LXXXIII ( Chương 4101-4150 )

Tùy Chỉnh

Chương 4217: Bình Thế Thước
Tiếng nước rào rào, sông lớn dựng đứng lên như chảy ngược lên trời, chớp mắt treo cao trên bầu trời.
Nhóm Triệu Thu Thực thấy rõ ràng thì nổi hết da gà:
- Trời ơi!
Lúc sông lớn treo trên bầu trời thì có cái đầu rũ xuống, nó há mồm nứt thành tám cánh, mỗi cánh miệng mọc đầy mũi nhọn làm người rợn tóc gáy.
Vừa rồi còn là con sông như mộng như ảo bỗng chốc tan vỡ trong lòng học sinh Tẩy Tội viện, cả nhóm sợ hãi thụt lùi, sắc mặt trắng bệch.
Đại Hắc Ngưu vênh váo chào Thất Thải Ma Hủy:
- Chào sâu lông, ngươi tiếp tục ngủ đi.
Thất Thải Ma Hủy liếc Đại Hắc Ngưu một cái, tiếng nước rào rào, nó lại nằm xuống đất biến thành con sông vô cùng xinh đẹp, như mộng như ảo.
Lúc này nhìn con sông làm nhóm Triệu Thu Thực nổi da gà, không còn cảm thấy nó mộng ảo nữa.
Một lúc lâu sau có học sinh lấy lại tinh thần hết hồn hỏi Đại Hắc Ngưu:
- Sao... ngươi quen với nó?
Đại Hắc Ngưu tự biên tự diễn, ngẩng cao đầu vênh váo nói:
- Ha, không nhìn xem bổn soái ngưu là ai? Bổn soái ngưu chính là chân tiên hạ phàm, tuyệt thế vô song, hoàng của vạn thú, đế của ức vạn thú. Thất Thải Ma Hủy gì đó ở trong mắt bổn soái ngưu chỉ là con sâu lông.
Nghe Đại Hắc Ngưu tự thổi phồng, học sinh Tẩy Tội viện ngưỡng mộ hỏi:
- Có thật không?
Đại Hắc Ngưu thỏa mãn đắc ý nói:
- Đương nhiên là sự thật, thật còn hơn trân châu.
Lý Thất Dạ cười nói:
- Đừng nghe nó thổi phồng da trâu, a không, nó vốn là da trâu. Nếu nó đúng là chân tiên giáng phàm thì đã không ở chỗ này, sớm thành phi tiên.
Bị Lý Thất Dạ vạch trần Đại Hắc Ngưu xì hơi, bộ dạng từ đắc ý đến gục đầu xuống.
Chợt có tiếng chim hót véo von:
- Chiếp chiếp chiếp!
Một con chim bay tới, nó không lớn, chỉ cỡ nắm tay. Con chim cực kỳ xinh đẹp, có đôi cánh màu vàng, cánh chim màu lam. Điểm hấp dẫn người ta nhất là trán có cổ văn, rất xa xưa, trúc trắc khó hiểu. Tồn tại như Lý Thất Dạ mới đọc được cổ văn có chữ 'đức'.
Con chim bay lên kéo đuôi ánh sáng dài, nó tựa như chim tiên.
Nhìn con chim bay tới, học sinh Tẩy Tội viện kinh thán:
- Chim đẹp quá.
Con chim vòng quanh Lý Thất Dạ mấy vòng rồi chiêm chiếp bay đi.
Đỗ Văn Nhụy luôn im lặng theo sau bỗng rung động giật mình kêu lên:
- Bình Thế Thước!
Khi các học sinh kinh thán con chim xinh đẹp thì chốc lát sau nó bay về, miệng ngậm một vòng hoa rất tinh xảo. Chim ngậm vòng hoa đặt lên đầu Lý Thất Dạ, bay quanh hắn mấy vòng rồi như mũi tên bắn lên bầu trời, chớp mắt biến mất.
Đỗ Văn Nhụy hoảng sợ hét to:
- Không thể nào!
