XLII ( Chương 2051-2100 )

Tùy Chỉnh

Chương 2167: Cự Tiên Đế Kiếm (2)
- Một chủng tộc vô cùng cường đại như thế, cười ngạo các chủng tộc, cuối cùng nhất vẫn khó tránh khỏi vận mệnh diệt vong. Tồn tại trước mắt có thể so sánh với Tiên Đế, đều khó tránh khỏi tử vong.
Lý Thất Dạ nhìn qua cự nhân to lớn trước mặt này, ánh mắt trở nên thâm thúy.
- Tồn tại sánh vai với Tiên Đế?
Nghe nói như thế, trong nội tâm Trác Kiếm Thi chấn động mạnh mẽ, một tồn tại sánh vai với Tiên Đế, cuối cùng vẫn chết ở chỗ này, đây là chuyện khủng bố cỡ nào.
- Tiên Đế là cấp bậc vô địch, làm sao chết ở chỗ này?
Hùng Thiên Tí không cách nào tưởng tượng chuyện như vậy, đối với hắn mà nói, trong suy nghĩ của hắn, Tiên Đế là vô địch, thế gian không có gì có thể sánh vai với Tiên Đế, nhưng mà tồn tại sánh vai với Tiên Đế lại chết thảm ở nơi này, đây là chuyện kinh khủng bực nào? Nó đã hoàn toàn vượt qua sức tưởng tượng của hắn.
- Đó là kịch chiến ngươi không cách nào tưởng tượng ra, vô cùng thảm thiết.
Lý Thất Dạ đưa mắt nhìn qua Hùng Thiên Tí đang suy nghĩ, nói ra:
- Cự Tiên tộc cường đại, cũng không phải ngươi có thể tưởng tượng, trong thời đại xa xôi của bọn họ, chủng tộc bọn họ diễn ra một hồi chiến tranh, bọn họ xem như chủng tộc kiên trì đến cuối cùng của chiến tranh. Đáng tiếc bọn họ vẫn không thể chống đỡ nổi, chết thảm trong chiến đấu, cuối cùng quản chi là tồn tại sánh vai Tiên Đế, cũng không tránh khỏi vận mệnh diệt tộc.
Nói như vậy làm cho Trác Kiếm Thi, Hùng Thiên Tí nội tâm phát lạnh, chủng tộc cường đại như thế tới cuối cùng vẫn không tránh khỏi vận mệnh diệt tộc, bọn họ đối mặt là tồn tại cỡ nào, địch nhân vô địch ra sao?
Cuối cùng là địch nhân như thế nào? Chuyện này làm cho bọn họ thật lâu khó mà phục hồi tinh thần lại, điều này cũng làm bọn họ không biết địch này mạnh mẽ ra sao.
- Thanh kiếm nầy thích hợp với ngươi.
Thời điểm Trác Kiếm Thi thất thần, Lý Thất Dạ chỉa chỉa vào thanh cự kiếm trước mặt, nói ra:
- Nó còn tốt hơn Vạn Đại Phủ của ngươi, nếu như ngươi có thể luyện hóa nó, như vậy sẽ có lợi ích vô cùng. Thánh Tuyền Thể của ngươi có được huyết khí vô tận, có thanh kiếm như vậy nơi tay, trong tương lai, nó đủ giúp ngươi gặp thần đồ thần, gặp ma trảm ma!
Lý Thất Dạ vừa nói ra lời như thế, Hùng Thiên Tí đều ngây ngốc nhìn qua cự kiếm không thấy chuôi đâu cả, Trác Kiếm Thi có huyết khí vô tận thì hắn đã thấy.
Nếu để cho Trác Kiếm Thi nắm giữ cự kiếm này, dưới huyết khí vô tận chèo chống, một kiếm chém xuống làm cho không người nào có sức tưởng tượng ra nổi, chỉ một kiếm cũng đủ diệt một truyền thừa, dễ dàng tiêu diệt chủng tộc, thậm chí một kiếm này có thể chém Long Yêu Hải thành hai khúc.
Trác Kiếm Thi nhìn qua cự kiếm trước mặt, cũng tim đập thình thịch, nàng có Thánh Tuyền Thể, thật có thể xứng đôi với cự kiếm như vậy, nàng có được Vạn Địa Phủ, biết rõ uy lực của binh khí cấp bậc này, nếu nàng thật sự có Cự Tiên Đế Kiếm nơi tay, có khí huyết vô tận của nàng chèo chống, sẽ làm thực lực của nàng tăng thêm vài bậc thang.
