Chương 11 - 110

Tùy Chỉnh

Chương 11: Vô luận là nam hay nữ, giết không tha!
Câu nói của hắn còn chưa rơi xuống, liền bị ném một mảnh vải trên mặt. Giọng nói lạnh lùng của tôn chủ vang lên: "Cút đi tra lai lịch của mảnh vải này cho ta, trong một canh giờ (2h) nếu tra không ra, ngươi lập tức có thể đi tìm chết!"
"Vâng!" Mộc Phong (沐风) không dám trì hoãn, hắn nhảy lên mang theo mảnh vải quay người lại và biến mất như bay.
Tôn chủ rốt cuộc khôi phục lại bình thường! Ba người khác đều âm thầm thở dài nhẹ nhõm một hơi.
"Mộc Vũ (沐雨), Mộc Lôi (沐雷), Mộc Điện (沐电), ba người các ngươi trong phạm vi 20 dặm tra xét tung tích của một hài tử, ước chừng 10 tuổi, trên người có bào phục của bản tôn. Sau khi tìm được thì giết ngay tại chỗ!"
Ba người nhìn nhau một lúc, trong ánh mắt đều hiện lên vẻ kinh dị.
Tôn chủ luôn yêu thích sạch sẽ cực độ, phàm là đồ vật hắn từng sử dụng qua, cho dù là hủy đi cũng tuyệt đối sẽ không giao cho người khác, áo choàng của hắn vì sao lại ở trên người của một hài tử?
"Tôn chủ, đứa bé kia —— là nam hay là nữ?" Mộc Vũ đánh bạo hỏi một câu.
Giọng nói của tôn chủ lạnh lẽo vang lên: "Vô luận là nam hay nữ, giết không tha!."
Quần áo tôn chủ rơi vào trong tay nhân gia, mà tôn chủ cư nhiên còn không biết nhân gia là nam hay là nữ ——
Chẳng lẽ là bị trộm đi? Còn có người có thể đánh cắp đồ từ trong tay tôn chủ?
Quá —— quá nghịch thiên!
Trong lòng ba người đều hiếu kỳ đến nỗi có thể hại chết miêu, bất quá bọn họ cũng không dám dò hỏi, đáp ứng một tiếng, thân hình chợt lóe, phân công nhau bắt đầu tìm kiếm.
Vị tôn chủ đứng ở trong bóng đêm, gió núi thổi lên quần áo trên người hắn bay múa phần phật, như để gió cuốn đi.
Đứa bé kia rời khỏi sơn động này chưa đủ nửa canh giờ (1h), lại không có linh lực, khẳng định là đi không nhanh. Ngay cả khi có thể chạy rất nhanh, cũng không thể chạy quá 20 dặm đường. Bản lĩnh tìm người của Mộc Vũ bọn họ không người nào có thể so sánh, bọn họ hẳn là rất nhanh liền có thể tìm ra hài tử đáng khinh kia ——
Trên đời này chưa có bất luận kẻ nào thấy qua diện mạo hắn, thấy qua diện mạo hắn thì chỉ có chết!
Hùng hài tử kia chẳng những đã nhìn thấy diện mạo hắn mà còn sờ soạng hắn một cách triệt để, càng nên bị đá đến địa ngục......
......Edit & Dịch: Emily Ton......
Cố Tích Cửu bị tôn chủ phong làm hài tử đáng khinh, giờ phút này chẳng những đã chạy ra khỏi 20 dặm đường núi, mà còn đã đi vào trong thành. Giờ phút này đang rong chơi ở trong các cửa tiệm quần áo đã đóng cửa.
Thuật Thuấn Di của nàng không chịu hạn chế của bức tường không gian và những thứ tương tự, cho nên bức tường gạch rắn chắc của cửa tiệm quần áo, đại môn đóng chặt cũng không ngăn cản được bước chân nàng.
Cố Tích Cửu làm việc cực kỳ tinh tế, trong quá trình nàng xuống núi đã suy xét rõ ràng, vạn nhất cao nhân nào đó phát hiện ra không thấy quần áo của tượng ngọc, tất nhiên sẽ biết có người đã tiến vào, nói không chừng sẽ điều tra khắp nơi, mà nàng lại mặc một thân quần áo này rất dễ dàng bị phát hiện, chi bằng đổi sang quần áo bình thường sẽ an toàn hơn.
