XI ( Chương 501-550 )

Tùy Chỉnh

* Bình chọn giúp cái nhá *

Chương 527: Vào môn hộ vạn cổ. (2)
Chương 527: Vào môn hộ vạn cổ. (2)
Tất cả Tẩy Nhan cổ phái trẻ lấy lại tinh thần, đám người tản ra. Có người đi hướng nam, có kẻ bay phương bắc, có người ở lại tại chỗ cẩn thận lục lòi tìm tòi để xem có được báu vật gì không.
Trong phút chốc thanh niên từ thiên nam địa bắc như thủy triều ùa đi bốn phương tám hướng, các thanh niên ôm mộng tưởng bước chân vào mảnh thiên địa bí ẩn này.
Khi các thanh niên đi sâu vào trong, chợt nhận ra thiên địa rộng lớn vượt xa sự tưởng tượng của bọn họ. Thiên địa tại đây như không có cuối, đi đâu cũng vô biên vô hạn.
Trong thiên địa này có núi thần đâm vào khung trời, cao không thể ngướ nhìn. Có núi to đâm ngang trời như cự long bàn cứ dưới đất. Có sông chảy cuồn cuộn liên miên trăm ngàn vạn dặm.
Nhiều người phát hiện thiên địa này từng xảy ra trận đại chiến khó tin. Có núi thần bị người chém thành hai nửa, có cự lĩnh bị người bứng lên, có mặt đất nứt toác, có đất đai bị đốt thành sa mạc.
Khiến người rung động hơn là trong thiên địa này có nhiều phế tích, từng tòa cổ thành khổng lồ giờ đã bị hủy. Nhìn mức độ bị phá hoại thì tòa thành trở thành phế tích do chiến hỏa.
Nhìn mảnh đất đầy rung động, các tu sĩ trẻ khó thể bình tĩnh. Có tu sĩ trẻ đánh dấu chấm hỏi to đùng. Chỗ này là đâu? Nơi này từng xảy ra chuyện gì?
Không ai cho đáp án, mọi người khẳng định nơi đây từng có chiến tranh hủy thiên diệt địa.
Nhiều thanh niên xâm nhập thiên địa này, vất vả không phụ người có lòng, có người đã phát hiện đạo môn.
- Phát hiện đạo môn thứ nhất!
Nghe tin tức nhiều người ùa đến. Một đạo đài cổ xưa sừng sững tại đó, đạo đài bị phá hỏng nhưng đạo môn vẫn mở ra. Màu sắc đạo môn lu mờ, nó vẫn có thể đi thông bí cảnh.
Nhìn đạo môn rách nát, nhóm tu sĩ trẻ đầu tiên phát hiện ra đạo môn nhìn nhau, không chắc đạo môn sẽ đưa đi đâu.
Có người bât chấp:
- Mặc kệ nó, không làm liều thì sao được kỳ ngộ?
Tu sĩ trẻ xông vào đạo môn.
Thấy có người dẫn đầu, người đi sau không cam lòng tụt hậu, đều vào đạo môn.
- Phế tích thứ nhất đào ra một đạo đài!
Người ở ngoài lối vào cũn có thu hoạch. Có người từ sâu trong phế tích đào ra một đạo đài cổ xưa. Bọn họ khảm tinh bích vào đạo đài, tu sĩ trẻ phát hiện đạo môn xông vào ngay.
Nhiều đạo đài bị phát hiện, cụ thể những đạo đài đi thông đến đâu thì không ai biết. Khi thấy đạo môn, nhiều thanh niên liền xô đẩy ùa vào trong. Không ai muốn bỏ qua bất cứ cơ hội nào.
Từng đạo đài lần lượt bị phát hiện, những người khác chưa tìm ra đạo đài điên cuồng khai quật các nơi, hy vọng có thể đào được báu vật hoặc đạo đài đi thông bí cảnh khác.
Thiên địa náo nhiệt ồn ào, khắp nơi có người đào hang đào hố. Các tu sĩ trẻ hừng hực nhiệt tình, hận không có đào sâu ba thước đất.
Nhiều thanh niên ở trong môn hộ vạn cổ đào bới vui vẻ, Lý Thất Dạ ung dung dẫn người bước vào. Lý Thất Dạ không mang theo nhiều người, có Tư Không Thâu Thiên, Tiểu Nê Thu, Trì Tiểu Điệp.
