☆ Chương 1: (Bắt Trùng)

Tùy Chỉnh

Editor: LuciferVadden
———
Chồng con đâu?
———
Mặt trời trên không chiếu rọi, chim nhỏ thì thầm hót. Đánh thức Cơ Tiểu Vũ, đừng hòng ngủ ngon giấc!
Đây là tất cả yêu quái trên núi Tiểu Thanh sau khi chịu đựng vô số lần giáo huấn máu và nước mắt nửa năm qua, đạt được một nhận thức chung.
Xưa kia tinh lực quá dư thừa, gà rừng tinh nọ suốt ngày trêu mèo ghẹo chó, bởi vì cảm thấy sinh hoạt trên núi quá mức đơn điệu nhàm chán, đầu năm ngoái chạy đến Hưng Thành lân cận núi Tiểu Thanh đi làm. Kết quả tài giỏi một năm, đến cuối năm một trận mưa to như trút nước sấm sét ầm ầm vào ban đêm, gia hỏa này đột nhiên lại quay về, chưa qua mấy ngày đã thay đổi thành con gà khác, cả ngày buồn bã ỉu xìu ngáp liên tục.
Đã từng là tên tham ăn đối mặt với đại thanh trùng thơm ngon nhất cũng bị mất khẩu vị, như con gà mắc bệnh dịch thích ngủ, nếu ai đánh thức hắn khi hắn ngủ được nửa giấc, hoặc gây ra động tĩnh gì ồn ào hắn thì hắn không cách nào ngủ, vậy cũng không được, cái con nọ trị số sức mạnh cường đại, khi chiến đấu gà rừng sẽ đỏ mắt xù lông, xông vào trong ổ mi quyết đấu với mi, không đánh cho mi khóc cha gọi mẹ tè ra quần ba ngày ngủ không ngon giấc hắn sẽ không họ Cơ!
Vì thế, nhóm yêu tinh trên núi Tiểu Thanh đã mau chóng khuất phục dưới uy quyền của Cơ Tiểu Vũ, trở nên yên tĩnh như gà.
Thế nhưng buổi sáng này lúc trời vừa tờ mờ sáng, cũng chẳng biết là đứa nào đột nhiên phóng một chuỗi pháo, nổ lốp bốp chấn động cả núi Tiểu Thanh, đánh thức tất cả động vật to to nhỏ nhỏ trong lúc ngủ mơ.
Chờ pháo nổ xong, tất cả mọi người vừa phẫn nộ vừa nghi hoặc, đây là đứa ăn tim hùm mật gấu nào, lại dám ngang nhiên khiêu chiến với Cơ Tiểu Vũ?
Thế nhưng mọi người đợi hơn nửa ngày, cũng không thấy con gà kia xù lông lao từ trong ổ ra tìm người đánh nhau, thật kỳ quái.
Chẳng lẽ Cơ Tiểu Vũ không nghe thấy? Không thể nào, chí ít tiếng pháo kia cũng vang xa năm ngàn mét, phàm là không phải kẻ điếc thì không có khả năng không nghe được.
Một con thỏ tinh ở gần Cơ Tiểu Vũ nhất nơm nớp lo sợ giơ tay báo cáo: "Này, giữa trưa hôm qua tui nhìn thấy Cơ Tiểu Vũ chui từ trong ổ ra, tùy tiện hái vài trái cây ăn được sau đó liền quay về ổ, đến giờ vẫn chưa từng đi ra..."
Mọi người lập tức sợ hết hồn, cũng qua lâu như thế, Cơ Tiểu Vũ không phải là ngủ như chết chứ?
Hiện tại nhớ đến tiểu tử kia sau khi quay về quả thực rất không thích hợp, trên thân mang bệnh, nếu vạn nhất đêm qua không qua nổi...
Nhóm yêu quái hai mặt nhìn nhau, trong lòng đều xiết chặt.
...