- Chỉ cần ngươi rút nó, nó chính là của ngươi, điều kiện tiên quyết là ngươi có thể rút nó ra.
Lý Thất Dạ cười nhìn Trác Kiếm Thi nói ra:
- Đây là khảo nghiệm Thánh Tuyền Thể của ngươi, nhin xem huyết khí của ngươi đủ chèo chống cự kiếm hay không?
Thanh Cự Tiên Đế Kiếm này đúng là đồ tốt, nhưng mà cự kiếm như vậy cũng không phải ai cũng có tư cách có được, thanh cự kiếm như thế, cho dù ngươi có đủ mạnh nhắc nó lên, nhưng mà muốn xem nó như binh khí, đó là chuyện cực kỳ khó khăn.
Cự kiếm như thế huy động vài lần, chỉ sợ đều có thể ép khô khí huyết một Đại Hiền, muốn cầm nó làm binh khí, đó là chuyện không có khả năng.
Đối với người khác mà nói đây là chuyên không có khả năng, Trác Kiếm Thi lại kích động, dù sao Thánh Tuyền Thể của nàng sở hữu ưu thế mà người ta không thể sánh bằng, so huyết khí mẽ và to lớn, cho dù là Thần Hoàng đều không nhất định có thể so sánh được với nàng.
Nếu như nàng có thể có được thanh cự kiếm này, huyết khí của nàng đầy đủ chèo chống cự kiếm.
Cuối cùng nhất, Trác Kiếm Thi hít sâu một hơi, tung người bay lên, đáp xuống chân cự nhân, sau đó dọc theo xương đùi cự nhân tiến lên trên..
Sau khi lên xương đùi, Trác Kiếm Thi nhỏ như con kiến hôi, thử nghĩ con kiến bò lên cây cột khoognr lồ, đó là chuyện không dễ dàng cỡ nào.
Nhưng mà tốc độ của Trác Kiếm Thi cực nhanh, lần lượt nhảy lên tới cổ tay.
Hai tay cự nhân nắm chặc chuôi kiếm, nhìn qua giống như hai thảo nguyên rộng lớn.
Kiếm nằm đó nặng nề thật lâu, muốn rút nó lên, dễ vậy sao?
Trác Kiếm Thi hít sâu một hơi, khí lực hiển hiện, huyết khí lúc này phóng lên trời, vào giờ phút này, hai tay của Trác Kiếm Thi hóa thành cự chưởng che trời nắm chặt chuôi kiếm, giống như tùy thời rút ra..
- Khởi!
Trác Kiếm Thi quát một tiếng, huyết khí tàn sát bừa bãi, dưới huyết khí vô cùng vô tận chèo chống, Trác Kiếm Thi muốn rút thanh cự kiếm này ra.
Nhưng mà mặc kệ huyết khí của Trác Kiếm Thi không ngừng rót vào trong cự kiếm, nhưng mà nàng khó rút thanh kiếm này lên.
Nhưng mà Trác Kiếm Thi vẫn không buông bỏ, huyết khí lại phóng thẳng lên trời lần nữa, hơn nữa lúc này đây Trác Kiếm Thi tăng khí lực lên rất nhiều, huyết khí trọng điệp, trở nên tăng vọt gấp mấy lần.
Trác Kiếm Thi với thanh Cự Tiên Đế Kiếm này là nguyện nhất định phải có, bất luận như thế nào,nàng vẫn phải rút cự kiếm lên.
Lý Thất Dạ ngẩng đầu nhìn qua Trác Kiếm Thi đang rút kiếm xa xa, chỉ cảm thấy cười cười, không nói gì, sau đó chạy nhanh về cốt thuyền.
Cốt thuyền chậm rãi chạy đầu lại, Lý Thất Dạ nhìn qua Hùng Thiên Tí, nói:
- Ngươi muốn dị bảo như thế nào?
