Chương 49 Chó Sủa Bậy

Thế là mĩ nữ nào đó tự cho mình là thông minh lại tự đi tìm rắc rối cho chính bản thân.
Giờ ra chơi....
Bàn ăn của Phong, Ngân cùng Băng là tâm điểm của mọi sự chú ý. Tất cả mọi ngừơi đều theo dõi 3 ngừơi 1 tấc cũng không rời.
Chỉ là Phong vẫn 1 bên nhanh tay gắp thức ăn cho Băng. Ngân 1 bên vẫn hăng hái líu ra líu ríu, căn bản không hề để ý đến ánh mắt soi mói của mấy học sinh kia. Còn về phần Băng thì khỏi phải nói, tay vẫn từ tốn gắp đồ ăn, miệng vẫn từ tốn nhai.
Nhưng lúc này bỗng nhiên có 1 học sinh hô lớn.
- Phong Vân Tuyết đến rồi
Tất cả học sinh đều ngẩng đầu lên nhìn đám ngừơi đang đi tới. Tất nhiên trong đó không bao gồm đám của Băng, mấy ngừơi bọn họ còn bận ăn a. Mà cô gái tóc vàng đi giữa trung tâm rất cao ngạo, ngẩng đầu, ữơn ngực bứơc về phía bàn của Băng. Lúc đi còn cố tình đung đưa bộ ngực tuyết trắng làm cả đám con trai thèm nhỏ dãi nhìn.
Bọn nữ sinh xung quanh bộ dạng cũng đựơc coi là xinh đẹp kiêu ngạo theo sau.
Mọi ngừơi đều im lặng, có chút mong đợi nhìn xem màn kế tiếp. Mĩ nữ chạm trán mĩ nữ đấy, không xem thì thật là đáng tiếc a.
- Ai là Trần Hải Băng_ Tuyết khoanh tay, hấc cằm về phía 3 ngừơi hỏi. Rõ ràng là muốn gây chuyện.
Chỉ là đáp lại cô ta là 1 mảnh im lặng. Phong cùng Băng vẫn cắm cúi ăn, thi thoảng còn bình luận vài câu. Còn Ngân chỉ liếc Tuyết 1 cái rồi lại quay sang líu ríu với 2 ngừơi. Căn bản chẳng hề để cho mĩ nữ tóc vàng 1 chút mặt mũi nào.
- Này, các ngươi có nghe tao nói gì không hả?_ Tức giận, bàn tay nhỏ nhắn dùng sức đập bàn. Khuôn mặt cũng hơi vặn vẹo nhưng không vì thế mà mất đi vẻ quyến rũ.
- Uầy, Phong, cậu có nghe thấy tiếng chó sủa đâu đây hay không?_ Ngân không hề quay lưng, chỉ là nhìn Phong trứơc mặt, hỏi. Giọng điệu mỉa mai.
- Nha, nghe thấy, rất rõ là đằng khác, chắc là nó đang đói bụng, hay là cô cho nó ăn đi_ Phong gắp vài cọng rau vào chén của Băng, thản nhiên nói.
- Tại sao lại là tôi chứ? Cậu không biết từ đó đến giờ tôi rất ghét những loài động vật lắm lông à_ Ngân khinh bỉ bĩu môi, ánh mắt còn như có như không lứơt qua Vân Tuyết.
- Đồ .... Đồ láo xựơc_ Tuyết tức tối, mặt mày đỏ bừng. Vung tay định tát Ngân. Nhưng lại bị cô nắm lại đựơc.
- Nha, tôi là đang nói con chó cũng không phải là nói cô, có cần phải động tay động chân vậy không_ Câu nói ý tứ rất rõ ràng, Vân Tuyết tự nhận bản thân mình là con chó.
Chưa đợi Vân Tuyết kịp phản ứng lại thì 1 giọng nói lạnh lẽo nhàn nhạt vang lên từ phía sau. Đang ăn nãy giờ Băng rốt cuộc đã lên tiếng.
- Ngực to, não nhỏ_ Mà câu nói này, không nghi ngờ là 1 quả bom có sức công phá cực lớn.
- Mày... Mày.... Mày_ Tuyết tức giận đến nỗi nói không thành lời. Đây là lần đầu tiên trong đời cô thấy nhục nhã như vậy. Từ nhỏ đến lớn ba mẹ cô cưng chiều cô như cưng trứng, 1 câu chửi mắng còn không nỡ, thế mà tụi này dám...
- Chậc... Chậc... Xinh đẹp như vậy mà bị cà lăm, tiếc thật đấy!_ Ngân tặc lữơi bình luận.
- Mẹ nó, tụi bay còn không mau xông lên đánh nó cho tao_ Tuyết đỏ mặt gào thét.
Tụi nữ sinh xung quanh nghe vậy liền hùng hổ xông lên. Đây là những kẻ chuyên đi theo nịnh bợ Tuyết. Tuy bọn họ đều là con cháu thế gia nhưng so với thế lực của nhà Tuyết thì thua xa. Ai cũng muốn nhà mình có đựơc hợp đồng hợp tác với công ty nhà Tuyết.
Bọn nữ sinh vây quanh 3 ngừơi.
- Còn con nhỏ tóc tím này cứ để tao lo_ Tuyết mỉm cừơi độc ác. Chỉ cần rạch vào mặt cô ta vài đừơng là xong chứ gì. Như vậy cô ta liền không thể đem khuôn mặt này mà đi dụ dỗ con trai.
Phong ngồi 1 bên cừơi thầm, Cậu biết rất rõ, chị gái của cậu cũng không phải là quả hồng mềm tùy Ngừơi ta nắm bóp. Chị ấy rõ ràng là cây xương rồng có gai. Cậu rất tin tửơng cô.
Ngay từ lúc nhỏ cậu đã rất nể phục Băng. Có 1 lần, khi cậu bị tụi bạn cùng lớp bắt nạt bị chị ấy phát hiện ra. Ngay ngày hôm sau tụi đó liền mang bộ mặt bầm tím đến xin lỗi cậu. Hỏi ra mới biết là 1 mình chị cậu đã dợt cho chúng 1 trận tơi bời.
Chị ấy là vậy, ngày thừơng tuy hiền lành ngoan ngoãn nhưng chỉ cần chạm đến điểm mấu chốt thì chị ấy sẽ không nể mặt bất cứ ai.
Thấy mình bị bao vây thì Ngân cùng Phong cũng không hề động đậy. Ngân đã biết đựơc sự lợi hại của Băng nên cũng chẳng thèm động tay động chân chi cho nó mệt. Ngồi làm khán giả xem là tốt rồi.

