Chương 11: Đối ẩm

Tùy Chỉnh

Mặc dù Phó Tránh không chứng kiến trận đao quang kiếm ảnh của hai huynh muội Sầm Duệ, nhưng nhìn không khí cũng đoán được tám chín phần, chút không vui và trách cứ lúc trước phai nhạt hơn. Rượu này không thể uống nữa, hắn phân phó cung nhân: "Sáng nay bệ hạ ăn ít, mang chén canh giải rượu đến đây."
Lại dứt khoát đoạt chén trong tay Sầm Duệ, hạ giọng khuyên nhủ: "Bệ hạ đừng uống nữa."
Sầm Duệ có ba phần men say nhưng lại rất nghe lời, không ầm ĩ không nháo loạn, ngồi nghiêm chỉnh, thẳng lưng như tượng gỗ.
Kim Lăng vương Sầm Ung ở dưới nhìn một màn này, bỗng dưng thấy thú vị. Bên ngoài lưu truyền trăm kiểu, nói là đương kim Thánh Thượng có khoảng cách với Phụ chính, bất mãn khi Phụ chính một tay che trời. Lần này tận mắt thấy, Phó Phụ chính này và lục đệ của hắn ở chung rất hòa hợp, lời đồn rốt cuộc vẫn là lời đồn.
Chủ yến đã say, yến tiệc kết thúc cũng không còn xa. Sầm Ung đang muốn để cho muội muội đi lên kính hai chén rượu nữa là có thể dẹp đường hồi phủ, tắm rửa đi ngủ. Thế nào mà quay đầu lại thấy Sầm Huyên si ngốc nhìn phía trước, ngây ngẩn cả người.
Sầm Huyên và Sầm Duệ sinh cùng năm, kém tháng không nhiều, là kim chi ngọc diệp từ bé. Mắt thấy vị công chúa điện hạ này năm nay sẽ cập kê, thế gia quý tộc khắp nơi đã lục tục tới Kim Lăng vương phủ làm thân, nhưng vị cô nương này mắt cao tâm cao, nhìn ai cũng thành phàm phu tục tử. Sầm Ung vừa làm cha vừa làm nương cả ngày lo lắng hãi hùng, không biết muội muội có thích kiểu siêu phàm thoát tục như hòa thượng hay đạo sĩ không.
Nhưng vạn lần, Sầm Ung cũng không không ngờ nàng xem trọng Phó Tránh! Vị trí kia của Phó Tránh, nhìn thì phong cảnh vô hạn, nhưng lại như đi trên mũi đao, người muốn giết hắn tuyệt đối không ít hơn người muốn nịnh bợ hắn. Sầm Ung chỉ mong muội muội gả cho một vương tôn công tử bình an cả đời, chứ không mong nàng đi vào cái đầm lầy kia.
Sầm Huyên không biết trong bụng Kim Lăng vương khổ tâm loạn cào cào, đôi mắt lả lướt tràn đầy tình ý nhìn nam tử đang nhíu mi khi nói nhỏ với Sầm Duệ...
Ánh mắt nóng bỏng trần trụi như vậy không thể vờ như không biết được, Sầm Duệ nghiêm nghị ngồi ngay ngắn híp mắt, lặng lẽ nghiêng người sang phía Phó Tránh, nhỏ giọng như ăn trộm nói: "Muội muội của trẫm coi trọng ái khanh."
Lời nói hưu nói vượn như vậy mà cũng xuất khẩu được, Phó Tránh liếc Sầm Duệ say ngất ngây, lúc này tuyên bố tiệc đón gió đã xong.
Sầm Ung lập tức đứng dậy, lại là một phen tạ ơn, rồi vội vã kéo Sầm Huyên công chúa đang lưu luyến ra ngoài, sợ Phó Tránh nhìn nàng nhiều hơn hai lần.
Xe ngựa của Kim Lăng vương phủ đi ra từ cửa Chu Tước, Sầm Ung thở phào nhẹ nhõm một hơi, hoàng cung bây giờ vẫn giống hệt năm đó, khiến người ta không thở nổi. Hắn bắt đầu có điểm đồng tình với lục đệ chỉ gặp mấy lần kia, còn nhỏ thế mà đã bị nhốt cả đời ở nơi không thấy ánh mặt trời.
"Ca ca, ca ca!" Hai gò má của Sầm Huyên ửng hồng: "Ca cảm thấy Phó Tránh làm người thế nào?"
Ta thấy không được tốt lắm đâu! Gương mặt nho sinh trắng nõn của Sầm Ung đen xì, sắp há miệng nói xấu Phó Tránh, chặt đứt ý niệm trong đầu của nàng thì chợt hí một tiếng, xe ngựa dừng lại đột ngột.
