V ( Chương 201-250 )

Tùy Chỉnh

Chương 227: Trảm Bồ Ma Thụ. (3)
Chương 227: Trảm Bồ Ma Thụ. (3)
Oanh -- oanh -- oanh --
Gai xương và đại thụ hài cốt không ngừng quật vào đạo đài, nó không chỉ đập đạo đài, còn muốn đập nát không còn cái gì cả, không ngừng bị gai xương và đại thụ công kích, lỗ đen lúc này yếu đi, chuyện này làm cho Bồ Ma Thụ thở một hơi, trong khoảng thời gian ngắn gai xương và đại thụ càng ra sức đập đạo đài nhanh hơn..
- Chỉ sợ đạo đài không được, chúng ta mau chạy đi, nếu như thứ quỷ này thoát vây, đây chính là tận thế của chúng ta.
Ngưu Phấn biến sắc, nhìn Lý Thất Dạ nói ra.
- Một bữa ăn sáng mà thôi.
Lý Thất Dạ vẫn bình tĩnh, nhìn qua Bồ Ma Thụ ma khí trùng thiên thì vừa cười vừa nói:
- Vốn ta còn không có tính toán đuổi tận giết tuyệt, nếu ngươi không biết sống chết, ta sẽ thành toàn cho ngươi.
Nói xong Lý Thất Dạ hai tay kết ấn, hai chân đạp mạnh xuống đất, thét dài một tiếng, huyết khí xông lên trời, miệng phun chân ngôn:
- Dùng ý chí của ta, mở huyết tỳ đế môn, đồ ma diệt trận.
Oanh -- oanh -- oanh -
Thời điểm này chuyện không thể tưởng tượng sinh ra, cả thiên địa Ma Bối Lĩnh bị huyết quang chiếu rọi, trên vờm trời có một cánh cửa lớn, cánh cửa mở ra, đế uy khủng khiếp hàng lâm, lúc này hào quang đan xen vào nhau, trên vòm trời ngôi sao hiển hiện, thiên địa xoay chuyển, vòm trời chìm nổi, một trận thức vô cùng lớn hiện ra trên trời.
- Vèo -- vèo -- vèo --
Trong khoảng thời gian ngắn, từng đạo huyết quang phóng lên trời, lúc này giống như cây mâu hàng thế, ra tay đồ ma, chém giết tất cả.
Phanh -- phanh -- phanh --
Huyết mâu đánh xuống, đánh nát gai xương dài hẹp, đục lỗ vô số hài cốt, dưới huyết mâu cho dù là gai xương hay là hài cốt, tất cả đều bị đâm thủng, không ngăn được uy lực của huyết mâu này.
Chớ nói Bồ Ma Thụ, cho dù là tất cả thiên thú, thọ tinh trong Ma Bối Lĩnh cảm nhận được uy thế tiến đế đều run rẩy, lúc này cho dù là thiên thú, thọ tinh trăm vạn năm, chúng đều trốn trong hang không dám ra.
- Trời ơi, bầu trời là lạc ấn sát trận!
Cho dù Ngưu Phấn là cường giả, nhìn thấy đế môn mở ra, đại trận hiển hiện, huyết mâu đánh xuống cũng cảm thấy hai chân mềm nhũn, nghẹn ngào quát to một tiếng:
- Cái này, cái này, đây chính là đại trận cấp bậc tiên đế, cái này, cái này, ai gặp thì kẻ đó phải chết.
Trần Bảo Kiều cùng lão bộc càng không cần phải nói, bọn họ nhìn qua một màn bất khả tư nghị trước mặt này, huyết mâu này đánh xuống, quả thực chính là gặp thần giết thần, gặp ma đồ ma.
Một hồi lâu, Trần Bảo Kiều phục hồi tinh thần lại, nhìn qua Lý Thất Dạ, cũng biến sắc nói:
- Ngươi, ngươi đã sớm có thủ đoạn này đúng không?
Vưu vật khuynh quốc khuynh thành, lúc này lại hoa dung thất sắc vẫn khiến người ta trìu mến, khiến người khác động tâm.
