LXXXIV ( Chương 4151-4200 )

Tùy Chỉnh

Chương 4267: Cái Chết Của Chân Đế (2)
Có học sinh mặt trắng bệch nói:
- Sắp xảy ra chuyện lớn, e rằng thiên địa sắp thay đổi.
Học sinh suy đoán:
- Có lẽ Lan Thư Tài Thánh sẽ báo thù vì đệ tử đã chết của mình, khi đó e rằng trận chiến động trời, trời sập đất nát.
Đám học sinh rùng mình hoảng sợ nghe:
- Nếu đúng vậy thì thật sự là biến thiên!
Trong sơn cốc Thủy Tinh Bàng Giải, khi Lý Thất Dạ trở về, nhóm học sinh Tẩy Tội viện Triệu Thu Thực hết sức kính sợ nhìn hắn.
Tưởng tượng xem nhóm Kim Bồ Chân Đế là tồn tại thế nào? Chân Đế vô địch, ngày thường trong lòng đám học sinh Triệu Thu Thực nghĩ Chân Đế là cao cao tại thượng, cả đời bọn họ không thể với tới.
Nay ba vị Chân Đế Kim Bồ Chân Đế chết thảm trong tay Lý Thất Dạ, thực lực của hắn mạnh kinh khủng cỡ nào, đáng sợ biết mấy.
Càng khiến nhóm Triệu Thu Thực run rẩy là một thời gian dài trước kia bọn họ chỉ xem Lý Thất Dạ là bạn học, đối xử như đàn em lớp dưới.
Nghĩ đến đây nhóm học sinh Tẩy Tội viện Triệu Thu Thực bối rối bất lực. Tưởng tượng một tồn tại chí cao vô thượng mà bọn họ có mắt không tròng đối xử như bạn học, đàn em lớp dưới, muốn chăm sóc cho hắn, giờ địa vị đảo ngược khiến nhóm Triệu Thu Thực không biết nên làm sao.
May mắn Lý Thất Dạ không so đo với họ, không thì họ không thể nào sống sót tại đây.
Nhóm Triệu Thu Thực hết sức kính sợ nhìn Lý Thất Dạ, không dám xem hắn là đàn em lớp dưới nữa.
So với nhóm Triệu Thu Thực vô cùng kính sợ thì Đại Hắc Ngưu có vẻ rất bình tĩnh, cảm thấy giết ba vị Chân Đế là chuyện bình thường.
Thủy Tinh Bàng Giải tấm tắc khen:
- Thánh nhân vô song, vô địch cõi đời.
Thấy tận mắt thực lực của Lý Thất Dạ làm Đại Hắc Ngưu rất rung động.
Trong khi nhóm học sinh Tẩy Tội viện Triệu Thu Thực luống cuống, viện trưởng Tẩy Tội viện Đỗ Văn Nhụy biến mất một thời gian đã trở lại.
Đỗ Văn Nhụy trở về liền nói với mọi người:
- Chúng ta mau đi thôi, không lâu nữa Cổ Viên sẽ đóng lại.
Thủy Tinh Bàng Giải nghe tin Cổ Viên sắp đóng thì cảm khái thở dài:
- Ài, lại sắp trở về bình tĩnh, cua già ta đây sắp ngủ say.
Thủy Tinh Bàng Giải chép miệng cảm khái nhưng không định rời khỏi đây, tiếp tục ngủ say tại nơi này. Dù sao không có nơi đâu thoải mái, an toàn hơn Cổ Viên, Thủy Tinh Bàng Giải ngủ ở đây sẽ không bị người đến quấy rầy.
So với Thủy Tinh Bàng Giải thì Đại Hắc Ngưu tỏ rõ vui sướng khi người gặp họa:
- Trò hay kết thúc, tiếc là không có vị Thủy Tổ nào ra tay.
Đại Hắc Ngưu chỉ sợ thiên hạ không loạn, thích thú nhìn thiên hạ rối ren.