Sau một trận huyên náo, gã sai vặt đánh xe bên ngoài bẩm báo: "Vương gia, là xe ngựa của Nhị công tử Từ gia không cẩn thận va chạm, Từ Nhị công tử muốn tới bồi tội."
Hai chữ Từ gia vừa vào tai, Kim Lăng vương đã đỏ hốc mắt, hắn thật sự thật sự chỉ muốn làm một Vương gia nhàn rỗi, ăn rồi chờ chết a!
┉┉ ∞ ∞┉┉┉┉ ∞ ∞┉┉┉
Trong cung, Lai Hỉ cố hết sức giúp đỡ Sầm Duệ say bất tỉnh nhân sự xuống ngự liễn, kéo lê cả một đoạn đường, cuối cùng cũng về tới Dưỡng Tâm Điện. Bước vào Dưỡng Tâm Điện, hai mắt khép chặt của Sầm Duệ lập tức mở thao láo, cước bộ vững vàng như bay, xoay thắt lưng ngồi xuống ghế: "Cuối cùng cũng đi rồi, mang trà lên!"
Lai Hỉ nhìn Sầm Duệ thần thanh mắt sáng, trợn mắt há hốc mồm: "Bệ, bệ hạ ngài không say sao?"
Sầm Duệ bóc hạch đào vui quên trời đất: "Buồn cười! Tửu lượng của chủ tử nhà ngươi vô địch thiên hạ, hai chén đã say thì lúc trước ở Trường Nhạc phường không phải bị con trâu Ngụy Trường Yên kia cười chết sao?"
Lai Hỉ ngốc run người, ánh mắt chớp rồi lại chớp, Sầm Duệ vẫn như cũ tự nói: "Ngươi không biết nha đầu Sầm Huyên kia đáng ghét thế nào đâu. Sớm đuổi đi, sớm bớt việc."
"Thật không, bệ hạ?"
"Còn không phải sao?!" Sầm Duệ lòng đầy căm phẫn: "Ngươi không thấy ánh mắt hôm nay nha đầu kia nhìn Phó Tránh sao, hận không thể ăn tươi nuốt sống! Kỳ thật nhá..." Chẹp miệng: "Trẫm cũng không phải người không nói đạo lý, nếu Phó Tránh là thần tử bình thường thì được đấy..."
Chẳng lẽ ngài định gả công chúa cho Phó đại nhân sao? Lai Hỉ đã chớp mắt tới mức sắp rút gân rồi, nhưng Sầm Duệ không phát hiện ra, cho quả hạch đào vào miệng rồi lại nói tiếp: "Ta sẽ gả Sầm Huyên cho hắn. Nhưng đằng này lại khác, nha đầu kia là chúa vòi vĩnh, lúc trước lão già thưởng ta cái gì, nàng cũng muốn được thưởng cái đó. Bây giờ á, ta chính là muốn thiến Phó Tránh, không bao giờ cho nàng ta như nguyện đấy, thì làm gì được ta nào. Ai, trà đâu?"
Sầm Duệ bất mãn ngẩng đầu, thấy Phó Tránh bưng canh giải rượu nóng hôi hổi đứng yên cách vài bước, màu mắt tăm tối...
"..." Sầm Duệ bi thương muốn chết, run giọng: "Ái khanh, có thể giả vờ như trẫm chưa từng nói cái gì không?"
Cái này, tất nhiên là không thể.
Dẫn theo Sầm Duệ vào Ngự Thư phòng, Phó Tránh không lập tức giáo huấn nàng, mà lật một quyển sách, ngồi xuống ghế đọc, để mặc nàng.
Có tật giật mình, Sầm Duệ lui sang một bên, không dám vọng động, không dám nói loạn, cứ đứng như vậy nhìn Phó Tránh. Dù sao lời ban nãy nàng nói chắc chắn không dễ nghe, Phó Tránh tức giận là đúng.
Một nén nhang trôi qua, hai nén nhang trôi qua, đứng không biết bao lâu, chân vừa mỏi vừa nhức, nhưng Phó Tránh vẫn không có ý quan tâm tới nàng. Tính nàng nóng nảy, Phó Tránh phạt nàng, mắng nàng, đánh nàng đều được, nhưng không chịu nổi bị thờ ơ.
Lại nhịn thêm một nén nhang, Sầm Duệ không chịu nổi tới nhận sai xin khoan dung: "Trẫm vừa mới nói lỡ lời, Phó khanh đừng để trong lòng nhé."
