DTCVVPT - (101 - 108 hoàn chính văn)

Tùy Chỉnh



Chương 101: Sự lấy lòng của Isaac.
Edit + Beta: Thủy Ngư
thuyngu.wordpress.com
Đám hộ vệ lập tức rút súng ra rối rít nã đạn vào người Isaac.
Khương Cạnh Hàng bị Isaac đá văng sang một bên, một viên đạn xẹt ngang qua gò má của hắn, còn động tác của Isaac nhanh đến nỗi mắt thường không thể nào theo kịp được.
Đám hộ vệ mà đi theo bảo vệ Eaton được sàng lọc cực kỳ gắt gao, võ nghệ rất giỏi, nhưng lại không thể chịu nổi một đòn của Isaac.
Isaac tung đầu gối húc tét cằm của một tên, mượn lực nhảy lên chỗ cao tung cú đá đạp gãy xương bả vai của tên tiếp theo, sau khi rơi xuống đất lập tức xoay người bẻ gãy cổ của một tên khác.
Không tới ba giây, hắn đã giải quyết gọn ghẽ đám hộ vệ.
Khương Cạnh Hàng ngã ngồi trên đất, ngây ngốc nhìn một màn võ đấu trước mắt.
Isaac vỗ tay một cái, đi tới trước mặt hắn, ngồi xổm xuống nói "Có biết tại sao tôi không giết cậu không?"
Khương Cạnh Hàng há miệng sững sờ, còn chưa kịp hồi thần lại.
"Bởi vì Tống Lẫm và cả Chu Ngự nữa, họ nhất định sẽ trở về đây vì cậu đấy."
Trái tim như bị điện giật một cái, Khương Cạnh Hàng nói "Anh... Anh rốt cuộc muốn làm gì?"
"Tôi muốn trở thành ngài Eaton chân chính." Isaac vỗ tay một cái, có vài tên vệ sĩ đi vào "Giao tiến sĩ Khương cho các anh, trông chừng người cẩn thận vào."
Giây phút này, đầu óc của Khương Cạnh Hàng trống rỗng.
Mọi chuyện đều đã vượt ngoài dự định ban đầu. Kế hoạch của hắn và Tống Lẫm vốn là dụ Eaton tới đây, sau đó uy hiếp bắt ông ta làm con tin để trở về thế giới loài người, thậm chí còn tỉ mỉ vạch sẵn kế hoạch sau khi trở về sẽ đối phó với tập đoàn Cự Lực ra sao nữa, nhưng Isaac đã làm mọi chuyện chệch sang một hướng khác.
Khi Khương Cạnh Hàng bị mang đi, Ngô Vận đang đi tuần tra ngang qua thì tình cờ thấy được cảnh này.
Toàn bộ căn cứ bắt đầu đổi mới, mỗi một nghiên cứu viên đều bị quản lý chặt chẽ, ngay cả Lí Khiêm cũng bị cấm sử dụng máy tính và bị giam lỏng ở trong phòng của mình.
Ngô Vận biết có chuyện gì đó sắp xảy ra.
Trong lòng lo lắng không thôi, Ngô Vận muốn liên lạc với Lí Khiêm hay là Hàn Lật Đẳng, nhưng ngay cả gặp mặt bọn họ cũng không có cơ hội.
Mãi đến tuần sau, một mình hắn bị gọi đến văn phòng của Isaac.
Trong lòng Ngô Vận rất là thấp thỏm, mà căn phòng này so với căn phòng lúc trước hắn đã từng đi vào còn lạnh lẽo và trống trải hơn mấy lần.
"Ngô Vận, đã lâu rồi không gặp."
Giọng nói của Isaac vang lên.
Ngón tay của Isaac điểm ở ví trí thái dương, nhàn nhã chống đầu, tầm mắt sâu xa nhìn Ngô Vận.
"Anh giết ngài Eaton." Ngô Vận nói.
Isaac cười "Thật không ngờ, tôi rõ ràng đã ngăn chặn tin tức, làm sao anh biết được?"
"...Anh quả thật đã làm vậy. Bộ phận nòng cốt trong căn cứ đều đã đổi người, những người mà Cook để lại cũng không thấy, bao gồm cả Cole. Anh giống trống khua chiêng giải quyết người của Cook như thế mà ngài Eaton lại không hề hỏi han gì. Cho nên tôi đoán anh đã giải quyết ông ta." Ngô Vận đáp lại.
