LXXXI ( Chương 4001-4050 )

Tùy Chỉnh

Chương 4117: Một Tay Diệt Ngàn Quân
Âm dương quét qua nháy mắt luyện hóa vạn pháp, hòa tan đại đạo. Dù là Kỷ Nguyên Bất Hủ Chân Thần nếu bị dính mép rìa âm dương cũng sẽ bị hòa tan thân thể, uy lực vô cùng.
Cùng lúc đó, bàn tay to treo cao trên đầu Tề Phong Thần Vương giáng xuống, trong khoảnh khắc ngàn vạn thần nhạc đánh xuống. Chúng nó hóa thành bàn tay to như Thủy Tổ một chưởng đập xuống, muốn vỗ nát Luân Hồi Sơn thành. Chưởng này có lực lượng cúa Thủy Tổ, pháp tắc Thủy Tổ dâng lên như sắp đè sập chư thiên.
Trung Vực Tiên Lão một tay cầm bảo đỉnh, keng một tiếng bảo đỉnh bay ngang kèm lực lượng không gì sánh bằng đập qua. Bảo đỉnh có thể đụng nát tất cả thần phong sơn mạch trên cõi đời, có thể đánh nát ức vạn vì sao trong vũ trụ.
Đáng sợ nhất là bảo đỉnh đập tới kèm tiên diễm ngập trời, lửa rơi xuống hòa tan tất cả. Xèo một tiếng mặt đất bị dính lửa sẽ hòa tan ngay, mảng lớn đất đai hóa thành dung nham, cực kỳ khủng bố.
Ba vị tồn tại cường đại không gì sánh bằng cùng tấn công đánh một kích trí mạng vào Lý Thất Dạ. Khi bọn họ ra tay cũng là lúc Bát Quái Cổ quốc giết vào Hộ Sơn tông, họ nắm chắc thời cơ rất chính xác.
Vào khoảnh khắc này Lý Thất Dạ sẽ bị phân tâm, hoặc là hắn ra tay cứu Hộ Sơn tông hoặc dốc hết sức ứng chiến. Nếu Hộ Sơn tông bị diệt sẽ đả kích rất lớn đến sĩ khí của Lý Thất Dạ.
Mọi việc xảy ra rất nhanh, chỉ trong khoảnh khắc, làm người xem trái tim treo cao.
Trong khoảnh khắc Lý Thất Dạ đẩy một chưởng ra, nhẹ nhàng như múc ba ngàn giọt nước, diệu đến đỉnh. Âm dương của Bát Quái Chưởng Thương Sinh ầm ầm lao tới chợt bị hất lên trên đánh vào bàn tay Tề Phong Thần Vương trấn sát xuống.
Lý Thất Dạ nhấc chân nghiêng người né qua bảo đỉnh oanh sát đến, một tay ôm dọc theo quỹ tích bảo đỉnh va chạm thành vòng tròn. Bảo đỉnh xoay theo người Lý Thất Dạ một vòng tròn lớn rồi trở về điểm bắt đầu.
Chỉ chớp mắt bảo đỉnh đổi hướng đánh vào Trung Vực Tiên Lão, khi trở về chỗ cũ thì bản tay Lý Thất Dạ đẩy nhẹ, tốc độ và lực lượng, uy lực của bảo đỉnh tăng gấp chục lần, quỹ tích vượt thời gian đánh hướng Trung Vực Tiên Lão.
Mọi việc chỉ xảy ra trong tích tắc.
Bùm!
Vang tiếng nổ điếc tai, âm dương bị hất lên đụng vào bàn tay to, đánh nát bầu trời. Tề Phong Thần Vương bị chấn bay ngang, máu phun như suối. Bát Quái Chưởng Thương Sinh bị lực lượng Thủy Tổ chấn liên tục lùi mấy bước.
Trung Vực Tiên Lão thấy bảo đỉnh của mình bùng nổ uy lực gấp mười lần oanh sát đến thì biến sắc mặt, lập tức lấy ra các binh khí cường đại ngăn cản.
