LXXXII ( Chương 4101-4150 )

Tùy Chỉnh

Chương 4167: Bắt Đầu Cá Cược
Trong lòng học sinh Thự Quang Đông Bộ tràn đầy tự tin, gã tin mình có thể lái được vài trái Bạch Hào Lang Gia quả. Còn đám học sinh Tẩy Tội viện Lý Thất Dạ trong mắt gã hái được hai trái đã rất giỏi.
Lý Thất Dạ cười nhìn nhóm Triệu Thu Thực.
Triệu Thu Thực nhìn bạn học khác, bọn họ do dự, vì không một chút tự tin. Nhóm Triệu Thu Thực biết rõ bằng vào thực lực, thiên phú của bọn họ may mắn trong nhóm có khả năng hái Bạch Hào Lang Gia quả nhất là Triệu Thu Thực.
Bọn họ không có nắm chắc thắng được học sinh Thự Quang Đông Bộ, không một chút cơ may.
Nhìn nhóm Triệu Thu Thực do dự, học sinh Thự Quang Đông Bộ cười khẩy nói:
- Như thế nào? Không dám cược? Xem ra các ngươi cũng tự hiểu mình quá chứ, biết thau chắc. Ha, một đám hậu đại của tù phạm gian ác, tổ tiên các ngươi không được quang minh chiếu sáng, hậu đại cũng sẽ bị quang minh vứt bỏ.
Học sinh Thự Quang Đông Bộ ngạo nghễ nói:
- Thánh quả trong vườn thánh quả là kết tinh của thiên địa và quang minh, lực lượng quang minh vô cùng thuần túy, thánh quả càng là phẩm cấp cao càng như vậy. Thánh phẩm như Bạch Hào Lang Gia quả làm sao đám hậu đại tù phạm kẻ ác có được? Bọn họ làm sao có thể hái!
Học sinh Thự Quang Đông Bộ khinh thường hĩnh mũi liếc nhóm Lý Thất Dạ.
Nghe học sinh Thự Quang Đông Bộ nói, nhóm Triệu Thu Thực đỏ mặt, mắt rực cháy lửa giận trừng gã.
Lời nói của học sinh Thự Quang Đông Bộ đâm sâu vào lòng họ, nhóm học sinh Tẩy Tội viện Triệu Thu Thực chưa bao giờ xem mình là hậu đại của tù phạm kẻ ác. Trong bọn họ có nhiều học sinh xuất thân từ gia đình bình thường, phụ mẫu tổ tiên là nông dân thành thật trong Tẩy Tội thành.
Giờ học sinh Thự Quang Đông Bộ nói bọn họ là hậu đại của tù nhân kẻ ác đã chọc giận họ.
Lửa giận đốt cháy trong lòng nhóm Triệu Thu Thực không phải ngẫu nhiên, lúcđám học sinh Lộ Thế Mậu đến Tẩy Tội viện cũng là bộ dáng này, xem học sinh Tẩy Tội viện là hậu đại tù phạm kẻ ác.
Với nhóm Triệu Thu Thực thì đây là nhục nhã lớn nhất, sỉ nhục nguyên Tẩy Tội thành.
Người thành thật như Triệu Thu Thực không nhịn được nghiến răng gật mạnh đầu:
- Chúng ta cược!
Các học sinh Tẩy Tội viện khác gật đầu nói:
- Cược!!!
Dù bọn họ thua cũng phải cược, bọn họ không cam lòng, không muốn bị người khinh thường.
Lý Thất Dạ mỉm cười nói:
- Nghe thấy chưa? Được rồi, chúng ta cược.
Học sinh Thự Quang Đông Bộ cười to bảo:
- Tốt, quyết định vậy đi. Tất cả bạn học ở đây làm chứng kiến, hai bên không cho phép hối hận.
Học sinh học viện khác phụ họa:
- Không sao, chúng ta trông chừng giúp ngươi, không cho bọn họ cơ hội hối hận.
Nhóm Triệu Thu Thực mặt đỏ rần, bọn họ dằn xuống cơn tức.
Đã xếp hàng đến dưới Bạch Hào Lang Gia thụ, học sinh Thự Quang Đông Bộ đắc ý cười nói:
- Ha, sắp đến lượt các ngươi rồi, hãy quý trọng thời gian trước mắt đi, chờ chút nữa phải bò quanh sơn cốc sủa như chó.
