Chương 20

Tùy Chỉnh

   Người kia vẫn như cũ nhìn chằm chằm cô. Đôi mắt hằn đỏ cả lên, có một chút bất ngờ, lại có một chút tức giận.
   Vân Nghê không biết nên làm gì lúc này, thật muốn có Cố Hạo Khương ở bên! Bây giờ mới biết ra ngoài thế giới chỉ có hắn luôn quan tâm cô, người kia vốn không quen biết vậy mà vẫn hành xử thô lỗ với cô như vậy. Nghĩ đến đó, bất giác muốn khóc, người này nhìn thật đáng sợ!
   "Hức..."
   Nghe tiếng nấc nhỏ của cô, Ngọc Cẩm Lăng mới cố lấy lại một chút bình tĩnh, chậm rãi buông cô ra...
    Trước khi đi còn quay lại nhìn Vân Nghê một cái, cô vẫn y như cũ đứng đó, không nháo nhào lên mà chỉ cô giương mắt ra nhìn hắn. Ngọc Cẩm Lăng thử trừng mắt, cô gái nhỏ liền sợ hãi cụp đầu xuống rồi chạy đi mất....
------------------
   "Tiểu Nghê! Em đã ở đâu hả?" Cố Hạo Khương nhìn người vợ nhỏ trước mặt, vẻ mặt biết lỗi của cô khiến hắn đã vơi bớt cơn tức giận, nhưng vẫn không quên gặng hỏi.
   Khi nãy nghe điện thoại xong, không thấy cô đâu, nhìn xung quanh vẫn không thấy, lo lắng một trận muốn đi tìm mới thấy cô lót tót từ xa chạy tới. Vẻ mặt như mừng rỡ khi nhìn thấy hắn.
    "Em xin lỗi, em đi ra kia chơi một lúc á!" Vân Nghê đâu dám nói thật, không biết chừng còn đi tìm người kia kiếm chuyện mất!
   "Hai vai làm sao bị đỏ?" Cố Hạo Khương cất giọng trầm thấp, là ai dám làm cô ra nông nổi này?
    Vân Nghê giật mình, nhất thời không biết làm sao, lắp bắp bịa chuyện:
    "Em... Em cũng không biết nữa! Có lẽ lúc nãy đứng chờ... chờ thịt nướng... nên... nên bị người ta xô đẩy..."
    Cố Hạo Khương đương nhiên không tin, nhưng cũng không muốn hỏi tiếp nữa, vẫn là hắn cho người điều tra thì tốt hơn!
   "Chờ thịt nướng? Em có tiền sao?" Cố Hạo Khương nhếch miệng cười.
   A! Sao cô có thể quên là mình không mang tiền theo chứ? Cũng may là đi về, nếu không chẳng phải khi người ta đưa thịt tới sẽ rất mất mặt sao?
   "Thì... Thì tại không có tiền nên mới về đây nè!" Vân Nghê thật chỉ muốn tìm cái hố chui xuống để tránh ánh mắt cười cợt của hắn mà thôi!
 
-------------------------

    "Oa... Thật đẹp nha~!" Vân Nghê vui vẻ ngó nghiêng xung quanh khu chợ đêm.
    Không biết có sự kiện gì mà chợ đêm hôm nay được trang trí đẹp mắt quá! Khu mà Vân Nghê và Cố Hạo Khương đang đứng thì được treo rất nhiều lồng đèn đỏ, ở phía xa kia thì có đủ loại bong bóng nhiều màu sắc, với đủ hình dạng luôn!
    "Khương! Chụp cho em một tấm!" Vân Nghê ngoắc ngoắc Cố Hạo Khương, cô đang đứng ở cây lồng đèn đỏ rất bắt mắt. Có điều trong mắt Cố Hạo Khương cô vẫn là nổi bật nhất!
    Đôi mắt cô như biết cười, mỗi khi cười lên làm bừng sáng cả khuôn mặt. Cách tạo dáng gì đây? Không khéo người ta nghĩ em còn là học sinh mất! Cố Hạo Khương thầm than, đối diện với cô lúc nào hắn cũng cảm thấy mình như một ông chú già vậy!
    Tuy bất mãn là thế, nhưng Cố Hạo Khương vẫn đưa máy lên chụp liên hồi những cử chỉ đáng yêu của cô. Phải lựa vài tấm bỏ vào trong ví mới được!
   Mải mê chụp ảnh, bọn họ lại không biết trên đường đang có cuộc diễu hành bằng những điệu múa dân tộc.  Vân Nghê và Cố Hạo Khương đang đứng ở hai bên đường khác nhau, nay đoàn diễu hành đi ngang qua, Vân Nghê có muốn tới chỗ Cố Hạo Khương cũng không được.
    Nhưng những cô gái này nhảy múa thật đẹp! Điệu múa dân tộc này đúng là độc đáo mà!
    "Ứm.." 
    Đột nhiên từ đâu Vân Nghê lại bị người ta ôm chặt, miệng lại bị hắn bịt kín bằng khăn ẩm! 
    Sao... Sao mà buồn ngủ quá.... Khương...
    "Tiểu Nghê!" Cố Hạo Khương khó chịu muốn băng qua đoàn diễu hành mà đến với cô, ai ngờ vào lúc này, tên vệ sĩ hắn phái đến bảo vệ Vân Nghê lại đánh thuốc mê cô!
    Chết tiệt thật!
    Cố Hạo Khương băng qua đoàn người chạy đến đó, cả đám người nháo nhào lên, Cố Hạo Khương gần như đuổi kịp tên vệ sĩ đó, nhưng lại bị hai tên to con khác từ đâu xuất hiện ngăn lại, tung chiêu hiểm độc! Thân thủ Cố Hạo Khương luôn rất tốt, những người đánh qua với hắn đều thua hắn, chỉ có Tần Khiêm là có thể thắng hắn, hai tên này dù là người bản địa, to con thì cũng chẳng ăn thua gì với Cố Hạo Khương.
   Hai con dao muốn đâm vào Cố hạo Khương liền bị hắn dội ngược lại, trúng bụng hai tên đó!
    Chỉ là diệt xong hai tên này, hắn cũng mất dấu Vân Nghê! 
    Một trận sợ hãi nổi lên, tại sao hắn bất cẩn như thế? Tại sao không mang theo nhiều người hơn?
   "Mau lập tức phái người lật tung cái vùng đất này lên cho tôi! Nhất định phải tìm ra phu nhân!"
   Cố Hạo Khương mất kiểm soát, gầm lên ra lệnh cho thuộc hạ của mình qua điện thoại. Là hắn sơ suất... Chết tiệt! Vân Nghê... Vân Nghê của anh... Em đừng có chuyện gì!