Quy mô của cửa hàng này không hề nhỏ, quần áo các màu rực rỡ muôn màu, Cố Tích Cửu tùy ý tìm một lúc, liền tìm được một bộ thích hợp để mình mặc. Sau một lát mặc xong, lúc này mới dùng thuật Thuấn Di đi ra ngoài, lại Thuấn Di ra khỏi thành.
Nàng buộc tấm áo bào màu trắng vào trên một cục đá lớn, sau đó ném xuống một con sông đào dùng để bảo vệ thành ——
Nàng vỗ vỗ tay, như vậy thì thần không biết quỷ cũng không hay. Chỉ tiếc cho một chiếc áo choàng đẹp......
Ngày mai còn có một hồi tuồng muốn xướng, nàng cũng nên trở về nghỉ ngơi, bảo dưỡng tinh thần.
......
Đêm đã khuya, đám người Mộc Lôi đã tìm tất cả các đường núi xung quanh trong vòng 30 dặm, đừng nói là hài tử mặc áo choàng của tôn chủ, ngay cả thỏ hoang cũng không tìm được hai con!
Bọn họ lại không biết hơi thở của hài tử kia, cũng không cách nào thả chó săn ra để tìm kiếm theo mùi vị.
Chương 12: Đó thật sự là một hài tử?
Edit & Dịch: Emily Ton.
Sau một hồi mưa lớn, tất cả các dấu vết trên mặt đất đều bị mưa to phá hủy. Mộc Phong bọn họ đúng là có bản lĩnh tìm tung tích vô song trên đời, giờ phút này cũng chỉ có thể bó tay không có biện pháp.
Bọn họ lại mở rộng phạm vi tìm kiếm, rốt cuộc với sự trợ giúp của đại bàng Tuần Phong Điêu (巡风雕), ngửi được mùi của chiếc áo bào của tôn chủ ở trong con sông dùng để bảo vệ thành, sau đó vớt lên được một tảng đá lớn được bao bọc bởi khối áo bào......
Ba người Mộc Lôi nhìn chiếc áo bào nhăn dúm dó và ướt đẫm của tôn chủ, tất cả đều âm thầm rùng mình một cái!
Tôn chủ bọn họ có một thói quen cổ quái, phàm là đồ vật của hắn đều phải làm cho sạch sẽ và gọn gàng. Khi hắn không cần nữa thì sẽ trực tiếp phá huỷ, không cho phép người khác chạm vào nó. Không nghĩ tới chiếc áo choàng tôn chủ thường mặc hôm nay cư nhiên gặp nạn theo cách như vậy——
Đây rốt cuộc là kiệt tác của hài tử xui xẻo nhà ai? Quá vô tri, quá lớn mật!
Ba người còn đang có chút xuất thần, phía sau có gió nhẹ sột soạt và một giọng nói rõ ràng như gió xuân vang lên: "Tìm được hắn?"
Ba người vội vàng xoay người quỳ xuống lạy, khuôn mặt Mộc Lôi đầy hổ thẹn: "Tôn chủ, thuộc hạ vô năng, chỉ tìm được áo bào của tôn chủ——"
Vô thanh vô tức (lặng im không tiếng động) xuất hiện ở phía sau bọn họ đúng là vị tôn chủ. Không đợi Mộc Lôi nói xong, hắn cũng thấy được chiếc áo bào ướt đẫm và hoàn toàn biến dạng của hắn......
Trên mặt hắn mang mặt nạ quỷ, ba người cũng không thể nhìn thấy biểu tình của hắn như thế nào, chỉ cảm thấy không khí xung quanh thân hắn đang trở nên ấm hơn......
Tôn chủ không nói gì, vừa nhấc tay, chiếc áo bào đang bọc lấy tảng đá lớn liền tự động bay lên, tay hắn lại nhấc lên lần nữa, chiếc áo đang ở trên không tự động mở ra, khô mát, mượt mà như lụa, không hề có một nếp nhăn, duy nhất có một khuyết điểm đó là trên vạt áo thiếu mất một mảng lớn......