Cùng lúc đó, trong một nham động giữa sườn núi Tiểu Thanh.
Cơ Tiểu Vũ không phải điếc, cũng không có ngủ như chết, càng không có sức lực đi tìm cái tên ném pháo loạn đánh thức hắn mà đánh nhau, hắn đang ngồi bên trong ổ gà trải cỏ tranh của mình, trên mặt mang một đôi mắt thâm quầng, nhìn đăm đăm cái trứng trắng bóc nhẵn nhụi dưới mông của mình, sờ lên cái trứng còn nóng hầm hập, toàn thân gà đều choáng váng.
Thứ này thứ này thứ này, thứ này từ đâu đến? Hắn không có thói quen ăn trứng gà mà! Cả ngày hôm qua hắn chỉ ăn mấy trái nho dại nửa sống nửa chín, chua đến mức suýt rụng răng.
Sau khi ăn xong nho dại, hắn hệt như nửa năm qua quay về ổ ngã đầu ngủ. Kết quả nửa đêm bắt đầu tiêu chảy, đau đến chết đi sống lại lăn lộn đầy ổ, thẳng đến sau nửa đêm gần như mệt lả trôi qua, nhịn không được hóa thành nguyên hình gà rừng.
Trong mơ mơ màng màng Cơ Tiểu Vũ cảm thấy mình dường như không kiềm chế bài tiết, bài tiết tại trong ổ, trong bụng chợt nhẹ theo, cảm thấy bớt đau rất nhiều, thế là lại biến thành nhân hình.
Lúc ấy hắn quá mệt quá buồn ngủ, căn bản không còn khí lực dọn dẹp, liền ngủ thiếp đi như thế. Kết quả không lâu sau đã bị tiếng pháo nổ vang trời dội tỉnh, hắn đang muốn xắn tay áo lên ra ngoài tìm người liều mạng, đột nhiên phát hiện dưới mông mình có thêm một cái trứng, trừ cái đó ra trong ổ cũng không có vật ị tiểu bẩn thỉu gì, ngoại trừ hơi loạn, vẫn sạch sẽ khô mát giống như trước.
Nhớ lại mấy tháng gần đây mình không muốn ăn, cả ngày chỉ thích ngủ, cùng tình huống đau bụng từng cơn từng cơn tối qua, chân tướng dường như chỉ có một cái...
Á đệch! Chuyện này so với không trụ được khi chơi quật tay bịch bịch trong ổ càng khiến người khác không thể tiếp thu x100 lần! (?)
Thánh thần thiên địa ơi, hắn rõ ràng là trống, chít chít (1) cũng sinh trưởng rất tốt ở trên thân, sao lại đẻ trứng được chớ?
(1) Cái dưới rốn ba tấc của đờn ông =)))

Chuyện này không khoa học!
Sống hai mươi năm, tới bây giờ Cơ Tiểu Vũ chưa từng gặp sự tình không hợp lẽ thường như thế, huống chi việc này còn phát sinh trên người mình.
Hắn giống như bị sét đánh, đánh vào đầu một phát xù lông, trừng mắt nhìn tiểu bạch đản [trứng trắng nhỏ] xinh xắn nhỏ hơn so với trứng gà nhà thông thường trong ổ, giống như nhìn một quả bom định giờ, sợ đến mức liên tục lùi về sau, sợ tiểu bạch đản kia đột nhiên nổ tung, đưa mình lên Tây Thiên.
"Tiểu Vũ à, con vẫn khỏe đó chứ? Con không có động tĩnh lâu thế, pháo nổ con cũng không ra, mọi người không yên lòng, liền bảo lão già ta đến nhìn xem chuyện gì xảy ra."
Đúng lúc này, một thanh âm già nua run rẩy vang lên bên ngoài hang, một con lão hầu tử màu lông xám trắng đi đến.