Ngồi ở bong thuyền, Hùng Thiên Tí phục hồi tinh thần lại, cười khổ một tiếng, nói ra:
- Công tử chỉ điểm, tiểu nhân cảm động như nước, tiểu nhân cùng lắm chỉ là con kiến hôi mà thôi, không dám so sánh với Thuần Dương đảo chủ, Liễu Tông chủ bọn họ làm gì, không dám hy vọng xa với về dị bảo gì đó. Công tử đi theo tới Cốt Hải, hắn có thể được đến tám mắt Khuê Ngưu, tiểu nhân đã cảm thấy mỹ mãn rồi.
Hùng Thiên Tí cũng tự hiểu lấy mình, tự nhiên trước mắt có vô số dị bảo, nhưng mà bằng vào lực lượng yếu ớt của hắn, quản chi là Lý Thất Dạ chỉ điểm con đường sáng cho hắn, hắn cũng không cách nào đạt được di bảo, cho nên dứt khoát buông tha..
- Hiểu được lấy hay bỏ là một chuyện tốt.
Lý Thất Dạ cười cười, cũng không có nói thêm cái gì.
Thời điểm đám người Trác Kiếm Thi cố gắng cướp lấy di bảo của mình, Lý Thất Dạ cũng không có đi chiếm di bảo khác, mà là lái cốt thuyền du đãng trong khu vực chung quanh đây.
Cốt thuyền chậm rãi chạy trên biển, Lý Thất Dạ dường như du đãng không có mục đích, hơn nữa hắn thậm chí cũng cho cốt thuyền tùy ý chạy đi.
- Công tử không đi lấy kiện di bảo nào hay sao?
Nhìn thấy cốt thuyền du đãng mờ mịt trong Cốt Hải, Hùng Thiên Tí lúc này tò mò nói ra.
Hùng Thiên Tí tin tưởng, dùng năng lực của Lý Thất Dạ, nếu như hắn muốn lấy bất cứ kiện di bảo nào ở nơi này, chỉ sợ bất luận là di bảo như thế nào hắn cũng lấy được.
Chương 2168: Một quả trứng màu vàng
Lý Thất Dạ nhìn qua mặt biển thanh tịnh, qua một hồi lâu, hắn cười nhạt nói ra:
- Ta tới đây, không phải vì cầu di bảo mà đến.
Đối với Lý Thất Dạ mà nói, tới dây chỉ là tiện thể đưa đám người Liễu Như Yên tới đây mà thôi, mục đích của hắn không phải ở nơi đây.
Nhưng mà đã đi tới nơi này, hắn cũng muốn nhìn một chút nơi này ra sao, bởi vì nơi này có một truyền thuyết, người nghe qua truyền thuyết này đã ít càng ít, hơn nữa rất ít người sẽ tin tưởng cách nói này, nhưng mà Lý Thất Dạ tin tưởng, bởi vì hắn khẳng định nó đang ở nơi đây.
Hùng Thiên Tí nghe được Lý Thất Dạ vừa nói như vậy, lúc này giật mình, nhưng mà cẩn thận tưởng tượng, cũng hiểu đúng thế. Lý Thất Dạ nghịch thiên vô song như vậy, hắn căn bản không quan tâm bảo vật gì, hoặc là đối với người như hắn mà nói, nếu như hắn muốn bảo vật thế nào, chắc chắn là chuyện dễ như trở bàn tay.
Cốt thuyền phiêu đãng mờ mịt trong cốt hải, Lý Thất Dạ không nói gì, hắn chỉ có thể yên lặng đứng nhìn mà thôi.
Phiến hải vực này thập phần bình tĩnh, không có xương khô du đãng bay lượn qua lại, thậm chí trong hải vực này không có chút sóng gió gì cả, bình tĩnh tới mức thần kỳ, dường như nơi này là nơi an toàn trong Cốt Hải.
Cốt thuyền tiếp tục phiêu đãng, vùng biển vẫn vô cùng bình tĩnh, chuyện gì không có phát sinh, tất cả đều bình thường như vậy, tất cả đều bình tĩnh như thế.
Nhìn qua vùng biển bình tĩnh này, Lý Thất Dạ nhẹ nhàng lắc đầu, xem ra kiếp này chắc không có duyên gặp được.
Thời điểm này "Rầm rầm rầm" vang lên, vùng biển này bắt đầu lay động, sóng biển cuồn cuộn.
"Ông" một tiếng, kiếm minh vang vọng cả vùng biển. Thời điểm này kiếm quang từ chỗ cự nhân phóng thẳng lên trời, lúc này kiêm quang sáng ngời bao phủ cả hải vực.