Chân chó? Phó Tránh nhớ tới bộ dáng say rượu của nàng trên yến tiệc, hành động thật sự không tệ! Lật một trang sách, thản nhiên nói: "Bệ hạ là thiên tử, làm sao sai được với vi thần? Lại nói..." Hắn nói nhẹ như lông: "Vi thần không bắt bệ hạ đứng."
"..." Sầm Duệ vừa hận lại hối, kéo mạnh ghế dựa qua, ngồi phịch xuống.
Tiếng kéo lê chói tai, Phó Tránh nhíu mi, Sầm Duệ lập tức ngồi nghiêm quy củ theo bản năng.
Hai người ngồi yên lặng không nói gì, Phó Tránh cầm quyển sách đã đọc hơn nửa trong tay, khép lại, nói: "Chú giải viết không tệ."

Sầm Duệ nhìn sang, cái này là sách Đạo Đế vương nàng đọc nhiều ngày nay, Phó Tránh lại nói: "Nhưng đạo lý lại không thấy nhập tâm. Để bệ hạ đọc sách này không phải để bệ hạ làm tốt qua loa bên ngoài cho thần xem."
"Văn vẻ khó coi, ngươi lại mắng." Sầm Duệ lẩm bẩm phản bác.
Phó Tránh lại hỏi: "Câu vừa rồi của bệ hạ, vi thần muốn xin thỉnh giáo. Nếu vi thần là thần tử bình thường, những lời này có ý tứ gì?"
Mắt Sầm Duệ vụt sáng, Phó Tránh không bỏ qua biểu tình rất nhỏ này của nàng, một ít nghi vấn trong lòng dần có đáp án.
"Phó khanh là hiền thần, trong sách nói, hiền thần không lập bang kết phái, kết bè kết cánh." Sầm Duệ không có cách nào khác, chỉ phải nói: "Sầm Huyên là muội muội của phiên vương, Phó khanh thân là Phụ chính, nếu cưới nàng rồi kết hợp với thế lực của phiên vương thì tất..."
"Thì tất khiến quân vương nghi kỵ, rước lấy họa sát thân." Phó Tránh thay Sầm Duệ nói tiếp: "Xem ra sách bệ hạ đọc cũng có ích, thần thấy vui mừng."
Hai mắt Sầm Duệ đảo qua đảo lại, trong sách nói một chuyện, sự thật lại là chuyện khác. Chuyện kết bè kết cánh, tạo thành tiểu đảng phái còn thiếu sao? Nàng làm hoàng đế nhưng ai cũng thịt được sao? Giết một phát, ngày mai vào triều nàng cùng Lai Hỉ sẽ bị nước mắt cuốn trôi.
Trên yến tiệc Sầm Duệ cơ bản chưa ăn được mấy, thấy Phó Tránh có xu thế muốn thuyết giáo, đánh trống lảng ngay: "Phó khanh có muốn cùng trẫm dùng chút trà bánh không?" Phó Tránh không cần đồng ý, nàng đã nhanh nhảu cao giọng gọi.
Đầu bếp của Ngự thiện phòng hiểu nhất thanh nhị sở sở thích của tiểu hoàng đế, Lai Hỉ vừa tới đã đưa thẳng cái khay vào tay hắn. Lai Hỉ nhìn một chút, nói: "Hôm nay Phụ chính đại nhân cùng bệ hạ uống trà, đại nhân chuẩn bị thêm đồ ăn Phụ chính thích đi."
Ngự trù khó xử nói: "Phụ chính đại nhân sao? Vậy cần phải làm lại, tốn chút thời gian."
Lai Hỉ nghi hoặc: "Không có sẵn sao?" Chủ tử trong cung mặc dù không nhiều lắm, nhưng đồ ăn vặt Sầm Duệ thích hay điểm tâm lúc nào cũng có.
"Khẩu vị của Phó đại nhân... hơi độc đáo." Ngự trù trả lời thật sự cẩn thận.
Vào Ngự Thư phòng, Lai Hỉ dâng trà lên trước, nhớ lời ngự trù luôn dặn dò mãi, lưu ý tới đĩa điểm tâm trước mặt Phó Tránh, khi lui ra vụng trộm xem Phó Tránh, độc đáo? Độc đáo cỡ nào chứ?
Phó Tránh rót cho Sầm Duệ và hắn mỗi người một chén trà, sương khói lượn lờ như sương mù, không gian tỏa mùi thơm ngát.
Người Cung quốc giỏi về trà, nổi danh là "Thánh trà", trình tự uống phân ra làm mười sáu bước, mỗi một bước cần chú ý tao nhã, cẩn thận.