Đại Hắc Ngưu cũng la làng:
- Ôi mợ ơi, sắp... sắp... sắp biến thiên, không đúng, đây... đây là... sắp sửa thế!
Mắt trâu trợn to hơn chuông đồng, miệng trâu há to.
Đỗ Văn Nhụy, Đại Hắc Ngưu như bị sét đánh ngây ngốc nhìn Lý Thất Dạ.
Lý Thất Dạ vẫn dửng dưng nhìn vòng hoa một cái, cười khẽ tùy ý nói:
- Rất tinh xảo.
Đại Hắc Ngưu chép miệng nói:
- Trời ạ, đâu chỉ tinh xảo, đây... đây... đây đúng là vinh diệu vô thượng chí cao nhất cõi đời. Trên đời bao nhiêu tồn tại kinh tài tuyệt diễm, tuyệt thế vô song cầu được như vậy mà không thể.
Đỗ Văn Nhụy bị rung động thật lâu nói không ra lời, gã quá rung động, đây thật là kỳ tích vạn cổ.
Nhìn viện trưởng, Đại Hắc Ngưu đều bị rung động, học sinh Tẩy Tội viện hoang mang chẳng hiểu gì hết:
- Chuyện gì xảy ra?
Đỗ Văn Nhụy thì thào:
- Vừa rồi là Bình Thế Thước.
Học sinh Tẩy Tội viện vẫn không hiểu:
- Bình Thế Thước mạnh lắm sao?
Trông Đại Hắc Ngưu có vẻ siêu mạnh, nhưng nó làm bộ dạng khoa trương như vậy, không lẽ con Bình Thế Thước này siêu mạnh?
Một lúc lâu Đại Hắc Ngưu lấy lại tinh thần, vẫn hơi giật mình nhìn Lý Thất Dạ, chép miệng nói:
- Vấn đề không phải mạnh hay không. Bình Thế Thước là con chim đại đức vô thượng, trên đời hiếm có. Được Bình Thế Thước bay quanh một vòng là người đại đức, bay mấy vòng là đại đức cả thế.
Học sinh Tẩy Tội viện nhìn vòng hoa cực kỳ tinh xảo Lý Thất Dạ đội trên đỉnh đầu:
- Vậy còn Bình Thế Thước dâng lên vòng hoa?
Mọi người không nhớ Bình Thế Thước đã bay quanh Lý Thất Dạ mấy vòng.
Đại Hắc Ngưu cười, kinh sợ nhìn Lý Thất Dạ:
- Ha ha ha! Còn dâng lên vòng hoa? Ha ha, vạn cổ chưa từng có. Ha ha, nghe nói đó là vinh dự vô thượng, không đơn giản là cứu thế, vô song, vô song.
Đại Hắc Ngưu nhìn kỹ Lý Thất Dạ:
- Nếu được Bình Thế Thước dâng lên vòng hoa thì người này hoặc là từng làm chuyện đại đức vô thượng thay đổi cả thế giới, thay đổi thương sinh vạn cổ. Hoặc tương lai hắn là...
Đại Hắc Ngưu không nói tiếp, nó cười đổi đề tài:
- Ha, Tam Tiên giới chưa từng nghe Bình Thế Thước dâng vòng hoa cho ai. Viễn Hoang Thánh Nhân chỉ được Bình Thế Thước bay vài vòng, ha ha, hắn còn mời Bình Thế Thước ở lại Cổ Viên, ha ha.
Học sinh Tẩy Tội viện không phục, nhìn kỹ vòng hoa trên đầu Lý Thất Dạ:
- Tại sao Thủy Tổ của chúng ta không thể được vòng hoa?
Không trách học sinh Tẩy Tội viện không phục. Viễn Hoang Thánh Nhân phổ độ chúng sinh, quang minh phổ chiếu Tam Tiên giới, công đức vô lượng, nhưng vì sao không được vòng hoa? Trong mắt nhiều học sinh thì công đức của Viễn Hoang Thánh Nhân cao hơn Lý Thất Dạ.