Tuần Phong Điêu đứng trên đầu vai của Mộc Lôi bay tới, dạo quanh chiếc áo choàng một vòng.
Mộc Lôi dò hỏi: "Có thể ngửi được hơi thở người nọ?" Tuần Phong Điêu đã trải qua một số đợt huấn luyện đặc biệt, độ nhạy cảm của khứu giác là gấp mười lần chó săn bình thường, chuyên môn dùng để tìm vật tìm người.
Tuần Phong Điêu lắc lư đầu chim một cái, chiếc áo này đã bị ngâm ở trong nước một thời gian dài, vì thế, không có bất luận mùi hương nào còn sót lại trên đó.
Tôn chủ thu liễm ánh mắt, ngón tay lướt qua không khí, áo choàng vô cùng đẹp đẽ quý giá trực tiếp hóa thành trò tàn, gió thổi qua, bay tứ tán không còn dấu vết.
Ánh mắt hắn hơi chớp động, đây rốt cuộc là dạng hài tử gì? Dưới tình huống không có bất luận linh lực nào, cư nhiên trong vòng chưa đến nửa canh giờ (1h) có thể chạy hơn 30 dặm đường núi!
Làm việc còn tích thủy bất lậu* như vậy! Không lưu lại một chút dấu vết, ngay cả những thủ hạ của hắn là những sát thủ hàng đầu chỉ sợ cũng không thể làm được......
*Tích thủy bất lậu (滴水不漏): không rò rỉ bất cứ một giọt nước nào ra ngoài; kín nước. (not one drop of water can leak out; watertight)
Đó thật sự là một hài tử?
Chẳng lẽ là một Chu nho (người lùn)?
Khi hắn đang trầm ngâm, tiếng gió vang lên, Mộc Phong đang truy tra lai lịch của mảnh vải hiện ra, quỳ gối trước mặt tôn chủ: "Bẩm tôn chủ, thuộc hạ đã tuần tra toàn bộ ngọn núi Ninh Võ, trong phạm vi mấy chục dặm chỉ có một tòa trang viên bí ẩn, là mật trạch của Nhạc Hoa Hầu, Dung Nghi. Tối nay giờ Thân canh ba, Dung Nghi đã bị giết, bộ hạ bị giết còn có hai gã võ sĩ linh lực cấp 3, hai người vú già. Mảnh vải tôn chủ đưa cho thuộc hạ hẳn là tấm màn giường của Dung Nghi. Thuộc hạ đã xem xét qua miệng vết thương của Dung Nghi bọn họ, đều là bị người dùng trâm ngọc một kích đắc thủ, cắm thẳng vào nơi yếu hại, thủ pháp tinh chuẩn. Dung Nghi bọn họ không có chút cơ hội phản kích nào......"
"Nhạc Hoa Hầu Dung Nghi? Nghe nói hắn có linh căn cấp trung, tu vi linh lực đạt tới cấp 4, hắn cư nhiên sẽ bị một hài tử vô thanh vô tức giết chết?" Mộc Lôi giật mình mở to hai mắt.
Tu vi linh lực cấp 4, tại khối đại lục này đã được xem như là cao thủ. Bình thường, mười mấy người cũng không thể đến gần được hắn, cư nhiên bị một hài tử không có linh lực giết chết?
Chương 13: Chuyện này dừng ở đây
Mộc Phong và ba sứ giả càng tăng thêm một tầng hiếu kỳ đối với hài tử kia.
Ánh mắt tôn chủ vừa động: "Bốn người các ngươi đi tra xét xem, nữ tử thị tẩm Nhạc Hoa Hầu tối nay là những người phương nào." Thông qua manh mối đã biết và phân tích ra, hài tử ăn trộm áo bào của hắn hẳn là thủ phạm đã giết chết Dung Nghi, có lẽ chính là nữ tử đã đến thị tẩm Dung Nghi đêm nay.......