Tuyết vung tay phải định tát Băng, ai ngờ nửa chừng đã bị chặn lại. Tuyết muốn rút tay lại nhưng Băng nắm quá chặt. Băng siết mạnh làm tay Tuyết đau đớn ửng đỏ.
- Thả tay tao ra, con điên này_ Tuyết vung cánh tay còn lại lên, muốn đánh Băng nhưng lại bị cô hất mạnh 1 cái cô ngã nhào.
Tụi nữ sinh xung quanh ríu rít đến đỡ Tuyến dậy.
- Tụi bay còn không mau bắt chúng nó lại cho tao_ Tuyết hét lớn, nguyên bản hình tựơng quyến rũ đều mất hết.
- Kẻ nào dám..._ Phong lớn giọng định phát uy thì bị Băng ngăn lại.
Tụi đi theo Tuyết đều là thuộc gia đình giàu mới nổi, đều mới chuyển vào đây học sau nên không có rõ lịch sử huy hoàng cùng uy danh của Phong năm cấp 3. Thế nên mới dám càn rỡ như vậy. Họ mà biết chắc là chạy mất dép rồi..
- Chị..._ Phong hơi ngạc nhiên, không hiểu nhìn Băng.
- Để chị giải quyết_ Băng lạnh lùng nói, ánh mắt đầy uy nghiêm.
- Ha, mày... Giải quyết á, đừng có mà chọc cừơi tao chứ_ nhếch môi khinh bỉ, tụi kia cũng nịnh bợ cừơi theo vài tiếng.
Băng nói cũng không thèm nói tiếp liền ra tay.
Nữ sinh gần ngất bị quật ngã.
Nữ sinh thứ 2 bị móc ngang cổ.
Nữ sinh thứ 3 bị đấm ngay bụng.
Nữ sinh thứ 4 bị 2 chân kẹp cổ.
Nữ sinh thứ 5 bị đạp ngay mặt.
Nữ sinh thứ 6....
....
Nữ sinh thứ 27...
....
Tất cả đều bị hạ trong vòng chỉ 1 chiêu duy nhất.
Mỗi chiêu đều độc ác đánh ngay vào chỗ hiểm không thương tiếc, thậm chí 1 cái nhăn mày cũng không có.
Nhất thời, trong căn tin chỉ còn lại những tiếng đau đớn rên rỉ.
Mấy học sinh đang ngồi xem gần đó cũng không nhịn đựơc mà giật mình. Có ai ngờ 1 mĩ nư thoạt nhìn xinh đẹp ốm yếu thế mà lại ra tay độc ác đến vậy.
- Giờ còn à ngừơi nữa..._ Giọng Băng hơi trầm.
- mày, mày có biết tao là ai không hả? Dám đụng vào tao thì sẽ nhận hậu quả lớn lắm đấy_ Tuyết tuy sợ nhưng vẫn mạnh miệng.
- Vậy sao? ... Rất tiếc, hiện tại tôi vẫn chưa biết._ Vừa dứt lời liền vung cú đấm.
Bốp.... 1 tiếng vang dội.
Tĩnh... Toàn căn tin rơi vào tĩnh lặng....