Lý Thất Dạ bật cười không quan tâm. Nhóm học sinh Tẩy Tội viện Triệu Thu Thực siết chặt nắm tay, bọn họ nhất định sẽ dốc hết sức, dù thế nào cũng phải hái được một Bạch Hào Lang Gia quả.
Rất nhanh đến lượt nhóm Lý Thất Dạ.
Học sinh Thự Quang Đông Bộ hét to:
- Được rồi, tới lượt các ngươi. Sẵn sàng chưa? Mau leo cây đi, đừng để không hái được trái nào.
Lý Thất Dạ cười nói với nhóm Triệu Thu Thực:
- Lên đi.
Đám học sinh Triệu Thu Thực liếc nhau, gật mạnh đầu nhảy lên Bạch Hào Lang Gia thụ to lớn, chọn Bạch Hào Lang Gia quả mà mình muốn gõ rụng.
Học sinh Thự Quang Đông Bộ nhìn Lý Thất Dạ chằm chằm, lạnh lùng hỏi:
- Ngươi thì sao? Muốn rút lui không cược nữa? Giờ muốn rút ra đã muộn!
Lý Thất Dạ ung dung cười nói:
- Không vội, ta búng tay một cái là thắng ngươi. - Ta không vội ra tay tránh cho hù sợ ngươi, không để ngươi thua quá khó xem.
Học sinh Thự Quang Đông Bộ bị tiện dân như Tẩy Tội viện coi khinh thì biểu tình cực kỳ khó xem, hừ lạnh một tiếng:
- Láo lếu, được lắm, cho ngươi mười phút cuối, để xem ngươi làm sao thắng ta!
Lý Thất Dạ cười cười không quan tâm, không nói gì.
Nhóm Triệu Thu Thực leo cây gõ từng trái Bạch Hào Lang Gia quả, trái nào nhìn thấy là bọn họ đều thử. Nhưng mặc cho bọn họ gõ cỡ nào không có một trái rụng.
Học sinh Thự Quang Đông Bộ cười như điên:
- Ha, nhìn xem? Ta không nói sai đi? Thánh quả thánh quả là quang minh vô thượng, đám hậu đại tù phạm kẻ ác như các ngươi không có tư cách hái, bỏ ý nghĩ dó đi, các ngươi vĩnh viễn chỉ là tiện dân.
Học sinh lớn tuổi lắc đầu nói:
- Thực lực như vậy muốn hái thánh quả cao phẩm là không thể nào, xác suất thấp còn hơn ăn may.
Từng phút trôi qua, nhóm học sinh Triệu Thu Thực không gõ rụng thánh quả nào. Bọn họ sốt ruột, lòng nóng như lửa đốt nhưng không biết làm sao.
Học sinh Thự Quang Đông Bộ coi rẻ cười nói:
- Thừa dịp còn sớm chết tâm đi, các ngươi vốn không có tư cách hái Bạch Hào Lang Gia quả.
Đỗ Văn Nhụy mở miệng nói:
- Bình tâm, ngưng thần, giữ đạo.
Giọng Đỗ Văn Nhụy như chuông gõ trong lòng nhóm Triệu Thu Thực, cảnh tỉnh bọn họ.
Khi giọng Đỗ Văn Nhụy vang lên trong lòng, đạo tâm của nhóm Triệu Thu Thực rung lên, họ như bị sét đánh, có ánh sáng chiếu vào đạo tâm của họ.
Giọng Đỗ Văn Nhụy như chuông gõ trong đạo tâm của nhóm Triệu Thu Thực, người thiên phú cao như Triệu Thu Thực bỗng thấy rộng mở trong sáng, như có ánh sáng chiếu vào đạo tâm xua tan sương mù.
Học sinh thiên phú tốt khác được Đỗ Văn Nhụy chỉ điểm khoảnh khắc có thu hoạch. Ánh sáng chiếu vào đạo tâm khiến đạo tâm của họ không còn hỗn độn, mờ mịt.
Độp!
Triệu Thu Thực gõ rụng một trái Bạch Hào Lang Gia quả, gã reo lên:
- Ta gõ rụng một trái!
Học sinh khác nhìn qua, mừng rỡ, bọn họ nín thở giữ vững đạo tâm thử gõ Bạch Hào Lang Gia quả.
