Chương 55 Mét ba ba

- Thế nào? Con gái ngoan của ba ở trừơng vẫn tốt chứ_ Ngừơi đàn ông trung niên bứơc vào nhà, vui vẻ chào hỏi con gái.
Chỉ là cô gái tóc vàng ngồi trên ghế dựa không có đáp lời mà chỉ xụ mặt. Bộ dạng buồn tủi hết sức.
- Sao vậy? Có ai ăn hiếp con gái của ba hả? Là ai? Nói ba biết để ba xử nó nào_ Ông bố cực kì cưng chiều cô con gái của mình. Không nỡ để nhìn thấy con buồn.
- Ba... Hức... Hức_ Lúc này cô con gái mới nhào vào lòng ngừơi đàn ông nức nở.
- Nào, đã xảy ra chuyện gì? Kể ba nghe xem nào_ Ông bố vỗ vỗ lưng con nhẹ nhàng khuyên nhủ.
- Ba ơi, trên trừơng có con nhỏ học sinh mới đến dám đánh con đấy ba..._ Và cô gái bắt đầu khóc lóc chấm chấm nứơc mắt kể lể. Còn cố tình để lộ những vết bầm tím do bị đánh. Bộ dạng đầy yếu ớt suy nhựơc.
Cô gái này chính xác là mĩ nữ Vân Tuyết. Và đương nhiên những chuyện cô kể chỉ đúng có khoảng 50%, còn những phần còn lại Tuyết còn thêm mắm thêm muối đủ thứ gia vị vào.
Từ ngừơi kiếm chuyện gây gổ lại trở thành ngừơi bị hại. Tuyết lại tạo dựng mình thành 1 nhân vật yếu ớt bị ngừơi ta vô duyên vô cớ mà đánh, mắng.
- Đựơc rồi đựơc rồi, ngoan, nín khóc nào. Ba sẽ đòi lại công bằng cho con, thế nào?_ Ông ba cật lực dỗ dành con gái.
- Có thật không ba? Ba hứa đi._ Tuyết ngứơc đôi mắt ngập nứơc lên nhìn ông.
- ừ, ừ ba hứa mà_ ngừơi đàn ông gật đầu đáp ứng cô.
Cũng vì cái thói cưng chiều con vô độ này mới tạo nên 1 Vân Tuyến đanh đá, kiêu căng, không hiểu đạo lí như ngày hôm nay.
...
<- Hạo, cậu gặp tôi 1 lát đựơc không?>
- Ừ_ Hạo đáp ứng 1 tiếng rồi cúp máy. Tuy 2 ngừơi từng là bạn thân nhưng bây giờ, có 1 số chuyện đã không thể trở lại như trứơc nữa.
......
Tối. Tại 1 quán cà phê sang trọng.
Bàn số 3 có 1 chàng trai cực kì điển trai đang nhắm nháp ly cà phê đen. Cậu có mái tóc màu đỏ rực, tròng mắt màu nâu hút hồn. Mày rậm cằm chẻ, ngũ quan tinh xảo, hài hoà. Trên ngừơi cũng chỉ mặc 1 bộ đồ khá đơn giản, áo sơ mi cùng quần kaki đen.
Xung quanh thỉnh thoảng còn có vài cô gái thẹn thùng ngứơc nhìn cậu. Chỉ là cậu cũng chẳng rảnh hơi mà để ý đến bọn họ.
- Phong độ vẫn tốt như ngày nào nhỉ?_ Hạo lứơt nhìn xung quanh 1 lựơt, nhàn nhạt nói. Chân cũng đến chiếc ghế đối diện Hàn mà ngồi xuống. Sẵn tiện còn kêu 1 ly cà phê sữa đá.
- Cậu quá khen rồi_ Hàn cũng cực kì khách sáo đáp lời.
- Thế nào? Gọi tôi đến đây không phải là chỉ để khen nhau thôi đấy chứ?_ Hạo nhếch môi, vào thẳng vấn đề chính.
- sao? Bạn bè cũ không đựơc đến hỏi thăm nhau sao?_Hàn cừơi cừơi. Khuấy khuấy ly cà phê.
- Chứ không phải là hỏi thăm chuyện của Băng sao?
- Ha ha... Bạn cũ có khác, đúng là rất hiểu lòng tôi. Đúng vậy, hôm nay tôi gọi cậu đến đây đúng là vì chuyện này_ Hàn cũng không tức giận vì bị nắm thóp mà cực kì sảng khoái thừa nhận.
Hạo không nói mà nhứơn mày chờ đợi câu trả lời của Hàn.
- Thật ra thì tôi chỉ muốn cảnh cáo cậu 1 chút. Nếu tôi mà biết cậu đối xử tệ với Băng thì đừng trách tôi trở mặt_ Hàn bỗng nhiên nghiêm mặt, thấp giọng nói. Giọng điệu vô cùng nghiêm túc.
- Không cần cậu phải nhắc nhở_ Hạo mặt không biến sắc, nhàn nhạt đáp
- A, mà cậu cũng không cần lo lắng đâu, nếu thực sự có ngày đó thì tôi chắc chắn sẽ giành cô ấy lại từ trong tay cậu_ giọng nói không hề giống như đang đùa giỡn. Tất cả đều là lời thật lòng.
- Yên tâm đi, sẽ không có ngày đó đâu_ Hạo thập phần chắc chắn khẳng định với Hàn.
.....
Hôm sau lớp A1 lại đựơc 1 phen ầm ĩ khi tiếng loa phát thanh vang lên. Thầy hiệu trửơng cho mời Học sinh Trần Hải Băng lên phòng hội đồng làm việc.

