Chương 19: Thành Đại Nhạn

Tùy Chỉnh

【 Chương 19: - Thành Đại Nhạn 】 Khắp nơi đều là cơ quan
***
Ban đêm hơi lạnh, Tứ Hỉ công công pha một bình trà nóng đưa vào, sau đó liền cúi đầu thối lui ra khỏi phòng ngủ.
Đoạn Bạch Nguyệt tiện tay đóng lại cửa sổ: "Đã muộn lắm rồi, sao còn chưa chịu ngủ?"
Sở Uyên trả lời: "Chờ ngươi."
Đoạn Bạch Nguyệt: "..."
Sở Uyên đặt sổ con trong tay xuống, ngẩng đầu nhìn hắn, ngữ điệu có chút trêu chọc: "Làm sao, chỉ cho phép ngươi phái người giám thị trẫm, không cho phép trẫm cài tai mắt trong Tây Nam phủ?"
Đoạn Bạch Nguyệt nhíu mày: "Lần này sau khi bổn vương trở về, cần phải toàn lực tra rõ một phen, xem rốt cục là ai lớn gan như vậy."
Sở Uyên cười lắc đầu, rót chén trà đưa cho hắn.
"Đang yên đang lành, sao đột nhiên lại tới thành Đại Nhạn." Đoạn Bạch Nguyệt ngồi ở bên cạnh bàn.
"Ngươi có từng nghe qua Thiên Sát giáo chưa?" Sở Uyên hỏi.
Đoạn Bạch Nguyệt hơi sững sờ: "Thiên Sát giáo?"
"Vị trí nằm ở Tây Nam, hẳn là ngươi biết." Sở Uyên nói.
Đoạn Bạch Nguyệt gật đầu: "Giáo chủ tên là Lam Cơ, là một tay chế độc, con đường võ công cực kì tà môn, sao đột nhiên lại muốn tới hỏi chuyện này?"
"Thành Đại Nhạn này lệ thuộc Tử Vân châu, núi rừng rậm rạp, nhiều gỗ quý hiếm, thợ mộc cũng nhiều." Sở Uyên nói, "Cho dù một cái ghế gỗ hoa lê thông thường, chỉ cần nói là lấy từ thành Đại Nhạn, đặt ở cửa hàng trong Vương thành, giá tiền cũng có thể cao gấp ba lần."
"Cho nên?" Đoạn Bạch Nguyệt như trước khó hiểu.
"Nơi này cũng không vẻn vẹn chỉ là chế ra chút bàn ghế." Sở Uyên nói, "Ám khí kiếm gỗ tháp linh lung, lão nhân nơi này ngồi ở trong ngõ hẻm nói chuyện phiếm, không nói được ai mới chính là cao thủ cơ quan, nghe đâu toà Cửu Huyền Cơ bị ngươi phá huỷ kia, ban đầu bản vẽ cũng là xuất ra từ nơi này."
"Thích Đốt Tinh không?" Đoạn Bạch Nguyệt hỏi.
Không ngờ hắn lại đột nhiên nhấc lên cái này, Sở Uyên rõ ràng sững sờ.
Trước khi bị đuổi ra ngoài, Đoạn Bạch Nguyệt đúng lúc thu hồi đề tài: "Lúc trước có nghe đồn, nghe nói thợ thủ công chế tạo Cửu Huyền Cơ gọi là mộc si lão nhân, cũng không biết là đến từ Đại Nhạn Thành."
"Vài ngày trước trẫm nhận được tin tức, nói mộc si lão nhân đã trở về thành Đại Nhạn, mới có thể mượn chuyện điều tra chạy tới đây." Sở Uyên nói, "Chỉ là sau khi đến mới biết, Thiên Sát giáo đã đến trước một bước, bắt người mang đi, đến nay sống chết không rõ."
