Phiên ngoại

Tùy Chỉnh

lúc chuyện hiển nhiên mà chúng ta nghĩ sẽ không xảy ra. Mà có lúc chúng ta cảm thấy chuyện 'hẳn sẽ không xảy ra' thế nhưng lại xảy ra."
"Ví dụ như là?"
"Ví dụ như, anh cảm thấy, anh yêu em nhiều hơn cả tưởng tượng của mình."
Chu Ngự tiếp tục đi dạo.
Mặc Dạ ngẩn người tại chỗ, nhìn theo bóng lưng của Chu Ngự ngày càng xa, ánh mắt Mặc Dạ càng mở lớn hơn.
Ngay tại Chu Ngự sắp đi ra khỏi bờ cát này, Mặc Dạ bỗng chạy như bay đuổi theo.
"Anh lặp lại lần nữa đi!"
"Lặp lại cái gì?"
"Nói rằng anh yêu em nhiều hơn cả tưởng tượng của mình!"
"Chẳng phải em đã nghe rõ rồi à? Tại sao còn muốn lặp lại nữa?"
"Vậy thì anh để cho em coi trong đầu anh đang nghĩ gì đi! Lỡ như anh đang cười nhạo em thì sao!"
"Một trăm năm sau anh sẽ lặp lại lời này với em."
"Một trăm năm sau? Anh đang nói đùa đó hả!"

"Một trăm năm sau mà dài ư? Anh còn chưa nói mười ngàn năm sau đâu."
"Nếu thế thì em đã hóa đá từ kiếp nào rồi!"
"Vậy thì anh cũng đã hóa đá."
"Anh cũng hóa đá thì làm sao mà nói!"
"Vậy thì không cần nói nữa."
"Chu Ngự..."
"Hửm?"
"Anh đúng là kiếp nạn của em."
"Ồ, vậy định trước em khó thoát khỏi kiếp nạn này rồi."
===Hết chương 123===
+++Toàn văn hoàn+++
Cá: *Bung lụa* hoàn rồi éc éc~
Nhớ đón đọc hố mới của chị Bí "TẠI SAO ANH LẠI THÍCH TÔI' nhé~

« 1 ... 7 8 9