Triệu Thu Thực lại thử gõ Bạch Hào Lang Gia quả chín muồi khác, nhưng từ khi gõ rụng Bạch Hào Lang Gia quả thứ nhất thì gã không thể gõ rơi trái thứ hai.
Độp!
Giây lát một học sinh thiên phú tốt khác gõ rụng một Bạch Hào Lang Gia quả, học sinh Tẩy Tội viện mừng rỡ được cổ vũ thêm.
Học sinh Tẩy Tội viện thử gõ Bạch Hào Lang Gia quả chín, qua khoảng một tách trà thì nghe độp một tiếng, lại có học sinh gõ rụng Bạch Hào Lang Gia quả.
Sau đó mặc cho nhóm Triệu Thu Thực cố gắng thế nào thì không thể gõ rụng thêm Bạch Hào Lang Gia quả.
Thật ra ba trái Bạch Hào Lang Gia quả rụng đã vượt xa thực lực của họ, vượt xa phát huy bình thường. Nếu trong ở trong tình thế như vậy, không có Đỗ Văn Nhụy chỉ điểm thì họ không gõ rụng được trái nào.
-----o0o-----
Chương 4168: Đổ Mưa
Đỗ Văn Nhụy cho rằng trong nhóm chỉ có Triệu Thu Thực là có khả năng gõ rụng một trái Bạch Hào Lang Gia quả, giờ hai bạn học khác cũng làm được, đây đã là phát huy vượt mức bình thường, thu hoạch rất ghê gớm rồi.
Học sinh Thự Quang Đông Bộ hét to một tiếng:
- Ha, đã đến giờ!
Thấy tới giờ nhóm Triệu Thu Thực đành leo xuống, biểu tình ngại ngùng.
Triệu Thu Thực bất đắc dĩ nói nhỏ với Lý Thất Dạ:
- Sợ là lần này chúng ta thua chắc.
Học sinh Tẩy Tội viện im lặng, họ đã chuẩn bị tinh thần bị nhục nhã, bò một vòng trong sơn cốc.
Lý Thất Dạ cười cười.
Đỗ Văn Nhụy gật gù khen:
- Các ngươi đã làm rất tốt, lần sau cố gắng lên, tương lai có hy vọng.
Học sinh Thự Quang Đông Bộ khinh thường cười nhạt:
- Chỉ là ba trái, ta ra tay chắc chắn được năm trái.
Lý Thất Dạ tùy ý cười nói:
- Vậy lên hái đi.
Học sinh Thự Quang Đông Bộ cười nhạt nhìn Lý Thất Dạ, lạnh lùng hỏi:
- Còn ngươi? Lúc này muốn rút khỏi ván cược là không thể nào, hừ!
Lý Thất Dạ bình tĩnh cười nói:
- Không sao, ngươi lên hái trước, chừo ngươi hái xong ta ra tay cũng không muộn. Ta búng tay một cái là có thể thắng ngươi.
Học sinh Thự Quang Đông Bộ cười lạnh:
- Được, vậy bắt đầu tính thời gian đi, chờ hết giờ mặc kệ ngươi có lên cây hay không đều tính ngươi thua.
Lý Thất Dạ bình tĩnh nói:
- Được, một lời đã định, thời gian kết thúc quyết định thắng thua.
- Bắt đầu!
Học sinh Thự Quang Đông Bộ vọt lên Bạch Hào Lang Gia thụ, bắt đầu gõ thánh quả chín.
Lý Thất Dạ ung dung đứng tại chỗ, hoàn toàn không leo cây.
Nhìn Lý Thất Dạ đứng yên tại chỗ, Triệu Thu Thực đẩy nhẹ hắn:
- Sư đệ, thử một lần đi, không thì hết thời gian.
Bọn họ không ôm bao nhiêu hy vọng với Lý Thất Dạ nhưng tốt xấu nên thử một lần, ít ra có một cơ hội, nếu không thử thì không có cơ hội nào.
Lý Thất Dạ đứng yên cười nói:
- Không vội, có nhiều thời gian, nhường hắn trước.
Thấy Lý Thất Dạ hoàn toàn không chịu leo cây, nhóm Triệu Thu Thực sốt ruột cũng vô dụng.
Độp độp độp!
Học sinh Thự Quang Đông Bộ bắt đầu gõ từng trái thánh quả.
Nhìn Bạch Hào Lang Gia quả gõ rụng từng trái, nhóm Triệu Thu Thực trái tim treo cao. Khi gã gõ rụng Bạch Hào Lang Gia quả thứ ba thì nhóm Triệu Thu Thực biến sắc mặt.