"Lam Cơ bắt mộc si lão nhân?" Đoạn Bạch Nguyệt kinh ngạc, "Ta còn tưởng yêu nữ ma giáo chỉ thích bắt nam tử anh tuấn trẻ tuổi."
Sở Uyên nhìn thẳng hắn.
Đoạn Bạch Nguyệt bình tĩnh nói: "Chưa có bắt qua ta." Ngược lại là vẫn luôn mơ ước Dao nhi.
"Trẫm đã phái người đến phụ cận Thiên Sát giáo tìm hiểu tin tức." Sở Uyên nói, "Không lâu nữa thì sẽ có câu trả lời."
"Vì sao lại muốn tìm mộc si lão nhân?" Đoạn Bạch Nguyệt hỏi, "Là muốn chế tạo ám khí, hay là muốn giải cơ quan trong cung?"
Sở Uyên tránh né tầm mắt hắn: "Việc này không có liên quan đến Đoạn vương."
Đoạn Bạch Nguyệt nói: "Vạn nhất Tây Nam phủ có thể giúp được thì sao?"
"Nếu thật sự muốn giúp trẫm, vậy sau này cách Thiên Sát giáo xa một chút." Sở Uyên nói.
Đoạn Bạch Nguyệt suy nghĩ một chút: "Sợ bản vương bị yêu nữ bắt đi?"
Sở Uyên run tay làm rớt chén trà.
"Hoàng thượng?" Tứ Hỉ công công nghe được động tĩnh, ở bên ngoài dè dặt cẩn thận dò hỏi.
"Không sao." Trước khi Sở Uyên mở miệng, Đoạn Bạch Nguyệt giành nói trước.
Tứ Hỉ công công yên lòng, tiếp tục cất tay đứng trở lại.
Sở Uyên: "..."
Trong phòng quá yên tĩnh, Đoạn Bạch Nguyệt tùy tay cầm lên một miếng điểm tâm trên bàn: "Có thể ăn không?"
Sở Uyên trả lời: "Có độc."
Đoạn Bạch Nguyệt cười cười cắn một cái, sau đó lắc đầu: "Hơi ngọt, nghĩ đến ngươi cũng sẽ không thích."
"Đói bụng?" Sở Uyên nhíu mày.
"Không ngủ không nghỉ chạy ba ngày đường, ngươi nói thử xem?" Đoạn Bạch Nguyệt rót thêm trà cho mình.
Sở Uyên gọi Tứ Hỉ đưa chút đồ ăn tới.
Nửa đêm canh ba, đầu bếp trong dịch quán tất nhiên không làm được hải sản tươi, bất quá làm hai bát mì xứng chút thức ăn, nhìn qua cũng rất có khẩu vị. Chỉ là đũa Đoạn Bạch Nguyệt còn chưa gắp được hai lần, Tứ Hỉ công công đã ở cửa bẩm báo, nói là người phái ra ngoài điều tra đã trở về, đang đứng chờ ở bên ngoài.
Đoạn Bạch Nguyệt bưng bát lên, liền thuận tay lấy một cái bánh bao, một đường đến phía sau bình phong tiếp tục ngồi chồm hỗm ăn.
Sở Uyên dở khóc dở cười, gọi Tứ Hỉ truyền người vào.
"Hoàng thượng." Người trở về tên là Hướng Liệt, là thị vệ bên cạnh Sở Uyên, khinh công cực kỳ cao, "Hôm nay thuộc hạ nhận được tin tức, tri phủ Từ Chi Thu ở Tử Vân châu, tựa hồ âm thầm có dính líu đến Thiên Sát giáo."
Sở Uyên nghe vậy sắc mặt rõ ràng cứng đờ, Đoạn Bạch Nguyệt cũng khẽ nhíu mày. Từ Chi Thu là trưởng tử Công bộ đại nhân - Từ Song Từ, cũng là tài tử nổi tiếng phong lưu trong Vương Thành. Sở Uyên vốn là muốn cho hắn ở địa phương rèn luyện mấy năm trước, sau đó sẽ tuyên triệu về triều đảm nhận trọng trách, nhưng không ngờ được cư nhiên sẽ có lính líu đến Thiên Sát giáo.
