chương 22: phong phi

Tùy Chỉnh



  "Đêm qua Đế Quân ngủ ở chỗ ngươi sao?" Giọng nói sắc bén vang vọng trong phòng.

Từ lúc tới Bạch Lan Hiên, Sách Hi Á luôn dùng ánh mắt khinh thường nhìn Tô Lạc Tuyết vẫn chưa tỉnh táo hẳn, viền mắt thâm quầng, tóc chưa kịp chau chuốt tỉ mỉ, trang phục đơn giản, không hề có màu mè sắc sỡ lóa mắt.

"Bẩm nương nương, đúng vậy." Tô Lạc Tuyết thấp giọng nói, nàng ngủ chưa được bao lâu đã bị Tử Vũ đánh thức, nói là Lệ Quý Phi giá lâm, còn dặn nàng phải cẩn thận.

Nàng uể oải tới không còn sức, mí mắt như muốn dính chặt vào nhau, nhưng nàng cũng biết Lệ Quý Phi này đang tới cửa hỏi tội.

Đêm động phòng, Đế Quân vốn phải ở trong tẩm cung của nàng ta lại đi tới Bạch Lan Hiên, đổi lại là nàng, nàng cũng sẽ tức giận.

"Thật kỳ lạ, một nữ nhân đến cả phong hào không có mà dám câu dẫn Đế Quân ở lại qua đêm, là ai cho cô lá gan này?" Sách Hi Á cũng không nói lòng vòng, lửa giận bốc cao lập tức chèn ép Tô Lạc Tuyết.

Tô Lạc Tuyết đứng trong phòng khách, dù tinh thần không tốt nhưng cũng không bị khí thế của Sách Hi Á áp đảo: "Đêm qua Đế Quân quá mệt nên mới tới Bạch Lan Hiên nghỉ ngơi."

"Khá lắm, Đế Quân quá mệt, nhưng ngươi có biết đêm qua là đêm động phòng của bản cung và Đế Quân không? Dám dùng thủ đoạn giữ Đế Quân ở lại nơi này, ngươi đáng bị tội gì?" Sách Hi Á càng nói càng tức giận.

"Là Đế Quân muốn ở lại Bạch Lan Hiên, việc này đâu có thể oán trách phu nhân." Tử Vũ lên tiếng.

"Cẩu nô tài, khi nào đến phiên ngươi nói chuyện với bản cung, người đâu, vả miệng cho ta!" Sách Hi Á sai hai tên thái giám tùy thân bắt lấy Tử Vũ, Tô Lạc Tuyết vừa định lên tiếng đã thấy Tử Vũ linh hoạt né tránh, đồng thời còn vòng chân ra sau đá ngã hai tên thái giám xuống mặt đất: "Dù phu nhân chưa được sắc phong nhưng cũng không phải người có thể bắt nạt, ai dám bất kính với phu nhân, Tử Vũ tuyệt không tha thứ."

"Khá khen cho cẩu nô tài trung thành, nghĩ có chút võ công mà càn rỡ trước mặt bản cung sao?" Sách Hi Á tức tới trắng bệch.

"Nói thế nào phu nhân cũng là thê tử của Đế Quân, chỉ vì thời cơ chưa tới nên chưa được phong. Chỉ dựa vào việc đêm qua Đế Quân tới Bạch Lan Hiên cũng đủ biết địa vị của phu nhân trong lòng Đế Quân, nếu nương nương dám động tới phu nhân, nhất định Đế Quân sẽ không tha thứ cho nương nương." Tử Vũ một lòng bảo vệ chủ, trước mặt Lệ Quý Phi cũng không có chút kiêng dè nào.

Sách Hi Á giận quá hóa cười: "Được, đã vậy bản cung nhất định phải động tới Tô Lạc Tuyết, ta rất muốn xem, Đế Quân sẽ không tha thứ cho ta như thế nào." Dứt lời, bàn tay đang âm thầm tụ nội lực lại nghe thấy tiếng cười thản nhiên từ bên ngoài truyền tới.

"Mới đến cửa Bạch Lan Hiên đã thấy náo nhiệt." Tuần Ngữ tươi cười, mỗi một cử chỉ đều quyến rũ đầy phong tình.

"Tham kiến trưởng công chúa." Chúng nô tài trong sân lập tức quỳ xuống thỉnh an.