Nhưng khi bảo đỉnh đánh tới thì tiên diễm hòa tan các binh khí, bùm một tiếng nổ đinh tai nhức óc, bảo đỉnh chẳng những hòa tan các binh khí còn đụng nát các binh khí phòng ngự, Trung Vực Tiên Lão không kịp né bị bảo đỉnh đập mạnh vào ngực. Phụt một tiếng máu phun như suối.
Trung Vực Tiên Lão bị bảo đỉnh xuyên thủng ngực để lại lỗ máu đáng sợ.
Vừa ra tay liên tục bị thương ba người, diễn ra chỉ trong khoảnh khắc, tốc độ quá nhanh, nhiều cường giả tu sĩ không thấy rõ đã xảy ra chuyện gì.
Khi Tề Phong Thần Vương bị đánh bay, Bát Quái Chưởng Thương Sinh thụt lùi, Trung Vực Tiên Lão bị đánh thủng ngực thì Lý Thất Dạ thò tay ra. Xoẹt một tiếng bầu trời bị hòa tan, xuyên qua lĩnh vực vô hạn.
Bàn tay to vươn đến bầu trời Hộ Sơn tông, năm ngón tay búng. Đinh một tiếng, ức vạn kiếm quang nở rộ trên đầu ngón tay, trong tiếng kiếm ngân, các kiếm quang bắn ra ngoài như hoa bay đầy trời, vừa vô cùng xinh đẹp vừa dạt dào sát khí.
Xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt!
Tiếng vòi máu phun liên miên, ức vạn kiếm quang bắn vào Hộ Sơn tông.
Thiên quân vạn mã Bát Quái Cổ quốc chỉ mới công phá vòng phòng ngự thứ nhất của Hộ Sơn tông, bọn họ định lao vào trong đại khai sát giới, muốn hủy diệt nguyên Hộ Sơn tông. Bỗng trên bầu trời nở rộ ức vạn kiếm quang giáng xuống.
Khi thiên quân vạn mã như sói như cọp định xông vào sơn môn cửa ải của Hộ Sơn tông, chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì đầu của họ đã bay lên cao rồi ăn xuống đất. Họ nhìn thân thể không đầu của mình, máu phun ra từ cổ cụt, còn thấy nhiều đồng môn sư huynh đệ, trưởng bối cường giả thân thể cũng là xác chết không đầu, máu phun như suối.
Từng cột máu tuôn ra như thể Hộ Sơn tông thành thánh địa suối phun lớn lúc ngừng lúc tuôn ra. Các suối phun cùng lúc bắn lên trời cao, dưới ánh mặt trời xuất hiện từng cầu vồng máu.
Cuối cùng thiên quân vạn mã Bát Quái Cổ quốc nhìn xác mình rầm rầm ngã xuống, cảnh tượng cực kỳ đồ sộ. Đầu bọn họ rất muốn hét chói tai nhưng không phát ra tiếng được.
Trong thiên quân vạn mã Bát Quái Cổ quốc thì mạnh nhất là thái tử Bát Quái Cổ quốc Y Triệu Vĩ dẫn dắt Tuyệt Quân trận. Khi kiếm quang nở rộ chém tới, Y Triệu Vĩ hoảng sợ gầm rống lấy ra báu vật siêu mạnh của mình hòng ngăn cản kiếm quang chém tới.
Nhưng báu vật của Y Triệu Vĩ mạnh đến đấu cũng không bằng ý chí tất sát của Lý Thất Dạ, một luồng kiếm quang chém tới giết không tha, không gì ngăn được.
Xoẹt!
Kiếm quang xuyên qua báu vật chém vào thái tử Bát Quái Cổ quốc Y Triệu Vĩ.
Trong khoảnh khắc sống chết chỉ mành treo chuông, Bát Quái Chưởng Thương Sinh rống to:
- Cẩn thận!