Nếu quan chức triều đình có quan hệ không rõ ràng với ma giáo Tây Nam, truyền ra ngoài sẽ là tội chết.
"Thuộc hạ tìm được nửa phong thư bị thiêu hủy trong chậu than ở thư phòng Từ phủ, lạc khoản có ghi Thiên Sát giáo. Không nhìn ra nội dung là gì, cũng không biết là có phải bị người khác làm giả hay không, không coi là chứng cứ xác thực. Chỉ là Hoàng thượng đã phân phó, có bất kì dấu vết nào cũng phải lập tức đăng báo lên, cũng không dám qua loa." Hướng Liệt nói, "Bây giờ bốn phía nha môn tri phủ đều là đại nội cao thủ, cửa thành cũng có người âm thầm canh gác."
Sở Uyên gật đầu: "Tiếp tục theo dõi, nếu có tin tức nào khác, lập tức đến báo."
"Vâng!" Hướng Liệt lĩnh mệnh, xoay người nhanh chân ra khỏi phòng ngủ. Chỉ là trong lòng không rõ, nghe tiếng hít thở, vừa rồi phía sau bình phong rõ ràng còn có một người, cũng không biết vì sao Hoàng thượng lại thản nhiên như vậy, thậm chí ngay cả một cái liếc mắt muốn che giấu cũng không cấp cho mình.
Đoạn Bạch Nguyệt bưng bát rỗng từ phía sau tấm bình phong bước ra.
Sở Uyên: "..."
"Muốn ta đến trông chừng Từ phủ không?" Đoạn Bạch Nguyệt hỏi.
"Lần này trẫm mang theo không ít người." Sở Uyên nói, "Không cần."
"Cũng được." Đoạn Bạch Nguyệt ngồi ở bên cạnh bàn, vẫn không có ý muốn rời đi.
Giường dịch quán rất lớn.
...
Sở Uyên tiện tay cầm qua sổ con trên bàn, tiếp tục xem từng cái từng cái.
Đoạn Bạch Nguyệt chống quai hàm dựa vào ở bên cạnh hắn, buồn ngủ.
Sở Uyên: "..."
Chỉ chốc lát sau, Sở Uyên thực sự không nhịn được: "Đoạn vương dự định khi nào trở về?"
"Lam Cơ làm việc tà môn hung tàn đã quen, trong thành vừa gặp nguy hiểm, bản vương đương nhiên phải ở lại." Đoạn Bạch Nguyệt thản nhiên trả lời.
Sở Uyên nói: "Trẫm sẽ sợ một yêu nữ?"
"Sở Hoàng tất nhiên không sợ." Đoạn Bạch Nguyệt nói, "Bản vương sợ."
Sở Uyên rất muốn đuổi hắn ra ngoài.
"Hoàng thượng." Tứ Hỉ công công ở bên ngoài nói, "Đêm đã khuya, có cần nấu chút nước nóng đưa vào không?"
Đoạn Bạch Nguyệt nói: "Đa tạ."
Sở Uyên đã bỏ qua ý muốn mở miệng, chỉ coi như hai người này không tồn tại.
Tứ Hỉ công công cười ha ha phân phó, không lâu sau liền có người đưa nước nóng tới.
Đương nhiên, tại thời điểm nhấc thùng tắm tiến vào, Đoạn Bạch Nguyệt không thể không tạm thời đứng ở trên xà nhà.
Trong lòng Sở Uyên tràn ngập tâm tình rất phức tạp.
Bất quá cũng không lâu sau, trong thành lại có nhiễu loạn mới.