Lúc này Trần Bảo Kiều và lão bộc rung động, thời điểm này, bọn họ hiểu ra một chuyện, trên thực tế, ngay từ đầu Lý Thất Dạ đã có thủ đoạn chiến thắng, nói không chừng ngay từ đầu Lý Thất Dạ đã có suy nghĩ đồ diệt tất cả môn phái tán tu đi vào trong Ma Bối Lĩnh này.
Thời điểm này Trần Bảo Kiều, lão bộc mới hiểu được, Thanh Huyền quốc gia cổ cũng tốt, Thánh Thiên giáo cũng thế, cho dù kẻ địch là ai, khó trách hắn không sợ đám người Thanh Huyền thiên tử, thậm chí còn tuyên bố là địch với thiên hạ, tất cả căn bản nằm trong tính toán của hắn, hắn thả lời đồn là Thánh Thiên Đạo muốn đi chiếm lấy cái gọi là "Bảo tàng chư thần".
Đến cuối cùng, người tới đây chết quá nhiều, chỉ có vài người chạy thoát.
Lúc này lão bộc dù trải qua nhiều sóng gió, trong lòng bàn tay đang đổ mồ hôi lạnh, thời điểm này hắn cũng âm thầm may mắn, may mắn bọn họ không là địch của Lý Thất Dạ, nếu không cho dù hắn mạnh hơn nữa cũng phải chết.
Đối với Trần Bảo Kiều mà nói, Lý Thất Dạ chỉ nhìn qua một cái và nói:
- Ma Bối Lĩnh là tài sản riêng của Tẩy Nhan Cổ Phái, với tư cách thủ tịch đại đệ tử, biết những thủ đoạn này cũng không là gì.
Đương nhiên đại trận này không quan hệ gì tới Minh Nhân tiên đế, đây là do Huyết Tỳ tiên đế bố trí xuống, năm đó bọn họ tới nơi này, vốn muốn phục giết Bồ Ma Thụ, vào khi đó bọn họ có ý định một lần hành động chém giết Bồ Ma Thụ, còn khắc đại trận tuyệt thế lên vòm trời, lúc ấy có thể nói bọn họ đã bố trí thiên la địa võng.
Đáng tiếc bọn họ còn chưa có ra tay, Lục Đạo Liên đã ra tay với Bồ Ma Thụ, khiến cho thiên la địa võng bọn họ bố trí vẫn không dùng tới.
Năm đó đại trận phục giết Bồ Ma Thụ chính là do âm nha Lý Thất Dạ chủ trì, bởi vì chưa dùng tới, Lý Thất Dạ vẫn lưu nó lại để làm chuẩn bị sau này, hy vọng có một ngày có thể sử dụng tới.
Hôm nay Lý Thất Dạ tay kết trận ấn, miệng phun chân ngôn mở đại trận này ra, mở đế môn, huyết mâu giáng xuống đồ diệt ma vật.
C-K-Í-T..T...T --
Thời điểm này Bồ Ma Thụ hét thảm một tiếng, nó bị huyết mâu đâm thủng thân thể, về phần rễ cây của nó càng bị huyết mâu chém giết.
Ba --
Thời điểm này rễ chính của Bồ Ma Thụ vỡ ra, trong rễ chính có một rễ già lớn chừng ngón tay bay lên cao, rễ già này muốn trốn đi, lập tức chạy ra thật xa!
- Đó là cái gì?
Nhìn thấy rễ già đào tẩu, Lý Sương Nhan động dung nói ra.
- Thủy căn.
Lý Thất Dạ cười xem vô cùng tốc độ đi lão căn, nói ra:
- Cả gốc chưa thành hình Bồ Ma Thụ trưởng thành, nên chỉ mọc ra thủy căn nhỏ như vậy.
- Không đuổi giết nó sao?
Ngưu Phấn cũng có lo lắng, nếu thủy căn có thể sinh trưởng thành Bồ Ma Thụ, một khi nó bỏ chạy đi, hậu quả có thể nghĩ? Đây chính là đại tai nạn a..
- Nó không hiểu thế giới này, cũng không hiểu thiên địa này!
Lý Thất Dạ vừa cười vừa nói.
Khi bọn họ nói chuyện, thủy căn nhỏ như ngón cái này muốn chạy đi xa.
