Chương 199 + Chương 200

Tùy Chỉnh

Chương 199: Không Phải Còn Chưa Ký Tên Sao?
Editor: Nguyễn Nguyễn
Một dãy số xa lạ gọi đến điện thoại của Nhạc Tuyết Vi.
Nhạc Tuyết Vi có một thói quen là chỉ cần là số lạ sẽ không nghe. Cho nên, cho dù số này kiên trì gọi, cô đều coi như không thấy. Cuối cùng, chủ nhân số lạ như đoán được tâm tư của Nhạc Tuyết Vi, nên nhắn một tin nhắn tới.
“Không nhớ bạn bè quen ở nước A sao? Tôi là Sevin, cô nghe điện thoại đi.”
“……”
Nhìn thấy tin nhắn này, Nhạc Tuyết Vi từ trên ghế nhảy lên! Trời ạ, hóa ra là Sevin? Người bắt cóc cô, bị cô mang về nhà cứu…… Cuối cùng bởi vì Hàn Thừa Nghị đến mà nhảy cửa sổ chạy trốn?
Thật không nghĩ tới là sẽ nhận được điện thoại của Sevin? Chẳng lẽ Sevin ở thành phố T?
Nhạc Tuyết Vi cảm khái kích động, di động lại vang lên! Là sevin!
Nhạc Tuyết Vi ấn nút nghe, bình phục hô hấp, nhỏ giọng nói:
“Alo……Sevin?”
“Ha ha……” Lương Tư Văn sang sảng cười, Nhạc Tuyết Vi còn nhớ rõ Sevin, làm cho tâm tình của Sevin trở nên thật tốt. “Còn nhớ tôi? Chúng ta chỉ ở chung mấy ngày, tôi còn tưởng rằng, cô đã sớm quên tôi!”
“Hì hì, sao lại vậy được?” Nhạc Tuyết Vi vui tươi hớn hở cười, lắc đầu phủ nhận, Lương Tư Văn cũng nhìn không thấy. “Bây giờ anh ở đâu? Ở thành phố T à?”
“Ừm, tôi tới thành phố T có chút việc, tôi nhớ tới cô đã nói, cô là người thành phố T, liền nghĩ có lẽ có thể tìm được cô.”
“Sao anh lại có số tôi?” Nhạc Tuyết Vi nghi hoặc, sao Sevin tìm được cô?
“Ặc……” Lương Tư Văn xoa trán, thuận miệng nói, “Tôi có cách biết, cô là ân nhân cứu mạng của tôi, đương nhiên tôi phải tìm được cô rồi.”
“Ha ha!” Nhạc Tuyết Vi cũng không để ý, “Nếu anh tới thành phố T, tôi đây làm chủ nhà, mời anh ăn cơm. Anh ở đâu? Lúc nào rảnh thì tôi mời anh ăn cơm.”
Đây chỉ là một câu nói khách sáo, không nghĩ tới Lương Tư Văn liền tiếp lời nói: “Được, tối nay tôi rảnh.”
“A?” Nhạc Tuyết Vi không dự đoán được Sevin sẽ nói như vậy, lắp bắp kinh hãi, không chuẩn bị tốt, nhưng nếu cô nói muốn mời khách, đối phương lại đồng ý, cô không thể chối từ. “Được, tối nay nhé, tôi tìm anh ở đâu?”
“Không cần đâu, tôi đến trường học đón cô, nào có đạo lý để cô đi tìm tôi?”
“Được, vậy nhé.”
Nhạc Tuyết Vi cúp điện thoại, nhìn thời gian cũng không còn sớm, thu xếp tốt cho Kiều Vạn Đông, liền đứng dậy đi tới trường học.
Lương Tư Văn hẹn 6 giờ, Nhạc Tuyết Vi đúng giờ tới, nhưng cô nhìn xung quanh, lại không có thấy Lương Tư Văn đâu. Ở trong ấn tượng của cô, Lương Tư Văn là người luôn đeo mặt nạ, hình thể hoàn mỹ giống vận động viên.
