Chương 52

Tùy Chỉnh

   Ngọc Cẩm Lăng không biết quyết định hợp tác lần này có ổn không, nhưng hắn vẫn phải thử.
  Từ tháng trước hắn đã nghi ngờ Cố Hạo Khương có kế hoạch đáp trả, người như Cố Hạo Khương không bao giờ muốn để mình thua thiệt dù chỉ một chút. Cho nên Ngọc Cẩm Lăng đã nghĩ ra một phương án dự phòng. Đó là hợp tác với lão đại của Huyết bang - Huyết Vũ.
   Sở dĩ lần trước bắt cóc Vân Nghê không thành công, phút cuối phải tháo chạy là vì người của Cố Hạo Khương được trang bị những vũ khí hạng nặng vô cùng tân tiến.
   Đúng là tốc độ tìm người thì phải dựa vào tài lực của Cố Hạo Khương, nhưng dù như thế hắn vẫn có thể đánh bại Cố Hạo Khương với số vũ khí của mình.
   Nhưng tình thế lúc đó quá áp đảo, mà nguyên do là Cố Hạo Khương cũng có liên quan đến thế lực ngầm. Bạn thân của hắn chính là Tần Khiêm, là đối thủ truyền kiếp của Huyết Vũ!
   Nếu đã như thế chi bằng hắn hợp tác với Huyết Vũ, chống lại hai kẻ này!
   Dù biết bản thân đang cưỡi trên lưng cọp, nhưng hắn không sợ, sợ hãi e ngại, sẽ không thể thành công, đó là luật!
   Huyết Vũ lần đó nghe Ngọc Cẩm Lăng tỏ ý hợp tác thì cũng rất hứng thú, việc hợp tác có lẽ đã nắm chắc được mười mươi rồi.
   Thư ký rất nhanh đã kết nối được với người của Huyết vũ. Nhưng lần này giọng điệu của hắn đã không còn hăng hái và ngông cuồng như lần trước nữa:
   "Ngọc tổng!"
   Ngọc Cẩm Lăng đương nhiên cũng phát hiện ra có gì đó không tốt, nhưng vẫn tỏ vẻ bình thường:
   "Huyết Vũ, tôi muốn bàn tiếp với anh việc lần trước!"
   Bên đầu dây bên kia trầm ngâm một lúc, sau đó mới trả lời:
   "Tôi nghĩ tôi không thể giúp được anh rồi!"
   "Tại sao?"
   "Hiện tại Tần Khiêm vừa chơi tôi một vố đau, bây giờ Huyết bang đang phải dốc toàn lực để khống chế tổn thất. Không thể cho anh quyền lực ngầm mà anh muốn được!"
   Ngọc Cẩm Lăng cảm thấy có một cỗ áp lực nặng nề đang đè lên ngực mình, không phải do giọng nói quá mức lạnh lùng của Huyết Vũ, mà là vì hắn biết con đường trừ khử Cố Hạo Khương càng ngày càng xa.
   "Vậy thì tệ quá, nếu anh có cần tôi giúp gì thì cứ nói!" Ngọc Cẩm Lăng vẫn giữ thái độ hòa nhã, giúp thì bây giờ hắn chắc chắn không giúp được, nhưng như thế mới tạo được sự thân thiết. Sau này còn không biết có tiếp tục qua lại với tên này không.
   "Cám ơn, nhưng không cần đâu. Tôi thấy... Chỗ dựa của anh cũng không nhỏ, nên tận dụng."

   Huyết Vũ nói được một nửa thì dừng lại, hắn biết đây là tử huyệt của Ngọc Cẩm Lăng nhưng cũng chính là cơ hội của hắn! Dẫu sao trừ khử được Cố Hạo Khương cũng là chuyện tốt!
   Ngọc Cẩm Lăng nặng nề trả lời, sau đó lại chìm vào trong suy nghĩ của bản thân...
   Không ngờ đến Huyết Vũ cũng bị hai người này đối phó cho chật vật, hắn thật sự có thể đánh bại Cố Hạo Khương sao?
------------------------
   Trong khi có nhưng người đang sống trong bờ vực tuyệt vọng, thì ở Cố Xuyên vẫn một bầu không khí hăng hái làm việc, họ không vì thắng lợi trước mắt mà bỏ quên công việc của mình.
   Vân Nghê thấy vậy thì hâm mộ không thôi, bản thân cũng muốn noi gương tốt, tập trung làm việc, cố gắng hoàn thiện năng lực chuyên môn.
   Thời gian này ngoại trừ hỏi Cố Hạo Khương đôi ba câu thì Vân Nghê đi theo Tuân Dương là chủ yếu. Hắn là một người hòa nhã, chỉ dạy lại nhiệt tình, cũng không hơn tuổi tác của Vân nghê là mấy cho nên hai người nhanh chóng làm thân, công việc của Vân Nghê lại thêm dễ dàng.

   Nhưng mà... có những con người thật không biết điều! Cứ suốt ngày phá rối! Tỷ như anh chàng mặt lạnh này đây...
   "Tiểu Dương, cậu đưa tôi thêm vài tên công ty đối thủ, tôi giúp Cố tổng trừ khử!" Jasper vẻ mặt nghiêm túc, nhưng Vân Nghê lại nhạy cảm phát hiện ra hắn rất không vui, đặc biệt là... với cô!
   Tuân Dương thở dài:
   "Lần trước đưa anh rồi mà!"
   "Vậy à? Không sao, cậu có bao nhiêu thông tin thì cứ nói với tôi, như thế càng nhanh!"
   Nói rồi Jasper kéo Tuân Dương đi một mạch, Tuân Dương thư sinh yếu đuối, vô lực để hắn kéo đi.
   Vân Nghê bật lực nhìn hai người họ rời đi. Đột nhiên cảm thấy rảnh rỗi lạ.
   Nhưng rất nhanh cô đã không còn thấy rảnh nữa:
   "Tiểu Nghê, vào đây xoa bóp cho anh đi!"
   Vân Nghê rất muốn phản kháng nhưng mà hắn lại lấy lý do là làm việc kiếm tiền nuôi cô quá cực nhọc, cô nói được gì nữa bây giờ?
   "Đúng rồi, chỗ đó đấy!"
   Cố Hạo Khương vui vẻ để vợ bóp vai cho, cảm nhận được đôi tay mềm mại của cô, hắn nhịn không được mà cầm lên hôn chụt một cái.
   Vân Nghê xấu hổ rút tay về, sau đó còn bị hắn kéo lại ngồi trên người mình....