Mộc Phong nói: "Tôn chủ, thuộc hạ vừa mới điều tra rõ ràng, Nhạc Hoa Hầu Dung Nghi tu luyện một loại công phu Thải Âm Bổ Dương (采阴补阳). Mỗi đêm cần phải quan hệ với ba nữ tử, chuyên hấp thụ Nguyên Âm của ấu nữ, sau khi hoan hảo xong ấu nữ sẽ chết, thủ hạ của hắn đều luôn bắt cóc các ấu nữ trong dân gian đem về cho hắn. Tối nay, có hai ấu nữ đã gặp họa vì hắn, đều đã chết, thuộc hạ cũng tìm được thi thể các nàng......"
Mộc Lôi bừng tỉnh đại ngộ: "Chẳng lẽ tên hái hoa gặp phải hoa độc, xem ra nữ hài tử thứ ba này chính là người mà chúng ta đang tìm kiếm! Mộc Phong, vậy ngươi hãy tra xét xem nữ tử thứ ba này là thần thánh phương nào?"

Mộc Phong gật đầu: "Đã kiểm tra, nhưng không tra được gì, trong sân vốn dĩ không có nhiều người, những người khác căn bản chưa từng thấy qua nữ hài tử thứ ba......"
Manh mối đến đây hoàn toàn bị gián đoạn, Mộc Phong và những người khác hai mặt nhìn nhau, cuối cùng đều hướng ánh mắt nhìn về phía tôn chủ bọn họ.
Thú vị! Một tiểu nữ hài 12-13 tuổi cư nhiên có bản lĩnh như vậy! Thật đúng là khiến người lau mắt mà nhìn!
Đáy mắt đen nhánh như mực của tôn chủ hiện lên một tia hứng thú, hắn ưu nhã búng ngón tay một cái: "Chuyện này dừng ở đây, các ngươi không cần phải tiếp tục tra xét." Hiện tại, người thú vị như vậy thật ra rất hiếm thấy, gợi lên dục vọng muốn vui chơi một chút của hắn......
......Edit & Dịch: Emily Ton...... 
Trong tiểu viện, có ba mái hiên nho nhỏ.
Sân vườn sạch sẽ gọn gàng, không có cỏ dại mọc lan tràn, chỉ có vài bông hoa dại đang lắc lư ở nơi góc tường.
Trong nhà được bày biện cực kỳ đơn giản, một giường, một bàn, một ghế. Trên bàn có một bình hoa bình thường, bình hoa nở rộ đúng là loại hoa dại màu vàng ở nơi góc tường. Nó đã làm sáng lên bầu không khí của căn phòng nhỏ tối tăm.
Đây đúng là nơi cư trú của Cố Tích Cửu. Nó nằm ở một góc trong Tướng quân phủ, khiêm tốn giống như là phòng của hạ nhân. Có lẽ phòng của hạ nhân còn muốn đẹp hơn so với nơi này.
Nàng thậm chí không có hạ nhân, tất cả cuộc sống hàng ngày của nàng đều do chính mình xử lý, giặt quần áo, quét sàn nhà, lau dọn sân...... Cuộc sống giống như phiên bản cô bé Lọ Lem thời cổ đại.
Mặt trời đã dâng lên, vài tia ánh nắng mặt trời xuyên thấu qua song cửa sổ chiếu vào trong căn phòng tối tăm. Cố Tích Cửu đang ngồi ở trước chiếc gương trên bàn trang điểm, rốt cuộc nhìn thấy rõ ràng bộ dáng thân thể này.
Mặc dù đã chuẩn bị tư tưởng, nhưng khoảnh khắc khi nhìn đến khuôn mặt trong gương, khóe môi vẫn hoàn toàn co rút.
Chiếc gương này là đồ nội thất duy nhất phủ đầy bụi trong phòng, điều này cho thấy nguyên chủ là người không muốn nhìn vào gương.
Cố Tích Cửu đã lau chùi nó mấy lần, mới có thể khiến nó chiếu ra bóng người. Thời đại này cũng không giống như thời cổ đại chân chính, không phải là dùng gương đồng, mà là một loại kính pha lê, không khác biệt so với thời hiện đại, cho nên gương thật tả thực.
Một khuôn mặt nhỏ như một bàn tay lớn hiện ra trong gương. Má không mũm mĩm khiến chiếc cằm có vẻ sắc nét hơn. Nếu chỉ đơn thuần nhìn sắc cạnh của khuôn mặt, thật ra cũng được xem như là tiểu mỹ nhân.