Trước đó Trì Tiểu Đao muốn đi theo Lý Thất Dạ nhưng hắn chưa trở về, Trì Tiểu Điệp không dám tự tiện quyết định thay hắn. Cuối cùng Trì Tiểu Đao dẫn theo đệ tử Sư Hống môn đi cùng Nhạc Nghị, nhiều đệ tử Thiên Đạo Viện khác vào môn hộ vạn cổ.
Đám Trì Tiểu Điệp, Tư Không Thâu Thiên, Tiểu Nê Thu cùng Lý Thất Dạ vào môn hộ vạn cổ, trông thấy phế tích mênh mông trước mắt, bị cảnh tượng rung động.
Tư Không Thâu Thiên nhìn môn hộ trước mắt, lẩm bẩm:
- Đây rốt cuộc là tồn tại như thế nào?
Trì Tiểu Điệp cũng bị chấn động, cảnh tượng khác hẳn với tưởng tượng của bọn họ.
Trong số bọn họ chỉ có Lý Thất Dạ là bình tĩnh.
Tiểu Nê Thu hưng phấn hỏi:
- Bà nội nó, rốt cuộc ta đến đây!
Tiểu Nê Thu không dám nói 'rốt cuộc trở về', nó khó thể kiềm nén lòng hưng phấn.
Tiểu Nê Thu xuất thân từ đây, thật ra nó không chắc, vì khi Vạn Tướng Chân Thần nuôi nấng nó, Tiểu Nê Thu còn trong trạng thái mơ hồ.
Tư Không Thâu Thiên nhìn cảnh tượng trước mắt. Gã hít sâu, hỏi Lý Thất Dạ:
- Đây là chỗ nào?
- Điều này mãi mãi là bí ẩn, hoặc là chư thần chi địa, chúng tiên chi thành.
Lý Thất Dạ lắc đầu, nói:
- Không ai trả lời được.
Tiểu Nê Thu phấn khởi hét lên:
- Lên đường! Đại kỳ ngộ, chúng ta đến đây!
Lý Thất Dạ ra lệnh cho Tiểu Nê Thu:
- Dẫn đường đi.
Tiểu Nê Thu nghe lời đi trước dẫn đường, nó như chó săn ngửi cái này hít chỗ kia như đang tìm cái gì.
Lý Thất Dạ cung Tư Không Thâu Thiên, Trì Tiểu Điệp đi theo sau Tiểu Nê Thu. Đi được một đoạn đường dài, Lý Thất Dạ không có ý định khai quật thiên địa này.
Trì Tiểu Điệp thắc mắc hỏi:
- Chúng ta không đào bảo vật sao? Nghe nói ngày hôm qua đã có người đào ra môn hộ đi thông bí cảnh.
Lý Thất Dạ bình tĩnh nói:
- Chúng ta sẽ đào kho báu lớn.
Tất nhiên Lý Thất Dạ muốn đào báu vật, nhưng báu vật bình thường không lọt vào pháp nhãn của hắn. Lý Thất Dạ đến đây chỉ có hai thứ khiến hắn động lòng, Hư Không Môn, Thế Giới Thụ. Hư Không Môn có xuất hiện hay không thi Lý Thất Dạ không chắc, nhưng hắn tin tưởng Thế Giới Thụ tuyệt đối hiện ra. Bí mật này chôn giấu trong thiên địa này.
Muốn tìm ra bí mật đó không ai thích hợp hơn Tiểu Nê Thu. Tiểu Nê Thu xuất thân từ nơi này, nó rất mẫn cảm với dao động môn hộ, chắc chắn nó sẽ tìm ra môn hộ có giá trị nhất.
Tiểu Nê Thu dẫn đoàn người tiến lên. Trì Tiểu Điệp, Tư Không Thâu Thiên nhìn các cảnh quan trong thiên địa, rất rung động. Núi thần bị chém thành hai nửa, cự lĩnh bị bứng lên, có mặt đất nứt toác... Nhìn các cảnh tượng, có thể tưởng tượng nơi đây từng xảy ra đại chiến đáng sợ cỡ nào, hoặc cuộc chiến thần giai trong truyền thuyết.
Trì Tiểu Điệp, Tư Không Thâu Thiên rung động vì điều trông thấy. Tiểu Nê Thu dừng lại ở ngọn núi thấp lùn không hề bắt mắt.