Đại Hắc Ngưu cười gian:
- Ha ha ha! Cái đó thì... Yêu Thụ lão già nói Viễn Hoang Thánh Nhân... ha ha, không phải người cứu thế mà là diệt thế, ha ha, nên không được vòng hoa.
Các học sinh Tẩy Tội viện không tin:
- Không thể nào!
Trong lòng thì Viễn Hoang Thánh Nhân như chúa cứu thế, làm sao có thể diệt thế?
Đỗ Văn Nhụy lặng im, gã nhìn kỹ Lý Thất Dạ, mắt tràn ngập kính sợ giống như Đại Hắc Ngưu.
Đỗ Văn Nhụy nhớ lại câu nói:
"Trời sắp biến, hung nhân ra."
Đỗ Văn Nhụy chiêm nghiệm kỹ, lòng thầm sợ hãi.
Học sinh Tẩy Tội viện ngơ ngác nhìn vòng hoa trên đầu Lý Thất Dạ, bọn họ không hiểu được.
Một lúc lâu sau khi mọi người lấy lại tinh thần, Đại Hắc Ngưu gần sát Lý Thất Dạ, nịnh nọt nói:
- Đại thánh nhân, ha, ngươi cảm thấy đại soái ngưu ta đây lớn lên thế nào?
Lý Thất Dạ liếc Đại Hắc Ngưu, cười khẽ:
- Không tệ, rất khá.
Đại Hắc Ngưu đứng thẳng giơ móng như giơ ngón cái hướng Lý Thất Dạ:
- Ghê gớm, đại thánh nhân có khác, có ánh mắt, nhìn sơ đã thấy ra ta là tiên chủng.
Ngươi có thể tưởng tượng một con trâu đen to đứng thẳng, chân trước đặt ở ngực giơ móng như giơ ngón tay cái không? Bộ dạng đó buồn cười kỳ lạ biết bao.
Học sinh Tẩy Tội viện suýt cười lăn quay.
-----o0o-----
Chương 4218: Bụng Dạ Gian Xảo Của Đại Hắc Ngưu
Lý Thất Dạ nhàn nhã nói:
- Ta đang nói thân thể mạnh mẽ, vạm vỡ, làm thịt nấu bát canh thịt bò nóng thì hương vị không tệ.
Đại Hắc Ngưu nhảy cẫng lên hùng hổ như sấm:
- Này... quá vô tình! Ta dù gì là tiên chủng!
Sau đó Đại Hắc Ngưu rũ vai xuống hết sức ủ rũ.
Bộ dạng Đại Hắc Ngưu chọc cười học sinh Tẩy Tội viện, bọn họ vội nín cười, không dám quá càn rỡ.
Bị Lý Thất Dạ đả kích xong Đại Hắc Ngưu đảo tròng mắt, lùi một bước, con mắt như cái chuôi chớp một cái cười gian với Đỗ Văn Nhụy:
- Này chàng trai, có chuyện quên nói với ngươi.
Đỗ Văn Nhụy rất kiêng dè cảnh giác với Đại Hắc Ngưu, hỏi:
- Không biết có chuyện gì?
Dù sao lúc Đỗ Văn Nhụy còn trẻ không chỉ có gã, từng có bao nhiêu thiên tài kinh tài tuyệt diễm chịu thiệt dưới móng của Đại Hắc Ngưu.
Đại Hắc Ngưu cười gian chậm rãi nói:
- Tiểu tử Kim Bồ có chút thủ đoạn, xem ra được cao nhân chỉ điểm. Hình như có xiềng xích gì đó bị Kim Bồ gỡ bỏ, ôi chà, ta không rõ tiểu tử đó muốn làm gì.
Đỗ Văn Nhụy giật mình sau đó nửa tin nửa ngờ hỏi:
- Thật không vậy?
Dù sao bọn họ đã bị con Đại Hắc Ngưu lừa nhiều rồi.
