúc trước nổ tung tại khắc này, Phó Tránh thản nhiên nói: "Bệ hạ muốn trốn cả đời sao?"
Kinh hãi, ngượng ngùng, nghĩ mà sợ, ảo não, mọi tư vị hoá thành một câu: "Ngươi sẽ tố giác ta sao?"
Phó Tránh rất lâu sau không trả lời, Sầm Duệ gấp gáp đến mức hoảng hốt, nhịn không được quay đầu nhìn lại, vừa lúc gặp phải ánh mắt có chút đăm chiêu của Phó Tránh.
Phó Tránh nhìn Sầm Duệ lo lắng cùng sợ hãi, thở dài nói: "Thần đã nghĩ, qua thời gian dài như vậy, bệ hạ vẫn vô pháp vô thiên như trước thì thần nên làm cái gì bây giờ đây?" Việc hôm nay trùng hợp bị hắn bắt gặp, nếu là người khác, không biết sẽ thành đại hoạ ngập trời như thế nào.
Sầm Duệ khụt khịt cái mũi, mang theo ba phần ủy khuất biện bạch thay mình: "Ta không phải cố ý giấu giếm!" Rụt cổ nhỏ giọng than thở: "Ta không ngờ lão gia tử sẽ truyền ngôi vị hoàng đế cho kẻ vô tích sự như ta."
"Nhưng giờ bệ hạ đã là hoàng đế!" Ánh mắt sắc bén của Phó Tránh khóa trên mặt nàng.
Sầm Duệ há miệng, bị ngữ khí nghiêm khắc của hắn làm cho nói không nên lời.
Con ngươi của Phó Tránh tối tăm như lông quạ đen, đầu ngón tay xẹt qua yết hầu bóng loáng của Sầm Duệ, lập tức rụt lại. Hơi thở lạnh lẽo và bình tĩnh lướt qua mặt Sầm Duệ: "Thần cho bệ hạ một con đường, bệ hạ cũng chỉ có một con đường này, tiếp tục ngụy trang."
Sầm Duệ vạn lần không nghĩ tới Phó Tránh sẽ nói ra những lời này, đôi môi mở ra lại đóng lại, suy nghĩ hỗn loạn, nói: "Ngươi sẽ giấu cho ta sao?"
"Sẽ." Phó Tránh không có một chút do dự.
"Ta không tin." Sầm Duệ trả lời còn nhanh hơn hắn đáp.
"Đến mức này rồi bệ hạ vẫn không hiểu được một chuyện sao? Từ lúc tiên đế phó thác ngài cho thần, thì bệ hạ và thần đã đứng trên cùng một chiếc thuyền. Nếu thuyền lật, kẻ rơi xuống nước không chỉ có bệ hạ, mà còn có thần." Phó Tránh thong thả trần thuật: "Ta là Phụ chính của bệ hạ, người lừa gạt thiên hạ lấy thân nữ nhi làm hoàng đế, người trong thiên hạ sẽ cho rằng Phụ chính như ta không liên quan sao?"
Hắn ngừng một lát: "Bây giờ ngoại từ tin ta, bệ hạ không còn đường khác để đi."
Sầm Duệ chú ý tới trong lời nói của hắn đã thay đổi xưng hô, cưỡng chế chính mình tỉnh táo ngẫm lại, hắn nói quả thật không sai. Lấy lập trường của Phó Tránh mà nói, nếu việc này truyền ra ngoài, đối với hắn chỉ hại không lợi. Nàng bị kéo khỏi đế vị, Yến Vương kế vị, nhất định sẽ không cho Phó Tránh địa vị và quyền thế như bây giờ. Nhưng...
Nhưng biểu hiện của Phó Tránh quá bình tĩnh, bình tĩnh giống như vào thời khắc nhận ra nàng là nữ tử, một chút ngạc nhiên cũng không có. Trong lòng nàng thấy hiu quạnh.