- Ở ngay đây!
Ngọn núi thấp bé, trong thiên địa này ngọn núi như thế nhiều không đếm xuể. Người đi vào đào báu vật sẽ không để ý đến một ngọn núi như vậy, càng không thèm đào một ngọn núi chẳng chút bắt mắt.
Tiểu Nê Thu di chuển một vòng, chui xuống dưới đất, một hồi lâu sau nó bò ra.
Tiểu Nê Thu nói với Lý Thất Dạ:
- Đúng vậy! Là đây!
Lý Thất Dạ mỉm cười, gật đầu, nói:
- Được, chúng ta chờ đi, đợi đến đủ người là bắt tay vào ngay.
Lý Thất Dạ nói xong ngồi xếp bằng chờ đợi.
Tư Không Thâu Thiên tìm một chỗ ngồi xuống, gã không hỏi điều gì. Tư Không Thâu Thiên chỉ biết một đạo lý, đó là đi theo Tư Không Thâu Thiên lăn lộn sẽ không chịu thiệt.
Từng giây qua đi vẫn không thấy người đến.
Trì Tiểu Điệp ngồi bên cạnh Lý Thất Dạ hỏi:
- Chúng ta đang chờ thiếu cung chu Băng Ngữ Hạ sao?
Băng Ngữ Hạ từng nói muốn cùng vào môn hộ vạn cổ, nhưng cho đến bây giờ nàng chưa xuất hiện. Trì Tiểu Điệp nghĩ người Lý Thất Dạ chờ là Băng Ngữ Hạ.
Nghe Trì Tiểu Điệp hỏi, Lý Thất Dạ mỉm cười nói:
- Cô nương gải trai đó.
Lý Thất Dạ lắc đầu, nói:
- Cơ hội nằm trong tay nàng ta, bỏ qua cơ hội là chuyện của nàng ấy, ta không chờ.
-----o0o-----
Chương 528: Diệp Sơ Vân.
Chương 528: Diệp Sơ Vân.
Lý Thất Dạ nói không chờ Băng Ngữ Hạ, hắn vừa dứt lời thì có hai bóng người từ xa chạy lại, chớp mắt đáp xuống ngọn núi thấp bé.
- Xem ra ta chưa đến muộn.
Người tới là Băng Ngữ Hạ, vẫn cách ăn mặc kiểu nam, phong tư tuyệt thế. Băng Ngữ Hạ gấp quạt, sái tiêu phong lưu.
Lý Thất Dạ liếc Băng Ngữ Hạ, nói:
- Nếu đến chậm chỉ có thể nói nàng bỏ lỡ thời cơ tuyệt nhất.
Băng Ngữ Hạ không để bụng thái độ của Lý Thất Dạ, cười nói:
- Này, dừng nói khó nghe như vậy, ta cũn vì ngươi.
Băng Ngữ Hạ cười chỉ vào thiếu nữ bên cạnh mình, giới thiệu cho Lý Thất Dạ:
- Ta mang mỹ nữ đến cho ngươi đây. Nhìn xem, vị này là truyền nhân của Thanh Liên tông, Diệp công chúa.
Thiếu nữ đi chung với Băng Ngữ Hạ tuổi tác gần bằng nhau, nhưng so với Băng Ngữ Hạ bất cần đời thì thiếu nữ trưởng thành, bình tĩnh hơn.
Thiếu nữ làm mắt người sán lên, bộ đồ xanh nhạt tựa như nàng đến từ quốc gia phương nam sông nước, toàn thân tràn ngập linh khí núi sông.
Nữ nhân đoan trang nho nhã, nhìn là biết nàng xuất thân cao quý. Khí chất của thiếu nữ không cao cao tại thượng, khí thế khiế người. Thiếu nữ trang nhã cao quý, nhìn là biết rất có lễ phép, phong độ tiểu thư khuê các.
Thiếu nữ toát ra linh khí vùng sông nước, khuôn mặt nhu mì, mày liễu cong cong, mắt hạnh quyến rũ. Thiếu nữ như nữ nhi đầm nước, nhu tình như nước, xinh đẹp động lòng người.
Nếu nói Trì Tiểu Điệp là chim hoàng yến thì nữ nhân là vàng anh xuân cốc. Nữ nhân đẹp hơn Trì Tiểu Điệp.