- Thua chắc rồi.
Hy vọng duy nhất trong lòng nhóm Triệu Thu Thực bị dập tắt, bọn họ biết ván cược này thua chắc.
Có bạn học không kiềm được hét hướng Lý Thất Dạ:
- Sư đệ mau lên đi!
Lý Thất Dạ vẫn đứng yên không nhúc nhích, dửng dưng không nóng nảy.
Bạn học khác bối rối:
- Mau!
Thời gian trôi qua từng phút, bọn họ ước gì kéo Lý Thất Dạ lên cây, hắn chỉ cười đứng yên.
Thấy Lý Thất Dạ không nhúc nhích hoàn toàn không định leo cây, học sinh học viện khác lẩm bẩm:
- Hắn muốn làm gì? Không leo cây, chẳng lẽ tính chơi xấu?
Học sinh cười khẩy nói:
- Ha, yên tâm đi, mọi người đều đang nhìn, dù hắn muốn chơi xấu cũng phải hỏi xem mọi người có đồng ý không.

Nếu có cơ hội cho học sinh Tẩy Tội viện xấu mặt thì một số học sinh rất vui vẻ đi làm.
Độp!
Học sinh Thự Quang Đông Bộ gõ rụng Bạch Hào Lang Gia quả thứ năm, sau đó mặc cho gã gõ cỡ nào thì không một trái rụng. Gã biết đây là cực hạn của gã, tuy thời gian chưa đến nhưng gã nhảy xuống cây.
Học sinh Thự Quang Đông Bộ ôm Bạch Hào Lang Gia quả cười ngạo nghễ:
- Năm trái.
Học sinh nhìn ra đạo hạnh của gã, chúc mừng:
- Ghê gớm, Đinh Dục đã là Đăng Thiên Chân Thần.
Học sinh Thự Quang Đông Bộ tên Trương Đinh Dục cười nói:
- Đâu có, mới lên thôi.
Ngoài miệng khiêm tốn nhưng mặt mày Trương Đinh Dục cao ngạo.
Một số học sinh khen:
- Lợi hại, Đinh Dục huynh là thiên tài.
Trương Đinh Dục cười lạnh ngạo nghễ nhìn nhóm Triệu Thu Thực:
- Năm trái, thắng các ngươi.
Nhìn Trương Đinh Dục hái năm trại Bạch Hào Lang Gia quả làm nhóm Triệu Thu Thực trắng mặt. Bọn họ sớm đoán được lần này mình phải thua, nhưng khi kết quả bày ra trước mắt thì mùi vị không dễ chịu chút nào.
Nhóm Triệu Thu Thực không trách Lý Thất Dạ không chịu leo cây, bọn họ cho rằng hắn có leo lên cũng không thay đổi được gì. Dù Lý Thất Dạ có thể gõ rụng một trái Bạch Hào Lang Gia quả thì vẫn không thể thay đổi kết ụcc.
Huống chi họ có mấy chục người mà chỉ gõ rụng ba trái Bạch Hào Lang Gia quả. Lý Thất Dạ không thể nào gõ rụng một trái không có gì đáng trách, hơn nữa hắn nhập học trễ hơn bọn họ.
Nhóm Triệu Thu Thực đã chuẩn bị bò một vòng trong sơn cốc.
Trong lúc Trương Đinh Dục đắc ý thì Lý Thất Dạ không mặn không nhạt nói:
- Gấp cái gì, ta còn chưa ra tay, lúc này nói thắng thua còn sớm.
Trương Đinh Dục khinh thường liếc Lý Thất Dạ, cười to bảo:
- Bằng vào ngươi? Cái loại người sợ không dám leo cây như ngươi có thể gõ rụng Bạch Hào Lang Gia quả sao?
Trương Đinh Dục cuồng cười:
- Được rồi, còn mười phút, bây giờ ngươi leo cây không chừng có thể gõ rụng một trái Bạch Hào Lang Gia quả, vậy đúng là đạp phân chó ăn may. Mà cho dù ngươi ăn may gõ rụng một trái Bạch Hào Lang Gia quả thì các ngươi vẫn sẽ thua.
Lý Thất Dạ lạnh nhạt nói:
- Vậy sao?