Mũi thẳng, miệng nhỏ có độ cong đẹp và đôi mắt to. Không may, trên trán lại có một tảng lớn đốm đỏ cơ hồ gần như phá hỏng hết tất cả vẻ đẹp ấy. Lại nhìn tay nhỏ, tái nhợt và gầy xanh xao, trơ xương, lòng bàn tay phủ đầy kén lớn kén bé.
Chương 14: Tuồng sắp bắt đầu
Cố Tích Cửu nhếch môi, di nương của thân thể này, phu nhân tướng quân hiện tại, có một ham mê rất đặc biệt. Mùa đông thích dùng than củi do đích nữ Cố Tích Cửu tự mình bổ củi và làm thành than, hơn nữa nhu cầu không hề nhỏ. Vì thế, những ngày mùa đông, sau khi Cố Tích Cửu thu thập sạch sẽ bản thân xong, sẽ đến sân củi và giúp vị phu nhân này bổ củi........
Cố Tích Cửu giơ tay xoa xoa khu vực giữa hai chân mày. Thân thể gầy yếu này thật ra có thể thay đổi, chỉ cần nàng chăm sóc mình thêm một chút, nhưng một tảng bớt trên trán, có chút khó khăn để loại bỏ.
Ngoài sân hình như có tiếng bước chân ồn ào truyền đến, tiếp theo cửa viện của nàng liền bị gõ ầm ầm.
Cố Tích Cửu lười nhác đứng dậy, nên tới cuối cùng cũng đã tới, tuồng sắp bắt đầu.
Nàng ung dung thong thả gom lại tóc của mình, ung dung thong thả rửa mặt, lúc này mới ung dung thong thả ra khỏi phòng, đi vào trong viện.
Bên ngoài viện có tiếng người đang thảo luận kịch liệt.
"Chẳng lẽ là nàng ấy thật sự đã ra ngoài đi tìm nam nhân khác? Không có trong viện?"
"Khẳng định, đêm qua có người nhìn thấy nàng trèo tường ra ngoài, không nghĩ tới nàng còn nhỏ tuổi như thế mà không đứng đắn như vậy!"
"Ài, xem ra thiếp thân thật sự không nên vì muốn rèn luyện tính độc lập của nàng, để một mình nàng sống ở chỗ này. Hiện giờ gây ra sự tình như vậy, thật đúng là hổ thẹn của gia môn!" Có một giọng nữ mềm mại đang vô cùng đau đớn, đây là Cố phu nhân hiện tại.
"Mẫu thân, Thất muội, Ngũ muội, hiện tại cũng chưa có bằng chứng nào, chúng ta vẫn không nên đoán lung tung, hãy vào trong viện nàng ấy nhìn xem là tốt nhất." Giọng nói mềm mại này là thuộc về Nhị tỷ nàng Cố Thiên Tình.
"Bổn vương không tin Tích Cửu là dạng người này! Ngày thường nhìn thấy nàng ấy rất an phận." Âm thanh này nghe khá mát mẻ và trong sáng, nhờ ký ức mà nguyên chủ đã ban tặng, Cố Tích Cửu biết âm thanh này là của vị phu quân rẻ mạt mà nàng đã được đính hôn từ trong bụng mẹ.
"Vương gia có điều không biết, có một số người trời sinh ra đã có bản tính rất giỏi che dấu, Lục muội này của ta ngày thường nhìn qua ngoan ngoãn, nhưng trong xương cốt ai biết thế nào đâu? Ngài đừng quên mẫu thân nàng ấy, chính là người đã vứt bỏ phu quân mình và chạy trốn......"
"Đều câm miệng lại cho ta! Người tới, đá cửa!" Một giọng nói rất to vang lên, đúng là Cố tướng quân đương triều, lão cha lạnh nhạt mà Cố Tích Cửu cả năm cũng không nhìn thấy mặt.
Rất tốt, hôm nay người tới đều đầy đủ hết, xem ra có người một lòng muốn đưa nàng vào chỗ chết, không lưu cho nàng một chút đường lui.