"Vậy thì anh có biết hôm nay tôi gọi anh tới đây là để làm gì không?"
"Không biết."
"Từ trước đến nay anh luôn hợp tác cùng với Chu Ngự. Vừa nhìn thấy anh là tôi lại nhớ đến Chu Ngự."
"Nhưng tôi thì nghĩ cậu ấy chắc sẽ không muốn bị anh nhớ tới đâu." Trên mặt Ngô Vận không có biểu tình gì.
Isaac đẩy một tấm hình đến trước mặt Ngô Vận, trong hình chính con gái của Ngô Vận đang cười vui vẻ dưới ánh nắng mặt trời rực rỡ, địa điểm chụp hình là tại một ngọn núi tuyết ở Thụy Sĩ.
"Bây giờ con gái của anh đang được chăm sóc tại Thụy Sĩ, tình huống của cô bé rất tốt."
Hốc mắt Ngô Vận đỏ lên, hắn cố nén không nhìn tấm hình kia nữa.
"Anh muốn tôi làm gì?"
"Đừng nghĩ xấu cho tôi chứ, tôi sẽ không kêu anh đi làm tổn thương anh em của mình đâu, chẳng qua là..."
Isaac bỗng nhiên kéo cổ áo của Ngô Vận xuống, Ngô Vận theo bản năng chống tay lên bàn, chỉ cảm thấy cổ nhói đau, lúc này Ngô Vận mới phát hiện Isaac đang cầm một ống tiêm trong tay, Isaac đã chích thứ gì đó vào hắn.
"Anh..." Ý thức của Ngô Vận dần trở nên mơ hồ, hắn lắc đầu muốn kiên trì tỉnh táo nhưng cuối cùng vẫn gục xuống.
Isaac rũ mi nhìn Ngô Vận "Tôi thực sự rất hâm mộ anh. Bởi vì anh còn được gặp lại Chu Ngự sớm hơn cả tôi."
Cửa phòng làm việc của Isaac mở ra, vệ sĩ của hắn đi vào mang Ngô Vận rời đi.
Hôm nay, Chu Ngự vừa làm xong đợt rút máu cuối cùng, giáo sư Trần mừng rỡ nói ngày mai có thể trợ giúp Mặc Dạ hoàn toàn giải phóng sức mạnh.
Mặc Dạ trông có vẻ không hứng thú với điều này lắm, y ôm lấy Chu Ngự từ phía sau, dán mặt vào sườn mặt của Chu Ngự nói "Có phải anh đặc biệt muốn em ở trạng thái của Dạ Linh đến một lần với anh?"
Chu Ngự cong khóe môi "Em cho là anh không biết em đang nghĩ gì à?"
"Ồ, vậy em đang nghĩ nà?" Mặc Dạ nhếch môi, mang theo một chút ngây thơ nhưng quyến rũ.
"Đầu óc của em rất kì lạ, em càng cố ý nhắc nhở anh không suy nghĩ đến những thứ không nên thì anh lại càng muốn nghĩ đến. Cũng giống như khi em nói 'Đừng nhớ em' thì đầu của anh sẽ theo phản xạ mà nhớ đến em."
"Vậy trong tưởng tượng của anh, trạng thái con người của em vẫn hấp dẫn hơn chứ?"
"Rõ ràng là em có thể đọc được suy nghĩ của anh."
Mặc Dạ rũ mi, nhíu mày lại "Tại sao em lại không thấy gì hết?"
"Bởi vì anh đã quen với những mánh khóe của em rồi, cho nên anh đã không suy nghĩ gì hết." Chu Ngự giơ tay lên, xoa đầu Mặc Dạ như đang dỗ dành con nít vậy.
Trong nháy mắt, có một hình ảnh chợt thoáng qua đầu Chu Ngự, ánh mắt nhu hòa của Chu Ngự liền trở nên lạnh lẽo, anh đứng phắt dậy chạy ra ngoài.
Mặc Dạ đi theo sau lưng anh.
"Sao vậy?" Chu Thanh đang cầm tách cà phê suýt nữa bị đụng ngã.
"Là Ngô Vận!"
Chu Ngự lao ra khỏi căn cứ, một con Hắc Bối Dực Long bay vụt qua chân trời tới trước mặt anh, Chu Ngự xoay người nhảy lên, Hắc Bối Dực Long vỗ cánh xé gió bay đi.