Loading...
Danh sách Chap

Giới thiệu

Chương 1:Phân Biệt Đối Xử

Chương 2:Ngừơi thân duy nhất

Chương 3: Tử Huyệt !

Chương 4:Trời đánh tránh bữa ăn

Chương5:Hội trửơng giá lâm

Chương6:Bôi thuốc cho tôi

Chương 7: Ác Ma

Chương 8: Chảy máu...

Chương 9:chỉ là hiểu lầm

Chương 10:Đầu hói

Chương 11:Tâm Bệnh

Chương 12:Nhật Ngữ

Chương 13:

Chương 14:Kiếm Tiền

Chương 15: Cháy nhà!!

Chương 16:dựa vào mình

Chương 17:Mẹ của hắn

Chương 18:Khuôn mặt thật

Chương 19 Ai Đè Ai

Chương 20 Chạm trán

Chương 21 Oan gia

Chương 22 Diễn kịch

Chương 23 Dự cảm xấu

Chương 24 Manh mối

Chương 25 Tin Đồn

Chương 26 Rạch mặt

Chương 27 Là đồng cảm

Chương 28 Ác Ma nổi giận.

Chương 29 Lựa chọn của tôi

Chương 30 Động Kinh

Chương 31 Hẹn hò nào!

Chương 32 Sốt sao?

Chương 33 Ngừơi quen?

Chương 34: Kings 11

Chương 35 Đi làm chung

Chương 36 Thật xin lỗi

Chương 37 Cực kì hận!

Chương 38 Lửa dục vọng

Chương 39 Mạng đổi mạng

Chương 40 Là Ân Nhân

Chương 41 Tuyệt Vọng

Chương 42 Nói đi...

Chương 43 Đâu là sự thật?

Chương 44 Gian tình tứ phía

Chương 45 Hơn cả ác ma

Chương 46 Trở Về.

Chương 47 Diện mạo mới

Chương 48: 2 đầu tóc tím

Chương 49 Chó Sủa Bậy

Chương 50 Lứơt qua, bỏ lỡ

Chương 51 Lại bỏ lỡ

Chương 52 Rung Động

Chương 53 Giây phút gặp lại

Chương 54: Tỏ tình

Chương 55 Mét ba ba

Chương 56 Tiệc công khai

Loading...