Vào lúc thủy căn bay về hướng đông, Quế Liên Thụ ở phía nam "Ông" một tiếng, đột nhiên có một nhánh cây xanh bay lên, cành non như thân kiếm, thoáng cái đâm rách vòm trời, có thể chặt đứt luân hồi, đồ diệt lục đạo.
Một đầu cành non mà thôi, nhưng mà lúc này ngay cả thần linh cũng phải run rẩy, cành non đánh tới giống như thần kiếm.
- Ta đã nói nó không hiểu thế giới này, không hiểu trong phiến thiên địa này sẽ không cho Bồ Ma Thụ trưởng thành, cũng muốn chạy ra nơi đây là không có khả năng.
Nhìn thấy màn này, Lý Thất Dạ cười nói vui vẻ.
Trần Bảo Kiều cùng lão bộc không biết cành non này từ đâu mà tới, nhưng mà nhìn thấy cành non chém rách cả bầu trời, bọn họ vô cùng sợ hãi, nhánh cây này còn đáng sợ hơn cả thần kiếm, một cành non chém xuống, chân nhân cũng tốt, cổ thánh cũng được, chỉ có đường chết mà thôi!
Lý Sương Nhan cùng Ngưu Phấn lại biết rõ nhánh cây này tới từ đâu, bọn họ cũng hít khí lạnh, khó trách Lý Thất Dạ nói Quế Liên Thụ có thể sánh ngang với thần linh, đây là sự thật đáng sợ, một nhánh cây non đã đáng sợ như thế, đừng núi là Quế Liên Thụ to như núi.
Quế Liên Thụ, năm đó chính là Lục Đạo Liên diễn sinh.
-----o0o-----
Chương 228: Dược thần đại điển (1)
Chương 228: Dược thần đại điển (1)
Năm đó Lục Đạo Liên chiến với Bồ Ma Thụ một trận mà hủy đi thủy căn, có thể nói nói là lâm nguy sắp chết, về sau Lý Thất Dạ cùng Huyết Tỳ tiên đế mang Lục Đạo Liên tiếp nó vào Nguyệt Quế Thụ, dùng thủ đoạn thông thiên triệt địa mới khiến Lục Đạo Liên sống sót, nhưng mà từ nay về sau nó không còn là Lục Đạo Liên nữa!
Lục Đạo Liên và Bồ Ma Thụ chính là cừu địch sinh tử, một khi có rễ cây Bồ Ma Thụ chạy tới lĩnh vực của nó, sẽ bị Quế Liên Thụ chém giết.
Oanh -- oanh -- oanh --
Hiện tại gai xương và đại thụ bạch cốt ngã xuống, dưới huyết mâu đánh giết đã bị hủy diệt triệt để!
C-K-Í-T..T...T --
Cuối cùng nhất, cơ hồ tất cả ma căn bị đẩy vào trong hắc động, toàn bộ bị cắn nát bấy, rễ chính cũng bị kéo vào trong lỗ đen, cũng kêu thảm và chết đi.
Thời điểm đám người Trần Bảo Kiều ngẩn người, đạo đài thu hồi lỗ đen, nuốt chửng ma huyết, vô thượng tiên môn trên cao đóng lại, đại trận cũng tiêu tán, trong khoảng thời gian ngắn bầu trời sáng sủa, giống như vừa rồi không xảy ra chuyện gì cả.
Vào lúc đạo đài chìm xuống đất, nếu như dưới đất còn có ma căn, nó sẽ chờ đợi ma căn trong vô số năm tháng tiếp theo xuất hiện.
Lý Thất Dạ nhảy lên mặt đất, cưỡi lên lưng Ngưu Phấn, vỗ vỗ vỏ của Ngưu Phấn và cười nói:
- Rốt cục kết thúc công việc, chuyến đi lần này vô cùng thuận lợi, ta cũng hoàn thành nhiệm vụ.
Lý Sương Nhan đã quen với tà môn của Lý Thất Dạ, Lý Thất Dạ cho dù làm ra chuyện kinh thiên gì, nàng cũng sẽ không giật mình. Về phần Trần Bảo Kiều cùng lão bộc chỉ trầm mặc, phát sinh chuyện như vậy, với bọn họ mà nói chẳng khác gì giấc mộng.