Cơ Tiểu Vũ sợ đến mức kêu "ót" một tiếng, đặt mông ngồi dưới đất, chờ hắn ý thức được giữa ổ gà của mình còn một quả trứng đang nằm, lúc muốn nhào tới giấu đi, đã không kịp nữa. Cặp mắt mờ ngàn năm híp lại của lão hầu tử mở lớn như mắt trâu, trước nhìn đăm đăm tiểu bạch trứng một hồi, sau đó xoay đầu đăm đăm dò xét trên dưới Cơ Tiểu Vũ.
Cơ Tiểu Vũ nói năng lộn xộn: "Hầu gia gia, cái trứng nọ không phải của con! Con vừa tỉnh dậy nó đã ở đây rồi, con cũng không biết từ đâu tới! Thật mà, ông tin con đi, tuyệt đối không có nửa liên quan với con!"
"Thật sao, vậy ta lấy về luộc ăn." Hầu Trường Sinh [khỉ sống lâu] hóa thành tiểu lão đầu ốm nhom, lấy tiểu bạch đản trên cỏ tranh, làm bộ muốn đi ra ngoài.
"Không được!" Cơ Tiểu Vũ thoáng chốc đủ loại hoảng sợ, chưa kịp nghĩ đã tiến lên cản đường tiểu lão đầu "Kia là trứng con đẻ, ông không thể ăn."
"À, thì ra là trứng con đẻ, không nói sớm." Hầu Trường Sinh chậm rãi ung dung gật đầu, sau đó đưa tiểu bạch đản qua.
Cơ Tiểu Vũ bịt cái miệng quá không cẩn thận nói ra lời thật, trừng tiểu bạch đản trong tay Hầu Trường Sinh, lúc lâu sau mới run tay nhận lấy, sụp đổ kêu gào: "Không sai! Trứng này là con đẻ! Thế nhưng con là một con gà trống mà, tại sao có thể đẻ trứng?! Hơn nữa tại sao ông không cảm thấy kỳ quái chút nào hả Hầu gia gia!"
Hầu Trường Sinh bí hiểm nói: "Gà trống đẻ trứng quả thực thế gian hiếm thấy, có điều ta đã từng gặp chuyện giống vậy, cho nên cũng không cần ngạc nhiên như thế."
"Cái gì? Không thể nào!" Cơ Tiểu Vũ khó có thể tin nói "Còn con gà trống nào đẻ trứng nữa?"
Hầu Trường Sinh nói: "Cha con Cơ Đại Hoa đấy, chứ con cho rằng con đến thế nào, còn không phải cha con đẻ rồi ấp từ trứng ra sao."
Câu nói này lượng tin tức thực sự quá lớn, Cơ Tiểu Vũ tưởng như hỗn độn trong gió: "Con, cha con? Ông ở đâu? Ông còn sống không? Còn mẹ con đâu —— không phải, con có mẹ hả? Hay là có hai người cha? A a a cuối cùng xảy ra chuyện gì hả Hầu gia gia ngài mau nói cho con biết đi mà!"
Cơ Tiểu Vũ hoàn toàn hỗn loạn, nếu không phải trong tay hắn còn bưng trứng của mình, thì hắn đã nắm lấy bả vai Hầu Trường Sinh dùng sức lắc lư.
Hắn chưa từng thấy cha mẹ của mình, từ nhỏ đã là cô nhi, là Hầu Trường Sinh nuôi lớn hắn, vẫn luôn cho rằng mình được ấp ra từ trứng gà rừng bình thường, chỉ là cơ duyên trùng hợp mở linh trí có thể hóa thân thành người, không nghĩ tới hôm nay thế mà lại nghe được tin tức khiến cho người ta nổ tung như thế.
Hầu Trường Sinh thở dài, nói: "Con đừng gấp, nghe ta chậm rãi nói cho con."