Một chỗ thiện đường phía Tây bị cháy, cơ hồ đều rọi sáng nửa bầu trời, ngọn lửa hừng hực không thể áp chế, chờ quan phủ và hương dân rất vất vả mới dập tắt được, đại viện rộng rãi tinh xảo lúc trước đã bị cháy sạch một mảnh, thậm chí ngay cả phòng ốc hàng xóm cũng bị ảnh hưởng.
"Hoàng thượng!" Từ Chi Thu vội vàng dẫn người chạy tới, sau khi nhìn thấy thảm trạng hai chân mềm nhũn, rầm một cái liền quỳ trên mặt đất.
Dân chúng xung quanh cũng cúi đầu không dám nhiều lời, trong lòng đều đang tiếc hận, người trong thiện đường này đều là lão nhân đã hơn bảy mươi tuổi, gặp phải ngọn lửa hung mãnh như vậy, coi như là người trẻ tuổi cũng chưa chắc có thể chạy trốn, chỉ sợ lúc này cũng là lành ít dữ nhiều.
Đúng như dự đoán, chỉ chốc lát sau thị vệ bẩm báo, nói những xà nhà bị cháy đè không ít thi thể, cơ thể hoàn toàn bị biến dạng, nhân số cụ thể phải đợi nhiệt độ bên trong hạ xuống, mới có thể kiểm tra thực hư từng cái.
"Hạ quan thất trách, xin hoàng thượng thứ tội." Sắc mặt Từ Chi Thu trắng bệch.
"Việc này giao cho Hướng thống lĩnh phụ trách, Từ đại nhân không cần nhúng tay." Sở Uyên nhàn nhạt nói.
"Vâng vâng vâng." Từ Chi Thu gật đầu liên tục.
Sắc trời tối đen, Sở Uyên liền liếc nhìn những mảnh gỗ tàn phế cháy đen còn đang bốc khói, xoay người trở về dịch quán.
"Sao rồi?" Đoạn Bạch Nguyệt hỏi.
"Có người cố ý gây ra." Sở Uyên nói, "Hẳn là Từ Chi Thu cũng có thể nhìn ra đầu mối, bằng không cũng sẽ không kinh hoảng như vậy."
"Vì sao lại chắc chắn như thế?" Đoạn Bạch Nguyệt nói, "Mặc dù ngọn lửa ngập trời, nhưng đó vốn dĩ là tòa nhà được xây bằng gỗ, bị thiêu cháy ai cũng ngăn không được."

"Chính là bởi vì bằng gỗ, cho nên khi xây dựng mới càng chú ý vị trí nguồn nước, để tránh xảy ra hỏa hoạn." Sở Uyên nói, "Phòng ốc sát vách thiện đường cũng là được xây bằng gỗ, nhưng chỉ bị cháy nửa gian phòng. Chỉ có bị người tạt dầu hỏa lên, mới có thể cháy đến mãnh liệt không thể bị dập tắt như thế."
Đoạn Bạch Nguyệt nhíu mày: "Ra tay với một đám lão nhân góa vợ không có con cái như vậy, quả thật là ác độc, có thể coi là táng tận thiên lương."
"Hướng Liệt vốn dĩ nhậm chức ở Đại Lý tự, tra án hẳn là không làm khó được hắn." Sở Uyên nói, "Xem ra trong thành này có rất nhiều điểm quái lạ, e là phải ở một thời gian."
Đoạn Bạch Nguyệt vươn tay.
Sở Uyên hơi sững sờ, nhưng không tránh.
Ngón tay cái Đoạn Bạch Nguyệt nhẹ nhàng cọ qua gò má hắn, lau đi chút tro bụi dính trên mặt, khóe miệng khẽ cong: "Vua của một nước, sao lại giống như con mèo mướp nhỏ chạy khắp nơi như vậy?"
Bên tai Sở Uyên ửng hồng, đánh tay hắn một cái.
"Trời cũng sắp sáng rồi, nghỉ ngơi một chút đi." Đoạn Bạch Nguyệt nói, "Coi như muốn đến phủ nha, cũng không thể không ngủ không nghỉ."