Mấy vạn cường giả, kể cả vương hầu, chân nhân thậm chí là Cổ Thánh cũng bị tiêu diệt, các thiên tài của Thanh Huyền quốc gia cổ, Thánh Thiên giáo đều khó thoát khỏi cái chết.
Chuyện này dù là ai cũng biến sắc, không người nào có thể địch lại Bồ Ma Thụ. Đó cũng là vật trong tay hắn, là thứ hắn tính toán. Không quản Bồ Ma Thụ cường đại thế nào, tất cả đều không đủ nhìn, muốn bóp chết quá dễ dàng.

Hiện tại nhìn qua tiểu nam nhân chừng mười lăm mười sáu tuổi này, đừng nói là Trần Bảo Kiều, cho dù là lão bộc trải qua nhiều sóng gió cũng phải nhìn bằng ánh mắt khác, về sau cho dù đánh chết hắn, hắn đều không muốn là địch với tiểu tử này, trước mắt thanh niên mười lăm mười sáu tuổi này quá tà môn, tà tới rối tinh rối mù!
Về phần Trần Bảo Kiều cũng trầm mặc, thời điểm này nàng hiểu vì sao Lý Sương Nhan lại đi theo tùy tùng tiểu nam nhân này rồi.
Lý Sương Nhan chính là một trong những thiên tài có tiền đồ nhất ở trung tâm vực, nàng không chỉ có tư chất mà người khác khó sánh bằng, càng có mỹ mạo tuyệt thế, mỹ nhân như ngọc. Có thể nói vô số người theo đuổi Lý Sương Nhan, không biết có bao nhiêu tuấn kiệt tới Cửu Thánh Yêu Môn cầu hôn, nhưng mà nàng lại lựa chọn tùy tùng một thiếu niên một phàm thể phàm mệnh.
Nếu là người khác biết rõ, nhất định sẽ cho rằng Lý Sương Nhan điên rồi! Trên thực tế ngay từ đầu Trần Bảo Kiều cũng cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, đây quả thực chính là chuyện khó hiểu nhất. Lý Sương Nhan cao cao tại thượng, thiên chi kiêu nữ tập trung ngàn vạn sủng ái, vì sao nguyện ý đi theo tùy tùng một kẻ phàm thể phàm mệnh bình thường chứ?
Hiện tại Trần Bảo Kiều cuối cùng đã hiểu được, thiên tài cũng tốt, thiên chi kiều nữ cũng được, đứng trước mặt thiếu niên này, nàng cái gì cũng không phải!
- Tốt, đại sự đã xong, nên đi nhặt ảo được rồi.
Cuối cùng Lý Thất Dạ nói.
Lý Thất Dạ mang theo đám người Lý Sương Nhan đi trở về Quế Liên Thụ, Trần Bảo Kiều cùng lão bộc mới nhìn thấy Quế Liên Thụ cũng phải chịu động dung, hiểu là thứ gì trảm thủy căn của Bồ Ma Thụ rồi!
- Tốt, hiện tại các ngươi tự do.
Lý Thất Dạ tuyên bố với các đệ tử:
- Hiện tại các ngươi có thể tự do ngắt lấy linh dược, nhưng mà không nên đi chọc thiên thú thọ tinh! Chỉ cần các ngươi không chọc chúng, chúng cũng sẽ không đi công kích các ngươi! Nhớ kỹ, không nên quá tham lam, nơi này là tài sản riêng của Tẩy Nhan Cổ Phái chúng ta, đào bảo cũng tốt, ngắt linh dược cũng được, gặp ba lưu một, không nên tận diệt.
Nghe được Lý Thất Dạ nói như vậy, đệ tử ở đây liền hoan nghênh, ngay cả Cổ trưởng lão cũng mừng rỡ, đặc biệt là Cổ trưởng lão từng mượn thiên kính nhìn một màn đại chiến ở chỗ Bồ Ma Thụ, lúc đó hắn vô cùng chấn động.
Thấy Lý Thất Dạ cười nói có thể dồ diệt vạn cường giả, chuyện này khiến bọn họ nói không ra lời, thời điểm này Cổ trưởng lão đã nhất trí cho rằng, chọn Lý Thất Dạ làm người trung hưng môn phái là quá đúng.
Sau khi nghe lệnh của Lý Thất Dạ, các đệ tử đều hưng phấn, đám người Cổ trưởng lão chủ trì dẫn đội, mang môn hạ đệ tử đi đào móc bảo kim, ngắt lấy linh dược.