Bát quái trên đỉnh đầu Bát Quái Chưởng Thương Sinh nghiền nát hư không, xuyên qua vô hạn lĩnh vực, tốc độ vượt qua đây là đánh hướng kiếm quang của Lý Thất Dạ hòng cứu thái tử Bát Quái Cổ quốc Y Triệu Vĩ.
Bàn tay to của Lý Thất Dạ ở Hộ Sơn tông bỗng co thành nắm đấm đánh vào bát quái ập đến:
- Lăn về đi!
Rầm!
Vang tiếng nổ điếc tai, hư không vỡ nát. Không gian từ Hộ Sơn tông đến Luân Hồi Sơn thành bỗng tan nát, thành lỗ đen đáng sợ.
Xoẹt!
Dù Bát Quái Chưởng Thương Sinh ra tay cứu cũng không thể cứu về thái tử Bát Quái Cổ quốc Y Triệu Vĩ. Kiếm quang vụt qua, đầu Y Triệu Vĩ bay lên cao, gã thấy mình phun máu, đôi mắt trợn to. Lúc này Y Triệu Vĩ đã biết cái chết kinh khủng thế nào nhưng quá muộn, gã chỉ chết chậm hơn thiên quân vạn mã một chút.
Thùng thùng thùng!
Bát Quái Chưởng Thương Sinh bị Lý Thất Dạ đấm liên tục thụt lùi, ói ra búng máu.
Nguyên Luân Hồi Sơn thành tĩnh lặng, người toàn Hộ Sơn tông cũng ngẩn ngơ nhìn cảnh tượng, thẫn thờ thật lâu.
Tồn tại như thế nào trông thấy cảnh này sẽ run cầm cập, hay thậm chí sợ teo tim. Các đệ tử Hộ Sơn tông bị rung động thật lâu khó lấy lại tinh thần.
Mới rồi thiên quân vạn mã Bát Quái Cổ quốc như quân sói cọp, chớp mắt nơi này thành đống xác chết, máu chảy vào vùng núi, xác đầy đất.
-----o0o-----
Chương 4118: Duy Ngã Độc Tôn
Trăm vạn đại quân bị đồ diệt trong cái búng tay, cảnh tượng rung động hồn người biết bao, khiến người rợn tóc gáy biết mấy.
Dường như trăm vạn đại quân không đáng gì, không bằng cả con kiến, họ chỉ là hạt bụi vô cùng nhỏ bé.
So với các đệ tử Hộ Sơn tông thì cường giả tu sĩ trong Luân Hồi Sơn thành càng bị rung động. Bất Hủ Chân Thần mạnh cỡ nào, lão tổ đại giáo kiến thức rộng biết nhiều đến đâu đều bị rúng động sững sờ thật lâu, đầu óc trống rỗng.
Ba cường giả Chí Tôn liên hợp, chớp mắt Tề Phong Thần Vương bị đánh bay, Trung Vực Tiên Lão bị thương nặng, Bát Quái Chưởng Thương Sinh bị đánh lui. Năm ngón tay khép lại cách trời sao ức vạn dặm đồ diệt trăm vạn đại quân Bát Quái Cổ quốc.
Tất cả diễn ra trong cái búng tay, khủng bố hơn là toàn quá trình Lý Thất Dạ chỉ dùng một bàn tay nghênh địch, tay kia luôn chắp sau lưng.
Thực lực khủng bố biết bao, một tay càn quét vạn địch, vô song cõi đời, từ ngữ như thế hình dung trận chiến này là chính xác nhất.
Mọi người hút ngụm khí lạnh, cảm giác khí lạnh đông cứng lồng ngực, làm người toàn thân tê cóng. Ai cũng rợn tóc gáy đổ mồ hôi lạnh ròng ròng.
Hai vị Trường Tồn Bất Hủ, một thần vương vô địch, ba người liên hợp mà không đánh lại một bàn tay của Lý Thất Dạ. Khi tay hắn xòe ra khép lại là hạ gục cả đám, còn bị thương nặng bọn họ, chiến tích kinh khủng biết bao, e rằng trên cõi đời ít ai sánh bằng.