Lý Thất Dạ cười nói:
- Các ngươi về đi, đã tới lúc chia tay.
Đỗ Văn Nhụy nhìn Lý Thất Dạ:
- Bạn học Lý sắp đi?
Đỗ Văn Nhụy đã đoán trước ngày này sẽ đến, gã biết rõ Lý Thất Dạ chỉ như khách qua đường Tẩy Tội viện, hắn ở lại chỗ bọn họ một chốc chứ sẽ không là mãi mãi, cuối cùng hắn sẽ đi xa.
Lý Thất Dạ cười nói:
- Quang Minh Thánh Viện không có gì vui.
Đại Hắc Ngưu tinh thần phấn khởi xúi giục Lý Thất Dạ:
- Ha, ta biết Quang Minh Thánh Viện có chỗ vui, ta biết vài nơi có kho báu lớn!
Lý Thất Dạ phớt lờ Đại Hắc Ngưu xúi giục, hắn lấy Tẩy Tội kiếm ra đưa cho Đỗ Văn Nhụy:
- Mang về đi, nó dù sao là bảo bối trấn viện của Tẩy Tội viện các ngươi.
Thấy Lý Thất Dạ định trả Tẩy Tội kiếm lại cho Đỗ Văn Nhụy, mắt Đại Hắc Ngưu sáng rực vươn móng:
- A, Tẩy Tội kiếm! Không cần thì cho ta đi!
Rầm!
Đại Hắc Ngưu mới đụng vào Tẩy Tội kiếm đã té lăn quay. Tẩy Tội kiếm không thèm thừa nhận nó, hoặc nên nói Tẩy Tội kiếm rất ghét Đại Hắc Ngưu, chớp mắt đã tấn công nó.
Đại Hắc Ngưu tức giận nhảy cẫng lên chửi quang quác:
- Phi! Một thanh kiếm nát chứ có gì ghê gớm? Lúc Viễn Hoang Thánh Nhân còn thì ngươi có thể khoe chút uy phong, nay Viễn Hoang Thánh Nhân chết rồi, chống mắt xem ngươi uy phong kiểu gì? Nào nào, ngươi có giỏi thì nhảy ra khỏi vỏ kiếm đi, xem bổn soái ngưu dạy dỗ ngươi thế nào! Bổn soái ngưu sẽ đạp ngươi dưới móng, đạp ngươi móp méo! Không, bổn soái ngưu sẽ luyện ngươi thành sắt vụn, ném ngươi vào vực sâu cho ngươi vạn kiếp bất phục, vĩnh viễn không thể ánh mặt trời!
Lý Thất Dạ liếc Đại Hắc Ngưu chửi bậy:
- Đã là kiếm nát thì ngươi so đo với nó làm gì?
Đại Hắc Ngưu giật mình, bỗng thấy Lý Thất Dạ nói rất có lý:
- Phải rồi!
Đại Hắc Ngưu đứng thẳng, ngẩng cao đầu trâu khinh thường nói với Tẩy Tội kiếm:
- Chỉ là thanh kiếm nát, bổn soái ngưu khinh thường không thèm để vào mắt. Đồng nát nhà ngươi ở trong Tẩy Tội viện đến mục đi, ai thèm hiếm lạ!
Đinh!
Tẩy Tội kiếm phát ra tiếng kiếm ngân tỏ vẻ khinh thường Đại Hắc Ngưu, cao cao tại thượng, khí thế hơn người.
Xem ra Tẩy Tội kiếm và Đại Hắc Ngưu trước kia từng có thù, người ngoài không biết chúng nó có thù oán gì.
Lý Thất Dạ cười bỏ qua Đại Hắc Ngưu, nói với Đỗ Văn Nhụy:
- Mang về đi, sau này truyền cho người hữu duyên.
Nói rồi Lý Thất Dạ đưa Tẩy Tội kiếm cho Đỗ Văn Nhụy.