- Thất Dạ không có đi ngắt linh dược, đào bảo mỏ hay sao?
Thấy Lý Thất Dạ cũng không có ý đồng hành, Cổ Thiết Thủ hỏi thăm.
- Ta có việc cần làm.
Lý Thất Dạ lắc đầu, hiện tại nhìn qua phía bắc, trầm giọng nói:
- Ta muốn đi lên phía bắc một chuyến.
Thấy Lý Thất Dạ có thần thái như thế, Cổ Thiết Thủ cũng không có hỏi lại cái gì, Lý Thất Dạ muốn làm chuyện gì, với tư cách đại trưởng lão thì hắn đều toàn lực ủng hộ!
Cuối cùng nhất, Lý Thất Dạ rời khỏi đám người Cổ Thiết Thủ, mang theo Lý Sương Nhan, cưỡi ốc sên đi hướng bắc. Nhưng mà lúc này Trần Bảo Kiều cũng đi theo, còn có lão bộc Trần gia!
Thấy Trần Bảo Kiều muốn đi theo, Lý Thất Dạ nhìn nàng một cái, cũng không có cự tuyệt. Liền mang theo bọn họ đi lên hướng bắc, thẳng vào khu vực sâu nhất phía bắc.
Trải qua một hồi đại chiến, Bồ Ma Thụ phát uy, đế môn mở ra, uy hiếp toàn bộ sinh linh trong Ma Bối Lĩnh, đám người Lý Thất Dạ đi đường không có gặp được bất cứ thiên thú thọ tinh nào cả, lúc này cho dù là thiên thú thọ tinh trăm vạn năm cũng trốn trong hang không dám ra ngoài!
Một đường đi về phía bắc, đám người Lý Thất Dạ ngắt lấy không ít linh dược, thu hoạch hết sức kinh người, ngay cả Trần Bảo Kiều đi theo cũng kinh hỉ không thôi.
Cuối cùng nhất, đám người Lý Thất Dạ dừng ở khu vực sâu nhất phía bắc, cho dù không muốn dừng lại cũng không có đường đi, đường đi của bọn họ bị ngăn cản.
Ở phía trước là phù văn bay múa, phù quang trùng thiên, giống như tiên phù chiếu sáng khắp trời cao, cũng che đậy thiên địa, vô tận phù văn giống như nước từ trên trời giáng xuống, vừa giống như núi lửa phun trào từ lòng đất lên cao.
Phù văn đầy trời không ngừng chìm nổi, lưu chuyển không thôi, nhìn qua thì lộn xộn, dường như đây chỉ là phong bạo, không có bất kỳ quy tắc nào khác, không có chữ nào cả.
Mặc dù là như thế, nhưng mà phù văn ở đây bay múa chìm nổi tỏa ra khí tức đáng sợ, cho dù là sinh linh nào ở nơi này cũng phải run rẩy, thậm chí là cúng bái.
- Trời ơi, đây chính là đế vân! Nơi đây có tiên đế trấn áp!
Ở giữa sân đám người Ngưu Phấn biết nhìn hàng, vừa nhìn thấy phù văn ở đây thì biến sắc, thì thào nói:
- Đây là khu vực tiên đế trấn áp, tiên đế tự mình ra tay, phongâấn chư thiên, đoạn lục đạo, phong ấn trấn áp thiên địa này, cuối là thứ gì mà bị tiên đế trấn áp ở đây vậy?
-----o0o-----
Chương 229: Dược thần đại điển (2)
Chương 229: Dược thần đại điển (2)
Lúc này ánh mắt Lý Thất Dạ lạnh lẽo, lạnh lùng nhìn qua màn sáng trước mặt, hắn đã sớm lường trước nhưng mà khi nhìn thấy màn sáng vẫn hừ lạnh.
Lý Thất Dạ quan sát nơi này, trong nội tâm đám người Ngưu Phấn trầm xuống, bọn họ lúc này cảm nhận được nộ khí của Lý Thất Dạ, cho dù là cường đại như Ngưu Phấn, cảm nhận được nộ khí của Lý Thất Dạ cũng cảm thấy nội tâm run lên, Lý Thất Dạ giận dữ, làm cho nội tâm của bọn họ phát lạnh, có cảm giác máu chảy thành sông vạn dặm.