“Ở đâu nhỉ? Đến muộn sao?”
Nhạc Tuyết Vi nhỏ giọng nói thầm, chuyển động thân mình, đột nhiên thấy đối diện cô là một soái ca!
Lương Tư Văn một thân âu phục, bộ dáng hào hoa phong nhã, khác xa so với hình dáng vận động viên trong tưởng tượng của Nhạc Tuyết Vi.
Nhạc Tuyết Vi chớp mắt, nhìn chằm chằm Lương Tư Văn thật lâu, nghĩ thầm, người này không phải ngày đó thiếu chút nữa đụng phải cô sao? Sao anh ta lại ở đây? Lại bị cô gặp được, đúng là oan gia ngõ hẹp.
Còn nữa, sao anh ta lại cười với cô như vậy?
“Hừ!”
Nhạc Tuyết Vi xoay mặt, tiếp tục tìm Sevin.
Nhưng sao Sevin còn chưa tới? Từ từ…… Nhạc Tuyết Vi đột nhiên đứng bất động. Sevin là mội soái ca, có một đôi mắt xanh biếc. Mà người này cũng là soái ca, cũng có một đôi mắt xanh biếc?
“A!”
Nhạc Tuyết Vi nhắm mắt, ảo não muốn tìm đậu hủ đập đầu! Đừng nói với cô người này là Sevin nha!
“…… Hì hì.” Nhạc Tuyết Vi chậm rãi xoay người, ảo não nhìn về phía Lương Tư Văn, hỏi dò, “Anh……Sevin?”
Lương Tư Văn đang chờ câu nói này, rất nhanh liền gật đầu: “Đương nhiên, cô có thể gọi tôi là Sevin. Tự giới thiệu một chút, tôi là Lương Tư Văn.”
“……” Nhạc Tuyết Vi khẽ nhếch môi, kinh ngạc nói không ra lời, Lương Tư Văn? Đây là tên thật của Sevin sao!
“Làm sao vậy?” Lương Tư Văn bị bộ dáng đáng yêu của cô làm ngứa ngáy, không tự giác nâng tay xoa đầu cô, tươi cười tràn đầy sủng nịch, “Sao ngây ngốc vậy? Tên của tôi rất kỳ quái sao?”
“Ặc, không phải!” Phục hồi tinh thần lại, Nhạc Tuyết Vi vội vàng lắc đầu, nhưng cô lại có phiền não mới, nhìn xem Lương Tư Văn ăn mặc một thân sang quý, nhìn xe Bentley này, bả vai suy sụp, “Anh thật có tiền, tôi rất hối hận, tôi không mời anh ăn cơm nổi mất.”
Lương Tư Văn nén cười, kéo Nhạc Tuyết Vi đến bên cạnh xe, thay cô mở cửa xe: “Lên xe đi! Lên xe rồi nói.”
Nhạc Tuyết Vi phiền não đi theo Lương Tư Văn lên xe, kết quả Lương Tư Văn mang theo cô đến Tứ quý xuân.
Bước vào Tứ quý xuân, sắc mặt Nhạc Tuyết Vi càng khó côi, miệng trề môi, ở đây ăn một bữa cơm, sẽ tốn của cô bao nhiêu tiền? Ngẫm lại chính mình cũng không mang nhiều tiền, làm sao bây giờ?
“Nghĩ gì vậy? Vào thôi! Tôi đã đặt chỗ rồi.”
Lương Tư Văn cực tự nhiên kéo Nhạc Tuyết Vi đi vào trong. Nhạc Tuyết Vi chậm nửa nhịp, mới phản ứng kịp là cô bị Lương Tư Văn kéo vào trong, cảm giác này…… Sao lại thân mật như vậy?