Không biết bao người chân run cầm cập, người đạo hạnh cạn thì nhũn chân quỳ dưới đất không đứng dậy nổi. Bọn họ không còn can đảm ngước nhìn Lý Thất Dạ.
Lúc này dù Lý Thất Dạ chỉ bình thản đứng đó mà như vật khổng lồ chí tôn vô thượng bàn cứ trên bầu trời, đè nặng trái tim mọi người, để lại bóng ma không thể xóa nhòa. Nhắc đến cái tên của Lý Thất Dạ là làm họ sợ teo tim.
Có Bất Hủ Chân Thần lấy lại tinh thần, chỉ thốt ra được hai chữ:
- Vô địch!
Trừ hai chữ này ra Bất Hủ Chân Thần không tìm thấy được từ nào khác để hình dung Lý Thất Dạ. Dường như tất cả trừ ngữ thật nghèo nàn, yếu ớt trước hai chữ vô địch. Chỉ có vô địch mới hình dung được Lý Thất Dạ, mới thể hiện sự cường đại của hắn.
Trường Sinh Điện Hoàng không hề bất ngờ, đều nằm trong dự đoán, phục hồi lạnh nhạt nói:
- Tự tìm đường chết.
Nhìn Lý Thất Dạ năm ngón tay khép mở đã đồ trăm vạn đại quân, thật lâu sau Trần Duy Chính lấy lại tinh thần mừng như điên:
- Được cứu rồi!
Mới rồi thấy thiên quân vạn mã giết vào Hộ Sơn tông làm Trần Duy Chính sợ teo tim, hồn vía bay lên, cho rằng Hộ Sơn tông chết chắc, sẽ bị thiên quân vạn mã Bát Quái Cổ quốc tiêu diệt. Không ngờ chỉ một cái búng tay sư tổ của họ cách ức vạn trời sao, chỉ khép mở năm ngón tay đã đồ diệt thiên quân vạn mã.
Đám Lý Kiến Khôn thấy cảnh đó, tỉnh táo lại khỏi rung động, mừng phát khóc:
- Rốt cuộc cứu được!
Toàn bộ đệ tử Hộ Sơn tông lấy lại tinh thần, quỳ lạy dưới đất, dập đầu hét to:
- Sư tổ vô địch, vạn cổ vô song!
- Sư tổ vô địch, vạn cổ vô song!
- Sư tổ vô địch, vạn cổ vô song!
Tiếng hét của đệ tử Hộ Sơn tông vang vọng thiên địa, quanh quẩn trong núi sông. Đám người Trần Duy Chính trong Luân Hồi Sơn thành cũng quỳ xuống lạy sát đất khóc ròng.
Mọi người yên lặng nhìn, không ai dám hó hé tiếng nào, không ai cảm thấy lời này quá mức khoa trương. Vì mọi người đều cảm thấy hai chữ vô địch áp dụng thích hợp nhất với Lý Thất Dạ.
Lý Thất Dạ khoanh tay đứng, áo khoác bay theo gió lạnh nhạt liếc nhóm Bát Quái Chưởng Thương Sinh:
- Chỉ là việc vặt.
Đám Bát Quái Chưởng Thương Sinh mặt không chút máu, kết cục này nằm ngoài dự đoán của họ, quá khủng bố. Bọn họ chợt hiểu rằng mình đánh giá thấp thực lực của Lý Thất Dạ. Nhưng họ đã không có sự lựa chọn, đã lên chiến xa thì chỉ có nước huyết chiến đến cùng.
- Bắt đầu đi, chúng ta kết thúc sớm, đừng lãng phí thời gian của ta.
Lý Thất Dạ đứng đó, dường như yếu ớt, không có thần uy động trời, không có hơi thở ngập trời. Lý Thất Dạ trông hơi yếu ớt, như thư sinh yếu đuối.
Nhưng một người yếu ớt thư sinh tay trói gà không chặt lại làm mọi người rùng mình, mặc kệ ngươi là chư thiên thần ma hay tồn tại vô địch, trông thấy hắn đều sẽ nổi da gà.