Trong khi Sầm Duệ ôm đầu rối rắm mâu thuẫn, Phó Tránh đã lui người đứng lên, khụ một tiếng: "Trước tiên bệ hạ rửa sạch sẽ đi đã."
Lúc này ngay cả cổ của Sầm Duệ cũng trở nên đỏ lừ, dịch mông vào bên trong giường, lắp bắp nói: "Ta, ta..."
Phó Tránh nhìn nàng dùng mọi cách để không phải xuống dưới, tự mình đi tới tủ quần áo lấy một bộ xiêm y, vén màn lên rồi đưa vào.
Sầm Duệ lại dịch dịch người, đưa tay ra lấy, nhìn thấy đầy đủ các loại y phục đặt bên trên, bỗng thấy người mình sắp hỏng mất rồi...
┉┉ ∞ ∞┉┉┉┉ ∞ ∞┉┉┉
Phó Tránh khép lại cửa tẩm điện, Lai Hỉ công công vội vã đi lên trước: "Phụ chính đại nhân, bệ hạ thế nào rồi? Vừa nãy có người trên triều tới giục đấy."
Quay đầu nhìn thoáng qua, Phó Tránh nói: "Bệ hạ không khoẻ, ngươi sai người đi báo cho bách quan biết hôm nay hưu triều." Suy nghĩ một lát, lại phân phó câu: "Bệ hạ mới ngủ, đừng cho ai vào quấy nhiễu."
Lai Hỉ gật đầu, lẩm bẩm: "Lại không khoẻ? Có cần mời Trương Thái y đến xem không ạ?"
Phó Tránh khựng bước chân: "Ta đi là được rồi."
"Hả?" Lai Hỉ chưa phản ứng kịp, đã thấy triều phục màu tím của Phó Tránh biến mất ở góc hành lang.
Khoảng thời gian trước xảy ra ôn dịch, trong cung lại không có nhiều chủ tử cần hầu hạ, nên rất nhiều người trong Thái y viện bị điều tới Kinh Y thự phối dược xem bệnh, ngay cả Phó viện phán như Trương Dịch cũng không ngoại lệ. Giờ đã được nhàn hạ, nhóm lão Thái y lợi dụng thời cơ xin phép về nhà nghỉ ngơi lấy sức, để lại đám người mới ở lại trong viện.
Trương Dịch không tham gia vào đống bát quái của đám người trẻ tuổi, cười cười lắc đầu, lặng lẽ chỉnh đòn cân, đặt từng lát thuốc mỏng lên.
Bỗng nhiên một tiểu y quan vội vàng đi vào, vô cùng kinh sợ nói: "Đại nhân, bên ngoài có vị đại nhân tìm người."
Trương Dịch liếc nhìn khuôn mặt ướt mồ hôi của hắn: "Nói các ngươi bao nhiêu lần rồi, làm y tuyệt đối không được bối rối, chân tay luống cuống khi gặp chuyện."
Tiểu y quan tủi thân: "Tiểu nhân mới tới được vài ngày, nhưng lần đầu mới thấy có vị đại nhân mặc áo tím, có thể không khẩn trương sao?"
"Còn dám tranh luận!"
"Không dám!" Tiểu y quan rơi lệ.
Phó Tránh đứng trên hành lang, gió thổi kéo theo mùi tanh của bùn đất, nhìn vệt hồng phía chân trời từ từ lan rộng...

Trương Dịch đến gần, thấy sắc mặt người trên hành lang còn tối hơn sắc trời mấy phần, tự dưng sinh dự cảm không tốt: "Phụ chính đại nhân." Hắn vái chào: "Bệ hạ có gì không ổn sao ạ?"
Phó Tránh nhìn nhóm tiểu lang trung đang ngồi trong nhà, nói: "Vừa đi vừa nói."
Đi đến chỗ không người, Phó Tránh cân nhắc từ ngữ, ép giọng tới cực thấp: "Nữ tử mới có quỳ thủy thì cần chú ý điều gì?"