"Đứng lên đi." Tuần Ngữ khẽ vung tay lên rồi đưa mắt nhìn về phía Sách Hi Á: "Đây là công chúa Sách Hi Á đến từ Khang quốc sao, quả giống như trong truyền thuyết, xinh đẹp động lòng người."

Sách Hi Á thu hồi nội lực, đưa mắt nhìn Tuần Ngữ: "Cô là trưởng công chúa Thái Bình."

Tuần Ngữ gật đầu rồi bước đến gần Sách Hi Á: "Vừa rồi nhìn như Quý Phi như đang muốn tỷ thí với Tử Vũ? Quý phi cũng thật có mắt nhìn người, Tử Vũ là thị vệ tùy thân đi theo hoàng huynh từ nhỏ, ít ra cũng học được một nửa bản lĩnh của hoàng huynh. Nhưng dù sao đây cũng là hậu cung Thiên Triều, không thể so với Khang quốc, công chúa Sách Hi Á có thể là nữ nhi được Khang vương sủng ái nhất, nhưng hậu cung lại do Đế hậu cầm quyền. Nếu chuyện hai người động thủ truyền tới Đông cung, việc này khác gì giơ nhược điểm cho người ta nắm."

"Vậy thì sao? Nàng ta có thể làm gì ta?" Sách Hi Á khinh thường nói.

"Có lẽ Lệ Quý Phi ở Khang quốc đã quen muốn gì làm đó, nhưng đây là Thiên Triều, phụ vương của Quý Phi cũng không có ở đây. Mà Đế hậu nương nương, thân ca ca của nàng là đệ nhất phú hào, giờ còn được phong làm nhất phẩm Đại Học Sĩ, Đế Quân có thể đăng cơ, công lao của hắn hoàn toàn không nhỏ." Tuần Ngữ thản nhiên thông báo.

Sách Hi Á hiểu huyền cơ trong lời Tuần Ngữ nhưng vẫn không chịu xuống nước: "Dù vậy, bản cung cũng không thể cho một cẩu nô tài lên nước."

Tuần Ngữ nhìn sang phía Tử Vũ: "Tử Vũ, còn không mau quỳ xuống nhận lỗi với nương nương?"

Tử Vũ không tình nguyện, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt Tuần Ngữ, đành phải miễn cưỡng quỳ xuống, lạnh nhạt nói: "Tử Vũ xin Quý Phi nương nương thứ tội."

Sách Hi Á lạnh lùng nhìn Tử Vũ, dường như trong lòng vẫn chưa hết giận.

"Lệ Quý Phi là người thông minh, đừng nên để người khác kích thích mới đúng." Tuần Ngữ tiếp tục nói.

"Kích thích?" Sách Hi Á không hiểu.

"Từ xưa tới nay, Đông Tây thủy hỏa bất dung, Lệ Quý Phi là người mới tới Thiên Triều, người cứ ngây thơ chạy tới Bạch Lan Hiên làm loạn cho kẻ đứng ngoài cười khẩy. Mà Đế Quân cũng không hề thích chuyện hậu cung tranh đấu, nhất là khi có người xuống tay với nữ nhân của ngài, đúng là Đế Quân không thể làm gì nương nương, nhưng nếu đánh mất lòng tin của Đế Quân, nương nương định sống cả đời trong Tây Cung vắng vẻ, lạnh lẽo sao?"

Những lời này làm Sách Hi Á bừng tỉnh, rõ ràng đêm qua An Nhiên bẩm báo nói không biết Đế Quân đã đi đâu, nhưng tới sáng nay lại có tin đồn Đế Quân qua đêm ở Bạch Lan Hiên, nghĩ lại đúng là do người ngoài cố ý thả tin đồn, muốn mượn tay nàng để đạt được mục đích.

Sách Hi Á đã không còn tức giận: "Sao lại nói với ta những chuyện này?"

"Ta thích cá tính thẳng thắn của Quý Phi, cũng cảm thấy Quý Phi là một người đáng để kết giao làm bằng hữu."