Cảm giác không thoải mái, muốn tránh thoát, Lương Tư Văn nhìn như không để ý, nhưng lúc cô sắp tránh thoát, lại phát hiện anh ta dùng lực, cho nên cô tránh thoát không thành công.
Nhạc Tuyết Vi cảm thấy chuyện này hơi phức tạp, ngẩng đầu nhìn Lương Tư Văn: “Sevin…… Anh có thể buông tay của tôi ra không? Tôi cảm thấy, chúng ta như vậy không thích hợp. Ở thành phố T, đây là một hành động rất thân mật, chỉ có người yêu mới có thể như vậy, bạn bè không thể.”
Lương Tư Văn dừng lại, im lặng, ngay sau đó cười: “Thật sao? Ngại quá, là tôi lỗ mãng rồi.”
Cái gì! Thì ra Lương Tư Văn không biết, Nhạc Tuyết Vi cảm thấy kinh ngạc đồng thời cũng thở dài nhẹ nhõm.
“Đi thôi, tôi đã đặt chỗ ở bên trong.”
Lương Tư Văn đi sau Nhạc Tuyết Vi, cùng cô đi vào trong.
Cách đó không xa, ở cửa Tứ quý xuân, Hàn Thừa Nghị thấy một màn này rất rõ ràng. Lương Tư Văn vẫn luôn đưa lưng về phía anh, anh không thấy rõ bộ dáng, nhưng Nhạc Tuyết Vi dù hóa thành tro Hàn Thừa Nghị cũng có thể nhận ra.
Cô nói muốn ở bệnh viện chăm sóc Kiều Vạn Đông, bây giờ là như thế nào? Lại cùng một người đàn ông tới ‘Tứ quý xuân’?
Hơn nữa, người đàn ông này, thoạt nhìn cũng không tồi, không giống như tiểu bạch kiểm Cừ Lễ Dương. Hàn Thừa Nghị nuôi dưỡng nhiều sát thủ như vậy, chính anh cũng có một thân công phu, chỉ nhìn người đàn ông kia cũng thấy được, người này tuyệt đối không phải hạng người bình thường!
Hơn nữa hắn còn rất che chở Nhạc Tuyết Vi! Cùng là đàn ông, Hàn Thừa Nghị chỉ cần nhìn một cái là biết kia hắn có tâm tư với Nhạc Tuyết Vi!
“Hừ!”
Hàn Thừa Nghị thở dài, sao Tiểu Tuyết lại quen hắn? Tình địch hết người này đi lại người khác đến! Hiện tại tình huống giữa bọn họ lại không tốt, sao có thể chịu được được có người chen chân vào?
“Tam thiếu.”
Nghê Tuấn đứng ở phía sau, nhắc nhở, “Thời gian không sai biệt lắm, nên đi vào.”
Hàn Thừa Nghị hỏi: “Chuyện Tam thiếu phu nhân hẹn hò, sao ta không nhận được báo cáo?”
Nghê Tuấn bị hỏi, đây là Nghê Tuấn thất trách, trầm mặc không nói lời nào.
“Ta nuôi một đám phế vật sao? Sai bọn họ 24 giờ nhìn cô ấy, chuyện quan trọng như vậy mà không báo cáo, nuôi bọn họ để làm gì? Những người đó đều bị phạt!” Hàn Thừa Nghị không vui, tức giận.
“Dạ, Tam thiếu, thuộc hạ đã rõ.”
Hàn Thừa Nghị tâm phiền ý loạn, bởi vì nhớ thương Nhạc Tuyết Vi, toàn bộ cảm xúc đều không tốt. Vẫn luôn nắm di động không ngừng gọi điện thoại. Người xung quanh bàn ăn, tất cả đều nhìn sắc mặt của anh mà hành sự, Hàn Thừa Nghị âm trầm, mọi người nói chuyện cũng không dám lớn tiếng.