Thình lình bị hỏi như vậy, Trương Dịch ngây người. Tâm tư hắn nhanh nhẹn, giây lát nghĩ tới một người, không khỏi hoảng sợ, lại sợ tự hoảng làm loạn trận tuyến, thử nói: "Cái này còn tuỳ thuộc vào thể chất, Phụ chính có biết tình trạng của cô nương kia thế nào không?"
Phó Tránh mân môi, nhìn vị Thái y trẻ tuổi này, hắn và Sầm Duệ cùng tới từ quận Thanh Thủy, sau này kiểm chứng, cũng là do Sầm Duệ tiến cử vào Thái y viện. Nói hắn không biết thân phận thật của Sầm Duệ, Phó Tránh vạn lần không tin.
Nếu nói Sầm Duệ là đồ ngốc, nàng lại có thể lo sợ thân phận của mình bị phát hiện, đầu tiên sắp xếp nhân mạch, chuẩn bị sẵn sàng. Nói nàng không ngốc, cái này hơi vô lý, tức là chuyện khiến người ta vạn kiếp bất phục cũng dám lừa dối.
"Trương đại nhân," Phó Tránh bình bình nói: "Ta nghe nói ông cha ngươi là Thái y tiền triều, nhưng không biết ngươi có quan hệ gì với viện phán Thái y viện Trương Trọng Chi hay không?"
Trương Trọng Chi là một nhân vật vô cùng nổi danh trong giới, qua tay vô số bệnh án, không có bệnh nào hắn không tìm cách trị được. Ban đầu, Trương Trọng Chi làm nghề y ở dân gian, danh tiếng lớn, có rất nhiều tiền bối hậu bối đến khiêu chiến hắn, kết quả đều thua tâm phục khẩu phục. Sau khi đánh bại vô số địch thủ trong thiên hạ, Trương lang trung muốn "Độc Cô Cầu Bại", chạy tới trung tâm quyền lực, nơi hội tụ mọi tinh hoa để chứng minh giá trị của mình.
Chuyến đi này được mấy năm đã xảy ra chuyện, Trương Trọng Chi lúc ấy đã được thăng làm viện phán bị cuốn vào trận chiến cung đình, thiếu chút nữa mất mạng. Hoàng đế cau mày ưu tư nói: "Ta còn không dám nhúng tay vào mấy trận tranh đấu gay gắt của đám lão bà hậu cung, thế mà ngươi tội gì chứ? Nhìn ngươi là kẻ có tài, nay thả ngươi xuất cung, đi nhanh đi."
Thứ Trương Trọng Chi bị cuốn vào, là tiết mục "Ly miêu hoán Thái tử*".
*Ly miêu hoán Thái tử: Dùng "yêu nghiệt" đánh tráo long thai. Chi tiết tại đây.
Phó Tránh nhướn môi cười, lại ẩn chứa lạnh lùng: "Trương Thái y đừng giẫm lên vết xe đổ."
Trương Dịch nghe ra ám chỉ của Phó Tránh, rõ ràng là nói hắn hùa cùng Sầm Duệ vàng thau lẫn lộn, biến thân nữ nhi thành nam nhi. Tự biết đối phương đã biết được thân phận của Sầm Duệ, cũng không gạt được nữa...
Thở dài một tiếng, nói: "Nữ tử đến tháng cần chú ý rất nhiều. Nếu Phụ chính không vội, xin chờ hạ quan viết ra cho rõ ràng, từ ăn uống tới sinh hoạt đều phải cẩn thận." Thấy Phó Tránh không nói một lời, lại tiến thêm một bước nói: "Hoặc là hạ quan tự mình tới nhìn một cái sẽ tốt hơn."
Phó Tránh nhớ tới khuôn mặt nhỏ nhắn xấu hổ và giận dữ, nói: "Cái này không cần."
Đi thẳng vào Noãn các, Phó Tránh rút tờ giấy từ trong tay áo ra, nhíu mày đọc từng chữ, nghiền ngẫm gần nửa ngày.