Sách Hi Á không nói gì, hết đưa mắt nhìn Tử Vũ rồi lại nhìn Tô Lạc Tuyết: "Bản cung mệt rồi, hồi cung thôi." Sách Hi Á đi được vài bước vẫn quay lại cười nói: "Cám ơn trưởng công chúa chỉ điểm, trưởng công chúa đúng là một bằng hữu đáng kết giao."

Tuần Ngữ thấy Sách Hi Á đi khuất mới thở phào nhìn Tử Vũ đang quỳ dưới đất: "Mang tiếng ngươi ở bên cạnh Tuần Dạ lâu như vậy mà cũng phân rõ nặng nhẹ."

"Rõ ràng Lệ Quý Phi không có ý tốt, chúng ta cũng không phải loại người dễ bắt nạt như vậy." Tử Vũ không phục nói.

"Lệ Quý Phi cũng không phải người dễ bị bắt nạt, chưa nói nàng ta là công chúa được Khang vương sủng ái nhất mà còn là người đứng đầu Tây Cung. Ngươi nghĩ mấy động tác mèo quào của mình có thể so được với người lớn lên trong quân doanh như nàng ta sao. Cũng may tuy nàng ta có chút điêu ngoa, cuồng ngạo nhưng cũng là một cô nương thẳng thắn, không có tâm kế, nếu không, chỉ dựa vào mấy câu của bản công chúa mà có thể hóa giải chuyện này sao?"

"Được rồi, trưởng công chúa, Tử Vũ cũng vì muốn giúp ta, đừng trách Tử Vũ nữa." Tô Lạc Tuyết ra hiệu bảo Tử Vũ đứng dậy.

Tuần Ngữ nhìn qua Tử Vũ: "Được rồi, ngươi lui xuống trước đi."

Đợi Tử Vũ đi rồi, Tô Lạc Tuyết mới mệt mỏi ngã vào ghế dựa.

"Mệt như vậy? Là đêm qua ngủ không ngon hay do hoàng huynh chà đạp tới hỏng rồi. . . . . ." Nói đến đây, Tuần Ngữ cười đầy ám muội.

Tô Lạc Tuyết lườm Tuần Ngữ: "Nếu không nhờ ngươi tới giải vây, không biết sẽ gặp phải rắc rối gì nữa."

"Đều do Tuần Dạ, chọn lúc nào không chọn lại chọn đêm động phòng tới chỗ ngươi, huống chi ngươi còn chưa được sắc phong." Tuần Ngữ bất mãn nói.

"Chàng cũng có chỗ khó xử, ta không trách chàng."

Tuần Ngữ nghe vậy, trong mắt thoáng hiện vẻ khổ sở nhưng đã bị Tô Lạc Tuyết nhanh chóng bắt được: "Ngươi làm sao vậy?"

Tuần Ngữ thở dài, ngập ngừng nói: "Ta. . . . . .ở Ngự Hoa Viên, ta nhìn thấy. . . . . ."

"Nhìn thấy ai?" Lần đầu thấy Tuần Ngữ ấp a ấp úng như vậy, Tô Lạc Tuyết hiếu kỳ ngồi thẳng dậy hỏi.

Tuần Ngữ hít một hơi thật sâu mới nói: "Có nhớ chuyện ta từng kể, ta và một tên họa sĩ nghèo yêu nhau, cuối cùng lại bị phụ thân cứng rắn chia rẽ chưa?"

"Nhớ, chẳng lẽ ngươi đã nhìn thấy hắn?" Tô Lạc Tuyết cả kinh.

"Đúng, vừa rồi ra đã nhìn thấy hắn trong ngự hoa viên. Không biết có phải ý trời trêu ngươi không, lúc ta nghĩ mình không còn cơ hội gặp lại hắn, hắn lại dùng thân phận họa sĩ ngự tiền xuất hiện trước mặt ta. . . . . Nhưng ta biết, ta không được tỏ ra quen biết hắn, làm như vậy chính là hại hắn." Trong mắt Tuần Ngữ tràn đầy đau thương.

Tô Lạc Tuyết gật đầu, dường như cả hai đều cùng đắm chìm trong cảm giác đau thương: "Ban đầu vì thân phận khác biệt mà không thể ở cùng một chỗ thì đến bây giờ càng không thể, ngươi là trưởng công chúa cao quý, chỉ có đám vương công quý tộc mới xứng với thân phận của ngươi."