Sầm Duệ sinh ra ở hương dã, cơm còn ăn không đủ no, làm sao có thời giờ học môn đạo này. Cho nên lúc tới kinh thành, đám đệ tử thế gia cung kính với nàng mặt ngoài, mặt trong ngầm mắng nàng thô bỉ có khối người. Nàng không có trí tiến thủ, nhưng cũng cần mặt mũi, vì thế chạy tới chỗ lão cha kêu khóc. Hiếu Văn Đế lập tức gọi đám lão tử nhà đám đệ tử kia vào cung mắng cho một trận, nhưng cũng cảm thấy phải bồi dưỡng khí chất cao nhã cho tiểu nhi tử. Tiễn bước ba lão sư, tài nghệ pha trà, châm trà của Sầm Duệ mới được xếp vào hàng nhìn xuôi mắt.
Nhưng dù có bắt chước được, Sầm Duệ đánh tâm nhãn cho rằng mình vẫn là người thô bỉ, có lẽ một số phẩm chất đã sinh ra rồi không thể bù lại.
Phó Tránh thì sao, chính là kiểu người tiên khí thoát tục. Từ bộ dáng hắn vén tay áo rót trà, Sầm Duệ đã hoảng hốt thấy vô cùng phong nhã.
"Bệ hạ, mời dùng." Phó Tránh dâng trà bằng hai tay.
Sầm Duệ thụ sủng nhược kinh đón lấy, khi uống trà cũng không húp như trâu ngày xưa, mà chậm rãi nhấp một ngụm, thấy ngọt ngào hơn nhiều.
"Bệ hạ tâm không tĩnh, cho nên có một số việc muốn làm nhưng làm không tốt, không có nghĩa là bệ hạ không làm được." Giọng nói bình tĩnh của Phó Tránh xuyên qua hương trà bay tới: "Bối rối, khẩn trương, tức giận không phải cách giải quyết vấn đề, sự tình càng phức tạp, bệ hạ càng phải giữ tâm bình tĩnh."
Khó được dịp tâm bình khí hòa nói chuyện với Phó Tránh, tâm tình của Sầm Duệ cũng bị thanh âm cuốn hút của hắn làm dịu đi: "Ta biết."
Yên lặng đối ẩm, Sầm Duệ tìm một chủ đề thoải mái để hỏi: "Phó khanh cùng lão gia tử... à tiên đế, quen biết như thế nào?" Người được lão nhân chỉ đích danh Phụ chính sao lại là thông phán bát phẩm của Quận Thanh Thủy chứ?
Phó Tránh nói: "Trước khi nhậm chức ở quận Thanh Thủy, ta từng nhậm chức ở kinh thành."
"Hả? Nha môn nào?" Sầm Duệ tính toán thời gian: "Chắc khi đó Phó khanh mới đỗ công danh không lâu đi."
Trầm ngâm một hồi, hắn nói: "Vi thần, vốn dĩ đảm nhiệm chức vụ ở Ngự sử đài." Lập tức chuyển câu chuyện: "Ngày mai sau khi lâm triều, bệ hạ có muốn cùng vi thần tới một nơi không?"
"Hả?" Sầm Duệ ngơ ngác nhìn Phó Tránh: "Đi đâu?"
"Bí mật."
┉┉ ∞ ∞┉┉┉┉ ∞ ∞┉┉┉
Phó Tránh đi rồi, Sầm Duệ phái người đi Lại bộ lấy quan tạ của Phó Tránh, nhìn từ trước tới sau, cuối cùng rơi xuống một hàng chữ "Cảnh nguyên năm hai mươi, ngự bút khâm điểm đứng đầu bảng – Nhất giáp."
Phó Tránh là Trạng Nguyên lang của khoa cử kia sao?
Trạng Nguyên lang tiền đồ vô lượng, vì sao lại bị đuổi tới quận Thanh Thủy? Sầm Duệ trăm tư không thể lý giải, tiện tay nhón khối điểm tâm cho vào miệng, cắn một cái, con mắt lông mi cái mũi nhăn thành một đống. Mau chóng phun ra, uống nửa cốc trà mới đỡ hơn.
Hương vị này...
Lai Hỉ tiến vào hầu hạ, thấy Sầm Duệ nhăn mặt, vội hỏi: "Bệ hạ làm sao vậy?"
"Hôm nay đầu bếp của Ngự thiện phòng nhầm muối với đường hả?" Sầm Duệ chỉ vào cái bánh hỏi: "Ngọt, quá ngọt."
Lai Hỉ nhìn lên, nói: "Bệ hạ, đây là đồ Ngự thiện phòng cố ý chuẩn bị cho Phó đại nhân. Nói là hương vị Phó đại nhân thích."
Phó Tránh mà cũng ham mê đồ ngọt á?