Phong cùng Ngân cực kì lo lắng nhìn Băng. Cô đáp lại 2 ngừơi bằng 2 chữ "Yên tâm" rồi đi mất. Vẻ mặt rất ư là nhàn nhã tự nhiên.
Đến nơi lại thấy ngoài thầy hiệu trửơng ra còn có 1 ngừơi đàn ông trung niên ăn mặc sang trọng, mặt mày âm trầm đang ngồi đối diện.
- Ông Nhật, đây là học sinh Trần Hải Băng. Băng, đây là phụ huynh của em Phong Vân Tuyết_ Hiệu trửơng giới thiệu sơ 1 lựơt 2 ngừơi với nhau.
- Phong Vân Tuyết? Là ai?_ Băng tự nhiên ngồi xuống chiếc ghế còn lại, nhìn ông hỏi, bày ra bộ dạng "Ta không biết," .
Mà ngừơi đàn ông tên Nhật kia vừa nghe câu trả lời hết sức tự nhiên của Băng thì khoé miệng kịch liệt co rút. 2 mắt dữ tợn trừng cô nhưng ngại vị hiệu trửơng ngồi đây nên chưa có thốt ra tiếng nào.
- Ông Nhật đây báo cáo rằng em đã ra tay hành hung đánh đập em Tuyết, có phải vậy không?_ Không trả lời câu hỏi của cô, hiệu trửơng lại hỏi.
- A, em đã đánh rất nhiều ngừơi, nhất thời làm sao mà nhớ hết a_ Băng mặc dù trong đầu đã thầm đoán ra đựơc là ai nhưng vẫn 1 mực giả ngu chọc tức vị phụ huynh.
- Đó, thầy đã nghe hết rồi chứ? Chính miệng cô ta đã thú nhận rồi đấy. Con gái tôi lại bị đánh cho thương tích đầy mình. Thầy phải cho tôi 1 công đạo đấy_ Ông Nhật nắm đựơc lời nói của Băng, mãnh liệt báo cáo.
- Ông hãy bình tĩnh, tôi tin là chuyện gì cũng đều có nguyên do của nó, học sinh Băng chắc chắn sẽ không tự dưng lại ra tay đánh ngừơi_ Hiệu trửơng mặt vẫn không đổi sắc, bình tĩnh đáp.
- Này, ông nói vậy không phải là nói con gái tôi là ngừơi gây chuyện đó chứ?_ Ông Nhật bức xúc, lông mày cũng muốn dựng ngựơc lên.
Nghĩ đến cô con gái đáng yêu, xinh xắn của mình bị đánh đến mức độ này liền cảm thấy tức giận.
(Đáng yêu á?  Đáng chết thì có!)
=o=
- Không phải, chúng ta vẫn chưa xác nhận đựơc sự thật thì không nên phán bừa như vậy. Dù sao đây cũng là nơi để giáo dục con em nên có chuyện gì thì từ từ nghĩ cách mà giải quyết_ Hiệu trửơng vẫn giữ thái độ hoà nhã, không nặng không nhẹ bên nào cả.
Hừ lạnh 1 tiếng, biết mình cũng có hơi quá nên ông Nhật bình tĩnh lại 1 chút, ngồi xuống ghế.
- Em có thể kể lại 1 lựơt truyện ngày hôm đó hay không?_ ông hiệu trửơng hỏi Băng.
Biết vị phụ huynh ngồi kế cô đây cũng không phải là ngừơi  dễ chọc, cũng là nể mặt hiệu trửơng  nên Băng đem hết sự tình kể lại 1 lựơt.
- Nhảm nhí, nói láo_ Ông Nhật không phục đập bàn.
- Ồ, cháu nói sai? Hay là con gái bác nói láo thì không biết đựơc a_ Băng tự tin nhìn Ông.
- Không thể nào, con gái ta sẽ không nói dối
- Có nói dối hay không thì xem 1 đoạn camera quay đựơc là biết chứ gì! Phải không, thầy hiệu trửơng?_ Không trả lời ông Nhật Băng bắn ánh mắt về phía hiệu trửơng.
- ồ, sao em lại biết ở đây có lắp camera_ Hiệu trửơng hưng trí nhìn cô hỏi, 1 học sinh mới như cô không ngờ lại biết nhiều đến  vậy.
- Đoán thôi_ Băng hơi híp mắt, tỏ vẻ bí ẩn không muốn trả lời.
Thật ra thì cũng không khó gì. Ở trừơng kings nơi nào cũng có lẳp camera an ninh. Trừơng king star là 1 chi nhánh của kings chẳng lẽ những thứ cơ bản này cũng không có sao.?
Thế mới nói, trứơc khi làm ra những việc này cô đã chuẩn bị trứơc 1 chút lí do để tìm đừơng lui cho mình.
- Đúng thật là vậy, Thầy đã cho ngừơi đi tìm cuộn băng, 1 lát sẽ có kết quả thôi_ Hiệu trửơng gật đầu thừa nhận, ánh mắt nhìn Băng cũng thêm 1 phần tán thửơng.
Quả thật cô thông minh giống hệt mẹ cô vậy.
M
....
Mà ông Nhật sau khi xem đoạn quay camera kia liền trầm mặc. Vội vã cúi đầu xin lỗi Băng vì hiểu lầm này, cũng là vì đứa con gái đã gây chuyện kia rồi vội vã ra về.
Còn về phần Vân Tuyết bị xử trí thế nào thì cô không quan tâm cho lắm.
Xem ta, tuy ông bố này cực kì cưng chiều con nhưng cũng là ngừơi công tư phân minh. Cũng không phải là ngừơi quá ngu ngốc.