Trì Tiểu Điệp giật mình kêu lên:
- Truyền nhân Thanh Liên tông!

Thanh Liên tông là đại giáo phía nam xích địa, thực lực không thua gì Nộ Tiên thánh quốc Đông Bách Thành. Đồn rằng Thanh Liên tông và Yếm Vật tiên đế có liên quan rất lớn. Thanh Liên tông không được thừa nhận là truyền thừa đạo thống của Yếm Vật tiên đế, nhưng mọi người đều biết Thanh Liên tông và Yếm Vật tiên đế có liên quan nhau.
Diệp Sơ Vân là truyền nhân Thanh Liên tông, cũng là người nổi bật trong thiên tài yêu nghiệt Thánh Thế viện, cực kỳ xuất sắc.
Băng Ngữ Hạ cười nói:
- Diệp tỷ tỷ dịu dàng như nước, trang nhã chu đáo. Trong Thiên Đạo Viện đừng nói Thánh Thế viện, trong năm đại viện có biết bao nhiêu người trẻ tuổi theo đuổi, ngươi đừng bỏ qua cơ hội này. Mỹ nhân ngay trước mắt, cần phải nắm chắc.
Mặt Diệp Sơ Vân đỏ ửng, khẽ trách:
- Ngươi lại nói bậy bạ cái gì?
Lý Thất Dạ nhìn Diệp Sơ Vân từ trên xuống dưới đánh giá, không bỏ qua một chi tiết. Lý Thất Dạ còn nhỏ tuổi hơn Diệp Sơ Vân, ánh mắt của hắn làm người ta liên tưởng đến kẻ háo sắc.
Băng Ngữ Hạ thấy Lý Thất Dạ không kiêng dè đánh giá Diệp Sơ Vân, nàng cười mắng:
- Này tiểu sắc quỷ, vừa thấy mặt đã sốt ruột như vậy? Ngươi đừng làm Diệp tỷ tỷ sợ.
Diệp Sơ Vân là thiếu nữ, trưởng thành trầm ổn, trang nhã khéo léo nhưng bị Lý Thất Dạ nhỏ tuổi đánh giá làm mặt nàng nóng ran.
Diệp Sơ Vân trang nhã chào hỏi:
- Lý sư đệ là kiêu ngạo của Thiên Đạo Viện chúng ta, rất vui được quen biết, thật vinh hạnh.
Lý Thất Dạ mỉm cười nói:
- Có thể quen cô nương yêu kiều như vậy đúng là việc vui.
Băng Ngữ Hạ bật cười nói:
- Ha ha, các người vừa gặp mặt đã nhiệt tình như thế, nếu ở chung lâu chẳng phải là củi khô lửa bốc, tình chàng ý thiếp?
Băng Ngữ Hạ ôm vai Diệp Sơ Vân, nói:
- Diệp tỷ tỷ có mới nới cũ làm ta quá đau lòng.
Diệp Sơ Vân bị Băng Ngữ Hạ chọc mặt đỏ rực, rất là xấu hổ. Diệp Sơ Vân liếc Băng Ngữ Hạ, dù tức giận thì nàng vẫn ăn nói nhỏ nhẹ, dịu dàng êm tai.
Băng Ngữ Hạ thấy Lý Thất Dạ ngồi im không nhúc nhích, thúc giục:
- Chúng ta có thể bắt đầu chưa? Hiện tại đã có rất nhiều đào báu vật, chúng ta mà muộn thì chỉ có thể nhặt đồng nát sau mông người ta.
Lý Thất Dạ bình tĩnh nói:
- Không vội, chờ người đến rồi hành động ngay. Là thứ của chúng ta thì ai dám cướp?
Lý Thất Dạ tuyên bố đầu bá khí.
- Chắc không phải chờ tình nhân gì đi?
Băng Ngữ Hạ nhìn Lý Thất Dạ:
- Tiểu quỷ, giờ bên cạnh ngươi có Trì cô nương, đôi mắt còn nhìn Diệp tỷ tỷ đăm đăm, bây giờ hẹn hò tình nhân. Ngươi miệng ăn mà mắt nhìn trong nồi, ngươi quá tham lam, thế là không được. Hỏi thế gian ai bạc tình nhân, đó là kẻ đa tình.
Băng Ngữ Hạ và Lý Thất Dạ quen thân rồi nàng không còn kiêng dè gì, đùa giỡn cười mắng thoải mái.