Đại Hắc Ngưu nhún vai thản nhiên nói:
- Lời ta nói thật còn hơn trân châu, đương nhiên nếu ngươi không tin thì thôi.
Biểu tình Đỗ Văn Nhụy nghiêm túc chắp tay hướng Lý Thất Dạ, nói:
- Lý công tử, các học sinh xin nhờ công tử chăm sóc giùm, ta đi rồi về liền.
Đại Hắc Ngưu giơ móng đá bùm bùm:
- Yên tâm đi đi, có bổn soái ngưu ở thì ai dám đụng vào bọn họ. Cứ yên tâm, ai dám đụng vào một sợi lông của bọn họ thì bổn đại soái ngưu sẽ đạp nát!
Lý Thất Dạ gật đầu cười nói:
- Đi đi.
Đại Hắc Ngưu làm việc không đáng tin, Đỗ Văn Nhụy không tin nó, nhưng có Lý Thất Dạ nói một câu khiến gã yên lòng.
Đỗ Văn Nhụy cúi đầu sau đó xoay người đi, chớp mắt biến mất phía cuối trời, tốc độ rất nhanh, dường như gã rất sốt ruột.
Đại Hắc Ngưu nhìn bóng lưng Đỗ Văn Nhụy khuất xa, cười gian nói:
- Ha, bản lĩnh của tiểu tử này cũng cao, kinh tài tuyệt diễm, năm xưa rất kiệt xuất. Đáng tiếc hắn cứ muốn ở lại nơi hẻo lánh Tẩy Tội thành, lãng phí bản lĩnh tuyệt thế của mình, tiếc ơi là tiếc.
Lý Thất Dạ lạnh nhạt nói:
- Ai có chí nấy, còn ngươi ở trong vườn thánh thú làm gì? Nơi này ngươi muốn đến thì dến, muốn đi thì đi.

Đại Hắc Ngưu bực bội nói:
- Ha, ngươi nghĩ bổn soái ngưu muốn ở lại đây sao? Cũng tại tên khốn Viễn Hoang Thánh Nhân!
Học sinh Tẩy Tội viện hỏi:
- Thủy Tổ của chúng ta thế nào?
Đại Hắc Ngưu hừ lạnh một tiếng:
- Tên khốn Viễn Hoang Thánh Nhân trộm đồ của nhà chúng ta, ta đang muốn lấy lại đây!
Học sinh Tẩy Tội viện không tin:
- Gạt người! Thủy Tổ của chúng ta vô địch tuyệt thế, quang minh rực rỡ, thánh quang sáng soi, sao có thể trộm đồ của nhà ngươi? Đây là ô miệt Thủy Tổ chúng ta!
Học sinh Tẩy Tội viện bực tức trừng Đại Hắc Ngưu.
Đại Hắc Ngưu cười gằn:
- Ha, chỉ có đám nhãi vô tri các ngươi mới tưởng tượng Viễn Hoang Thánh Nhân tốt đẹp như vậy. Thánh nhân? Toàn cố làm ra vẻ. Nếu hắn là thánh nhân thì tại sao vứt bỏ Tẩy Tội thành các ngươi? Sao để con dân Tẩy Tội thành đời này đến đời khác chịu tội trong Tẩy Tội thành? Các ngươi nên biết Tẩy Tội thành chỉ là chỗ Viễn Hoang Thánh Nhân tẩy tội của mình, dùng tội ác của mình liên lụy chúng sinh, hơn nữa ảnh hưởng nhiều đời!
Đại Hắc Ngưu cất cao giọng lớn tiếng nói.
Học sinh Tẩy Tội viện á khẩu, bọn họ từ nhỏ sùng kính Viễn Hoang Thánh Nhân, điều duy nhất làm bọn họ không nói nên lời là vứt bỏ Tẩy Tội thành của họ. Bị Đại Hắc Ngưu chọt trúng chỗ hiểm học sinh Tẩy Tội viện không phản bác được.