Đỗ Văn Nhụy chần chừ:
- Cái này... nếu kiếm đã nhận bạn học Lý là chủ thì nó từ nay là vật của bạn học Lý, không thuộc về Tẩy Tội viện nữa.
Đỗ Văn Nhụy hiểu rõ nếu Lý Thất Dạ muốn mang Tẩy Tội kiếm đi thì thanh kiếm sẽ rất vui đi theo hắn.
Lý Thất Dạ cười to bảo:
- Ta chỉ thử xem thôi, đây là thanh kiếm tốt, quân tử không cướp thứ người thích. Tuy ta không phải quân tử nhưng không đến mức giành bảo bối trấn viện của các ngươi.
Đỗ Văn Nhụy lặng im một lúc sau trịnh trọng vái:
- Vậy Đỗ mỗ xin mặt dày nhận, đa tạ bạn học Lý thành toàn!
Đỗ Văn Nhụy nhận lấy Tẩy Tội kiếm.
Đinh!
Tiếng kiếm ngân đầy lưu luyến, Tẩy Tội kiếm thật sự rất muốn đi theo Lý Thất Dạ.
Lý Thất Dạ phất nhẹ Tẩy Tội kiếm, lạnh nhạt nói:
- Đi đi. Thiên địa sẽ có biến, có lẽ Quang Minh Thánh Viện mới là chốn về thật sự của ngươi, tương lai ngươi sẽ gặp chủ nhân thích hợp.
Được Lý Thất Dạ nhẹ vuốt Tẩy Tội kiếm bình tĩnh lại, Đỗ Văn Nhụy cất kiếm, lại vái Lý Thất Dạ.
Với Tẩy Tội viện thì Tẩy Tội kiếm là bảo bối trấn viện vô cùng quý giá, đương nhiên Lý Thất Dạ muốn mang kiếm đi thì Đỗ Văn Nhụy sẽ không phàn nàn gì. Lý Thất Dạ chịu trả lại Tẩy Tội kiếm cho Tẩy Tội viện có thể nói là ơn lớn, không thua gì năm xưa Viễn Hoang Thánh Nhân ban Tẩy Tội kiếm cho Tẩy Tội viện.
-----o0o-----
Chương 4268: Lại Chia Tay
Tuy Tẩy Tội kiếm mạnh nhưng chưa đến mức Lý Thất Dạ không thể thiếu nó, dù sao trong tay hắn có mấy món binh khí mạnh như Tẩy Tội kiếm, thậm chí có binh khí mạnh còn hơn Tẩy Tội kiếm. Với Lý Thất Dạ thì binh khí như Tẩy Tội kiếm hoàn toàn có thể thay thế, hắn lấy Tẩy Tội kiếm khỏi Tẩy Tội viện chẳng qua vì một chốc nổi hứng muốn làm thử, hắn không thật sự muốn cướp thần kiếm khỏi Tẩy Tội viện.
Đỗ Văn Nhụy dẫn theo học sinh Tẩy Tội viện lại vái Lý Thất Dạ:
- Các bạn học, chúng ta hãy cảm tạ Lý công tử dìu dắt!
Nhóm học sinh Tẩy Tội viện Triệu Thu Thực ngoan ngoãn theo Đỗ Văn Nhụy lạy dài, hết sức cung kính, thành kính, chân thành.
Dọc đường đi Lý Thất Dạ thật sự giúp đỡ rất nhiều, cho bọn họ nhiều điều lợi, khiến nhóm học sinh Tẩy Tội viện Triệu Thu Thực vô cùng cảm kích.
Đỗ Văn Nhụy cảm khái, mang chút thương cảm chân thành chúc Lý Thất Dạ:
- Nguyện bạn học Lý tương lai mọi việc thắng lợi!
Lý Thất Dạ cười nói:
- Sẽ, tin tưởng quang minh sẽ có ngày soi sáng Tẩy Tội viện.