Cửa tiểu viện chỉ là hai phiến cửa gỗ bình thường, rất dễ dàng đã bị người đá một chân liền văng ra, sau đó là mười mấy người ùa vào, thoáng chốc đã tràn đầy tiểu viện bé nhỏ......
Những người này hùng hổ tiến vào, khi nhìn thấy thiếu nữ đang đứng dựa ở cửa phòng thì đột nhiên sửng sốt và sửng sốt! Biển hiện mỗi người một khác.
Đặc biệt là vị hôn phu rẻ mạt Thập nhị hoàng tử Dung Ngôn (容言) của Cố Tích Cửu và Cố phu nhân. Ngay cả sắc mặt của Cố Thiên Tình cũng khẽ biến đổi ——
Cố tướng quân là người đầu tiên có phản ứng, một đôi mắt hổ chăm chú nhìn trên người Cố Tích Cửu, mặt đầy tức giận: "Nha đầu, ngươi có chuyện gì vậy?! Nếu đang ở trong viện, vì sao không ra mở cửa?!"
Cố Tích Cửu ôm cánh tay đứng ở nơi đó, nhẹ nhàng nhìn lướt qua tất cả những người tiến vào. Cuối cùng, ánh mắt dừng ở trên người Cố tướng quân: "Cố tướng quân, ta tốt xấu cũng là đích nữ tướng quân phủ của ngài, đích thực là thiên kim tiểu thư. Ngài đã từng gặp qua thiên kim tiểu thư nhà ai tự mình đi mở cửa viện hay chưa?"
Tuy rằng Cố Tích Cửu lớn lên xấu xí, nhưng nàng có một giọng nói rất dễ chịu, đặc biệt là giọng điệu hiện tại khi nàng nói ra, lạnh lùng và giòn vang như thể là tiếng vọng của chuông đá vang lên trong tiểu viện này.
Chương 15: Quá kỳ cục
Mọi người ngẩn ngơ, ai cũng không nghĩ tới Cố Tích Cửu luôn luôn vâng vâng dạ dạ, ngày thường thấy người cũng không nói nhiều, cư nhiên vừa gặp mặt đã nhanh nhẹn hỏi một câu như vậy. Đặc biệt là nàng không gọi cha, mà gọi thẳng là Cố tướng quân......
Vẻ mặt của mọi người rất tinh tế, nhưng không ai có thể nói rằng lời của Cố Tích Cửu nói không có đạo lý.
Trong những gia đình giàu có, đừng nói là đích nữ, ngay cả thứ nữ cũng có từng đoàn nô tỳ bên người, có bảy tám tỳ nữ vú già. Những việc như mở cửa tự nhiên sẽ không bao giờ đến tay thiên kim tiểu thư......
Cố tướng quân Cố Tạ Thiên bối rối, hắn nhịn không được liếc mắt nhìn phu nhân đương nhiệm là Lãnh Hương Ngọc một cái. Trong ánh mắt có ẩn ý trách cứ.
Mặc dù hắn không thích nữ nhi này, nhưng bên người nàng không có một tỳ nữ nào cũng quá kỳ cục! Đặc biệt là ở trước mặt hoàng tử và đồng liêu của hắn......
Lãnh Hương Ngọc là một phụ nữ trung niên, tuy rằng đã gần bốn mươi tuổi, nhưng vẫn còn rất quyến rũ, bảo dưỡng rất tốt. Bà ta xuất thân cũng là một tiểu thư khuê các, nhất cử nhất động đều là phong phạm phu nhân.
Thường ngày bà ta hay ngược đãi Cố Tích Cửu, nhưng Cố Tích Cửu căn bản không dám cáo trạng với phụ thân. Hơn nữa, Cố Tạ Thiên ngày thường căn bản không muốn nhìn thấy nữ nhi này, hai năm rồi cũng chưa gặp mặt một lần, cho nên Cố Tích Cửu vẫn luôn chịu đựng.
Hiện tại, bà ta không kịp đề phòng khi gặp mặt Cố Tích Cửu, nàng cư nhiên sẽ nói ra một phen như thế. Đây quả thực là giống như đã tát vào mặt bà ta một cái, cảm giác như trên mặt có chút nóng rát.