Tề Phong Thần Vương đã sợ teo tim, liên tục thụt lùi mấy bước hét to:
- Mở Trường Sinh Tiên Bàn, dùng Trường Sinh Tiên Bàn!
Bát Quái Chưởng Thương Sinh, Trung Vực Tiên Lão đồng thanh kêu lên:
- Mở Trường Sinh Tiên Bàn!

Ong ong ong ong ong!
Trường Sinh Tiên Bàn treo cao trên bầu trời có năm phần mười tám sáng rực, ánh sáng càng chói lòa hơn, hiển nhiên hành động đầu tiên là Trung Vực Thánh Địa và Bát Quái Cổ quốc.
Tạm dừng một lúc rồi tiếng vù vù vang lên, những phần khác cũng lần lượt rực rỡ. Hiển nhiên đại giáo cương quốc, cổ tông thánh đứng về phe Bát Quái Cổ quốc đều do dự có nên tiếp tục trói chung chỗ không. Nhưng bọn họ không có sự lựa chọn, đành cố cứng rắn đến cùng, bọn họ chỉ có thể gửi gắm hy vọng vào Trường Sinh Tiên Bàn, hy vọng Trường Sinh Tiên Bàn phát ra một kích vô địch nhất của Thủy Tổ giết hung nhân như Lý Thất Dạ.
Bát Quái Cổ quốc mà đấu thua thì đại giáo cương quốc đứng về phe Bát Quái Cổ quốc cũng không có kết cục tốt.
Vì vậy đại giáo cương quốc, thế gia thánh địa đã bỏ bàn phù vào Trường Sinh Tiên Bàn đều ôm tâm lý ăn cả ngã về không.
Trường Sinh Điện Hoàng nhìn bàn phù mười hai phần mười tám trên Trường Sinh Tiên Bàn, cười khẩy nói:
- Ngu không tả nổi.
Trường Sinh Điện Hoàng không cần nhìn cũng biết những môn phái hết sức ủng hộ Bát Quái Cổ quốc sẽ có kết cục gì.
Lý Thất Dạ không quan tâm Trường Sinh Tiên Bàn tỏa sáng trên bầu trời, hắn cười nói:
- Dù Trường Sinh Tiên Bàn chém xuống cũng cần thời gian, trong lúc này các ngươi có thủ đoạn gì cứ dùng đi.
Bát Quái Chưởng Thương Sinh, Trung Vực Tiên Lão, Tề Phong Thần Vương biến sắc mặt. Trước khi Trường Sinh Tiên Bàn chém xuống bọn họ phải nghênh đón trận huyết chiến.
Dù sao Trường Sinh Tiên Bàn là sát chiêu cực kỳ mạnh, không phải nói muốn thi triển liền dùng được, còn cần các đại giáo cương quốc nắm giữ bàn phù phối hợp vớin ahu.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Bát Quái Chưởng Thương Sinh, Trung Vực Tiên Lão liếc nhau, khí huyết toàn thân tuôn ra, mười hai mệnh cung bay lên trời. Bọn họ muốn thi triển đòn sát thủ mạnh nhất.
Lý Thất Dạ cười:
- Được rồi, để xem các ngươi còn bản lĩnh giấu đáy hòm gì không, cho các ngươi cơ hội thi triển.
Hắn mặc kệ Bát Quái Chưởng Thương Sinh, Trung Vực Tiên Lão tụ tập lực lượng đại đạo.
-----o0o-----
Chương 4119: Một Đấm Diệt Một Nước (1)
Lý Thất Dạ nhìn Tề Phong Thần Vương:
- Ra tay đi.
Tề Phong Thần Vương biến sắc mặt, thụt lùi mấy bước. Thấy Lý Thất Dạ xuống tay với mình trước làm Tề Phong Thần Vương sợ teo tim. Lão là Bất Hủ Chân Thần yếu hơn Trường Tồn Bất Hủ như Bát Quái Chưởng Thương Sinh, Trung Vực Tiên Lão rất nhiều. Tề Phong Thần Vương chỉ dựa vào bàn tay to trên bầu trời, đây là nội tình Thủy Tổ Trường Sinh Lão Nhân để lại cho Tề Phong quốc.