Loading...
Danh sách Chap

Giới thiệu

Chương 1:Phân Biệt Đối Xử

Chương 2:Ngừơi thân duy nhất

Chương 3: Tử Huyệt !

Chương 4:Trời đánh tránh bữa ăn

Chương5:Hội trửơng giá lâm

Chương6:Bôi thuốc cho tôi

Chương 7: Ác Ma

Chương 8: Chảy máu...

Chương 9:chỉ là hiểu lầm

Chương 10:Đầu hói

Chương 11:Tâm Bệnh

Chương 12:Nhật Ngữ

Chương 13:

Chương 14:Kiếm Tiền

Chương 15: Cháy nhà!!

Chương 16:dựa vào mình

Chương 17:Mẹ của hắn

Chương 18:Khuôn mặt thật

Chương 19 Ai Đè Ai

Chương 20 Chạm trán

Chương 21 Oan gia

Chương 22 Diễn kịch

Chương 23 Dự cảm xấu

Chương 24 Manh mối

Chương 25 Tin Đồn

Chương 26 Rạch mặt

Chương 27 Là đồng cảm

Chương 28 Ác Ma nổi giận.

Chương 29 Lựa chọn của tôi

Chương 30 Động Kinh

Chương 31 Hẹn hò nào!

Chương 32 Sốt sao?

Chương 33 Ngừơi quen?

Chương 34: Kings 11

Chương 35 Đi làm chung

Chương 36 Thật xin lỗi

Chương 37 Cực kì hận!

Chương 38 Lửa dục vọng

Chương 39 Mạng đổi mạng

Chương 40 Là Ân Nhân

Chương 41 Tuyệt Vọng

Chương 42 Nói đi...

Chương 43 Đâu là sự thật?

Chương 44 Gian tình tứ phía

Chương 45 Hơn cả ác ma

Chương 46 Trở Về.

Chương 47 Diện mạo mới

Chương 48: 2 đầu tóc tím

Chương 49 Chó Sủa Bậy

Chương 50 Lứơt qua, bỏ lỡ

Chương 51 Lại bỏ lỡ

Chương 52 Rung Động

Chương 53 Giây phút gặp lại

Chương 54: Tỏ tình

Chương 55 Mét ba ba

Chương 56 Tiệc công khai

Loading...