Mặc Dạ theo sát sau lưng anh.
Bọn họ bay qua rừng rậm nguyên thủy, ở nơi đó thấy được một con Thủy Sinh Long đang quắp lấy bả vai Ngô Vận, treo hắn tòn ten giữa không trung. Rõ ràng Ngô Vận đã ngất xỉu, Thủy Sinh Long hạ cánh xuống, mắt thấy muốn lao vào hồ nước.
Lúc đuổi tới, trái tim Chu Ngự như bị ai đó nhéo một phát, anh liền tập trung tinh thần lại, muốn xâm nhập vào con Thủy Sinh Long kia.
Nhưng anh không ngờ là con Thủy Sinh Long kia đang bị một luồng sức mạnh khác khống chế.
Trừ Đế Hân ra, Chu Ngự đã lâu rồi không có cảm nhận được năng lực cảm ứng mạnh mẽ đến như vậy.
Nhưng rõ ràng vị trí điều khiển của đối phương ở rất xa, Chu Ngự cưỡi Hắc Bối Dực Long trong nháy mắt bay sánh vai với con Thủy Sinh Long kia, sức mạnh của anh chạy dọc theo cơ thể của Thủy Sinh Long, bức bách nó thả Ngô Vận ra.
Ngay tại lúc Ngô Vận bị thả xuống, Hắc Bối Dực Long chở Chu Ngự liền lao nhanh xuống, đỡ lấy Ngô Vận.
Đưa tay đặt lên cổ Ngô Vận, chắc chắn mạch của hắn vẫn còn đập, Chu Ngự mới thở phào một hơi.
Hắc Bối Dực Long vững vàng đáp xuống bên cạnh bờ hồ, Mặc Dạ cũng đã chạy tới chỗ Chu Ngự.
"Anh ta sao rồi?"
"Còn sống." Chu Ngự nhíu mày "Anh ấy giống như đã bị chích thuốc mê, không còn ý thức. Rốt cuộc là ai đã làm chuyện này?"
"Cho dù là ai làm đi nữa, đối phương chắc chắn biết rõ giao tình giữa anh và Ngô Vận. Hơn nữa... Mục đích của đối phương là lấy Ngô Vận làm mồi nhử, muốn dụ anh ra. Hoặc là để dò xét xem anh còn sống hay không, hoặc là để tìm được anh, nhưng tuyệt đối không phải là ý tốt gì." Mặc Dạ nheo mắt nhìn cổ của Ngô Vận, rút ra một con dao Thụy Sĩ giắt trên đùi, cắt ở chỗ phần gáy hắn ra, rốt cuộc lôi ra được một thiết bị theo dõi nhỏ bằng hạt gạo.
Mặc Dạ cười lạnh một tiếng, bóp nát thiết bị theo dõi.
Chu Ngự lại kiểm tra toàn thân Ngô Vận, đảm bảo trên người hắn không còn bất kì thiết bị theo dõi nào khác nữa, lúc này mới mang người trở về căn cứ.
Isaac ngồi trong phòng làm việc, ngả người dựa lưng vào ghế, ngước cằm lên.
Thời điểm sức mạnh của hắn trong con Thủy Sinh Long kia bị sức mạnh của Chu Ngự chặn lại, khoảnh khắc đó giống như bản thân đã bị đối phương giết chết.
Loại cảm giác mất kiểm soát ngàn cân treo sợi tóc này làm cho Isaac thật muốn được nếm thêm một lần nữa.
Hắn nhếch môi, vươn tay che mắt của mình lại "Chu Ngự... Cậu đúng là càng ngày càng thú vị."
Chu Ngự đưa Ngô Vận cho nhân viên chữa bệnh của căn cứ số không. Khi thuốc mê hết hiệu lực, Ngô Vận liền tỉnh lại, hắn vừa nhìn thấy Chu Ngự thì lập tức sờ vào sau gáy của mình.
"Chết tiệt..." Lúc này Ngô Vận mới phát hiện một vết khâu nhỏ ở sau gáy mình.
Chu Ngự cầm lấy cổ tay hắn "Đừng lo lắng, thiết bị theo dõi đã được lấy ra. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì! Là ai bắt anh làm mồi nhử vậy?"
"Là Isaac Eaton, tên này..."
Sau khi nghe Ngô Vận kể chuyện Eaton bị Isaac giết chết, Chu Ngự rất là kinh ngạc, anh lập tức nói chuyện này lại với giáo sư Trần và Dung Chu.