Lúc này Lý Thất Dạ lấy đàn cổ ra, nhìn qua phù văn đầy trời trước mặt, cuối cùng động dây đàn.
Loong coong, loong coong, loong coong...
Tiếng đàn vang lên, "Ông" một tiếng, đế uy bao phủ thiên địa, khi Lý Thất Dạ khảy đàn, đế uy quét ngang thiên địa nơi đây, bao phủ cả Ma Bối Lĩnh.
Đế uy như thế, làm cho mọi người trong Ma Bối Lĩnh hoảng sợ thất sắc, nơm nớp lo sợ, Cổ Thiết Thủ ngẩng đầu nhìn qua phía bắc, lúc này Cổ Thiết Thủ biết rõ Lý Thất Dạ ra tay, hơn nữa Lý Thất Dạ mang theo đàn cổ của tổ sư.
Cổ Thiết Thủ biến sắc, có thể làm cho Lý Thất Dạ thúc dục đế uy tiên ý, chắc chắn là địch nhân vô cùng cường đại!
Loong coong --
Cuối cùng tiên ý bao phủ thiên địa tụ lại thành một thanh tiên kiếm, kiếm tiên mang máu,, đồ tiên diệt thần, một kiếm ngang trời thiên địa ảm đạm, âm dương vạn đạo không còn tiếng động.
- Giết!
Hiện tại Lý Thất Dạ hét lên một tiếng, ngón tay như cuồng phong bạo vũ, đánh ra khúc nhạc cuồng bạo nhất.
Loong coong --
Một kiếm chém xuống, chặt đứt tất cả trên thế gian, một kiếm mang theo đế uy vô địch, dùng kiếm ý hung tàn nhất chém xuống, khí thế ta là vô địch, ta mặc kệ địch nhân là ai.
Một kiếm chém xuống, lập tức tỏa ra hào quang sáng ngời, chiếu sáng cả Ma Bối Lĩnh, đế uy đáng sợ quét ngang bốn phương, uy trấn thiên hạ.
Hiện tại tất cả phù văn trên màn sáng trước mặt tụ tập thành một quyển sách đế chương, đế chương lơ lửng, hóa thành chữ "xá", chữ "Xá" này là nguồn gốc của tội lỗi, chư thành tránh lui!
Oanh --
Tiếng nổ vang bao phủ toàn bộ Ma Bối Lĩnh, dưới một kích này đừng nói là đám người Cổ Thiết Thủ, cho dù là tất cả sinh linh trong Ma Bối Lĩnh cũng phải quỳ rạp xuống.
Tiên ý của tiên đế bao hàm trong phù văn, đại trận trấn áp của tiên đế không ngừng va chạm, đánh nát vòm trời, âm dương hóa thành hỗn độn, nếu không phải đánh lên đế trận, chỉ sợ cả Ma Bối Lĩnh sẽ bị nứt vỡ.
Một kiếm vô địch, một xá muôn đời, một kích này tất cả mọi thứ đều ảm đạm thất sắc, tuy một kiếm này chặt đứt chữ "Xá" nhưng phù văn vô tận vẫn lưu chuyển không ngớt, vẫn có phù quang trùng thiên như núi lửa phun trào.
Không hề nghi ngờ, một kiếm này không chém vào đại trận! Đàn cổ trong lòng Lý Thất Dạ ảm đạm đi không ít, một kích này hao tổn tiên ý trong nó kinh người, nếu như còn tiếp tục thì đàn cổ sẽ vỡ vụn giống như Kỳ Môn đao, hóa thành phàm vật!
- Song đế va chạm!
Thật vất vả Ngưu Phấn đứng lên, thì thào nói một câu.
Đừng nói là Trần Bảo Kiều, cho dù là lão bộc bên người sắc mặt cũng trắng bệch, đế uy không phải người nào cũng có thể đối kháng, chân nhân cũng tốt, Cổ Thánh cũng được, nếu bị đế uy trấn áp thì phải chết không nghi ngờ.