Bất quá, bà ta phản ứng rất nhanh, lập tức ngẩng đầu về phía Cố Tích Cửu, dịu dàng nói: "Tích Cửu, đây là ngươi không đúng rồi, ngươi sao có thể xưng hô với cha như vậy? Nương không giao bất cứ nha hoàn hay bà tử nào cho ngươi cũng là muốn tốt cho ngươi. Thân thể ngươi gầy yếu, cũng không có bất kỳ một kỹ năng phòng thân nào, nếu có thể lao động nhiều hơn một chút, cũng có thể khiến thân thể ngươi mạnh mẽ hơn một chút......" Nhẹ nhàng vài câu là có thể che lấp. Thay vào đó là đổ lỗi cho Cố Tích Cửu không phải.
Cố Tích Cửu cười nhẹ nhàng: "Di nương nói đúng thật là đường hoàng! Có rất nhiều biện pháp rèn luyện thân thể, nhưng di nương lại cố tình chọn phương thức kỳ quặc nhất. Người biết thì sẽ nói rằng di nương là vì muốn tốt cho Tích Cửu, người không biết còn tưởng rằng di nương bởi vì đố kỵ với phu nhân chính phòng lúc trước, cho nên mới nhân cơ hội này mà ngược đãi nữ nhi nhân gia, khiến cho nữ nhi nhân gia ngay cả sống cũng không bằng hạ nhân ——"
Lãnh Hương Ngọc: "......" Nha đầu này ngày thường giống như cái hồ lô không miệng, khi nào thì tu luyện ra được một chiếc răng nhọn như vậy?!
Lần này tiến vào viện chẳng những có người Cố phủ, còn có hai vị hoàng tử, thậm chí còn có Tông Nhân Phủ chuyên phụ trách các vấn đề hoàng gia cũng ở trong đó......
Bị Cố Tích Cửu làm trò và trách móc vài câu trước mặt nhiều người ngoài như vậy, trên mặt Lãnh Hương Ngọc hơi có chút xấu hổ, nhưng trong lúc nhất thời cũng không tìm thấy lỗ hổng nào trong lời nói của Cố Tích Cửu, khiến cho khuôn mặt hơi ửng đỏ.
Cố Thiên Tình ôn nhu cười: "Lục muội, mẫu thân đối với ngươi như vậy xác thật là có ý tốt, tuy rằng người không phái nha hoàn và vú già cho ngươi, nhưng vẫn quan tâm đến ngươi. Đôi khi nhìn thấy ngươi bận rộn người cũng rất đau lòng, thường xuyên phàn nàn với tỷ tỷ, chẳng qua là muốn rèn luyện ngươi, không thể không làm như thế......"
Cố Thiên Tình đúng là nhi nữ của Lãnh Hương Ngọc, năm nay 16 tuổi, vừa sinh đã có dung mạo rất đẹp, nói chuyện nhẹ nhàng, ăn mặc một thân mềm mại, phất phới giống như thần tiên.
Nàng ta khác với Cố Tích Cửu. Nàng ta là kiêu ngạo của tướng quân phủ, thượng phẩm Mộc Linh Căn, tuổi còn nhỏ mà tu vi linh lực đã đạt tới Luyện Khí cấp 4, là nhân tài hiếm thấy.
Trong số các thiếu nữ quý tộc ở kinh thành, nàng ta là người xuất sắc nhất, được Cố Tạ Thiên rất sủng ái.
Thậm chí, ngay cả khi nàng ta là thiên tài, nhưng lại không kiêu không ngạo, nhẹ nhàng có thiện chí. Nàng ta là ứng cử viên lý tưởng của một thê tử tốt cho những đệ tử hậu duệ quý tộc trong kinh thành. Từ khi nàng ta 15 tuổi đủ tuổi cập kê, bà mối tiến đến Cố phủ cầu thân, cơ hồ là dẫm sụp ngạch cửa Cố phủ.
Chương 16: Rốt cuộc tự mình lĩnh giáo
Cố Tạ Thiên không bao giờ đáp ứng những người đó, bởi vì hắn muốn tìm một cửa hôn nhân thật tốt cho bảo bối tâm can của mình.
Giờ phút này chỉ cần

1 2 3 ... 21 »