Đại Hắc Ngưu bực bội la lớn hơn:
- Ha, nhìn Thánh sơn xem? Nó từng là núi tiên vô thượng, đã bị Viễn Hoang Thánh Nhân làm thành bộ dạng gì? Đây là núi tiên của nhà ta! Viễn Hoang Thánh Nhân ngụy quân tử lén trộm nó vào một đêm tối tăm,tên khốn nạn! Ngụy quân tử đó không phải thánh nhân gì, theo ta thấy thì hắn là đại ma vương!
Học sinh Tẩy Tội viện ngây người một lúc cuối cùng không tin, không phục phản bác lại:
- Ngậm máu phun người!
Lý Thất Dạ lạnh nhạt nói:
- Có vài việc, vài người không ai nói chính xác được. Một niệm thành phật, một niệm thành ma. Từng là ma vương có thể một lòng hướng thiện, từng là thánh nhân có thể rơi vào ma đạo. Thiện ác chỉ trong một niệm, là đúng hay sai không có thước đo.
Ánh mắt Lý Thất Dạ sâu thẳm nhìn phương xa:
- Khi đứng trên đỉnh cao đó thì mọi thứ chỉ là mây bay, vạn vật đều là chó.
Đám học sinh Triệu Thu Thực không có cảm giác gì, nhưng tồn tại như Đại Hắc Ngưu thì khác. Khi Lý Thất Dạ nói một tràng, Đại Hắc Ngưu cảm giác lông tơ toàn thân giãn nở, nó lùi một bước, lòng ớn lạnh.
Đại Hắc Ngưu nhún vai nói:
- Mấy chuyện đó không liên quan bản đại soái ngưu. Ha, bản đại soái ngưu chỉ muốn có ngày khiêng nguyên Thánh sơn về.
Lý Thất Dạ mỉm cười nói:
- Vậy ngươi còn chờ cái gì?
Lý Thất Dạ xúi giục làm học sinh Tẩy Tội viện giật nảy mình. Thánh sơn là thánh địa của Quang Minh Thánh Viện bọn họ, lỡ như bị người khiêng đi thì sẽ là trùng kích lớn cho Quang Minh Thánh Viện.
Đại Hắc Ngưu gục gặc đầu bất đắc dĩ nói:
- Chờ thêm chút nữa đi, bản đại soái ngưu chờ lão thụ yêu đã chết rồi mới tính.
Lý Thất Dạ cười nói:
- Ta hơi có hứng thú với lão thụ yêu.
Đại Hắc Ngưu không chỉ một lần nhắc đến lão thụ yêu, mỗi lần nhắc đều tràn đầy kiêng dè.
Đại Hắc Ngưu nghe vậy lên tinh thần, mắt sáng rực nói:
- Ha, ngươi có muốn đi gặp lão thụ yêu không? Lão thụ yêu rất vênh váo, bộ dạng vô địch thiên hạ, lão tử là số một. Ngươi đi gặp nó, đánh tan tạo khí của nó, cho nó biết ngoài trời có trời, ngoài người có người.
Lý Thất Dạ liếc Đại Hắc Ngưu, lạnh nhạt nói:
- Ngươi nghĩ đẹp quá. Ngươi xúi ta làm dao đi chém người chứ gì? Đáng tiếc ta không có hứng thú.
Bị Lý Thất Dạ nói một câu dập tắt nhiệt tình, Đại Hắc Ngưu gục đầu xuống sau đó lại ngẩng lên, chớp mắt trâu cười gian:
- Đại thánh nhân định đi đâu? Đến vườn thánh thú có kế hoạch gì không? Bản soái ngưu quen chỗ này nhất, nói thử đi, để ta làm tham mưu cho.
Bộ dáng của Đại Hắc Ngưu như rắn độc bản xứ, một bụng xấu xa.
Lý Thất Dạ mỉm cười nói:
- Tùy tiện đi thôi, dù sao chỗ này khá thú vị.