Tất cả mọi người đều dời tầm mắt hướng về Nghê Tuấn, Nghê Tuấn cũng rất bất đắc dĩ, đêm nay Nghê Tuấn cũng tự thân khó bảo toàn, có thể làm Tam thiếu thành ra như vậy, ngoại trừ Tam thiếu phu nhân, có thể có người thứ hai sao? Nghê Tuấn cũng chưa thấy qua.
Hàn Thừa Nghị không để ý đến những người khác, đột nhiên cầm di động đi ra ngoài.
“Alo?”
Anh gọi Nhạc Tuyết Vi đã lâu, khó khăn lắm mới gọi được, nếu vẫn không gọi được, anh sẽ oanh tạc Tứ quý xuân này!
“Em ở đâu thế?”
“Tôi cùng bạn ăn cơm, có việc gì sao? Gọi nhiều như vậy, không phải sợ tôi chạy đi chứ? Yên tâm, nếu tôi đã đáp ứng rồi sẽ không chạy, anh khẩn trương như vậy làm gì?” Nhạc Tuyết Vi vào toilet, vừa thấy nhiều cuộc gọi lỡ như vậy, liền nhấc máy.
“Anh hỏi em đang ở đâu trong Tứ quý xuân?”
Hàn Thừa Nghị đè thấp thanh âm gào thét, may mắn Nhạc Tuyết Vi nói thật là tới ăn cơm, nếu cô dám nói cô ở bệnh viện, anh sẽ bóp chết cô!
Nhạc Tuyết Vi dừng lại, Sao anh biết cô ở Tứ quý xuân?
“Ở…… Toilet……”
“Đứng yên đó, đừng đi đâu cả!”
Điện thoại “tút tút”, Hàn Thừa Nghị nói xong câu đó cúp máy. Nhạc Tuyết Vi còn mờ mịt không biết rõ sao lại như thế, ngẩng đầu đã thấy Hàn Thừa Nghị đã đi tới chỗ cô, nhìn bộ dáng giống như anh sắp nổi điên.
“Đi!”
Hàn Thừa Nghị đi lên cầm tay Nhạc Tuyết Vi đi ra ngoài, Nhạc Tuyết Vi bị anh làm cho không thể hiểu được, phản bác nói: “Anh dẫn tôi đi đâu? Tôi đang hẹn bạn! Anh buông ra, anh lại phát điên gì vậy?”
“Điên? Đúng, anh điên! Em tra tấn anh như vậy, anh vì em mà điên rồi!”

Hàn Thừa Nghị cầm chặt tay Nhạc Tuyết Vi không buông, cắn răng hỏi: “Có đi hay không?”
“Anh đừng không nói lí! Tôi đã nói rất rõ ràng, chúng ta sắp ly hôn, chúng ta không còn quan hệ!”
“Không phải còn chưa ký tên sao? Chưa ký tên, em vẫn là vợ anh! Em dám hồng hạnh xuất tường, anh liền đánh gãy chân em!” Hàn Thừa Nghị tức giận, không nói nhiều, trực tiếp bế Nhạc Tuyết Vi đi ra khỏi Tứ quý xuân.
Chương 200: Anh Vì Kiều Vũ Vi Như Vậy
Editor: Nguyễn Nguyễn
“Tam, tam thiếu?”
Tài xế nhìn thấy Hàn Thừa Nghị ôm Nhạc Tuyết Vi ra, mà Nghê Tuấn không đi theo phía sau, lắp bắp kinh hãi, tình huống này là như thế nào?
“Mở cửa!” Hàn Thừa Nghị giống như ăn hỏa dược, ai gặp anh thì người đó xui xẻo.
“Dạ!”
Tài xế không nói một câu vô nghĩa, chạy nhanh mở cửa xe, Nhạc Tuyết Vi còn ở trong lòng ngực anh, liều mạng giãy giụa, “Buông tôi ra, đồ cường đạo lưu manh.”
Hàn Thừa Nghị ném Nhạc Tuyết Vi vào trong xe, phân phó tài xế: “Lái xe!”