- Trác tông chủ thành công!
Hùng Thiên Tí vội vàng nhìn lại, lúc này vui mừng nói ra.
Lúc này chỉ thấy Trác Kiếm Thi đứng trên đầu của cự nhân, nàng vậy mà rút Cự Tiên Đế Kiếm lên cao cao. Lúc này đế kiếm bị rút lên, kiếm quang đáng sợ bao phủ cả bầu trời, kiếm ý đáng sợ nghiền nát cả cửu thiên thập địa, làm cho sinh linh vạn vực tan vỡ, giống như đế kiếm vô cùng lớn dường như nó có thể bao quát cả thế giới này.
Lúc này Trác Kiếm Thi cũng tỏa ra thần uy trùng thiên, tụ tập huyết khí trên đỉnh đầu giống như chân long, tài cao chót vót, răng trảo xé trời, giống như thần uy đủ nghiền nát cả thiên địa.
"Loong coong" một tiếng. Kiếm ngân vang vọng tận mây xanh, Trác Kiếm Thi đứng trên đầu lâu cực lớn, chỉ cầm Cự Tiên Đế Kiếm trong tay, giơ lên cao cao, giờ phút này, Trác Kiếm Thi so sánh với Cự Tiên Đế Kiếm vô cùng nhỏ bé, nhưng lại như biến thành cửu thiên đế nữ cao quý mà khó lường, kiếm khí áp sập chư thiên.
- Thật cường đại, một kiếm nơi tay, thiên hạ vô địch.
Nhìn qua cánh tay Trác Kiếm Thi cầm Cự Tiên Đế Kiếm. Kiếm chỉ trời xanh, Hùng Thiên Tí lúc này bị trấn nhiếp sắc mặt tái nhợt, ngồi ở bong thuyền, cũng khó đứng lên.
Cuối cùng nhất Trác Kiếm Thi thu Cự Tiên Đế Kiếm vào trong mệnh cung của nàng, nàng đứng trên đầu lâu cực lớn, phiêu nhiên như vậy, tuyệt thế như vậy, giống như tiên tử xuất trần.
"Oanh" một tiếng nổ vang thật lớn, các phương vị trên hòn đảo của Liễu Như Yên lúc này tỏa ra hắc quang ngập trời, sau đó cả phiến hải vực tối lại, dường như thiên địa thoáng cái bao phủ các nơi, thoáng cái biến thành bầu trời tối đen.
- Phát sinh chuyện gì?
Nhìn thấy bầu trời đột nhiên tối đen lại, Hùng Thiên Tí bị dọa không nhẹ, vội vàng nhìn quanh.
Trong thiên địa lúc này tối sầm, một hồi nổ vang vang lên, dường như có cái gì đó đang cắn nuốt.
Nếu như lúc này có tu sĩ cường đại mở thiên nhãn, nhất định có thể nhìn thấy cảnh rất rung động. Có thể nhìn thấy bia đá trên hòn đảo của Liễu Như Yên lúc này như cự thú há miệng nó ra, nó đang cắn nuốt tất cả hắc ám trong thiên địa, thời điểm nó cắn nuốt điên cuồng, dường như đang thôn phệ ngôi sao trên bầu trời.
Ngay vào lúc Hùng Thiên Tí giật mình, bầu trời lại bắt đầu sáng lên, hắc ám trong thiên địa thoái lui như thủy triều, toàn bộ bị bia đá thôn phệ trong thời gian ngắn.
Cả quá trình cho người ta một loại cảm giác như ác ma lâm thế, hắc ám bao phủ thiên địa, trong nháy mắt sau đó, ác ma bị đánh bại, quang minh lại quay về đại địa lần nữa.
Hùng Thiên Tí nhìn qua bầu trời trong sáng, hắn trong khoảng thời gian ngắn cũng khó mà khôi phục bình tĩnh, hắn cũng không biết xảy ra chuyện gì.
Vào thời điểm này Trác Kiếm Thi thừa lúc cốt thuyền đang di động, trở lại trong cốt thuyền.
Nhìn thấy Trác Kiếm Thi, Lý Thất Dạ cười cười, nói ra:
- Hảo kiếm, kiếm này nơi tay, nó thật sự là thích hợp với ngươi đấy.