Đại Hắc Ngưu đồng ý:
- Đúng rồi đó. Này, ta biết có một chỗ càng thú vị, ở trong góc hẻo lánh của Cổ Viên. Nơi đó người khác không tìm thấy, ta nói cho ngươi biết chỗ đó có rất nhiều báu vật, lấy dễ như trở bàn tay.
-----o0o-----
Chương 4219: Ngũ Thải Thần Diên
Nhóm Triệu Thu Thực nghi ngờ hỏi:
- Thật sự có nơi như vậy? Thật sự có nhiều báu vật dễ dàng đến lấy?
Đại Hắc Ngưu liếc nhóm Triệu Thu Thực, ngạo nghễ nói:
- Ha, đại soái ngưu ta là ai? Là chân tiên giáng trần, có cần lừa đám nhóc các ngươi không?
Các học sinh Tẩy Tội viện tim đập nhanh, dù sao không phải thánh nhân, cao nhân, nghe có báu vật thì rất muốn xem. Cả nhóm mắt cún nhìn Lý Thất Dạ.
Đại Hắc Ngưu xúi giục:
- Đại thánh nhân có muốn đi xem không?
Lý Thất Dạ liếc Đại Hắc Ngưu, lạnh nhạt nói:
- Cũng được, đi xem sao.
Nghe sắp đến chỗ báu vật nhiều tới mức dễ dàng hốt, các học sinh Tẩy Tội viện hưng phấn hò reo:
- Hoan hô!
Đại Hắc Ngưu xung phong đi đằng trước dẫn đường.
Bọn họ càng đi càng xa. Đại Hắc Ngưu rất quen thuộc Cổ Viên, nắm rõ như lòng bàn tay, dọc đường kể nhiều chuyện lý thú cho học sinh Tẩy Tội viện nghe. Ví dụ ngọn núi này là một sừng của cự thú nào, chỗ kia là con mắt của cự ngạc. Đại Hắc Ngưu kể vanh vách, cho học sinh Tẩy Tội viện tăng trưởng nhiều trí thức.
Đại Hắc Ngưu nắm rõ Cổ Viên khiến Triệu Thu Thực hơi nghi ngờ không lẽ Thánh sơn thật sự là núi tiên của nhà nó? Nếu không tại sao Đại Hắc Ngưu biết rõ vậy?
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Khi Đại Hắc Ngưu dẫn bọn họ leo qua các ngọn núi thì đột nhiên đằng trước có tiếng nổ đì đùng.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Thanh âm trời sụp đất nứt vang vọng thiên địa, trong phút chốc đất rung núi chuyển như nguyên Cổ Viên đều bị lay động.
Mọi người nhìn lại thấy dãy núi phía xa trước mặt một mảnh hỗn độn, như thiên địa vỡ nát. Vô số ngọn núi to lớn nát tan, những con sông lớn, hồ nước hoặc bị chém đứt hoặc đánh tan, cực kỳ rung động lòng người.
Một người một thú chiến đấu hết sức kịch liệt, rung động lòng người. Đó là Linh Tâm Chân Đế đã gặp bên dưới Chí Tôn thụ.
Lúc này Linh Tâm Chân Đế toát ra đế uy, đế uy hùng hồn vô địch càn quét thiên địa, quét ngang bát phương. Khiến người ta quên nàng là nữ nhân tựa như tinh linh, đây mới là thân phận thật sự của nàng, Chân Đế.
Một vị Chân Đế thất cung khi hoàn toàn bộc lộ Chân Đế thì không gì sánh bằng. Đế uy ngút trời, thiên địa cũng trở nên xa xôi, dường như đế uy cuốn nhẹ là có thể hủy cửu thiên thập địa.
Lúc này Linh Tâm Chân Đế đánh thật, bảy mệnh cung bắn lên trời chìm nổi tuyên cổ, tất cả huyết khí hóa thành đại dương bao la, lĩnh vực Chân Đế áp chế cửu thiên thập địa.