Diệp Sơ Vân, và Trì Tiểu Điệp thì không càn rỡ nh Băng Ngữ Hạ. Hai người bị Băng Ngữ Hạ nói mặt đỏ hồng, lúng túng.
Lý Thất Dạ nhìn Băng Ngữ Hạ:
- Tiểu muội, suốt ngày giả trang tiểu tử phong lưu, coi chừng có ngày ta cởi nam trang trên người nàng!
Dù Băng Ngữ Hạ càn rỡ nhưng bị Lý Thất Dạ nói làm khuôn mặt xinh đẹp đỏ hồng, mắt trợn to.
Băng Ngữ Hạ tức giận quát:
- Ngươi dám!?
Lý Thất Dạ ung dung nói:
- Trên đời này không có nhiều chuyện ta không dám làm, lột đồ của nàng không nằm trong số đó.
Băng Ngữ Hạ giận dữ mắng:
- Tiểu quỷ, có ngày bản cô nương sẽ cho ngươi biết mùi lợi hại!
Băng Ngữ Hạ chịu bó tay với Lý Thất Dạ.
Trong khi đám người Lý Thất Dạ, Băng Ngữ Hạ chờ đợi tại ngọn núi thấp bé thì trong thiên địa này truyền ra nhiều tin tức. Như Băng Ngữ Hạ đã nói, có rất nhiều người đào được báu vật, số người có báu vật ngày càng nhiều thêm.
Tin tức thứ nhất truyền từ bí cảnh đạo môn:
- Một vị đệ tử Liễu Hà tông vào đạo môn tới một bí cảnh, dược một viên Hà Bá thạch trong đó.
- Bảo Tâm thánh tử Đỉnh Thế viện được một trái cổ quả trong sơn cốc, bên trong ẩn chứa lôi kiếp tinh hoa, đây là một cây lôi thần chi quả cổ xưa!
Trong một, hai ngày ngắn ngủi, nhiều tu sĩ trẻ vào thiên địa nay đều có thu hoạch. Một số là thiên tài, một số là học sinh tư chất trung bình. Nghe tin đó khiến nhiều tu sĩ trẻ chưa được kỳ ngộ phấn chấn tinh thần, càng chăm chỉ thăm dò thiên địa này hơn. Mọi người hy vọng kỳ ngộ lớn sẽ thuộc về mình.
Đám người Lý Thất Dạ, Trì Tiểu Điệp, Tư Không Thâu Thiên chờ đợi ở ngọn núi thấp bé. Băng Ngữ Hạ, Diệp Sơ Vân cũng ở đây làm nhiều tu sĩ trẻ đi ngang qua liếc nhìn.
Có thể nói bây giờ Lý Thất Dạ là nhân vật phong vân, tong Đông Bách Thành không ai không biết. Đám người Lý Thất Dạ ở lại ngọn núi này, không khai quật, không tìm báu vật làm nhiều người đi ngang qua thấy tò mò.
Mọi người lấy làm lạ là tại sao đám Lý Thất Dạ, Trì Tiểu Điệp ở lại ngọn núi thấp lùn không chút bắt mắt này, chẳng lẽ ngọn núi thấp lùn có báu vật kinh thế gì sao?
Nếu là bình thường sẽ có người cười nhạo đám Lý Thất Dạ chọn ngọn núi thấp lùn, nhưng bây giờ không ai dám chế giễu hắn. Nhiều Lý Thất Dạ âm thầm chú ý, bọn họ cảm thấy đám người Lý Thất Dạ không thể nào tự nhiên ở lại ngọn núi thấp lùn mà không có lý do.
Tuy nhiều người chú ý đám Lý Thất Dạ ở lại ngọn núi thấp lùn không chút bắt mắt nhưng không người nào dám tiến lên hỏi.
Đồ Bá Hạ, Hổ Nhạc, chém Tổ Hoàng Võ, Thanh Huyền Thiên Tử, hợp sức với Thiên Đạo Viện chôn sống vô số cường giả liên minh âm mưu, bao gồm mười một lão bất tử.
-----o0o-----
Chương 529: Thiên Tài Tụ Hội.
Chương 529: Thiên Tài Tụ Hội.
Trong mắt nhiều người thì Lý Thất Dạ là kẻ hung dữ, giết người không chớp mắt. Không ai dám chọc vào nhân vật như vậy.