Trương Đinh Dục cười như điên:
- Không còn nhiều thời gian, mau lên cây đi.Mặc kệ ngươi giãy dụa thế nào đều không thể thay đổi số phận sủa như chó, các ngươi nhận mệnh ngoan ngoãn bò một vòng trong sơn cốc đi, để mọi người nghe tiếng học chó sủa của đám tiện dân Tẩy Tội thành xem có khác biệt không.
Lý Thất Dạ bình tĩnh cười, búng tay:
- Cần gì leo cây.
Độp độp độp!
Bạch Hào Lang Gia thụ trên đỉnh đầu đổ mưa thánh quả, các Bạch Hào Lang Gia quả rụng theo Lý Thất Dạ búng tay.
Cảnh tượng trước mắt rất đồ sộ, mấy chục Bạch Hào Lang Gia quả rụng như kỳ tích nhỏ.
Mọi người xem ngây ra, há hốc mồm ngơ ngác nhìn.
Nhóm Triệu Thu Thực xoe tròn mắt, bọn họ nhìn Bạch Hào Lang Gia quả như mưa to rụng khỏi cành cây rớt xuống đầu, cảm giác như nằm mơ. Trên bầu trời đổ mưa Bạch Hào Lang Gia quả, chuyện này làm sao có thể xảy ra?
Học sinh khác ngây người nhìn mấy chục Bạch Hào Lang Gia quả rụng:
- Sao... sao ư sao có thể như vậy?
Trong khi mọi người ngây như phỗng thì Lý Thất Dạ phất tay áo cuốn hết Bạch Hào Lang Gia quả vào, mỉm cười nói:
- Vừa lúc mỗi người một trái.
Lý Thất Dạ tùy tay ném các Bạch Hào Lang Gia quả rơi vào tay nhóm Triệu Thu Thực, bọn họ còn đần mặt ra ngây ngốc nắm trái Bạch Hào Lang Gia quả.
Lý Thất Dạ nhìn Bạch Hào Lang Gia thụ trên đỉnh đầu, thản nhiên nói:
- Thôi, ta nương tay chút chừa vài trái cho các ngươi.
Mọi người ngẩn ngơ sững sờ thật lâu.
-----o0o-----
Chương 4169: Dám Chơi Không Dám Chịu
Bạch Hào Lang Gia quả bị Lý Thất Dạ búng tay một cái đã rụng như mưa to, nếu không thấy tận mắt thì không tin được.
Bạch Hào Lang Gia quả như mưa to rơi xuống, tựa như truyền thuyết, giống như mộng ảo. Chuyện như vậy chỉ có trong mơ, với nhiều học sinh lúc nằm mơ mới thấy thánh quả trong vườn thánh quả rơi như mưa, vậy thì họ có nằm mơ cũng cười tỉnh.
Nhưng lúc này bọn họ không mơ, mọi việc xảy ra trước mắt rất chân thật, là sự thật chứ không phải ảo giác.
Học sinh cảm thấy mình đang mơ, nói với đồng bạn:
- Ngươi nhéo ta một cái xem có thật không.
Khi bị đồng bạn nhéo mạnh đau nhói, gã biết mình không mơ, đây là sự thật.
Cảnh tượng trùng kích tất cả học sinh, bọn họ há to mồm, không tin được. Chỉ búng tay một cái gõ rụng mấy chục Bạch Hào Lang Gia quả, chuyện như vậy chưa từng xảy ra, dù là Chân Đế cũng không thể làm được.
Nhóm Triệu Thu Thực ngây ngốc cầm Bạch Hào Lang Gia quả, nếu không phải tay bọn họ cầm Bạch Hào Lang Gia quả rất chân thật thì họ tưởng mình đang mơ.
Trương Đinh Dục ngây như phỗng, há hốc mồm to đến có thể nhét trứng vịt. Trương Đinh Dục bị cảnh tượng trước mắt làm giật mình suýt rớt cằm.
Trương Đinh Dục thì thào, không thể tin cảnh trước mắt là thật:
- Cái... này không thể là sự thật, không thể nào.
Không chỉ Trương Đinh Dục cảm thấy như mộng như ảo, nhiều học sinh có mặt đều không tin được, không giống thật. Nhưng nó là sự thật, bày ngay trước mắt, mặc kệ ngươi có thừa nhận hay không thì sự thật là thật, bằng chứng như núi.
Lý Thất Dạ cười nói:
- Đáng tiếc đây là thật.