- Đa tạ công tử ban cho tạo hóa.

Trác Kiếm Thi nhìn qua Lý Thất Dạ khom người thật sâu, mặc dù nói Cự Tiên Đế Kiếm là dựa vào nàng cố gắng mà có được, nhưng mà không có Lý Thất Dạ dẫn, nàng cũng không chiếm được đế kiếm như vậy.
- Sư tỷ có được thần kiếm, thật sự đáng mừng.
Vào thời điểm này Liễu Như Yên cũng thừa lúc cốt thuyền trở về, nàng cũng nhìn qua Trác Kiếm Thi vừa cười vừa nói.
Trác Kiếm Thi vẫn chưa trả lời Liễu Như Yên, Liễu Như Yên khẽ cười một tiếng, nàng vô cùng bình tĩnh kéo cánh tay của Lý Thất Dạ, có bảy phần làm nũng, nói ra:
- Công tử gia, hiện tại sư tỷ được thần kiếm như thế, lại phối hợp Thánh Tuyền Thể của nàng, như vậy quả thật là thiên địa vô địch, ta chỉ sợ sẽ bị nàng ép cả đời không ngẩng đầu lên được.
- Về sau chỉ sợ ta trong Vô Cấu Tam Tông không có nơi sống yên ổn, công tử gia có thể chỉ cho ta con đường sáng, đừng để sinh hoạt nửa đời sau của ta thê thảm như thế...
Nói đến đây, hai mắt của nàng ngận nước, bộ dáng điềm đạm đáng yêu.
Nàng là vưu vật câu hồn như vậy, thời điểm làm ra bộ dáng điềm đạm đáng yêu, quản chi là người ý chí sắt đá cũng phải hòa tan.
Lý Thất Dạ vẫn không có động đậy, vỗ trán nàng một cái, cười mắng nói:
- Ít giả vờ đáng thương với ta, ngươi đạt được tấm bia đá không thua kém Cự Tiên Đế Kiếm một chút nào cả, đừng có lòng tham cưa đủ như vậy.
- Chỉ cần công tử gia ban đồ vật, nhiều hơn nữa ta cũng muốn.
Liễu Như Yên kéo cánh tay Lý Thất Dạ, vũ mị cười cười, ba phần bộ dáng làm nũng, ánh mắt của nàng rất tiêu hồn.
Lý Thất Dạ chỉ cười lên, nhìn ra phía xa, qua một hồi lâu mới chậm rãi nói:
- Thuần Dương Tử trở về.
Mọi người giương mắt xem xét, quả nhiên chỉ thấy Thuần Dương Tử đang quay về cốt thuyền, hắn đứng trên cốt thuyền, vạt áo bồng bềnh, có vài phần xuất trần. Nhưng mà lúc này thần thái của Thuần Dương Tử hơi chật vật, xiêm y trên người có không ít chỗ vỡ tan.
- Thuần dương đảo chủ, ngươi đi vào ổ ác long sao? Vì sao chật vật như thế, không phải là ngươi xé rách xiêm y, giả vờ đáng thương đấy chứ.
Sau khi Thuần Dương Tử trở lại cốt thuyền, Liễu Như Yên nhìn hắn một cái nói ra.
Thuần Dương Tử cũng không để ý, cười mỉm nói:
- Liễu Tông chủ nói như vậy, đó cũng không sai biệt lắm, ta trải qua cửu tử nhất sinh, thiếu chút nữa về không được.
Chương 2169: Thiên phú phượng hoàng (1)
- Vì sao nói như thế, Thuần Dương đảo chủ đạt được tuyệt thế chi vật gì vậy.
Trác Kiếm Thi cũng ngoài ý muốn nói ra. Thuần Dương Tử thực lực chỉ mạnh chứ không yếu hơn nàng, có thể làm cho Thuần Dương Tử chật vật như thế, chỉ sợ là gặp được nguy hiểm.
- Khá tốt, khá tốt, đi dạo quanh quỷ môn quan một chuyến, sau khi trải qua cửu tử nhất sinh, rốt cục đạt được hồi báo.
Thuần Dương Tử mỉm cười nói ra.