“Đi, đi đâu ạ?” Tài xế run rẩy hỏi, tình huống này làm tài xế khó xử!
“Ngươi nói đi đâu? Về biệt thự!” Hàn Thừa Nghị rất muốn nện một quyền vào đầu tên lái xe như đầu heo này.
“Dạ……” Tài xế bị dọa không nhẹ, giẫm chân ga, xe ‘vèo’ một cái liền đi.
Không biết tại sao, Nhạc Tuyết Vi cảm thấy này tình hình thật sự rất buồn cười, nở nụ cười. “Ha ha…… Ha ha…… Ai da, cười chết ta! Sao lại buồn cười như vậy? Ha ha……”
Nhạc Tuyết Vi cười rộ lên, đúng như tên của cô, tường vi trong tuyết, đã thuần khiết lại kiều diễm, Hàn Thừa Nghị vốn đang nổi điên bởi vậy mà nháy mắt lại xuôi xuống, ánh mắt trở nên nhu hòa, cầm lòng không đậu mà cầm tay, hôn cô một cái.
“Nha đầu hư, không thấy anh tức giận sao? Sao lại cười?”
Bị Hàn Thừa Nghị hôn, Nhạc Tuyết Vi không cười, đông cứng rút tay về, cùng anh bảo trì khoảng cách nhất định, ôm tay nhìn anh, “Không thể cười sao? Bộ dáng này của anh, giống như là đang ghen, chẳng lẽ không thể cười sao?”
Cái gì mà trầm trồ khen ngợi? Rõ ràng anh đang ghen!
Hàn Thừa Nghị không có mặt mũi thừa nhận, mạnh miệng trả lời lại một cách mỉa mai: “Ghen? Thật đúng là buồn cười! Nhạc Tuyết Vi, anh chỉ muốn nhắc nhở em, em là người đã có chồng, đã trễ thế này, cùng một người đàn ông đến đây rất dễ dàng bị người ta nói! Em không bận tâm mặt mũi, nhưng Hàn Thừa Nghị anh không thể làm vậy!”
Nhạc Tuyết Vi hướng nâng tay Hàn Thừa Nghị, nhíu mày nói, “Được rồi, tôi biết rồi. Tôi chỉ đùa một chút, chẳng lẽ sẽ thật sự nghĩ anh ghen sao? Tôi tự hiểu được, tự biết tôi chỉ có mấy cân lượng, tôi nào có bản lĩnh làm anh ghen? Nhiều nhất cũng chỉ là Hàn tổng không chịu được đồ vật của mình bị người khác chạm vào thôi.”
Chuyện này sao lại biến thành như vậy? Hàn Thừa Nghị hối hận muốn một phát cắn đứt đầu lưỡi! Nếu biết mạnh mẽ chống lại làm Tiểu Tuyết hiểu lầm, anh nhất định sẽ thừa nhận mình ghen tỵ.
“Tiểu Tuyết……”
Mất bò mới lo làm chuồng thì đã chậm.
Nhạc Tuyết Vi nhắm mắt lại dựa vào cửa sổ xe, không thèm để ý tới Hàn Thừa Nghị.
Di động cô rung lên trong túi, Nhạc Tuyết Vi mới nhớ tới cô quên mất Lương Tư Văn, nhanh chóng nghe điện thoại: “Alo? Sevin…… Thật ngại quá, tôi có chút chuyện, đêm nay tôi không thể mời anh ăn cơm, hôm khác nhé! Hôm khác tôi mời anh.”
“Có việc? Không sao, cô đi đi, còn dịp khác mà. Tôi ở thành phố T nghỉ ngơi một thời gian, còn cơ hội gặp mặt, tôi ở hào phòng, nếu cô có thời gian thì gọi cho tôi, tôi hy vọng có thể gặp cô một lần trước khi rời đi.”