"Isaac Eaton là loài người đã được trải qua cải tạo gen, gã có sức mạnh vượt trội hơn người bình thường gấp trăm lần và năng lực tự chữa lành là không thể nghi ngờ gì, nhưng còn việc khống chế Thủy Sinh Long... Có lẽ người này đã đạt được sức mạnh của sinh vật nơi này giống như Đồ Lâm rồi!" Giáo sư Trần lo lắng.
Bọn họ không biết Isaac đã lấy được sức mạnh của sinh vật nào, và cũng không biết mục đích của hắn là gì.
Giáo sư Trần quyết định thức trắng đêm tiến hành nghiên cứu đổi máu cho Mặc Dạ, các nghiên cứu viên khác cũng bận rộn túi bụi, toàn bộ căn cứ lâm vào trạng thái năng suất làm việc cao đến tối đa.
Ngay cả tiểu đội của Dung Chu cũng tăng cường canh gác.
"Em đã sớm biết cái tên Isaac Eaton này là một phiền phức lớn." Mặc Dạ hai tay đút túi lạnh lùng nói "Gã lấy Ngô Vận làm mồi nhử, cũng không phải là uy hiếp gì anh, mà là muốn lấy lòng anh."
"Có ý gì?" Chu Ngự híp mắt lại, anh biết có đôi lúc suy nghĩ của anh và của Mặc Dạ không giống nhau.
"Ngô Vận là anh em của anh. Gã trả lại người anh em này cho anh, cái này không gọi là lấy lòng thì là gì chứ?" Mặc Dạ nhướng mày.
"Coi bộ anh phải cảm hơn anh ta rồi."

Chu Ngự vừa dứt lời, Mặc Dạ đột nhiên giơ tay chặn ngực anh lại rồi đẩy vào tường.
"Vậy còn anh thì sao? Nếu như gã thật sự là đang lấy lòng anh, thì anh sẽ nhận lời gã?"
===Hết chương 101===
Cá: Mấy chương cuối toàn là cỡ 2000 chữ ko, sướng ghê =w=
Chương 102: Theo dõi.
Chu Ngự khẽ nở nụ cười, khuôn mặt vốn lạnh lùng nghiêm khắc nay lộ ra một chút tà tính.
Anh không hề quan tâm đến uy hiếp của Mặc Dạ, thậm chí còn làm ra vẻ hưởng thụ. Anh giơ ngón cái nâng cằm Mặc Dạ lên, còn cố ý học theo đối phương ngâm nga.
"Anh đã lên thuyền giặc của em mất rồi, còn có thể tiếp nhận ai nữa chứ?"
Con ngươi Mặc Dạ căng ra, trái tim giống như bị đối phương nắm chặt, y không nói gì liền hôn lên môi Chu Ngự.
Ở trong lòng y, bộ dáng bây giờ của Chu Ngự cực kỳ quyến rũ.
Nhưng Chu Ngự vươn tay chặn mặt y lại, rồi đẩy y ra, lạnh lùng nói "Đừng giỡn nữa, chút nữa em còn phải hoàn thành quá trình thay máu."
Mặc Dạ bất đắc dĩ nhún vai, cố ý kề sát bên tai Chu Ngự, nhỏ giọng nói "Chờ đến khi em lấy lại được sức mạnh của mình, anh muốn em biến thành hình dạng gì cũng đều được hết."
Chu Ngự nhìn Mặc Dạ với ánh mắt em bị ngốc à.
Anh và Ngô Vận trò chuyện với nhau rất lâu.
Ngô Vận hoàn toàn bất ngờ vì ngoài căn cứ của tập đoàn Cự Lực ra thì cũng có những người khác sinh sống ở đây.
Bao gồm cả huấn luyện viên Dung Chu, anh ta vẫn còn sống!
"Chính mắt tôi nhìn thấy anh té từ trên đỉnh núi xuống! Tôi còn đích thân dẫn tiểu đội xuống núi để tìm anh đấy! Chúng tôi chỉ tìm thấy một chiếc giày nằm trên một vũng máu, kết quả kiểm tra ADN cho thấy hoàn toàn khớp với anh! Hơn nữa lượng máu cũng đủ để mất mạng! Chúng tôi cứ nghĩ là anh đã bị sinh vật nào đó ăn mất!" Ngô Vận khi nhìn thấy Dung Chu thì vẻ mặt như gặp quỷ vậy.