Trong khi đám người Lý Thất Dạ ở lại ngọn núi thấp lùn, chưa đợi được người muốn đợi nhưng có đám người khác đến.
Một nữ nhân đạp trăng lướt tới, không ăn nhân gian khói lửa, hư ảo vô song như tiên nữ vào hồng trần, ai nhìn cũng tim đập nhanh.
Mai tiên nữ, Mai Tố Dao, truyền nhân Trường Hà tông, người nhập thế đương thời của Trường Hà tông, danh chấn thiên hạ, làm các thanh niên đào tim móc gan theo đuổi.
Mai Tố Dao đến, nhiều người đi theo sau nàng. Quá nhiều người theo sau Mai Tố Dao, có xuất thân từ đại giáo cường quốc, tiểu môn tiểu phái, thậm chí tán tu bình dân.
Mai Tố Dao được nhiều người theo đuổi không chỉ vì nàng xinh đẹp động lòng người khiến các thanh niên si mê. Rất nhiều thanh niên gục gã trước đại trí tuệ của Mai Tố Dao, đi theo nàng vì chí nguyện lớn của nàng.
Mai Tố Dao không chỉ xinh đẹp khuynh quốc tuyệt thế, nàng nhập thế tu hành, giảng kinh dạy đạo cho nhiều người. Đặc biệt trong Đông Bách Thành, không biết bao nhiêu người nghe nàng giảng kích, giải thích thắc mắc. Dù là thiên tài hay đệ tử tư chất trung bình, nghe Mai Tố Dao giảng kinh xong sẽ có thu hoạch lớn.
Mai Tố Dao dần tụ tập lại lực lượng không thể bỏ qua, những người đi theo nàng tự tổ chức. Người theo Mai Tố Dao đến từ khắp nơi trong thiên hạ. Có xuất thân từ đại giáo cường quốc, có tiểu môn tiểu phái. Những người đi theo Mai Tố Dao có yêu nàng, có đến vì chí nguyện to lớn vĩ nghiệp của nàng. Có người cam lòng ở lại dưới tay Mai Tố Dao, nghe nàng giảng kinh, giải đáp thắc mắc đại đạo.
Có người gọi những người đi theo Mai Tố Dao là đạo thóng, có người muốn tụ tập lực lượng lại thành một tổ chức.
Lần này vào môn hộ vạn cổ, Mai Tố Dao đi tới thiên địa này, nàng thăm dò đất đai, hỏi khung trời, phát hiện nhiều bí cảnh bảo địa. Mai Tố Dao chỉ lấy chút ít, báu vật tiên trân khác đều vào tay những người theo sau nàng.
Bởi vậy ngày càng nhiều người tụ tập sau lưng Mai Tố Dao, mặc dù nàng không cố ý tổ chức đám người này lại nhưng mặc kệ vì lý do gì, Mai Tố Dao đến đâu là đám người theo tới đó. Trong đám người đi theo này nổi bật nhất là Thiên Nhạc thánh tử lực lượng trung kiên.
Có thể nói Thiên Nhạc thánh tử đi theo bước cân Mai Tố Dao lâu nhất, gã từng muốn ở lại dưới tay nàng góp sức nhưng bị nàng từ chối.
Mai Tố Dao dừng lại trên ngọn núi thấp lùn, nàng nhìn gió, thôi diễn đại đạo, cuối cùng nói với Lý Thất Dạ:
- Lý đạo huynh, Tố Dao đến vì đại thời cơ, nếu Lý đạo huynh và các đạo hữu nguyện ý dời bước, Tố Dao sẽ mở núi này.
Mai Tố Dao thốt lời lại đám người luôn chú ý nhóm Lý Thất Dạ rung động. Cá thanh niên đi theo Mai Tố Dao đến cũng bất ngờ.
Mỗi lần Mai Tố Dao thăm dò mặt đât, xem trời đều mở ra bí cảnh bảo địa. Mai Tố Dao không bỏ thần vật tiên trân vào túi hết mà chỉ lây một, hai cái. Bởi vậy nhiều người rất thích đi theo sau Mai Tố Dao, người thành kính đi theo nàng hay với những người khác thì theo nàng không tệ, đi theo Mai Tố Dao là có thu hoạch lớn.