Nhìn thấy bộ dáng hắn cảm thấy mỹ mãn như vậy, đã biết rõ lúc này hắn thu hoạch kinh người, dù sao, Thuần Dương Tử xuất thân từ Cổ Thuần Tứ Mạch, dùng thân phận của hắn các bảo vật bình thường là không lọt mắt.
- Không cần nói khoa trương như thế chứ?
Lý Thất Dạ cười lắc đầu, nói ra:
- Hang ổ đó chỉ là một đám bò sát mà thôi, cái gì mà trải qua cửu tử nhất sinh, cái gì đi qua quỷ môn quan một chuyến chứ?
"Ách" bị Lý Thất Dạ nói một câu vạch trần chân tướng, Thuần Dương Tử cười khan một tiếng, thần thái xấu hổ, sau đó lại hiếu kỳ, nói ra:
- Lý huynh phải đi qua chỗ nào?
Lý Thất Dạ mỉm cười không nói, không trả lời Thuần Dương Tử.
- Mau đưa bảo vật ngươi đạt được cho mọi người xem đi.
Liễu Như Yên cười nhìn qua Thuần Dương Tử nói ra.
- Một quả trứng mà thôi, so ra còn kém bảo vật tuyệt thế mà hai vị tông chủ đạt được mà.
Thuần Dương Tử vừa cười vừa nói. Nhưng mà, hắn cũng không có tàng tư, mang đồ vật mình đạt được lấy ra.
Thuần Dương Tử đạt được một quả trứng màu vàng, nó lớn gấp mấy làn quả trứng bình thường, quả trứng màu vàng này dùng tay người trưởng thành cũng không cầm hết.
Quả trứng màu vàng này lóng lánh, dường như cả quả trứng dùng hoàng kim chế tạo mà thành.
- Đây là quả trứng màu vàng gì thế?
Nhìn thấy Thuần Dương Tử ôm quả trứng màu vàng này, Trác Kiếm Thi cũng hiếu kỳ nói ra.
- Quả trứng màu vàng lớn như thế, hay là chúng ta ăn nó đi? Đầy đủ cho chúng ta no bụng một bữa đấy.
Liễu Như Yên vừa cười vừa nói.
Liễu Như Yên nói đến đây, thò tay đi gõ gõ quả trứng màu vàng này, thời điểm gõ quả trứng này thì nghe được tiếng "Đông" thanh thúy vang lên.
Cùng lúc đó vỏ trứng tỏa ra kim quang nhộn nhạo, kim quang này giống như gợn sóng tỏa ra chung quanh, quả trứng màu vàng này đang ẩn ẩn kêu to lên, dường như Liễu Như Yên gõ nhẹ đã đánh thức sinh vật bên trong quả trứng
- Đây là trứng phượng hoàng sao?
Nhìn thấy cảnh kỳ dị như thế, Hùng Thiên Tí đều có chút nghẹn họng nhìn trân trối, thật vất vả cố lấy dũng khí thò tay sờ sờ quả trứng màu vàng, nó thật là ấm áp.
- Nghĩ khá lắm, trứng phượng hoàng trứng.
Lý Thất Dạ vừa cười vừa nói:
- Nếu như là trứng phượng hoàng, còn đến phiên người khác đi lấy sao, ta đã lấy nó rồi.
- Đây là trứng gì?
Nhìn thấy quả trứng màu vàng trước mặt, Trác Kiếm Thi cũng hiếu kỳ, cho dù không phải là người biết hàng, cũng biết quả trứng màu vàng trước mặt rất khó lường.
- Hẳn là trứng của tiên cầm.
Thuần Dương Tử vừa cười vừa nói:
- Cho dù không phải trứng phượng hoàng, chỉ sợ nó cũng là tiên cầm có huyết thống thần thú.
Lý Thất Dạ vừa cười vừa nói:
- Lời này thì nói đúng rồi, nó thật sự là tiên cầm có huyết thống thần thú, huyết thống mạnh khó có thể tưởng tượng. Nếu như Cổ Thuần Tứ Mạch các ngươi chịu bỏ vốn gốc, nói không chừng có thể bồi dưỡng thành thần thú tiên cầm, nói không chừng thực sự có một ngày như vậy, Cổ Thuần Tứ Mạch các ngươi sẽ có được chân long hoặc phượng hoàng đấy.
- Chân long, phượng hoàng!
Lời này làm nội tâm của Trác Kiếm Thi cùng Liễu Như Yên cũng phải chấn động mạnh mẽ.