Dung Chu cười một tiếng, lười biếng đốt điếu thuốc, lấy mũi chân đá nhẹ Ngô Vận một cái, rồi ném cho hắn một điếu thuốc.
"Bởi vậy mới nói, đôi khi tận mắt nhìn thấy cũng chưa chắc đã đúng sự thật."
"Ý anh là việc anh rơi xuống núi là đã lên kế hoạch sẵn...Ngay cả bãi máu kia cũng là do anh chuẩn bị từ trước?"
"Nhìn cái mặt cậu giống như là không hy vọng tôi còn sống vậy." Dung Chu khẽ hừ một tiếng, vươn tay vỗ lên đầu Ngô Vận.
Ngô Vận có hơi buồn bực tự đốt cho mình điếu thuốc, hắn nhớ lại thời điểm mình cầm chiếc giày rách nát của Dung Chu, suýt chút nữa là nã súng loạn xạ, muốn giết sạch những sinh vật trong tầm mắt của mình! Ầm ĩ nửa ngày trời, té ra người này vẫn còn sống tốt chán!
Phả ra một làn khói, có cảm giác mùi vị của điếu thuốc này có chút quen quen.
"Khoan đã... Thuốc lá này sao giống trong mớ vật phẩm mà tôi và Chu Ngự đã từng liều chết mang về từ khu vực số 12 vậy?"
Chu Ngự cũng nghiêng mặt nhìn sang, đúng là rất giống.
Ngô Vận xù lông "Có lộn không vậy! Đây là mồ hôi xương máu của tôi và Chu Ngự đó! Thế mà lại cho anh hưởng thụ!"
Không khó đoán ra, cho dù là thành quả nghiên cứu hay vật phẩm thì đều được Tống Trí san sẻ cho bên đây.
"Không nói tới chuyện này nữa, những người mà chúng ta quen biết trong căn cứ số năm giờ ra sao rồi?" Chu Ngự hỏi.
Ngô Vận nhíu mày "Thành thật mà nói thì tôi không rõ tình huống trong đó lắm, cảm giác giống như trong một đêm trời đất đảo lộn vậy. Tôi không có cơ hội gặp mặt Hàn Lật Đẳng, còn Lí Khiêm thì nghe nói bị giam lỏng. Có lẽ Isaac đã sớm nghi ngờ cậu ta, chẳng qua là nhịn tới giờ rồi mới ra tay. Và cả... Tiến sĩ Khương cũng bị bọn hắn canh chừng một mình."
Chu Ngự quay đầu nhìn Tống Lẫm.
Trừ Tống Trí ra, Khương Cạnh Hàng là người duy nhất ở bên cạnh giúp đỡ Tống Lẫm từ nhỏ đến lớn, Chu Ngự tin chắc Tống Lẫm sẽ đi cứu anh ta.
"Xem ra Isaac Eaton đưa Ngô Vận tới đây cũng không có ý tốt gì, mà chính là mồi nhử." Mặc Dạ đi tới bên cạnh Chu Ngự, ngồi lên góc bàn, nhìn anh.
Trong mắt y tràn ngập sự cảnh cáo. Ý bảo cho dù Isaac Eaton có làm gì đi nữa, thì Chu Ngự tuyệt không thể hành động thiếu suy nghĩ. Mục đích của Isaac rất rõ ràng, chính là thông qua Ngô Vận nói cho Chu Ngự biết, tất cả những người mà Chu Ngự quan tâm đều đang nằm trong tay hắn, nếu như Chu Ngự muốn cứu bọn họ thì phải đến căn cứ số năm.
"Tôi rất tò mò, Isaac lấy đâu ra tự tin là anh ta có thể đối phó với chúng ta như thế chứ? Lần trước Chu Thanh và Tống Lẫm đột phá căn cứ, anh ta hẳn đã biết rõ thực lực của chúng ta." Chu Ngự mím môi suy nghĩ sâu xa.
"Tôi biết sau khi Eaton tới đây, Isaac có đi cùng với lão tới khe vực băng sâu." Ngô Vận nói.
Chu Ngự bọn họ chợt hiểu ra.
"Xem ra Isaac đã hoàn thành nghiên cứu kia và lấy được sức mạnh của Đế Hân. Chả trách... Anh ta lại không sợ hãi gì cả."