Lương Tư Văn thực săn sóc không hỏi Nhạc Tuyết Vi có chuyện gì, hơn nữa còn nói rõ hành trình của anh.
Nhạc Tuyết Vi nhớ kỹ, nói có thời gian sẽ liên hệ. “Được, tôi sẽ gọi điện thoại cho anh, ngủ ngon.”
Cúp điện thoại, trong xe an tĩnh quỷ dị, ánh mắt Hàn Thừa Nghị giống như bàn ủi dừng trên người Nhạc Tuyết Vi. Nhạc Tuyết Vi giả vờ không phát hiện, nhắm mắt lại tiếp tục hờ hững.
“Đó là ai? Chính là người đàn ông em hẹn?” Hàn Thừa Nghị lại không chịu để yên.
Làm một sinh vật giống đực có tính công kích rất mạnh, Hàn Thừa Nghị nhạy bén ngửi được hương vị kẻ địch, sinh ra bản năng phải bảo vệ con mồi. Tiểu Tuyết là của anh, dù là ai cũng đừng hòng mơ tưởng thọc gậy bánh xe!
Nhạc Tuyết Vi hờ hững, coi như không nghe thấy.
“Không nói lời nào? Không nói lời nào thì anh có thể điều tra, em ở bên anh lâu như vậy, chẳng lẽ còn không biết bản lĩnh của anh sao?” Giọng Hàn Thừa Nghị trở nên tức giận, anh lấy điện thoại ra, chuẩn bị gọi điện thoại cho Nghê Tuấn.
“Alo, Nghê Tuấn, ta……”
“Anh!” Nhạc Tuyết Vi đột nhiên mở mắt ra, đoạt di động của anh, hét lên, “Anh điên rồi, anh cho rằng anh ấy là ai? Anh ấy là người quen của tôi ở nước A, anh ấy đến thành phố T, tôi với anh ấy chỉ là gặp mặt, ăn một bữa cơm mà thôi! Chúng tôi là quan hệ trong sáng. Anh cho rằng mỗi người đều giống anh sao? Trai gái ở bên nhau là chuyện như vậy sao? Anh lạm tình, một chân đạp nhiều thuyền, đó là chuyện của anh! Đừng nghĩ tôi cũng giống anh!”
Hàn Thừa Nghị bị đoạt di động, chẳng những không tức giận, mà tâm tình của anh lại rất tốt! Anh thích Tiểu Tuyết quát anh, vô cớ gây sự với cô! Tiểu Tuyết là của anh, dù giận hay làm nũng, đều chỉ có thể làm với một mình anh!
Nhưng anh cũng không bởi vậy mà xem nhẹ chuyện vừa rồi.
“Em nói thật sao? Thật sự chỉ là ăn cơm, không có gì khác?”
“Không có!” Nhạc Tuyết Vi trừng anh một cái, quát, “Nói đúng hơn, đến ăn cũng chưa kịp ăn, anh vừa lòng chưa? Anh đừng làm bảo những người đó đi quấy rối người ta, người ta cũng không trêu chọc anh. Có nghe hay không?”
“Em ra lệnh cho anh?” Hàn Thừa Nghị tâm tình rất tốt, câu môi, chỉ cần là Tiểu Tuyết nói, anh sẽ vui vẻ đồng ý.
Nhạc Tuyết Vi thật không biết nên trả lời như thế nào, sao anh lại hỏi như vậy? Ra lệnh cho anh? Anh nói giỡn thành nghiện sao?
“Tôi ra lệnh cho anh? Tôi có tư cách ra lệnh cho anh? Tôi là gì của anh? Niềm vui mới hay tình yêu cũ? Tôi có thể ra lệnh cho anh sao?” Nhạc Tuyết Vi không kiên nhẫn nhíu mi, “Ta xin anh, cầu xin anh đó?”
Lại nói sai rồi! Lần này Hàn Thừa Nghị thật muốn tát mình một cái, ngốc thật? Sao không nói một câu dễ nghe? Lại nói làm Tiểu Tuyết tức giận.