Mặc dù nói tại Thiên Linh Giới, đã từng có không ít chủng tộc đã tự xưng mình có huyết thống chân long hoặc phượng hoàng, thậm chí còn tự xưng là hậu duệ thần thú.
Nhưng mà loại cách nói này chỉ là tự nâng giá trị bản thân chủng tộc của mình mà thôi, cho dù thực sự chủng tộc có được huyết thống chân long hoặc phượng hoàng cũng chỉ là huyết thống mỏng manh, mỏng manh đến mức không đáng kể.
Huyết thống như thế cho dù thật sự có người kế thừa, vậy cũng chỉ phát huy ra một phần vạn thần uy của phượng hoàng mà thôi.
Nếu như quả trứng màu vàng này có một ngày có thể trở thành chân long, phượng hoàng, vậy thật sự là đáng sợ, thậm chí có thể còn trân quý hơn một Tiên Đế.
- Thực có thể nuôi dưỡng ra được một con chân long hoặc là phượng hoàng sao?
Nghe được Lý Thất Dạ nói thế, Thuần Dương Tử thiếu kiên nhẫn, vội vàng hỏi.
Nhìn thấy bộ dáng của Thuần Dương Tử, Lý Thất Dạ cười rộ lên, nói ra:
- Ngươi thật sự muốn bồi dưỡng ra một con chân long hoặc là phượng hoàng hay sao?
- A, a, a, có được một đầu chân long, một con phượng hoàng, chuyện như vậy có ai không khát vọng?
Thuần Dương Tử cười khan một tiếng, nói ra:
- Cho dù là Tiên Đế cũng cũng khát vọng có được một con chân long hoặc phượng hoàng đấy. Lý huynh, ta thật sự có thể bồi dưỡng quả trứng màu vàng này xuất ra chân long hay phượng hoàng hay sao?
- Trên lý luận là có thể.
Lý Thất Dạ vừa cười vừa nói:
- Đây là một loại huyết thống diễn hóa lột xác, giống như kim lân hóa rồng, cá vượt long môn. Quả trứng tiên cầm này có được huyết thống thần thú, từ huyết thống mà nói nó có được cơ hội này. Tại kinh nghiệm một lần lại một lần lột xác về sau, nó có nhất định tỷ lệ phản tổ.
- Thực?
Cho dù Thuần Dương Tử là nhân vật lớn như vậy cũng hưng phấn, mừng rỡ mà nói ra.
- Giả.
Lý Thất Dạ cười rộ lên, nói ra:
- Đây chẳng qua là lý luận mà thôi, trên thực tế nó không thể thực hiện được, cái gọi là một khi hóa rồng, hoặc là từ gà rừng nhảy lên đầu cành thành phượng hoàng, tất cả chỉ là cách nói nâng cao giá trị con người của mình. Muốn trở thành một đầu chân long hoặc là một đầu phượng hoàng, đây là chuyện không có khả năng.
- Thì ra là lý luận mà thôi.
Nghe được Lý Thất Dạ vừa nói như vậy, Thuần Dương Tử cũng chỉ cười khổ một tiếng.
Lý Thất Dạ nhàn nhạt nói:
- Ngươi cũng không cần nản chí, chỉ cần Cổ Thuần Tứ Mạch các ngươi cam lòng bỏ vốn gốc, các ngươi cũng có thể nuôi dưỡng được một đầu sinh linh khó lường. Cũng không phải nói quả trứng màu vàng này huyết thống không được, chỉ có thể nói. Trong thế giới này, không có điều kiện cho nó huyết thống phản tổ, không cách nào làm cho nó trở thành một đầu chân long hoặc phượng hoàng mà thôi.
- Công tử ý nói, quả trứng màu vàng này có thể là chân long hoặc một đầu phượng hoàng?
Trác Kiếm Thi từ trong lời của Lý Thất Dạ bắt được tin tức cần tìm.
- Có thể nói như vậy, cho dù là sinh linh nào cũng có cơ hội phản tổ, chỉ là tỷ lệ rất nhỏ mà thôi. Từ trên lý luận mà nói, chỉ cần ngươi có thể cam lòng bỏ vốn góc bồi dưỡng nó, có thể tăng lên tỷ lệ phản tổ rất

1 2 3 ... 17 »