"Có phải là do Thiên Sát giáo làm không?" Sở Uyên hỏi.
"Dựa theo tác phong làm việc của Ma giáo, ngược lại là có thể." Đoạn Bạch Nguyệt rút tay về, "Mà biết rõ ngươi ở đây, còn có ý định làm tức giận thiên uy, mục đích là gì?"
"Chấn nhiếp Từ Chi Thu, hoặc là thẳng thắn muốn ra oai với trẫm." Sở Uyên nói.
"Chấn nhiếp tri phủ ngược lại là có thể nghĩ thông, bất quá nếu như nói là hướng về phía ngươi, Lam Cơ hẳn là sẽ không biết sống chết như vậy." Đoạn Bạch Nguyệt lắc đầu, "Chỉ là một Ma giáo nho nhỏ, không đáng gây phiền toái cho mình."
"Hình như ngươi rất hiểu rõ nàng?" Sở Uyên nhấc mí mắt.
Đoạn Bạch Nguyệt bình tĩnh nói: "Bốn mươi, năm mươi tuổi, cũng đủ để làm mẹ ta rồi."
Sở Uyên: "..."
Đoạn Bạch Nguyệt một lần nữa gọi nước nóng tiến vào, sau đó nhân tiện nói: "Ta đến tri phủ trong nha môn xem thử, nói không chừng sẽ có phát hiện."
Sở Uyên gật đầu: "Ừ."
Tứ Hỉ công công cất tay nhìn Đoạn Bạch Nguyệt leo tường phóng ra ngoài, trong lòng cảm khái, dáng người Tây Nam Vương thật là mạnh mẽ.
Sở Uyên ở phía sau ho khan hai tiếng.
Tứ Hỉ công công lập tức nở nụ cười xoay người: "Hoàng thượng."
"Nhiều chuyện!" Sở Uyên mạnh mẽ gõ đầu hắn một cái, nếu là bàn về việc thích lo chuyện bao đồng, ngược lại là có thể so với Lưu Đại Quýnh.
Trong thành xảy ra chuyện, đương nhiên dân chúng sẽ không tiếp tục cười nói hoan hô giống như ngày xưa nữa, bầu không khí so với bình thường cũng nghiêm túc hẳn lên. Nha phủ càng là âm u tràn ngập mùi chết chóc, Từ Chi Thu ngồi ở trong thư phòng, vẫn luôn than thở, rồi lại đi vòng vòng trong phòng, ngay cả hạ nhân dâng trà cũng bị đuổi ra ngoài
Đoạn Bạch Nguyệt dựa vào trên xà nhà, ánh mắt nhìn tổng quát bố cục thư phòng một lần, so với kiến trúc nơi khác thật sự là tinh xảo hơn không ít, lớn bằng phòng ở, nhưng có thể giả vờ đặt thêm ba kệ sách.
Chung quanh đều là ám cách a... Khóe miệng Đoạn Bạch Nguyệt khẽ nhếch, ngược lại thật sự là nơi tốt để giấu đồ.
Từ Chi Thu ở thư phòng một lần chính là hết nửa ngày, mãi đến tận giữa trưa có khách tới chơi, mới chỉnh lý y quan bước ra cửa. Chờ đến khi hắn đi rồi, Đoạn Bạch Nguyệt từ xà nhà nhảy xuống kiểm tra tổng quát một lần, đặt ở bên ngoài đều là vài cuốn sách bình thường, đương nhiên sẽ không có vấn đề gì, còn tường kép... Đoạn Bạch Nguyệt nhẹ nhàng thử đẩy ám cách một chút, trong dự liệu vẫn không nhúc nhích.
Ngoài phòng truyền đến tiếng bước chân, Đoạn Bạch Nguyệt lắc mình ẩn phía sau tấm bình phong, nhưng chỉ là một gã sai vặt tiến vào lấy sổ sách, trong lòng ôm một đống lớn, chạy cuống lên còn bị rớt xuống, bên trong hẳn là cũng không có bí mật gì.