Đáng sợ hơn là lông chim vàng sau lưng Linh Tâm Chân Đế khi xòe ra khép lại đã có khí thế càn quét cửu thiên thập địa.
Đôi cánh vàng quá mạnh, khi hai cánh khép lại thì như khoác giáp vàng trên người, nháy mắt chặn lại hết thảy công phạt, hơn nữa cứng rắn vô cùng, không gì phá nổi. Khi cánh vàng giương ra thì như hai thanh thần đao xẹt qua chém giết bát phương, có thế đi đâu vô địch tới đó.
Lúc này Linh Tâm Chân Đế bay lượn trên trời, đôi cánh là binh khí mạnh nhất, lợi hại nhất của nó. Lưỡi dao chém xuống có thế khai thiên tích địa, hung mãnh vô cùng, tuyệt sát thập phương.
Đối chiến với Linh Tâm Chân Đế là một con chim thần. Chim thần có năm màu, kéo cánh ánh sáng dài. Khi cánh ánh sáng đung đưa như những vì sao rơi, cực kỳ thần tuấn linh động, bay lượn như vụt qua cả vũ trụ. Nó là chim thần siêu mạnh.
Chim thần quét cánh chim, thiên địa tan vỡ, vì sao diệt. Mỗi dải ánh sáng từ cánh chim như các đại đạo vô thượng, tuyệt thế vô song, cho nên đuôi ánh sáng của nó quét qua cứng rắn đập vào lông chim vàng của Linh Tâm Chân Đế.
Cánh chim hai bên va chạm như trời sụp đất nứt, bắn ra hỏa hoa cực kỳ rực rỡ. Mỗi hỏa hoa khi rơi có thể đánh nát các ngọn núi, hòa tan các mảnh đất, cực kỳ hung hiểm.
Vì hai bên chiến đấu quá hung hiểm nên nhiều học sinh đến xem náo nhiệt đều tránh thật xa, bị cảnh tượng trước mắt hù sợ.
Chim thần hay Linh Tâm Chân Đế đều quá mạnh, xem mảnh thiên địa này là chiến trường, đánh trời sụp đất nứt. Một số cự thú ngủ say trong khoảnh trời này thức tỉnh, chúng nó nhìn cảnh này không tham gia vào mà rời xa chiến trường.
Vì thế có một chuỗi tiếng nổ, đám cự thú rút lui vô tình đạp nát các ngọn núi lớn.
Nhìn Linh Tâm Chân Đế đại chiến với chim thần, Đại Hắc Ngưu khen:
- Cô nương này có chút ánh mắt, đó là Ngũ Thải Thần Diên, là thần vật. Nếu bị hàng phục làm tọa kỵ thì rất thích hợp, vừa thiện chiến vừa siêu mau.
Đám học sinh Tẩy Tội viện Triệu Thu Thực trợn mắt há hốc mồm. Hở chút là vì sao vỡ nát, trời trăng vỡ vụn, thực lực siêu khủng bố. Chân Đế như thế chỉ một ngón tay có thể hủy diệt Tẩy Tội viện.
Đại Hắc Ngưu nhìn Linh Tâm Chân Đế, cười gian với Lý Thất Dạ:
- Cô nương này không tệ, đại thánh nhân có thiếu cô nương không? Có cần ta giật dây giúp không?
Đại Hắc Ngưu cười rất gian trá.
Lý Thất Dạ nhìn Linh Tâm Chân Đế. chậm rãi nói:
- Tạm được, huyết thống thuần khiết.
Đại Hắc Ngưu cười càng gian:
- Có muốn ta bắt về giúp ngươi không? Huyết thống thuần khiết như vậy để lại hậu đại rất có lợi.
Lý Thất Dạ liếc Đại Hắc Ngưu:
- Ngươi nghĩ nhiều, ta chỉ nói huyết thống như vậy làm nha hoàn, thay áo cho ta thì tạm chấp nhận được.