Tuần Ngữ cười châm chọc, nước mắt cũng bắt đầu tràn mi: "Môn đăng hộ đối, lúc nào cũng phải môn đăng hộ đối, chẳng lẽ ở trong hoàng cung này sẽ không có quyền lựa chọn người mình yêu sao?"

"Tuần Ngữ. . . . . ." Tô Lạc Tuyết không biết nên khuyên cô như thế nào mà còn cảm thấy nỗi bi thương đang trào dâng trong lòng: "Ban đầu ta gả cho Tuần Dạ cũng là vì môn đăng hộ đối, ta nghĩ, nếu không có lần gặp nhau ở Hoàn Thành, giữa ta và hắn cũng không có tình cảm với nhau. Giờ đây ta đã là nữ nhi tội thần, muốn sắc phong ta còn khó hơn cả lên trời, nói đi nói lại cũng vẫn là môn đăng hộ đối thôi."

"Nhưng ít ra hai người có thể ở bên nhau, mà ta với hắn, gặp lại nhau cũng chỉ có thể xem như người lạ."

"Có một loại tình yêu không nhất định phải ở gần bên nhau, chỉ cần trong lòng có nhau đã là đủ rồi."

"Ta hiểu, thật ra ta đã hiểu từ rất lâu, suốt mấy năm nay ta cũng chưa bao giờ dám hy vọng xa vời, chỉ cần hắn bình an, ta sẽ không tới quấy rầy cuộc sống của hắn. . . . . ." Nói đến đây, nước mắt Tuần Ngữ lã chã rơi xuống: "Ta nghe các quan trong triều nói, Tuần Dạ muốn ban hôn cho ta và Tuần Lạc, năm nay ta cũng đã hai mươi mốt, lớn như vậy cũng nên xuất giá rồi. Gả cho con cháu quý tộc có quyền có thế, củng cố quyền lực hoàng gia, có lẽ, ta sẽ quên được hắn."

Tô Lạc Tuyết đứng dậy ôm chặt Tuần Ngữ: "Nỗi đau có lớn hơn nữa rồi cũng sẽ qua đi."

Hoa Tu mặc triều phục cùng các đại thần cung kính đứng trong đại điện chờ Đế Quân lâm triều, từ sau khi nhận được thư của Hoa Tuyết, hắn vẫn do dự không biết làm sao cho đúng.

Dường như Hoa Tuyết đã thay đổi rồi.

Từng câu từng chữ đầy phẫn hận, hận Tuần Dạ, hận Tô Lạc Tuyết.

Trong thư, Hoa Tuyết muốn hắn dùng mọi cách ngăn cản Tuần Dạ sắc phong Tô Lạc Tuyết, muốn hắn củng cố quyền thế trong triều, bảo vệ địa vị Hoa gia.

Có một câu trong bức thư hắn thấy ấn tượng nhất: nếu không giữ được trái tim của Tuần Dạ thì cũng phải giữ được thân xác hắn, khiến hắn vĩnh viễn cũng không thể rời bỏ Hoa Tuyết.

Những lời này làm hắn nhớ tới Tô Tường Vi, chẳng lẽ Hoa Tuyết muốn trở thành một Tô Tường Vi thứ hai, muốn Hoa gia quyền khuynh thiên hạ sao?

Nhưng Hoa Tuyết sai rồi, năm đó, Tô Tường Vi có thể hoành hành như vậy vì bà ta có được tình yêu của tiên đế, còn Hoa Tuyết, nàng không có được sự sủng ái của Tuần Dạ.

Nếu Tuần Dạ biết người cứu hắn năm đó là Tô Lạc Tuyết, Hoa Tuyết sẽ chẳng còn địa vị gì trong lòng hắn.

Tuy nói Tuần Dạ vẫn phải dựa vào tài lực của Hoa gia, nhưng Hoa gia cũng chẳng thể tách rời quyền lực của Thiên Triều, chỉ cần một ngày Hoa Tu hắn còn đứng vững, Hoa Tuyết sẽ mãi là Đế hậu của Tuần Dạ, nhưng nếu Hoa gia có dị tâm, thế cờ bị loạn, kết cục của Hoa gia sẽ chẳng khác gì Tô gia năm đó.