Đỗ Văn Nhụy cúi đầu hướng Lý Thất Dạ rồi mang tất cả học sinh Tẩy Tội viện rời đi, lúc đi nhóm học sinh lưu luyến phất tay với Lý Thất Dạ, sau cùng biến mất phía ngoài sơn cốc Thủy Tinh Bàng Giải.
Nhóm Đỗ Văn Nhụy đi rồi mắt Đại Hắc Ngưu sáng rực hăm hở cười gian:
- Ha, đại thánh nhân, chúng ta nên đi chỗ nào? Chúng ta có phải sẽ đại sát bát phương, đến đâu vô địch tới đó? Đánh đâu thắng đó?
Lý Thất Dạ nhìn tận cùng Thánh sơn, chậm rãi nói:
- Đi dạo, đi vào trong xem thử.
Đại Hắc Ngưu giật nảy mình, kiêng dè nói:
- Mợ, thật sự đi vào trong đó? Thật ra vượt qua vườn thánh thú thì đã không thuộc phạm vi Thánh sơn. Nói khó nghe chỗ đó là tù, ai đi vào thì kẻ đó thảm, không ra được. Gì mà quang minh soi sáng, quy y quang minh, toàn là lừa người. Nó muốn ngươi đi chịu chết, tăng thêm khóa cho đạo cơ thôi.
Lý Thất Dạ nhàn nhã liếc Đại Hắc Ngưu:
- Chẳng phải ngươi không sợ gì hết sao?
Đại Hắc Ngưu lúng túng cười gượng:
- Ha ha ha! Đâu có đâu, nhưng... chỗ đó hơi... không may mắn, hơi hơi. Hơn nữa đi chỗ đó khiến người bứt rứt khó chịu ấy mà.

Lý Thất Dạ bình tĩnh nói:
- Ngươi sợ thụ yêu già chứ gì?
Đại Hắc Ngưu nhảy cẫng lên, cao ngạo nghễ bễ bát phương:
- Vớ vẩn! Bổn soái ngưu làm sao có thể sợ thụ yêu già? Hừ hừ, ỷ lớn tuổi hơn chút, con người ta kính già yêu trẻ nhất, chứ nếu đánh nhau thì...
Lý Thất Dạ xì cười lườm nó:
- So tài khoác lác?
Đại Hắc Ngưu cười gượng:
- Đại thánh nhân đừng nói vậy, he he, thật ra thì tại ta và thụ yêu già có chút xíu hiểu lầm, nhỏ xíu xiu.
- Hiểu lầm nhỏ?
Lý Thất Dạ nhìn Đại Hắc Ngưu từ trên xuống dưới, thản nhiên nói:
- Chắc không phải ngươi làm chuyện gì xấu không thể đưa ra ánh sáng đi?
Đại Hắc Ngưu cười nham nhở:
- Ậy, không có gì, gặm mấy miếng lá của thụ yêu già thôi.
Đại Hắc Ngưu cười lúng túng xen lẫn đắc ý, có thể thấy nó không đơn giản chỉ ăn mấy miếng lá.
Đại Hắc Ngưu không quên oán trách, vẻ mặt buồn bực:
- Hừ! Nhưng thụ yêu già hẹp hòi chắt mót, có chút xíu đồ mà giận điên lên làm chi? Hai chúng ta dù gì là hàng xóm lâu năm, đồ bủn xỉn!
Có vẻ Đại Hắc Ngưu chịu thiệt lớn trong tay thụ yêu già nên mới lộ ra bộ dạng như vậy.
Lý Thất Dạ phớt lờ Đại Hắc Ngưu càu nhàu, hỏi nó:
- Bên trong có cái gì?
Đại Hắc Ngưu nhún vai nói:
- Không biết, ta không tìm hiểu kỹ, tóm lại ta hoàn toàn không hứng thú với chuyện Viễn Hoang Thánh Nhân làm. Ta không quan tâm hắn từng mày mò cái gì trong đó, ha, tóm lại ta chỉ cần Thánh sơn. Đưa Thánh sơn cho ta là được, lười để ý đống mục nát hắn làm.