Đồng thời Trần Bảo Kiều cùng lão bộc cũng hoảng sợ thất sắc, bọn họ thật không ngờ Lý Thất Dạ còn mang theo đế vật trong người, người mang theo đế vật, đừng nói là chân nhân, cho dù là Cổ Thánh gặp phải cũng bỏ chạy khỏi chết, không người nào dám trêu chọc, bằng không là tự tìm đường chết, trừ phi ngươi cũng mang theo đế vật hoặc là đế khí, hoặc là tìm dại hiền!
Lúc này đám người Ngưu Phấn cũng nhìn qua bức tường trấn áp, phù văn vẫn liên miên không ngớt, phù quang không ngừng hiện ra, tuy hiện tại phù văn tỏa ra không còn đế uy áp người, nhưng mà đế văn vẫn chìm nổi không dứt, vẫn khiến người ta sợ hãi, không nói đây là trấn áp của tiên đế chí cao vô thượng, cho dù là đế văn xuất phát từ tay của tiên đế cũng khiến bọn họ phải chết không nghi ngờ.
Cuối cùng phải là thứ cường đại cỡ nào mà bị tiên đế tự mình trấn áp, nghĩ tới đây đám người Ngưu Phấn sởn hết cả gai ốc.
- Đúng là uy phong!
Lúc này ánh mắt Lý Thất Dạ phát lạnh, chậm rãi nói ra:
- Suy nghĩ thật kỹ đi, nếu không lần sau lúc ta tới sẽ diệt đế thống của ngươi.
Lý Thất Dạ nói câu này khiến Trần Bảo Kiều và lão bộc hoảng sợ, tuy Lý Thất Dạ nói lời này xem như nói thầm, nhưng bọn họ hiểu đang nói với đại trận trấn áp, đây là uy hiếp vị tiên đế lưu lại trấn áp ở đây, chính là uy hiếp ý chí của tiên đế! Hung hăng càn quấy bực này là cuồng vọng, bá đạo bực nào!
Uy hiếp ý chí tiên đế, chỉ sợ không có bao nhiêu người bá đạo như vậy, trong mắt của người khác xem ra, Lý Thất Dạ chỉ là tiểu tử mặt dày, nhưng mà lúc này Trần Bảo Kiều cũng tốt, lão bộc cũng được, đều không cho rằng Lý Thất Dạ là cuồng vọng vô tri.
Đây chính là điểm khiến bọn họ hoảng sợ, trong nội tâm bọn họ hoang mang, uy hiếp ý chí tiên đế, từ xưa tới nay chưa từng có kẻ bá đạo như thế.
Cuối cùng nhất, Lý Thất Dạ cũng không có ở lâu, nhảy lên ốc sên rời đi, lưu lại phù văn vô tận sau lưng.
Trên đường đi, Lý Thất Dạ không nói, mà Lý Sương Nhan tùy tùng thiếp thân lại hỏi:
- Không mở đế môn?
So với ngoại nhân, Lý Sương Nhan càng hiểu Lý Thất Dạ. Nàng hiểu thủ đoạn của Lý Thất Dạ không chỉ như thế, Lý Thất Dạ không công mà lui, chuyện này không hợp với tính cách của hắn, cho nên nàng mới hỏi hắn.
Lý Thất Dạ quay đầu nhìn vào nơi sâu nhất, cuối cùng lắc đầu, nói:
- Lúc này không phải vì giết chóc mà đến, nếu mở đế môn ra. Thả tất cả sát phạt ra, mọi thứ ở phía bắc sẽ không còn tồn tại.
Nghe Lý Thất Dạ nói như vậy, Lý Sương Nhan trầm mặc không nói, trên thực tế trong nội tâm nàng cũng muốn hỏi phía bắc này trấn áp thứ gì. Hoặc là nói rốt cuộc là người phương nào, nhưng mà Lý Thất Dạ cũng không nói gì, Lý Sương Nhan không đi hỏi.
Lúc này Trần Bảo Kiều cùng lão bộc cũng ngẩn người, phía bắc này rốt cuộc trấn áp cái gì? Cuối cùng là tiên đế nào ra tay? Rất rõ ràng, đây không phải là Minh Nhân tiên đế ra tay, nếu không phải Minh Nhân tiên đế, vậy ý nghĩa có tiên đế thứ hai tới đây! Phỏng đoán này

1 2 3 ... 18 »