Mặc Dạ đấm khẽ lên vai của Tống Lẫm, nửa trêu đùa nói "Bây giờ ngươi có hối hận vì đã không giết Đế Hân không?"
"Eaton hay là Isaac Eaton thì có gì khác nhau? Cuối cùng rồi chúng ta cũng sẽ đánh bại căn cứ số năm, lợi dụng phi thuyền xuyên qua từ trường của bọn chúng đi đến thế giới con người."
Đối với Tống Lẫm mà nói, chỉ cần có thể gặp lại Tống Trí, những chuyện khác cũng chỉ là 'râu ria tôm tép' không đáng quan tâm.
Mặc Dạ nghiêng đầu suy tính, y cảm thấy chuyện này không có đơn giản như vậy, với lại Isaac còn khó đối phó hơn so với bất kỳ con người nào mà bọn họ đã chạm trán trước đây.
"Mặc Dạ, chúng ta lại có thêm kẻ địch mới. Isaac muốn hoàn toàn nắm vững sức mạnh của Đế Hân thì phải cần một khoảng thời gian nhất định, chúng ta phải giết chết gã, hơn nữa càng nhanh càng tốt. Chúng ta nhất định phải lấy được phi thuyền xuyên qua từ trường." Chu Ngự hơi ngửa đầu, nhìn vào mắt Mặc Dạ.
Mặc Dạ nghiêng người hôn lên môi Chu Ngự.
"Khi anh nói anh muốn giết Isaac, em cảm thấy rất chi là sung sướng."
Tối hôm đó, giáo sư Trần đã chuẩn bị kỹ càng mọi thứ, toàn bộ người trong căn cứ đều tập trung ở phòng nghiên cứu này, giúp Mặc Dạ tiến hành thay máu.
Mặc Dạ nằm trong khoang dụng cụ mà Tống Lẫm đã nằm trước đó.
Học sinh của giáo sư Trần đang kiểm tra số liệu, Chu Thanh cũng đặc biệt tới đây tiến hành thẩm tra đối chiếu và giám sát quá trình.
Ngô Vận rất lo lắng, hắn không ngừng hỏi Dung Chu "Làm như vậy thật không có vấn đề gì sao? Sau khi Mặc Dạ bị rút khô máu thì có hay không..."
Chữ 'chết' chưa phun ra thì đã bị Dung Chu lạnh lùng cú một phát lên đầu.
"Bây giờ câm cái miệng thúi của cậu lại."
Chu Ngự đi tới bên cạnh Mặc Dạ, cầm lấy tay y. Lúc này Mặc Dạ đã nhắm mắt lại, giống như muốn ngủ vậy. Chu Ngự nghĩ là y đang lo lắng, nhưng khi anh cúi đầu xuống thì lại cảm nhận Mặc Dạ đang rất hưng phấn.
Trong đầu anh tràn ngập toàn những hình ảnh cấm trẻ em.
"Cái thằng nhóc nhà mi đang nghĩ bậy bạ gì thế!" Chu Ngự rất muốn chọt lủng đầu Mặc Dạ.
"Em đang nghĩ về anh nha." Mặc Dạ cười mở mắt ra "Anh có chắc là không muốn hôn em một cái sao?"
Chu Ngự lạnh lùng nhìn y.
"Có lẽ sau này nếu anh muốn hôn em.. Cũng không thể hôn được nữa."
Lời than thở kia rơi vào lòng Chu Ngự, nhẹ nhàng rung động.
Chu Ngự cúi người, không để ý đến ánh mắt mọi người, hôn lên môi y.
"Chúng ta sẽ chờ em trở lại."
Chu Ngự lui từng bước về sau, nhường chỗ lại cho các nghiên cứu viên khác làm việc.
Nhìn từng dòng máu của Mặc Dạ đang bị rút ra khỏi thân thể, Chu Ngự siết chặt nắm đấm, tựa như người bị rút máu không phải Mặc Dạ mà chính là anh.
Cho đến khi trơ mắt nhìn trái tim của Mặc Dạ ngừng đập, không cảm ứng được bất kỳ hoạt động nào của đại não, Chu Ngự biết rõ Tống Lẫm cũng đã trải qua giống như vậy, nhưng anh vẫn không thể kiềm nén được nỗi sợ hãi đang dâng trào trong tim.
Hô hấp như bị đè nén, Chu Ngự không ngừng tìm kiếm tin tức đến từ Mặc Dạ, nhưng không có dù chỉ là một chút.