Hoa Tuyết không hiểu điều này, hắn không trách, dù sao cũng là do hận thù che mắt, xem ra hắn phải tìm cơ hội tới thăm Hoa Tuyết một chuyến.

"Đế Quân lâm triều." Giọng nói cao vút của An công công ngắt mạch suy nghĩ của Hoa Tu, văn võ bá quan quỳ xuống hô vang: Đế Quân vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!

"Các ái khanh bình thân." Tuần Dạ mặc triều phục cửu long ngồi xuống long ỷ, ánh mắt thản nhiên nhìn xuống bá quan: "Hôm nay trẫm muốn tuyên bố ba chuyện, chuyện thứ nhất là hôn sự của Thái Bình công chúa, trưởng tử Chúc Lam của Định An Hầu tướng mạo đường hoàng, là một nhân tài hiếm có, rất xứng đôi với trưởng công chúa, trẫm đã sai bộ Lễ chọn ngày hoàng đạo tổ chức đại hôn."

"Vi thần thay mặt Chúc Lam tạ chủ long ân." Định An Hầu lập tức bước lên tạ ơn.

"Chuyện thứ hai là hôn sự của An Thân Vương . . . . ."

"Đế Quân, vi thần chưa tính đến chuyện lập gia thất." Tuần Lạc đứng trong đám người bước ra, ngắt ngang lời của Tuần Dạ.

"Năm nay An Thân Vương đã hai mươi sáu rồi." Tuần Dạ không cho phép từ chối.

"Tạ Đế Quân, nhưng thần còn chưa lập nghiệp nên không muốn thành gia." Tuần Lạc kiên định nói.

"An Thân Vương từ chối như vậy có phải do đã có ý trung nhân? Nếu không ngại nói ra, trẫm sẽ làm chủ cho ngươi."

Tuần Lạc trầm mặc một lúc mới nói: "Đúng là thần có ý trung nhân, nhưng trái tim của nàng không dành cho vi thần, nhưng vi thần vẫn đang cố gắng, tin tưởng nàng sẽ bị sự chân thành làm cho cảm động."

Ánh mắt Tuần Dạ trở nên lạnh lẽo vô cùng: "Cô nương kia cũng thật may mắn, An Thân Vương tốn nhiều công sức như vậy, nhưng nếu trái tim của người ta không dành cho ngươi, dù ngươi cố gắng đến mấy chũng chỉ nhận được sự cảm động chứ không phải tình yêu."

"Sẽ có một ngày, sự cảm động kia sẽ chuyển hóa thành tình yêu."

Sắc mặt Tuần Dạ càng lúc càng lạnh: "Được, nếu An Thân Vương không muốn thành gia, chuyện này tạm thời gác xuống. Chuyện thứ ba, đó là việc sắc phong chính thê Tô Lạc Tuyết của trẫm làm Hoa phi nhất phẩm."
Tuần Dạ vừa nói xong, hơn phân nửa số quan viên đồng loạt quỳ xuống, các đại thần khác thấy vậy cũng lập tức quỳ xuống, nhất thời, bá quan văn võ đã quỳ đầy đất.

Binh Bộ Thượng Thư Đổng Thụy nói: "Đế Quân, vạn lần không được, tuy Tô Lạc Tuyết là chính thê của Đế Quân, nhưng cô ta cũng là con cháu của tội nhân Tô Tường Vi, Tô Tường Vi hại vua đoạt ngôi, hậu nhân của bà ta sao có thể sắc phong làm Phi."

Hộ Bộ Thị Lang Trương Phàm Hạo lập tức nói theo: "Đổng đại nhân nói rất đúng, chẳng lẽ Đế Quân đã quên mất đêm cung biến trên tường thành năm nào, chính ngài là người đã thống lĩnh Tuần gia tiêu diệt Tô gia, biết đâu Tô Lạc Tuyết kia đã ghi hận trong lòng nên muốn vào cung trả thù."

"Đế Quân, mấy vị đại nhân nói đúng, Đế Quân thân là đương kim cửu ngũ chí tôn, phải đề phòng mọi thứ có khả năng uy hiếp tới an nguy của ngươi. Vi thần cho rằng phải trục xuất Tô Lạc Tuyết ra khỏi hoàng cung."

Nhất thời, cả triều đình sôi trào, tất cả đều phản đối sắc phong Tô Lạc Tuyết, còn Tuần Dạ càng nghe, sắc mặt càng thêm lạnh.