“Anh sai rồi, đều là anh không tốt, anh không điều tra, không quấy rầy…… Được không? Em nói gì, anh đều nghe hết!” Hàn Thừa Nghị hoàn toàn bại hạ trận, cùng người mình yêu đấu, chưa cần đấu đã tự thua.
Trải qua một hồi, trong lòng Nhạc Tuyết Vi cũng không chịu nổi, không cắt đứt với Hàn Thừa Nghị, tình hình càng ngày càng rối làm cô cực kỳ bực bội.
Xe tiến vào biệt thự, dừng ở cửa chính, không đợi Hàn Thừa Nghị mở cửa xe cho Nhạc Tuyết Vi, tự cô đã đi xuống, tự giác đi vào bên trong.
Trong lòng Hàn Thừa Nghị vui vẻ, vội vàng đuổi theo Nhạc Tuyết Vi, lấy lòng nói: “Em chưa anh gì, anh bảo phòng bếp làm cho em ít đồ ăn, em có muốn ăn món gì không?”
“Không cần! Tôi không đói!”
Nhạc Tuyết Vi mặc kệ anh, chẳng lẽ anh cho rằng cô và anh hòa thuận? Thật buồn cười. Vào cửa, thay giày, đi thẳng đến thư phòng trên lầu.
Hàn Thừa Nghị theo sát phía sau, đi theo cô vào thư phòng.
Nhạc Tuyết Vi tìm kiếm trên giá sách, cô không nhớ rõ cô để chứng minh thư ở đâu, nhưng cô khẳng định mình không để trong tủ khóa, hay là ở ngăn kéo?
“Tiểu Tuyết, em tìm gì thế? Anh tìm giúp em……”
“Tìm chứng minh thử để hiến gan cho Kiều Vũ Vi” Nhạc Tuyết Vi thuận miệng đáp.
Sắc mặt Hàn Thừa Nghị lại không tốt, anh không muốn để Nhạc Tuyết Vi hiến gan, dù chuyên gia khẳng định sẽ không tổn hại đến sức khỏe của cô. Nhưng lại lấy gan trong bụng Tiểu Tuyết! Cái này bảo anh sao mà chịu được?
Nhưng Nhạc Tuyết Vi kiên trì như vậy, anh không có cách nào khác. Đương nhiên, anh sớm biết, ngoài miệng cô lợi hại, nhưng kỳ thật bên trong lại tốt hơn bất kỳ ai, nếu không chuyện hiến gan lớn như vậy, cô sẽ không đáp ứng dứt khoát như vậy, thái độ còn cường ngạnh như vậy.
Yêu cô, chỉ có thể bởi vậy mà càng ngày càng nhiều.
Nhạc Tuyết Vi tìm kiếm ở ngăn kéo, đột nhiên thấy một túi văn kiện màu vàng, nói thầm nói: “Là cái này sao? Ở trong túi văn kiện này sao?”
Lúc này Hàn Thừa Nghị cũng không để ý túi văn kiện này là gì.
Chỉ thấy Nhạc Tuyết Vi mở túi văn kiện ra, bên trong lại không phải là chứng minh thư, mà là báo cáo DNA của Kiều Vũ Vi và một người đàn ông! Lúc ấy bị Hàn Thừa Nghị tiện tay để trong ngăn kéo, anh không để ý, cũng không nghĩ tới hôm nay sẽ bị Nhạc Tuyết Vi mở ra.
“Đây là cái gì?” Nhạc Tuyết Vi rút ra báo cáo, đồng thời Hàn Thừa Nghị cũng nhớ tới đó là cái gì.
“Tiểu Tuyết……” Hàn Thừa Nghị đột nhiên có loại dự cảm xấu, cảm giác lại sắp có chuyện xấu! Nhưng tình huống trước mắt này, anh muốn ngăn cản đã không có khả năng.