Mà ở một đầu khác tại thiện đường, Hướng Liệt cũng dẫn người mang thi thể lão nhân từ trong đống tro tàn ra ngoài, phủ vải trắng lên từng người. Còn có vài hậu sinh trẻ tuổi đến giúp đỡ, sau khi thấy cũng thổn thức không thôi, nơi này đều là vài lão nhân góa vợ không có con cái, ngày thường khi ngồi ở trên đường tắm nắng, cũng sẽ cười ha ha đưa cho hài tử vài viên đường hay chút điểm tâm, bây giờ lại rơi xuống kết quả như thế, tất nhiên trong lòng ai cũng cảm thấy không tốt.
Chỉ chốc lát sau, thị vệ phụ trách kiểm kê thi thể trở lại bẩm báo, nói tổng cộng có hai mươi sáu vị lão nhân bất hạnh bỏ mình, thi thể bị cháy đen, dĩ nhiên nhận biết không ra ai là ai.
"Hai mươi sáu?" Hướng Liệt nhíu mày, nếu như hắn nhớ không lầm, sáng sớm khi xem danh sách, nơi này hẳn là chỉ có hai mươi lăm vị lão nhân mới phải, tại sao lại vô cớ lòi ra thêm một bộ thi thể.
Thiện đường xảy ra thảm hoạ cỡ nãy, quản sự cũng là rất là hối hận, tự trách lúc trước vì sao không thường xuyên mời vài hộ viện. Rồi lại nghe được thị vệ chạy đến nói Hướng thống lĩnh cho mời, vội vàng lau nước mắt chạy tới. Sau khi nghe Hướng Liệt nói xong đầu tiên là sững sờ một lúc, sau đó liền vỗ đầu một cái, nói là hai mươi sáu người không sai.
"Lúc trước quả thật là hai mươi lăm người, chỉ là sáng sớm hôm qua, lại có một lão nhân bị con bất hiếu đuổi ra khỏi nhà lưu lạc đến đây, được người hảo tâm đưa đến thiện đường, vẫn còn chưa kịp sắp xếp danh sách đăng báo quan phủ." Quản sự nói, "Sáng nay quá mức hoảng loạn, thì quên mất chuyện này, nhân số đúng là không sai."
"Thì ra là như vậy." Hướng Liệt gật đầu, lại nói, "Việc này quá kỳ lạ, chỉ sợ tạm thời không thể để cho những người mất mồ yên mả đẹp, kính xin quản sự thứ lỗi."
"Tất nhiên tất nhiên." Quản sự than thở, "Dân chúng trong thành này cũng đều ngóng trông Hoàng thượng có thể tra ra chân tướng, để mọi người có thể an tâm."
Phòng ốc bị thiêu hủy hơn một nửa, xà nhà bằng gỗ cháy đen giòn đến nỗi chỉ cần đạp nhẹ một cái cũng có thể gảy. Hướng Liệt tự mình đến hậu viện kiểm tra, tiện tay nhặt lên một cái chấn song cửa sổ đưa đến gần mũi ngửi ngửi, nồng nặc mùi dầu hỏa.
Đoạn Bạch Nguyệt rời khỏi phủ nha, liền vòng đến thiện đường xa xa liếc mắt nhìn, thấy chung quanh đều là Ngự Lâm quân, thì cũng không nhúng tay vào nữa, xoay người trở về dịch quán.
Sắc trời đã tối đen, Sở Uyên như trước ngồi ở bên cạnh bàn.
Tây Nam Vương cũng như trước... nhảy cửa sổ vào.
Tứ Hỉ công công cất tay đứng ở cửa, cười híp mắt, bụng bự rất phúc hậu.
"Thế nào rồi?" Sở Uyên hỏi.