"Tất cả các ngươi cùng phản đối việc sắc phong Tô Lạc Tuyết?" Tuần Dạ lạnh lùng hỏi.

"Xin Đế Quân nghĩ kỹ hãy làm." Mọi người đồng thanh nói.

Tuần Dạ cười lạnh, tiếng cười không lớn không nhỏ nhưng vẫn đủ truyền vào tai văn võ bách quan.

"Các ngươi có từng nghe qua điển cố kiếm cũ tình thâm [1]?" Tuần Dạ hỏi.

Đổng Văn Thụy lập tức hiểu ý của Đế Quân: "Vi thần từng nghe qua điển cố này, nhưng tình huống lúc này không hề giống với lúc đó, Tô Lạc Tuyết cũng không phải là Hứa Bình Quân, vẫn xin Đế Quân hãy nghĩ lại."

"Đúng vậy, Tô Lạc Tuyết không giống Hứa Bình Quân, vì những việc nàng làm so với Hứa Bình Quân chỉ có hơn chứ không có kém." Tuần Dạ nói đến đây liền đứng thẳng dậy: "Trên người Tô Lạc Tuyết có hai vết sẹo vĩnh viễn không thể tan biến, một vết sẹo ở vai trái do trúng tên. Mà mũi tên kia chính là Tô Lạc Tuyết bất chấp an nguy của bản thân dụ quân địch cho trẫm lẻn vào quân doanh Khang quốc đốt lương thảo, chính nhờ sự can đảm của nàng mới có lần đốt lương thảo thành công kia."

"Vết sẹo thứ hai nằm ở trên lưng, đó cũng là vết thương nghiêm trọng nhất. Năm ngoái, trẫm phụng hoàng mệnh xuất binh chinh phạt Hung Nô, nàng cũng theo ta đi tòng quân, gian khổ bị kẻ địch bắt giữ. Lúc trẫm cùng mấy vị tướng quân tiến vào quân doanh Hung Nô. Có tới một ngàn binh lính muốn chặn giết chúng ta, nàng không chỉ ở lại mà còn cùng trẫm đẩy lui quân địch, cuối cùng, để giúp trẫm lấy được thủ cấp của đại soái Hung Nô, nàng bị trúng thương. Nếu không có nàng, trẫm đã sớm bỏ mạng trong quân doanh, loại tình cảm sống chết có nhau này chẳng lẽ không xứng với bốn chữ kiếm cũ tình thâm sao?" Từng câu từng chữ vang vọng trong đại điện làm văn võ bá quan không còn gì để nói.

"Tuy Tô Lạc Tuyết là nữ nhi tội thần, nhưng nàng không thông đồng phản nghịch cùng Tô gia, nàng một lòng hướng về Tuần gia, hướng về phu quân của nàng là trẫm, thậm chí, còn vì trẫm mà không màng tới sinh tử. Nếu trẫm trục xuất hiền thê có nghĩa Tào Khang như nàng ra khỏi hoàng cung, vậy trẫm khác gì loài vong ân phụ nghĩa, hổ thẹn với hai chữ nhân nghĩa!"

"Đế Quân nói rất có lý." Hoa Tu phá vỡ bầu không khí yên lặng.

"Nhưng dù Đế quân nói có lý tới đâu, thần vẫn phản đối việc sắc phong Tô Lạc Tuyết!" Đổng Thụy nói tiếp: "Biết đâu nàng ta vì muốn chiếm được lòng tin của Đế Quân nên mới mạo hiểm làm ra những chuyện đó, đợi đến khi thời cơ chín muồi, nàng ta sẽ báo thù cho Tô gia!"

"Đúng vậy, Đế Quân, tuyệt đối không thể sắc phong cô nương này!"

Nhất thời, tiếng khuyên can vọng khắp đại điện.

"Đủ rồi!" Tuần Dạ gầm lên đầy giận dữ, ánh mắt đầy sát ý phóng thẳng về phía Đổng Thụy: "Nếu người nào dám ngăn cản chuyện sắc phong cũng chính là người muốn đẩy trẫm vào con đường bất nhân bất nghĩa, trẫm quyết giết không tha."