Nhạc Tuyết Vi xem xong báo cáo, thần sắc thực cổ quái. Cô không cách nào hình dung cảm thụ trong lòng, nhìn đến tư liệu kia, cô á khẩu, không nói gì được! Trong báo cáo, mẫu A là Kiều Vũ Vi, mẫu B là người đàn ông trung niên giấu tên, nhưng kết quả lại là trùng khớp 99.9%?
Đây nói lên điều gì? Kiều Vũ Vi không phải chị cùng cha khác mẹ với cô sao? Nói cách khác, người cha cô hận mười mấy năm, trên thực tế không phản bội mẹ cô? Đột nhiên sự thật làm Nhạc Tuyết Vi ngạc nhiên, không có lời gì để nói!
Nhạc Tuyết Vi chậm rãi đem tầm mắt chuyển hướng Hàn Thừa Nghị, giơ báo cáo trong tay, chất vấn anh: “Sao anh có thứ này?”
“Đây……” Hàn Thừa Nghị biết, sợ là Tiểu Tuyết lại hiểu lầm, sớm đã luống cuống, hốt hoảng giải thích, “Em nghe anh nói, lúc ấy ba em còn hôn mê, em lại vừa sảy thai, cho nên anh chưa nói, anh sợ em……”
Giải thích hiển nhiên là phí công!
“Sợ tôi cái gì?” Nhạc Tuyết Vi cười lạnh đánh gãy Hàn Thừa Nghị, ánh mắt mang theo cừu hận căm tức nhìn anh, “Sợ tôi nói chuyện Kiều Vũ Vi là đứa con hoang ra? Hàn Thừa Nghị, anh còn muốn nói gì? Anh thật đúng là tình sâu vô cùng với Kiều Vũ Vi! Anh sợ chị ta sẽ chịu không nổi sao?”
“Tiểu Tuyết, anh…” Hàn Thừa Nghị hết đường chối cãi, hối tiếc không kịp.
“Ha ha…” Nhạc Tuyết Vi ngửa mặt lên trời cười to, “Anh thật là có tâm! Nếu không phải tôi phát hiện thứ này, ba tôi phải cõng tội danh phản bội mẹ tôi cả đời! Vì Kiều Vũ Vi, anh có nghĩ đến cảm nhận của tôi không? Anh vì chị ta như vậy, còn luôn miệng nói trong lòng chỉ có tôi? Anh muốn tôi tin anh như nào? Tôi tin anh, nhưng anh có thể tin tôi sao?”
Báo cáo bị ném về phía Hàn Thừa Nghị, trang giấy tung bay ở giữa không trung, rồi rơi xuống đất. Nhạc Tuyết Vi đau lòng mở cửa rời đi, từ đây về sau, cô không còn chút hy vọng hão huyền với Hàn Thừa Nghị!
(Còn tiếp)
Wattpad chỉ cho phép đăng tối đa 200 chương nên các bạn qua phần II của truyện mà mình đã đăng lên nhé!
Link: https://www.google.com.vn/url?sa=t&source=web&rct=j&url=https://www.wattpad.com/story/123961765-edit-th%25E1%25BB%25B1c-c%25E1%25BB%2591t-s%25E1%25BB%25A7ng-%25C3%25A1i-boss-qu%25C3%25A1-hung-m%25C3%25A3nh-ph%25E1%25BA%25A7n-ii&ved=0ahUKEwj859a9tr3XAhVJFpQKHVjzBdYQjjgIJjAB&usg=AOvVaw3VyvHJiUs5iscXIi9iKNEo
一一一一一一一一一一一一一一一一一一
Lời của Bạch Nguyệt: Mình vừa mới edit một bộ truyện mới, hy vọng các reader ủng hộ! ♡
https://my.w.tt/UiNb/SDow01oEsI
Chí Tôn Triệu Hồi Sư - Bát Dạ Tuyết