"Tối hôm qua xảy ra thảm án, quan phủ như trong dự liệu một mảnh nghiêm túc." Đoạn Bạch Nguyệt nói, "Từ Chi Thu ở thư phòng tâm thần không yên đợi một buổi sáng, sau đó thì cùng châu thương bàn bạc việc thông thương hai bên, nghe qua như là đã ước định xong một tháng trước, cũng không quá nhiều dị dạng. Còn gian thư phòng kia, bên trong ngược lại là có không ít ám cách, bất quá chốt cơ quan rất tinh diệu, nếu là dùng lực mở ra, e là sẽ bị đối phương phát hiện."
"Chỗ nha môn tri phủ này đã được xây dựng vào khoảng trăm năm trước, chỉ sợ thợ thủ công lúc đó cũng đã không còn ở trên đời." Sở Uyên nói, "Hiện nay thợ mộc tốt nhất trong thành Đại Nhạn, tên là Thiên Vũ."
"Đêm nay, sát thủ Tây Nam phủ sẽ chạy tới trong thành." Đoạn Bạch Nguyệt nói, "Nếu như sợ Ngự Lâm quân quá thu hút sự chú ý của người khác, có một số việc cứ giao cho bọn họ đi làm."
Sở Uyên gật đầu: "Đa tạ."
"Hà tất phải nói cảm ơn." Đoạn Bạch Nguyệt cười cười, tiện tay rót cho mình một chén trà.
"Đã để qua đêm rồi." Sở Uyên lấy lại chén trà từ trong tay, kêu Tứ Hỉ đổi một bình trà mới vào, liền truyền bữa tối. Có cá có thịt, so với tối qua đã là phong phú không ít.
Đoạn Bạch Nguyệt múc một chén canh cá lựa hết xương ra đặt ở trước mặt hắn.
Sở Uyên nhíu mày.
Đoạn Bạch Nguyệt khóe miệng giương lên: "Nếu là thiên tử, ăn cơm tất nhiên phải có người hầu hạ."
Sở Uyên lấy muỗng khuấy khuấy, đáy bát bỗng nhiên xuất hiện một cái xương cá.
Đoạn Bạch Nguyệt ho khan hai tiếng.
Dù sao chuyện như vậy cũng không thường làm, khó tránh khỏi mới lạ.
Làm thêm vài lần thì sẽ quen thôi.
Một bữa cơm ăn được một nửa, Đoạn Bạch Nguyệt nói ít cũng bỏ thêm muối vào trong bát mười mấy lần, cuối cùng đơn giản liền vét sạch hủ.
Đầu bếp thành Đại Nhạn, làm cơm quả nhiên là nhạt nhẽo.
Sở Uyên: "..."
Tứ Hỉ công công ở ngoài cửa bẩm báo, nói Hướng thống lĩnh cầu kiến.
Đoạn Bạch Nguyệt lòng nói kỳ lạ, người này ngược lại là biết lựa thời gian ghê, lần nào cũng tìm đến cửa đúng lúc đang ăn cơm.
Sở Uyên nói: "Đến tiền thính đợi trước đi."
"Dạ!" Hướng Liệt lĩnh mệnh rời khỏi tiểu viện. Đoạn Bạch Nguyệt đưa một bát canh thịt tới: "Ăn hết rồi hẳn đi."
Sở Uyên đứng lên: "Không có khẩu vị."
"Một bát mì một chén canh một dĩa rau xanh, hoàng đế nhà ai lại ăn thanh đạm như thế." Đoạn Bạch Nguyệt ấn hắn ngồi trở lại, "Ít nhất phải ăn một nửa."
Sở Uyên miễn cưỡng ăn hai muỗng, cảm thấy đầy dầu mỡ trong lòng lại có việc, liền nhét bát canh lại cho hắn, xoay người ra cửa.
Đoạn Bạch Nguyệt tự mình ăn hết hơn nửa bát còn lại, thuận tiện nghĩ sau lần này trở về Tây Nam, có nên tìm một đầu bếp đưa vào trong cung hay không.