Đại Hắc Ngưu bổ sung thêm một câu:
- Nhưng chắc thụ yêu già biết rõ nhất. He he, theo ta thấy thụ yêu già sẽ phát đại chiêu, lão ta nghẹn cũng lâu lắm rồi.
Lý Thất Dạ nhìn phương xa xôi nói:
- Đi xem cũng tốt, nên kết thúc chuyến hành trình này.
Đại Hắc Ngưu không chút nghĩa khí đánh bài chuồn:
- Vậy ta không cùng đại thánh nhân. He he, bổn soái ngưu còn bận việc, hẹn gặp lại lần sau!
Chưa dứt lời Đại Hắc Ngưu đã trốn ra sơn cốc.
Sau khi chạy thật xa Đại Hắc Ngưu còn lải nhải:
- Phải rồi, nếu Viễn Hoang Thánh Nhân để lại thứ gì xấu ở bên trong thì xin đại thánh nhân hãy đạp mạnh mấy cước giùm ta. Cái tên ngụy quân tử đó chắc chắn không làm ra chuyện tốt gì, tuyệt đối không để lại thứ tốt lành gì!
Lý Thất Dạ rời khỏi sơn cốc. Thủy Tinh Bàng Giải và Bình Thế Thước tự mình đến đưa tiễn hắn, đặc biệt là Bình Thế Thước, vì ơn cứu mạng hai lần, chúng nó lưu luyến không rời.
Thủy Tinh Bàng Giải và Bình Thế Thước đưa Lý Thất Dạ đi thật xa, hắn nói:
- Tiễn quân ngàn dặm rồi cũng phải chia tay, sắp rời khỏi khu vưc Cổ Viên rồi, về đi.
Thủy Tinh Bàng Giải, Bình Thế Thước cúi đầu hướng Lý Thất Dạ sau đó quay về.
Lý Thất Dạ rời khỏi Cổ Viên, xoay người một cái biến mất.
Sau khi Lý Thất Dạ rời khỏi Cổ Viên một thời gian thì Cổ Viên bắt đầu đóng lại.
Két két két két két!
Quang Minh Thánh Viện có trưởng bối thông báo đám học sinh trong Cổ Viên rút lui, khi tất cả đều ra khỏi Cổ Viên thì bùm một tiếng Cổ Viên đóng kín, biến mất trước mắt mọi người.
Sau khi Lý Thất Dạ rời khỏi Cổ Viên, hắn không đi ra Thánh sơn mà xuyên qua vườn thánh thú vào nơi sâu hơn trong Thánh sơn. Đương nhiên theo cách nói của Đại Hắc Ngưu thì chỗ này đã không thuộc về Thánh sơn, nhưng ở trong lòng tất cả người Quang Minh Thánh Viện thì vượt qua vườn thánh thú là đến nơi sâu nhất vườn thánh thú.
Khi ngươi vượt qua vườn thánh thú đi càng sâu bên trong là điều nguy hiểm.
Lúc Thánh sơn mở ra, Quang Minh Thánh Viện đã cảnh cáo tất cả học sinh không được dễ dàng mạo hiểm vượt qua vườn thánh thú. Có học sinh tự tìm đường chết muốn vượt qua vườn thánh thú, vào sâu bên trong Thánh sơn thì Quang Minh Thánh Viện sẽ không can thiệp.
Bình thường học sinh thực lực ít không dám mạo hiểm, vì bọn họ đã nghe đồn người đi vào chưa từng có ai sống sót ra ngoài. Học sinh có thực lực thật sự càng không tùy tiện mạo hiểm, vì bọn họ biết bên trong hung hiểm. Lực lượng quang minh ở bên trong quá mạnh, nếu bước vào sẽ bị lực lượng quang minh siêu mạnh trói buộc, khi đó ngươi muốn ra cũng khó khăn.