Tống Lẫm đi tới bên cạnh Chu Ngự, đè lên bả vai anh.
"Hắn sẽ tỉnh lại, tin tôi."
"Ừ." Chu Ngự gật đầu.
Lúc này, dòng máu thuộc về Chu Ngự không ngừng cuồn cuộn chảy vào trong cơ thể Mặc Dạ, làn da vốn tái nhợt dần dần trở nên hồng hào, đồng thời, đầu ngón tay lạnh lẽo của Chu Ngự cũng theo đó ấm áp lại.
Nhưng ngay lúc này, Chu Ngự chợt cảm ứng được gì đó, anh ngẩng đầu lên.
Tống Lẫm cũng nhíu mày, Chu Thanh cũng rời khỏi máy vi tính.
"Sao vậy?" Dung Chu cũng nhận ra tình huống khác thường.
"Là Isaac... Gã đang điều khiển một đàn Hắc Bối Dực Long tới tấn công chúng ta!" Tống Lẫm lạnh mặt đi ra khỏi căn cứ, hắn nhìn anh một cái, ý bảo cứ an tâm giao chuyện bên ngoài cho hắn.
"Tại sao Isaac lại biết vị trí căn cứ của chúng ta? Không phải các anh đã lấy thiết bị theo dõi ra khỏi người Ngô Vận rồi sao?" Dung Chu hỏi.
Chu Ngự nghiến răng "Chúng ta đã bị lừa!"
"Cái gì?"
"Thiết bị theo dõi được gắn trên người Ngô Vận chỉ là chiêu che mắt, nó khiến chúng ta nghĩ là Isaac sẽ dựa vào đó để lần ra vị trí của chúng ta, nhưng trên thực tế... Nếu gã đã có thể điều khiển được một đàn Hắc Bối Dực Long như thế thì việc thông qua các sinh vật khác để nhìn đến những địa phương mà mình muốn xem thì không có khó gì!"
Nói cách khác, bây giờ Isaac đã biết họ đang ẩn nấp ở căn cứ số không!
"Cho dù là anh thì cũng phải tốn một thời gian dài mới có thể nắm vững được sức mạnh của sinh vật cấp S, mà cái tên Isaac Eaton kia, chẳng lẽ gã là thiên tài?" Dung Chu nghi ngờ.
"Gã không phải là thiên tài... Nhưng gã thì khác với Cook. Máu của Mặc Dạ và vi khuẩn để cho tôi có được sức mạnh của sinh vật cấp S, nhưng có lẽ trước cả tôi, e rằng Isaac là con người gần gũi với sinh vật Nibelungen nhất, năng lực thích ứng của gã mạnh hơn tôi nhiều lắm! Sức mạnh của Đế Hân giống như đại dương, mà gã thì lại là cá, cá mà được thả vào đại dương thì sao có thể không biết bơi chứ?"
Chu Ngự lo lắng nhìn Mặc Dạ, lúc này Mặc Dạ vẫn chưa hoàn toàn thay xong máu của anh, hô hấp và nhịp tim vẫn ở trạng thái chết giả.
Chỉ vài giây sau, một đàn Hắc Bối Dực Long ùn ùn kéo đến, từ trên trời lao xuống căn cứ của bọn họ, điều này giống như Isaac đang trả thù vụ hôm đó Chu Ngự điều khiển Hắc Bối Dực Long tấn công căn cứ số năm.
Nhưng đối với Tống Lẫm mà nói, đám Hắc Bối Dực Long này vẫn còn non lắm. Trải qua trận chiến với Đế Hân đã làm cho Tống Lẫm trưởng thành hơn rất nhiều, sức mạnh của hắn tựa như vô số mũi tên phóng thẳng lên trên trời, từng mũi tên trúng ngay đích, không chệch một li nào, nhanh chóng xâm chiếm hết cơ thể của đàn Hắc Bối Dực Long, cướp lại quyền kiểm soát bọn chúng.
Hắc Bối Dực Long xông tới nóc căn cứ thì giống như bị một bức tường vô hình chặn lại, sau đó rối rít tản ra khắp bốn phương tám hướng.
Không chỉ có thế, Tống Lẫm còn theo dõi ngược lại, sức mạnh bùng nổ lan rộng ra, sắp tấn công vào trong đầu của Isaac.
===Hết chương 102===
Chương 103: Tỉnh lại.
Nhưng không ngờ Isaac

1 2 3 ... 5 »