Chương 24

Tùy Chỉnh

   "Tiểu Nghê!" Cố Hạo Khương vừa tiến vào đã thấy thân ảnh bé nhỏ mà mình thương nhớ, ngay lập tức chạy đến ôm chặt lấy cô.
   "Khương! Hức.... anh tới rồi... Hức..."
   Cố Hạo Khương đau lòng, vừa cởi dây trói vừa lau nước mắt cho cô:
   "Đừng sợ! Anh tới rồi! Đừng sợ!"
   Miếng vải che mắt cũng rơi xuống, Vân Nghê nhìn thấy hắn, không giấu vẻ mừng rỡ, ôm chặt lấy hắn mà khóc.
   Cố Hạo Khương trước giờ ít nói, cũng không biết phải dỗ dành cô thế nào, đành dùng hành động để cho cô thấy sự quan tâm của hắn.
   Cố Hạo Khương hôn vào mi mắt cô, lại hôn lên trán, lên chóp mũi, cuối cùng là đặt bờ môi của mình lên môi cô. Nụ hôn rất nhẹ nhàng, rất quyến luyến, không phải là nụ hôn bá đạo như thường ngày, nụ hôn này khiến cho Vân Nghê bình tâm hơn rất nhiều.
   Hắn nhìn khắp người cô một lượt, xem cô  có bị thương hay không, lại thấy dấu dây trói in hằn lên da thịt trắng nõn, nhịn không được mà chửi rủa:
    "Tên khốn kiếp, anh nhất định sẽ băm hắn ra thành trăm mảnh!"
   Vân Nghê thấy Cố Hạo Khương kích động như thế, cứ nghĩ hắn đi bắt Ngọc Cẩm Lăng, liền sợ hãi giữ chặt tay hắn:
   "Khương! Đừng đi! Nguy hiểm lắm!" Cô nghe rõ cuộc nói chuyện của hai người kia, lỡ nơi này bị sập thì sao giờ.
   Cố Hạo Khương nhìn Vân Nghê bằng ánh mắt dịu dàng, cô là đang lo cho hắn sao? Dường như có một cỗ ấm áp quanh đây thì phải:
   "Tiểu Nghê! Anh không đi, đừng lo lắng!"
   Vân Nghê nhìn hắn, rồi gật đầu một cái, tùy ý để hắn ôm mình ra ngoài.
   Người của Cố Hạo Khương vẫn ở lại để điều tra cho ra ngọn ngành vụ bắt cóc này.
---------------
   "Không có chuyện gì chứ?" Cố Hạo Khương khẩn trương hỏi bác sĩ. Lúc đưa Vân Nghê lên xe thì cô cũng ngất lịm đi, thật khiến hắn lo lắng.
   Ông bác sĩ cung kính báo với Cố Hạo Khương:
   "Cố Tổng! Cố phu nhân không sao hết, là do bị hoảng sợ cùng mệt mỏi nên mới bị ngất đi! Cứ để phu nhân nghỉ ngơi một lát!"
   Cố Hạo Khương nghe vậy thì thở phào nhẹ nhõm, rồi đưa tiền thưởng cho ông ta. Còn mình thì ở lại nhìn tiểu nữ nhân đang say ngủ, nhịn không được mà hôn nhẹ lên đôi môi có phần tái nhợt của cô.
   Thật may! Thật may là em không sao! Nếu em có chuyện gì, bảo tôi sống sao đây?
   Đắp chăn cẩn thận cho cô, lại nhìn một lượt trong phòng, hắn mới yên tâm mà ra ngoài. Bên ngoài, thuộc hạ đã sãn lệnh báo cáo:
   "Cố Tổng!"
   "Tra ra chưa?"
   Thuộc hạ e dè, chậm chạp mở miệng:
   "Bọn thuộc hạ vô dụng, vẫn chưa điều tra được tin tức của bọn họ!"
   Cố Hạo Khương sắc mặt không thể khó coi hơn nữa, trên thế giới, ngang hàng với Cố Xuyên chỉ có vài tập đoàn.... Nhưng mà với thế lực của hắn, tra xem là ai vốn không khó, vậy mà...
   Nếu thế, có thể là hắn ta liên kết với một kẻ khác, thế giới ngầm chẳng hạn.

   Lúc đó, chắc chắn tên đầu xỏ có xuất hiện, là muốn nói chuyện với cô ấy cho nên mới cần bịt mắt cô. Bây giờ hắn không thể hỏi Vân Nghê được, hắn không muốn cô nhớ lại chuyện này.
-----------------------
    "Ưm..." Vân Nghê sau một giấc ngủ dài, mở mắt ra liền thấy gương mặt tuấn mỹ của Cố Hạo Khương kế bên, trong lòng vô cùng ấm áp.
   "Ngủ thêm chút nữa!" Cố Hạo Khương yêu chiều vuốt nhẹ mái tóc cô. Vân Nghê lắc đầu, vùi đầu vào ngực hắn.
   "Không muốn ngủ nữa!"
   "Vậy ăn cái gì đó đi!" Cố Hạo Khương vừa nói, vừa bế Vân Nghê xuống giường, cưng chiều vô hạn.
   Vân Nghê phì cười:
   "Anh giống mẹ em ghê!"
   Cố Hạo Khương liền tối mặt, hắn là người đàn ông khỏe mạnh, nam tính, lại bảo là giống mẹ?
   "Mẹ?" Cố Hạo Khương nhìn cô, trừng mắt một cái, nhưng Vân Nghê cảm thấy cái trừng mắt này chả có lực sát thương nào hết:
   "Anh quan tâm em như mẹ em vậy á!"
   Cố Hạo Khương thật bó tay với cô vợ nhỏ, hắn là chồng cô kia mà, là chồng quan tâm vợ lại thành ra mẹ sao?
-----------
   "Khương! Không ăn mấy cái này đâu!" Vân Nghê nhìn một bàn toàn những món ăn nhạt, khẩu vị liền đi xuống.
   Cố Hạo Khương không chiều vợ nữa, nhẹ giọng dụ dỗ:
   "Em trong người không khỏe, ăn mấy món này tốt hơn!"
   Vân Nghê vẫn không thèm động đũa, chu môi bất mãn, Cố Hạo Khương thấy vậy liền xìu lòng:
   "Ăn kèm món này với món khác vậy!"
   Vân Nghê nghe vậy liền mọc tai mèo, vui vẻ đưa ra món ăn mình thích:
   "Em muốn ăn bạch tuộc nướng!"
   "Được, liền chiều em! Ăn cháo tổ yến kia trước đi!"
-----------
    "Khương! Anh thật tốt!" Vân Nghê sau khi no nê, lại bị Cố Hạo Khương bắt trở về giường nghỉ ngơi, không nhịn được mà khen hắn.
   "Giờ em mới biết sao? Ban đầu có phải không thích lấy anh?"
   Vân Nghê cười hề hề lấy lòng, lại chợt nhớ tới lời kia của Ngọc Cẩm Lăng, tâm trạng liền chùn xuống.
   Cố Hạo Khương thấy cô hơi lạ, liền ôm cô hỏi han:
   "Khó chịu chỗ nào sao?"
   Vân Nghê nhìn hắn, lát sau mới e dè mở miệng:
   "Hắn ta nói anh lừa em, Cố Gia thật chất chẳng có ân tình gì với Vân Gia hết!"