Hơn nữa ở trong này càng lâu ngươi càng không muốn đi ra, chỉ muốn ở mãi bên trong, cuối cùng không thể rời khỏi đây, tọa hóa tại chỗ, chính thức quy y đạo thống.
-----o0o-----
Chương 4269: Thảo Nguyên Mênh Mông
Đương nhiên đây chỉ là cách nói văn nhã chút, nói thẳng ra ở bên trong lâu sẽ bị tẩy não thành công, nguyện hiến ra bản thân thành một phần của mảnh thiên địa này, tọa hóa tại chỗ.
Như Đại Hắc Ngưu nói, nếu ngươi tọa hóa ở bên trong sẽ góp một viên gạch cho đạo cơ Quang Minh Thánh Viện. Nói khó nghe là khi ngươi quy y đạo thống, tọa hóa trong này sẽ thành phân bón của đạo thống, lớn mạnh lực lượng quang minh của đạo nguyên.
Khi Lý Thất Dạ vượt qua vườn thánh thú đi vào thảo nguyên mênh mông. Lúc ngươi bước vào thảo nguyên rộng lớn sẽ không phát hiện có gì khác lạ, người đạo hạnh cạn không biết có vấn đề gì. Nhưng khi ngươi đủ mạnh sẽ phát hiện đi trong chỗ này không giống thảo nguyên mênh mông, mọi thứ trước mắt chỉ là ảo giác. Cỏ thơm đung đưa hay gió nhẹ thổi, hoặc những ngọn núi rải rác trên thảo nguyên bát ngát đều như ảo giác.
Nếu ngươi đủ mạnh, nếu ngươi có thần thông vô thượng, ngươi sẽ thấy nơi ngươi đi là trên hành tinh quang minh. Dưới chân ngươi tỏa ra quang minh, mỗi lũ quang minh thực chất hóa. Chúng nó hóa thành cỏ thơm đung đưa, gió nhẹ thổi, các ngọn núi trên thảo nguyên. Mọi thứ nơi này đều là quang minh biến ra, đây là thế giới quang minh. Dưới lòng đất dường như có trái tim quang minh mạnh đến không thể tưởng tượng, nó đang đập, diễn sinh ra mọi thứ của thế giới này.
Ngươi đi trên thảo nguyên mênh mông chỉ là bước trên bề mặt hành tinh quang minh. Nên khi thấy cảnh tượng này ngươi sẽ hiểu tại sao Đại Hắc Ngưu nói chốn này đã không thuộc về Thánh sơn. Nó và Thánh sơn là hai mặt thế giới, lĩnh vực hoàn toàn khác nhau.
Đương nhiên nếu ngươi không nhìn thấu bản chất trong đó thì sẽ cho rằng mình đi trên thảo nguyên bao la, một thảo nguyên bình an tĩnh lặng. Gió nhẹ thổi thật thoải mái, tự do, khiến người sung sướng. Khi ngươi đi trong thảo nguyên rộng lớn sẽ thấy nhiều xác chết, nhưng ngươi sẽ không thấy sợ.
Những xác chết có quỳ ngồi trong lùm cỏ, hoặc ngã ngồi trong hang núi, hoặc ngồi chồm hổm dưới vách vực. Những cái xác chết rất bình yên, vẻ mặt bình tĩnh hướng về cùng một hướng, dường như tọa hóa vào khoảnh khắc mình vui vẻ sung sướng nhất, bọn họ rời khỏi thế giới này trong tâm thái bình yên nhất.
Những xác chết không biết tọa hóa bao lâu, dường như đã qua trăm ngàn vạn năm nhưng họ vẫn còn nguyên vẹn, quần áo hay thân thể đều ngay ngắn, không có một hạt bụi dính trên người. Giống như lúc sắp chết họ đốt hương tắm rửa, thân thể sạch sẽ trang nghiêm nhất rời khỏi thế giới này. Vì họ rời khỏi thế giới trong tư thái đó khiến họ tựa như pho tượng chứ không giống người chết.