Một nén nhang trôi qua, trong viện như trước yên lặng, Đoạn Bạch Nguyệt mở cửa, Tứ Hỉ công công đang ở bên ngoài tản bộ -- Thái y trong cung đều chê hắn mập, căn dặn ngày thường phải đi lại nhiều.
"Tây Nam Vương e là phải đợi một trận." Thấy hắn bước ra, Tứ Hỉ công công nói, "Hoàng thượng vừa mới phái lão nô trở về nghỉ ngơi trước, nói đầu kia ước chừng còn một canh giờ nữa mới xong."
"Không sao." Đoạn Bạch Nguyệt ngồi ở trên bậc thang, "Ra ngoài hóng mát một chút."
Tứ Hỉ công công lại hỏi: "Bữa tối có hợp khẩu vị không? Hoàng thượng cố ý căn dặn phải làm thanh đạm một chút, tránh né dê bò hải sản tươi thức ăn kích thích, e là còn đang lo lắng nội thương của Vương gia."
Đoạn Bạch Nguyệt nghe vậy bất ngờ, thật hả?
Tứ Hỉ công công tiếp tục khí định thần nhàn ở trong viện đánh quyền.
Nhìn vẻ mặt Tây Nam Vương, liền biết tất nhiên là ăn đến cực kỳ thoả mãn.
Ước chừng đầu bếp này còn sẽ được thưởng.
Đợi đến khi Sở Uyên trở về, thời gian đã đến nửa đêm, đẩy cửa nhưng không thấy Đoạn Bạch Nguyệt.
Tứ Hỉ công công chận lại nói: "Đoạn vương vừa mới đi không bao lâu, nói là người Vương phủ đến, trước tiên đi xem thử."
Sở Uyên vỗ bụng hắn một cái: "Trẫm có hỏi ngươi không?"
"Không có hỏi không có hỏi." Tứ Hỉ công công cười ha ha, "Là lão nô lắm mồm."
Rửa mặt xong rồi nghỉ ngơi, trong chăn rất ấm, sờ sờ hẳn là được đặt một khối noãn ngọc.
Sở Uyên dựa vào đầu giường, giống như thường ngày tiện tay lấy ra một quyển sách, lật xem còn chưa được vài tờ, cũng đã chìm vào trong giấc ngủ.
Tứ Hỉ công công dè dặt cẩn thận dịch chuyển ánh nến, liền đắp kín mền cho Sở Uyên, lòng nói từ lúc Tây Nam Vương tới đây, Hoàng thượng cũng thả lỏng rất nhiều.
Quả nhiên là rất tốt.
Bên trong thiện đường, Đoạn Bạch Nguyệt vạch trần vải trắng, thì thấy thi thể đã hoàn toàn thay đổi. Bởi vì đột nhiên gặp phải hỏa hoạn, đại thể toàn thân đều lọm khọm giống nhau. Chờ sau khi kiểm tra xong toàn bộ hai mươi sáu bộ thi thể một lần, lại cảm thấy được tựa hồ có chỗ nào đó không đúng -- Một bộ trong đó nhìn xương cốt như là một người trẻ tuổi, chứ không phải tuổi tác lão nhân. Lại đem thi thể tra xét lại một lần nữa, Đoạn Bạch Nguyệt lắc đầu một cái, đứng dậy trở về khách điếm.
Sáng sớm ngày hôm sau, Sở Uyên vừa mới mở mắt ra, thì nghe được Tứ Hỉ công công ở bên ngoài nói chuyện: "Hoàng thượng còn đang nghỉ ngơi, Đoạn vương e là phải thêm một lúc."
"Không sao." Đoạn Bạch Nguyệt nói, "Vậy bổn vương đi ra ngoài đi dạo trước."
...
Trong chăn rất ấm, ấm đến

1 2 »