Lý Thất Dạ cắn Bạch Hào Lang Gia quả, nhai vài cái rồi phun ra, ném Bạch Hào Lang Gia quả đi. Bạch Hào Lang Gia quả rơi xuống đất biến mất, quay về với đất đai.
Lý Thất Dạ tùy ý cười nói:
- Trái cây thật khó ăn, đồ vỉa hè.
Nhìn Bạch Hào Lang Gia quả no tròn bị cắn một miếng rồi ném, hắn còn ra vẻ ghét bỏ như ăn phải trái cây dở nhất đời. Nhìn hành vi phá của đó một số học sinh muốn bóp chết Lý Thất Dạ.
Thánh quả ngũ phẩm, còn là cực phẩm trong ngũ phẩm, đừng nói học sinh bình thường, dù là học sinh của bốn viện lớn cũng rất quý trọng Bạch Hào Lang Gia quả như vậy.
Vào tay Lý Thất Dạ bị hắn cắn một miếng dường như làm khổ hắn, Bạch Hào Lang Gia quả như trái cây dở tệ nhất đời, cắn một miếng liền vứt.
Phá của, hoang phí rộng rãi như thế tìm khắp Quang Minh Thánh Viện, Tiên Thống Giới không ra vài người.
Một trái Bạch Hào Lang Gia quả bao người xem nó là trân phẩm, tiên quả, nếu có được sẽ tiêu hóa, nhấm nháp nó. Nếu nói người ăn Bạch Hào Lang Gia quả như trái cây bình tĩnh đã xa xỉ, phung phí thì tìm khắp Tiên Thống Giới ra vài người.
Lý Thất Dạ thì tốt rồi, hắn không chỉ ăn Bạch Hào Lang Gia quả như trái cây bình thường, hắn nói Bạch Hào Lang Gia quả là trái cây dở tệ không hứng ăn một miếng.
Nhìn Bạch Hào Lang Gia quả bị ném xuống đất biến mất, bao nhiêu học sinh lòng nhỏ máu, vì bọn họ muốn có một trái Bạch Hào Lang Gia quả không dễ dàng, có người muốn cũng không được.
Có học sinh đau lòng hét lên:
- Cho ta cũng tốt, ta không ngại bị người ăn một miếng!
Hành vi phá của phung phí của Lý Thất Dạ khiến người đau ác giận sôi, cũng có bao người ghen tỵ, hâm mộ.
Trong đám người chỉ mình Đỗ Văn Nhụy không ngạc nhiên, Lý Thất Dạ búng tay có thể đánh rụng mấy chục Bạch Hào Lang Gia quả ở trong mắt gã là chuyện bình thường.
Lý Thất Dạ lười biếng nhìn Trương Đinh Dục:
- Ngươi thua.
Trương Đinh Dục bản năng lùi một bước, mặt trắng bệch, mắt trợn to nhìn Lý Thất Dạ:
- Không thể nào!
Trương Đinh Dục không thể chấp nhận sự thật này, gã hái năm trái Bạch Hào Lang Gia quả có thể nói là nắm chắc phần thắng, không ngờ chớp mắt thau thê thảm, thua rất ảo, đảo ngược tình thế khiến gã khó chấp nhận.
Lý Thất Dạ lạnh nhạt nói:
- Không có gì không thể, thua là thua, bò quanh sơn cốc một vòng, mau sủa như chó.
Trương Đinh Dục liên tục lùi mấy bước:
- Ngươi...!
Mọi người nhìn chằm chằm làm Trương Đinh Dục đỏ mặt. Trước mắt bao người kêu gã bò quanh sơn cốc một vòng, còn sủa như chó thì gã không chịu nổi. Nếu Trương Đinh Dục thật sự làm như vậy thì sau này sao làm người?
Ban đầu Trương Đinh Dục dám cá kiểu đó với nhóm Lý Thất Dạ vì cho rằng mình thắng chắc, nắm chắc phần thắng, cho nên dám cược. Trương Đinh Dục còn ảo tưởng thấy mấy chục học sinh Tẩy Tội viện bò quanh sơn cốc sủa, cảnh tượng đó sẽ rất đồ sộ, gã sẽ nhục nhã học sinh Tẩy Tội viện, thỏa mãn lòng hư vinh, cảm giác thành tựu của gã.
Trương Đinh Dục không ngờ người thua là gã, hiện tại là gã phải sủa như chó bò quanh sơn cốc.