Nếu ngươi mở ra đại thần thông nhìn kỹ những người chết sẽ thấy toàn thân họ hóa thành quang minh. Cơ thể, quần áo đều thành quang minh, lửa quang minh lấp đầy từng phần thân thể của họ.
Nhìn những người đã chết, Lý Thất Dạ thở dài thườn thượt lắc đầu nói:
- Đến cực độ thì quang minh hay hắc ám đều là tà thuật, dụ dỗ người ta, khiến sinh linh trong thiên địa thành tín đồ của mình, hoàn thành mục đích lớn mạnh bản thân.
Lý Thất Dạ biết rất rõ ảo diệu đằng sau nó, dù là chỗ này hay Cao Nguyên Táng Phật thì bản chất đều giống nhau, chỉ có hình thức khác biệt. Nói khó nghe chúng không khác gì hắc ám, mục đích cuối cùng là lớn mạnh mình.
Điều khác biệt là quang minh hay phật pháp ít nhất khi ngươi mới bước vào ngưỡng cửa thì chúng đại biểu cho nhân từ, thương hại, cho bản thân hoặc người đời nhiều an ủi.
Hắc ám thì khác, nó tràn ngập tàn khốc, tràn ngập tham lam, tràn ngập giết chóc, tràn ngập máu me.
Lý Thất Dạ nhìn phương xa, cảm khái khẽ thở dài:
- Quang minh hay hắc ám nói cho cùng là mưu cầu vì bản thân, mang đến không phải cứu chuộc chính mình hoặc người đời, nó vẫn là nó. Nhân danh Viễn Hoang Thánh Nhân hay nhân danh Hoang Tổ thì chỉ là hình thức, không thay đổi bản chất.
Sau khi đi qua thảo nguyên bảo la, Lý Thất Dạ không dao động, mặc cho quang minh rực rỡ đến đâu, an ủi lòng người thế nào, trong đạo tâm của hắn mọi thứ chỉ là mây bay.
Đi qua thảo nguyên rộng lớn một ngọn núi đập vào mắt Lý Thất Dạ.
Núi không cao lớn, không hùng vĩ, nhưng nó đứng ở đó làm tất cả trở nên thật nhỏ bé.
Dù bốn phía có núi cao lớn, sông ngòi bao la hùng vĩ thì vẫn thật nhỏ bé trước ngọn núi này, ngọn núi thấp bé này mới là chúa tể của thế giới này.
Một ngọn núi trông thấp bé nhưng nó đứng sững tại đó nhìn xuống vạn cổ, bễ nghễ thương sinh tất cả chỉ là con kiến trước đó. Dường như nó đã trải qua trăm ngàn vạn đau khổ bị tiên nhân ngàn vạn lần chà đạp.
Nó là ngọn núi cứng rắn nhất, kiên cố nhất cõi đời. Dù trời có sập đập mạnh xuống nó cũng không gây sứt mẻ, rất có thể nó đâm xuyên qua khung trời.
Ngọn núi như vậy mặc cho ngươi có công kích mạnh mẽ cỡ nào, báu vật sắc bén bao nhiêu cũng không thể đâm trầy nó. Nhìn ngọn núi như thế, dù ngươi là Chân Đế mạnh đến đâu đứng trước mặt nó sẽ cảm giác mình lùn một nửa, không có can đảm đứng thẳng sống lưng.
Lý Thất Dạ nhìn ngọn núi, khen rằng:
- Núi tốt!
Trong mắt người khác thì đây là ngọn núi, nhưng trong mắt Lý Thất Dạ là đạo cơ tuyên cổ vô song.
Trước ngọn núi có một cái cây già, không quá cao lớn, năm tháng tang thương, thời gian đằng đẵng để lại dấu vết trên vỏ cây dày.