Học sinh Tẩy Tội viện xoe tròn mắt. Linh Tâm Chân Đế là Chân Đế thất cung, nàng xuất thân từ Thiên Vũ tộc, càng là truyền nhân của Y Điện viện, thân phận địa vị cao quý biết bao. Giờ Lý Thất Dạ nói Chân Đế thất cung như Linh Tâm Chân Đế chỉ xứng làm nha hoàn thay áo cho hắn, quá bá.
Học sinh Tẩy Tội viện nhắc nhở:
- Công tử, nàng là vị hôn thê của Kim Biến Chiến Thần.
Đại Hắc Ngưu đúng là con trâu tiện, phản bác:
- Vị hôn thê của Kim Biến Chiến Thần thì sao? Đại thánh nhân vừa mắt nàng là phúc của nàng. Kim Biến Chiến Thần dám hó hé một tiếng xem, đạp nát hắn luôn.
Học sinh Tẩy Tội viện câm nín. Lý Thất Dạ đã rất kiêu ngạo không ngờ Đại Hắc Ngưu cũng kiêu căng không kém.
Lý Thất Dạ và Đại Hắc Ngưu không nói lớn tiếng, bên cạnh không có ai, phía xa không có người nghe thấy, nhưng Linh Tâm Chân Đế đang chiến đấu trên trời nghe rõ mồn một. Nàng là Chân Đế thất cung, thanh âm nhỏ cỡ nào cũng sẽ bị Linh Tâm Chân Đế nghe thấy, nên nàng dùng ánh mắt giết người liếc qua.
Tưởng tượng xem ánh mắt của một vị Chân Đế thì đáng sợ biết bao, như sát thần. Đám học sinh Triệu Thu Thực bị ánh mắt đó hù sợ chân run cầm cập suýt quỳ dưới đất.
Học sinh trắng mặt không đứng vững:
- Nàng... nàng... nàng nghe được!
Đại Hắc Ngưu dửng dưng nói:
- Nghe thấy thì thế nào? Nghe được càng tốt, đỡ khỏi phải tốn nước miếng.
-----o0o-----
Chương 4220: Tam Mục Thần Đồng (1)
Lý Thất Dạ cười cười:
- Toàn ra ý xấu.
Lý Thất Dạ chỉ thuận miệng nói vậy thôi, có thu nhận Linh Tâm Chân Đế hay không tùy vào tâm tình của hắn.
Thái độ của Lý Thất Dạ, Đại Hắc Ngưu làm nhóm Triệu Thu Thực đứng ngây như phỗng, lần đầu tiên bọn họ gặp người nhẹ nhàng trêu chọc Chân Đế, không thèm để Chân Đế vào lòng. Ngẫm lại xem, Chân Đế thất cung mạnh biết bao trong lòng họ, giờ Lý Thất Dạ và Đại Hắc Ngưu dõng dạc nói chuyện như không thèm để Linh Tâm Chân Đế vào mắt, tư thái bá đạo biết bao.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Từng tiếng trời sụp đất nứt vang lên. Không biết Linh Tâm Chân Đế đánh nhau với Ngũ Thải Thần Diên nổi sùng lên hay bị nhóm Lý Thất Dạ chọc tức, nàng nổi khùng giương đôi cánh, vô số lông chim vàng như thanh kiếm giáng xuống, hình thành kiếm trận xé rách thiên địa oanh sát Ngũ Thải Thần Diên.
Ngũ Thải Thần Diên không chút yếu thế, giương rộng cánh bao la gom cả trời trăng vào vỗ hướng kiếm trận của Linh Tâm Chân Đế.
Bùm bùm bùm bùm bùm!
Hai bên đánh túi bụi trời sụp đất nứt.
Nhìn cảnh này, nhiều học sinh xem náo nhiệt hút ngụm khí lạnh:
- Linh Tâm Chân Đế không uổng là Chân Đế thất cung, quá mạnh.
Dù sao trong học sinh có Chân Thần, bọn họ nhìn thấy thực lực của Linh Tâm Chân Đế cũng phải

1 2 3 ... 16 »