Mọi người đều bị sát ý trong mắt hắn làm cho sợ hãi, duy chỉ có Đổng Thụy vẫn chưa từ bỏ ý định: "Đế Quân!"

"Ý trẫm đã quyết, bãi triều!" Tuần Dạ vung tay áo lên bỏ lại văn võ bá quan vẫn còn đang quỳ xuống nhìn nhau.

Thái hậu Chu Lệ Uyển ngồi trong điện day trán, vào một canh giờ trước, Binh Bộ Thượng Thư Đổng Thụy dẫn đầu mười quan viên quỳ ngoài điện của Thái hậu, cầu xin bà khuyên can Hoàng thượng từ bỏ việc sắc phong Tô Lạc Tuyết làm Hoa phi.

"Thái hậu nương nương, chuyện này nên xử lý như thế nào?" Nhìn Thái hậu tâm phiền ý loạn, Trạm Lam cẩn thận hỏi.

"Đương nhiên ai gia cũng không muốn cho Đế Quân sắc phong Tô Lạc Tuyết, nhưng dựa vào thái độ của Đế Quân lúc lâm triều, người làm mẹ như ta hiểu tính của Dạ nhi, nếu lấy cứng chọi cứng, chỉ e ngọc đá cùng tan." Chu Lệ Uyển thở dài, trong đầu không ngừng nghĩ cách giải quyết.

"Xem ra Đế Quân rất coi trọng Tô Lạc Tuyết, dù phải đối địch với toàn bộ bá quan văn võ cũng phải sắc phong nàng ta, nếu Thái hậu ngăn cản, chỉ sợ sẽ làm ảnh hưởng đến quan hệ mẫu tử." Trạm Lam lo lắng nói.

"Chẳng lẽ phải cho nó sắc phong Tô Lạc Tuyết làm phi sao? Chính phẩm tứ phi ở hậu cung sao có thể trao cho nữ nhi tội thần, ai gia tuyệt đối không cho phép." Chu Lệ Uyển nói đến đây liền chậm rãi đứng dậy: "Ai gia muốn đến chỗ Đế Quân."

Trạm Lam lập tức đi tới dìu tay thái hậu, lúc bước ra ngoài cũng không buồn nhìn đám đại thân đang quỳ đầy sân.

Dọc đường đi, Chu Lệ Uyển đang nghĩ phải làm cách nào để xử lý chuyện này thì gặp phải Hoa Tuyết đứng ngoài Ngự Thư phòng, sắc mặt lạnh lẽo nắm Phượng ấn trong tay, lúc nhìn thấy Chu Lệ Uyển liền khéo léo quỳ lạy: "Nhi thần tham kiến mẫu hậu."

"Đế hậu cũng đến tìm Đế Quân sao?" Chu Lệ Uyển nhìn Phượng ấn trong tay Hoa Tuyết, trong lòng cũng đoán được một hai.

"Vâng."

"Tìm Đế Quân còn mang theo cả Phượng ấn sao?"

"Nhi thần tới trả Phượng ấn lại cho Đế Quân, nhi thần tự thấy mình không còn tư cách quản lý lục cung."

"Đế hậu là người thông minh, sao lần này lại hồ đồ như vậy."

Hoa Tuyết cúi đầu không nói.

"Ai gia biết ngươi không cam tâm." Chu Lệ Uyển đi tới cầm tay Hoa Tuyết: "Người đàn ông mình yêu bị nữ nhân khác cướp đi, đổi là ai gia, ai gia cũng sẽ oán hận. Nhưng ngươi phải hiểu, nơi này là hậu cung, không phải Tướng phủ, ngươi đang là Đế hậu tôn quý, nếu chỉ vì việc nhỏ này này giao Phượng ấn ra, sau này ngươi dựa vào gì để thống lĩnh lục cung?"

"Mẫu hậu, nhi thần. . . . . ." Hoa Tuyết còn muốn nói đã bị Chu Lệ Uyển ngăn lại: "Đế Quân đã tỏ rõ thái độ phải sắc phong cho Tô Lạc Tuyết, ai gia nghĩ rất lâu, thấy hiện giờ không phải lúc cần cứng rắn."

"Mẫu hậu là đồng ý cho Đế Quân sắc phong Tô Lạc Tuyết làm phi?" Giọng nói của Hoa

1 2 »