Gốc cây già nhìn sơ liền biết nó sinh trưởng vô số năm tháng, dường như đất đai nơi này quá cằn cỗi nên nó lâu rồi không thể mọc lên cao lớn hơn.
Ngươi nhìn kỹ cây già này không thấy có gì đặc biệt. Nhưng nếu ngươi là Chân Đế cường đại, ngươi mở ra Thiên Nhãn độc nhất vô nhị, dùng chân tri vô thượng nhìn cây già sẽ có phát hiện.
Đây là một gốc bồ đề vô thượng, dường như vượt qua tuyên cổ, mỗi nhánh mỗi lá cây tỏa ra ánh sáng thần thánh nhất.
Ánh sáng thần thánh giống quang minh của Quang Minh Thánh Viện nhưng có khác nhau.
Quang minh của Quang Minh Thánh Viện đầy hấp dẫn, dụ dỗ ngươi quy y. Ánh sáng của cây bồ đề thì bình thản, rộng rãi tha thứ, ôm trọn tất cả. Dù ngươi có tín phụng quang minh thì cây bồ đề vẫn sẽ ôm ngươi, khi ngươi sa sút, nó ôm ngươi, khi ngươi rời đi nó sẽ buông bỏ không trói buộc ngươi.
Khi ngươi nhìn thấy ánh sáng đó chỉ nghĩ đến một chữ: Thương xót, và một chữ nữa: Rộng lớn.
Đây chính là bản chất của nó, một gốc cây bồ đề tuyệt thế vô song. Nhưng người mạnh thật sự, người có chân tri mạnh mẽ mới nhìn thấy bản tướng của nó.
Nếu ngươi chỉ là người bình thường hoặc thực lực không đủ mạnh, gốc cây già này ở trong mắt ngươi đơn giản là cây già bình thường, không hơn.
Đinh đinh đinh đinh đinh!
Từng tiếng khắc đá quanh quẩn trong không gian yên ắng, nghe kỹ thì tiếng nổ đầy tiết tấu vận luật.
-----o0o-----
Chương 4270: Lão Nhân Đó
Đinh đinh đinh đinh đinh!
Tiếng khắc đá quanh quẩn trong thảo nguyên này, từng tiếng nổ không dồn dập ngược lại rất có tiết tấu, nghe khá thoải mái. Tiếng nổ trở thành tiết tấu sâu sắc nhất trong thiên địa, điểm xuyết không gian tĩnh lặng.
Vì có tiếng khắc đá đinh đang nên thiên địa yên tĩnh không còn khô khan, trở nên dào dạt sức sống.
Tìm theo hướng phát ra tiếng khắc đá thấy một lão nhân đang khắc vách đá trên ngọn núi thấp bé.
Lão nhân mặc áo vải, mặt đầy nếp nhăn, năm tháng để lại nhiều vết hằn trên khuôn mặt. Nhưng mặc cho thời gian hao mòn cũng không thể xóa nhòa sự kiên nghị của lão. Đôi mắt lão sáng ngời đặc biệt tinh thần, không có vẻ khàn đục tuổi xế chiều. Đôi mắt lão sâu thẳm đầy trí tuệ, dường như chứng kiến vô số tang thương trên cõi trần, biển đời hóa bể dâu.
Khi ngươi nhìn đôi mắt đó sẽ nghĩ rằng thế gian không có thứ gì mà đôi mắt ấy không thể bao dung.
Lão nhân có đôi tay lão luyện đầy vết chai, mu bàn tay nhăn nheo. Đôi tay già nua nắm chặt chùy sắt và dùi sắt thì vững vàng mạnh mẽ, dường như lão nạy và khắc không có gì là không thể khắc ra.
Hai tay lão nhân nắm chặt chùy và dùi sắt từ từ khắc vách đá, mặc dù lão khắc rất chậm, lần lượt từng đường.
Đinh đinh đinh đinh đinh!
Tiếng khắc đá quanh quẩn trong thiên

1 2 3 ... 16 »