Khi mưa rả rích rơi trong đình viện, Phó Tránh mới trở về tẩm điện của Sầm Duệ.
Lai Hỉ tựa vào cạnh cửa ngủ gà ngủ gật, nghe được tiếng bước chân lập tức mở hai mắt, xoa xoa: "Phụ chính đại nhân?"
Phó Tránh khẽ ừ một tiếng, nói: "Bệ hạ dùng bữa tối chưa?"
"Vẫn ngủ suốt, còn chưa ăn ạ." Lai Hỉ oán thầm, không phải ngài bảo không cho vào sao.
"Thời tiết lạnh, bảo ngự thiện phòng nấu chút đậu đỏ cam tảo ấm người đưa tới, cho nhiều đường đỏ một chút." Phó Tránh phân phó, dừng một lát, lại nói: "Hai chén."
"..."
Ban đầu Sầm Duệ cứ nghĩ mãi những lời Phó Tránh nói, lăn qua lăn lại trên giường một hồi. Sau bụng dưới cứ đau thắt từng trận, đành ôm cái gối, dần dần cũng đi vào giấc ngủ.
Lúc Phó Tránh đi vào chính là thấy Sầm Duệ cuộn tròn mình như một đứa trẻ, hai tay ôm chặt bụng, chau mày, mặt trắng bệch.
Nhớ Trương Dịch nói lúc này nữ tử cung hàn, sợ nhất là lạnh. Hắn tách hai tay Sầm Duệ ra, nhẹ nhàng đặt lên bụng nàng. Quả thực lạnh như băng, không có một chút ấm áp nào.
Sầm Duệ đang ngủ, cảm thấy hơi ấm, không tự giác cọ cọ lên.
Phó Tránh lặng lẽ rút tay ra một nửa, nhưng lại dừng lại đặt xuống.
Lai Hỉ bưng canh ngọt đến cửa, vừa nhấc mắt đã thấy Phụ chính cúi đầu vẻ mặt ôn hòa nhìn bệ hạ, bàn tay còn không quy củ sờ tới sờ lui, nhất thời hồn phi phách tán.
Đấu tranh một lúc lâu, đạp mạnh chân một cái, kéo hai hàng nước mắt quay đầu chạy tới trước bài vị tiên đế sám hối.
"Hu hu hu, tiểu nhân thẹn với ngài a, không thể cứu được bệ hạ từ tay Phụ chính đại nhân."
"Hu hu hu, tiểu nhân nguyện dùng sự trong sạch của mình xin đổi lấy sự trong sạch của bệ hạ a!"
┉┉ ∞ ∞┉┉┉┉ ∞ ∞┉┉┉
Sầm Duệ có thể lên triều, đã là chuyện của hai ngày sau.
Hôm nay, Trung Thừa tân nhậm Ngụy Trường Yên cũng đi nhậm chức.
Vừa nhậm chức, chuyện làm đầu tiên là lấy lý do công vụ xông vào Ngự Thư phòng, ngồi phịch xuống ghế, bộ dáng vô cùng ai oán: "Bệ hạ, ngài cần phải phụ trách với vi thần a."
Sầm Duệ đang được Phó Tránh đút nước đường bị sặc.
┉┉ ∞ ∞┉┉┉┉ ∞ ∞┉┉┉
Phân cách tuyến: Lai Hỉ: "Hu hu hu, tiểu nhân nguyện dùng sự trong sạch của mình xin đổi lấy sự trong sạch của bệ hạ a!"
Tiểu Sầm Tử: "Ngươi nghĩ hay thật!"
Tiểu Sầm Tử "[╯‵□′]╯︵┻━┻, vì sao Phó Tránh uống nước đường cũng kéo ta phải cùng uống chứ!"
Phó Tránh: "Bệ hạ, ngài nói ngược rồi, là ngài uống nước đường rồi kéo ta cùng uống."
"... Ngươi cũng đến tháng?"
"..."
Tiểu Sầm Tử à, Phó đại nhân cũng chỉ vì thích đồ ngọt thôi mà!