Mặt Trương Đinh Dục đỏ rần khó xử đứng yên, không biết làm sao. Gã sẽ không bò, gã là học sinh Thự Quang Đông Bộ.
Lý Thất Dạ chậm rãi nói:
- Bò đi, dám chơi dám chịu. Bây giờ bò đi, mọi người còn muốn nghe tiếng chó sủa của ngươi.
Mặt Trương Đinh Dục đỏ như gan heo, tức giận người run run:
- Ngươi...!
Trương Đinh Dục quát to:
- Gian lận! Chắc chắn gian lận, có vấn đề! Là ngươi sử dụng yêu pháp!
Lý Thất Dạ bật cười nói:
- A? Gian lận thế nào? Có yêu pháp nào có thể một hơi gõ rụng mấy chục trái Bạch Hào Lang Gia quả? Ngươi nói ta nghe thử trên đời có yêu pháp như vậy không? Ta rửa tai lắng nghe.
Mọi người nhìn nhau. Tuy Lý Thất Dạ búng tay gõ rụng mấy chục trái Bạch Hào Lang Gia quả làm mọi người thấy khó tin, nhưng ở trước mắt bao người, bao cặp mắt thấy, hắn không cách nào gian lận. Huống chi nhiều cao thủ cường giả có mặt tại đây, nếu Lý Thất Dạ gian lận sẽ bị nhìn thấu.
Học sinh xuất thân từ học việ lớn không tin có yêu pháp như vậy:
- Sợ là không có yêu pháp gì có thể một hơi gõ rụng mấy chục trái Bạch Hào Lang Gia quả, cùng lắm chỉ có thể nói là may mắn.
Dù sao lúc không hái được thánh quả mọi người đã thử đủ cách, nếu không thể gõ rụng thánh quả mặc cho ngươi dùng cách gì, sử dụng công pháp của Thủy Tổ cũng vô ích. vì mảnh thiên địa này ở trên lực lượng quang minh của Viễn Hoang Thánh Nhân, mọi người có thể mạnh hơn Viễn Hoang Thánh Nhân sao?
Lý Thất Dạ liếc Trương Đinh Dục:
- Thua thì thua, không có gì ghê gớm, đừng ăn vạ.
Mọi người nhìn Trương Đinh Dục, trước mắt bao người Lý Thất Dạ đã thắng cá cược, đây là sự thật thép. Trương Đinh Dục muốn chơi xấu cũng không được.
-----o0o-----
Chương 4170: Thần Thú Thiên Nhung Quân (1)
Mặt Trương Đinh Dục đỏ như gan heo hét to:
- Người của Tẩy Tội thành các ngươi có chuyện gì không làm được? Hừ, tổ tiên của các ngươi đều là tù phạm kẻ ác, làm đủ chuyện xấu xa, thiên phú âm hiểu, chiêu trò gian xảo gì đều có sử dụng. Hừ, lần này chắc chắn là đám tiện dân các ngươi đã bàn bạc từ trước, dùng thủ đoạn âm hiểm gì đó gian lận lừa gạt hết mọi người...
Đám người nhìn nhau, một số khinh thường nhìn Trương Đinh Dục. Mặc dù nhiều học sinh tận đáy lòng coi khinh học sinh Tẩy Tội viện, nhưng lần này Trương Đinh Dục cược thua mà chơi xấu lưu manh như vậy càng khiến người coi khinh.
Bịch!
Trương Đinh Dục chưa nói hết đã bị đạp té xuống đất.
Trương Đinh Dục rống to:
- Ngươi dám đánh ta!?
Người đạp Trương Đinh Dục không phải Lý Thất Dạ mà là Đỗ Văn Nhụy.
Khi Trương Đinh Dục la lớn Đỗ Văn Nhụy lại nhấc chân đạp xuống lưng gã.
Răng rắc!
Trương Đinh Dục hét thảm hộc ngụm máu.
Đỗ Văn Nhụy giẫm lên Trương Đinh Dục, lạnh nhạt nói:
- Người trẻ tuổi có ân oán của người trẻ tuổi, ta làm trưởng bối không can thiệp, các ngươi thích làm gì là chuyện của thanh niên các ngươi. Ngươi chơi xấu lên đầu Tẩy Tội viện chúng ta thì không được, dám chơi dám chịu, ngươi muốn quỵt thì viện trưởng ta đây đành

1 2 3 ... 16 »