Thì ra Cơ Đại Hoa là một con gà rừng trống thành tinh trên núi Tiểu Thanh, bởi vì thích thế giới loài người phồn hoa sặc sỡ, thế nên hơn hai mươi năm trước giả dạng thành nhân loại bình thường tiến vào thành, sau đó yêu một người đàn ông nhân loại, sinh hoạt chung chỗ với hắn. Một lần Cơ Đại Hoa trong lúc vô tình bại lộ nguyên hình, bạn lữ [bạn đời] của hắn lúc đầu bị dọa đến phát sợ, nhưng cuối cùng sự yêu thương đối với Cơ Đại Hoa chiến thắng sự sợ hãi yêu quái, tiếp nhận sự thật hắn là gà rừng tinh, cũng vì thế giữ kín miệng.
Hai người sau khi sống chung mấy tháng, Cơ Đại Hoa không biết sao lại đột biến gen, sinh một quả trứng. Kết quả chưa qua mấy ngày lại ngoài ý muốn để lộ tiếng gió, bị người ngoài biết. Theo đó có lời đồn nói trứng gà trống đẻ có công dụng đại bổ, người phàm ăn có thể kéo dài tuổi thọ, yêu quái ăn thì có thể tăng tiến tu vi, bởi một quả trứng gà trống đưa tới một đống người cùng yêu ngấp nghé cướp đoạt. Cơ Đại Hoa và bạn lữ [bạn đời] vì bảo vệ trứng của mình, chịu mọi khó khăn tranh đấu với một đám trộm, cuối cùng đồng quy vu tận với một kẻ thù lợi hại nhất.
Trước khi lâm chung, Cơ Đại Hoa giao phó gà con mới chui ra từ vỏ trứng cho Hầu Trường Sinh đức cao vọng trọng nhất núi Tiểu Thanh. Nếu gà con chỉ là gà rừng bình thường cũng chẳng sao, nếu như có thể mở linh trí hóa thân thành người, thì đặt tên nó là Cơ Tiểu Vũ, nếu không có tình huống đặc biệt tốt nhất đừng nói nó biết thân thế của mình và cảnh ngộ của song thân, để tránh tăng thêm đau buồn. Chỉ cần nhi tử có thể bình yên trôi chảy sống hết đời, hai phu phu bọn họ đã có thể nhắm mắt rồi.
Hầu Trường Sinh tận chức tận trách làm vú em, gà con sau khi trăng tròn liền tự động hóa thành một bé con béo, thế nên đặt tên là Cơ Tiểu Vũ. Hầu Trường Sinh luôn nhớ kỹ dặn dò năm đó của Cơ Đại Hoa, chưa hề nói ra thân thế của Cơ Tiểu Vũ với hắn, tiểu gia hỏa liền vô ưu vô lự không tim không phổi dài đến hai mươi tuổi. Ông vốn cho là bí mật này sẽ luôn được che giấu, không nghĩ đến Cơ Tiểu Vũ cũng thiên phú dị bẩm, di truyền công năng đẻ trứng của cha hắn, mắt nhìn thấy đứa nhỏ này sợ đến mức thần kinh hỗn loạn, ông đành phải nói thẳng ra sự tình năm đó.
Cơ Tiểu Vũ nghe thấy liền đỏ mắt, thương tiếc hai người cha của hắn, vì bảo hộ hắn mà hi sinh tính mạng của mình, thế mà đến giờ hắn mới biết được.
"Cũng đã trải qua nhiều năm như thế, đừng quá thương tâm, con còn sống tốt hai người cha của con ở trên trời đã có thể an tâm rồi." Hầu Trường Sinh thấy hắn khổ sở, cố ý dời chủ đề đi "Nói đi nói lại, Tiểu Vũ à, sao con lại một mình chạy về núi Tiểu Thanh đẻ trứng, chồng con đâu?"
"..." Cơ Tiểu Vũ thoáng chốc mặt đỏ tới mang tai, toàn thân gà đều không khỏe "Gì...chồng gì chứ? Hầu gia gia ông nói đùa gì thế, con là gà trống, sao lại có thể có chồng chớ?"