Lý Thất Dạ nhìn Mai Tố Dao, cười lắc đầu, nói:
- Đáng tiếc, ta không nguyện ý dời bước. Nơi này là ta phát hiện trước, có mở hay không do ta quyết định. Nếu nàng muốn thăm dò huyền bí trong đó thì đứng một bên chờ đi.
Nghe Lý Thất Dạ nói, có người bất bình bảo:
- Hừ! Thiên địa này thuộc về mọi người, ngươi muốn độc chiếm một mình sao?
Đặc biệt một số người đi theo Mai Tố Dao, bọn họ cảm thấy nàng là số một trong thế hệ trẻ đương thời, hành động của Lý Thất Dạ là rất quá đáng.
Lý Thất Dạ lười nhìn đám người bất mãn:
- Ta muốn độc chiếm thì sao? Không phục hì đến đây cắn ta đi.
Lý Thất Dạ biếng nhác nói:
- Là ta phát hiện chỗ này trước, ta thích làm gì kệ ta, ai không chịu thì ta tùy thời đón tiếp!
Giọng điệu lười biếng nhưng đầy bá khí và hung dữ, khí thế ngạo nghễ thiên hạ.
Lý Thất Dạ kiêu căng bá đạo làm nhiều người nín thở, trợn mắt ngó nhau, nhưng không ai dám tiến lên khiêu chiến. Có ai không biết Lý Thất Dạ dữ dội? Lý Thất Dạ dám giết truyền nhân của Diêu Quang cổ quốc, Thanh Huyền cổ quốc, dám cướp tiên đế bảo khí của hai cổ quốc, còn chuyện gì hắn không làm được? Cứng cổ, đầu nhiều cỡ nào cũng không đủ cho tên ác ôn này chém.
Trong khi nhiều người giận mà không dám nói gì, một người từ trên trời giáng xuống.
- Lời này quá bá đạo.
Người này giáng trần, khí thế duy ngã độc tôn tràn ngập thiên địa. Người này vừa xuất hiện, vạn pháp tùy tùng, một bước một thiên địa, trời trăng lu mờ, núi sông lay động. Y giá lâm, đại đạo ngân cùng tựa chân nhân giáng trần.
Khi thấy thanh niên từ trên trời giáng xuống, người đi theo Mai Tố Dao hay những người luôn chú ý ngọn núi thấp lùn đều chấn động.
- Thần nhân Cơ Không Vô Địch!
Thần nhân Cơ Không Vô Địch giá lâm, cùng với tiếng nổ ầm ầm. Chiến xa thần thuyền, hung mãnh thụy thú kéo tới, rất nhiều thiên tài trẻ tuổi tư chất ngút trời đi theo Cơ Không Vô Địch.
Tiên nữ Mai Tố Dao, Thần nhân Cơ Không Vô Địch có thể nói là tồn tại đỉnh cao nhất thế hệ trẻ đương thời, không ai dám sánh vai. Rất nhiều người theo đuôi Mai Tố Dao, Cơ Không Vô Địch.
So sánh với Cơ Không Vô Địch thì người đi theo Mai Tố Dao hôn tạp hơn. Người đi theo Mai Tố Dao xuất thân phức tạp, có từ đại giáo cường quốc, có từ tiểu môn tiểu phái, có là tán tu, có thể nói là hầm bà lằng. Người đi theo Mai Tố Dao mục đích khác nhau, có say mê yêu nàng, có trung thành theo nàng, có giúp nàng dương pháp trong thiên hạ, có vì giải thích thắc mắc cho thiên hạ, cũng có vì cả hai nguyên nhân.
Bản thân Mai Tố Dao không muốn thu lực lượng không thể bỏ qua này vào tay. Mai Tố Dao đi trong thiên hạ giảng kinh dạy đạo, nhưng đi vì tu đạo cho mình, vì bản tâm của mình chứ không phải muốn chiêu lãm nhân tài trong thiên hạ.
Người đi theo thì Cơ Không Vô Địch khác hẳn. Có thể nói người đi theo Cơ Không Vô Địch đa số là thiên tài xuất thân từ đại giáo cường quốc, có khá nhiều là cường giả thế hệ trước. Đám người đi theo Cơ Không Vô Địch với lý do rất đơn giản, bọn họ xem trọng gã, cho rằng gã sẽ trở thành tiên đế một thời đại, sẽ chịu tải thiên mệnh thời đại này.
Đối với người đi theo Cơ Không Vô

1 2 3 ... 18 »