Tề Phong Thần Vương vội hét hướng Tề Phong Thần Vương, Trung Vực Tiên Lão:
- Bát Quái tiền bối, Tiên Lão! Giờ chúng ta hãy cùng nhau giết hắn đi!
Nhưng Chân Thần, Trung Vực Tiên Lão lờ đi, vì có hợp tác cũng vô dụng. Họ xuất thân từ môn phái khác nhau, không tu luyện thuật hợp kích, bắt tay nhau không có ăn ý, uy lực có hạn. Nên Bát Quái Chưởng Thương Sinh, Trung Vực Tiên Lão thưa dịp cơ hội hiếm có lo tụ tập lực lượng đại đạo, muốn thi triển ra đòn sát thủ tuyệt thế.
Thấy Bát Quái Chưởng Thương Sinh, Trung Vực Tiên Lão qưang cục lơ, Tề Phong Thần Vương sợ trắng mặt hét to:
- Hai vị tiền bối! Tề Phong quốc ta hết sức ủng hộ, các người, các... các người cần ta!
Lý Thất Dạ mỉm cười nói:
- Vào phút sống chết phải tự dựa vào bản thân, ngươi ở trong mắt bọn họ chỉ là con kiến có chút giá trị lợi dụng.
Thấy cảnh này mọi người lặng im. Bát Quái Chưởng Thương Sinh, Trung Vực Tiên Lão khó bảo đảm an toàn cho bản thân, bọn họ sẽ không bỏ ra thời gian quý giá cho Tề Phong Thần Vương. Hai người chẳng cần biết sống chết của Tề Phong Thần Vương.
Mọi người khắc sâu hiểu rằng cái gọi là minh hữu chẳng qua là lợi dụng nhau, nếu không có giá trị gì thì ai quan tâm sóng chết của ngươi?
Nhìn Lý Thất Dạ từng bước áp sát, Tề Phong Thần Vương hoảng hốt la lên:
- Ngươi... ngươi muốn gì?
Lý Thất Dạ cười nói:
- Muốn gì nữa, chém ngươi thôi.
Tề Phong Thần Vương không còn sự lựa chọn:
- Ta... ta liều mạng với ngươi!
Bát Quái Chưởng Thương Sinh, Trung Vực Tiên Lão khó bảo vệ bản thân, sẽ không ra tay cứu Tề Phong Thần Vương. Lúc này Tề Phong Thần Vương hối hận thắt ruột, nếu sớm biết kết quả này thì lão cần gì xen vào vũng nước đục này. Nếu sớm biết như vậy lão đã không xen vào.
Ban đầu Tề Phong Thần Vương cho rằng có Bát Quái Chưởng Thương Sinh, Trung Vực Tiên Lão liên hợp thì thắng chắc, lão chen chân vào chỉ muốn ôm đùi hai người kia, kiếm lợi cho Tề Phong quốc.
Ai ngờ sự việc phát triển ra thế này, dù Bát Quái Chưởng Thương Sinh và Trung Vực Tiên Lão bắt tay nhau cũng không chiếm lợi trong tay Lý Thất Dạ, thậm chí không đánh lại, hại Tề Phong Thần Vương thành vật hy sinh.
Nếu sớm biết kết quả Tề Phong Thần Vương tuyệt đối không chõ mũi vào, đáng tiếc trên đời không bán thuốc hối hận.
Tuy Tề Phong Thần Vương hối hận thắt ruột cũng chỉ còn cách liều mạng một phen. Khí huyết Tề Phong Thần Vương tuôn ra hết, vang tiếng nổ điếc tai, người lão bốc cháy, lửa vọt lên cao cuốn sạch cửu thiên thập địa.
Tề Phong Thần Vương rống to:
- Các huynh đệ, giúp ta một tay!
Giọng Tề Phong Thần Vương vang vọng thiên địa, văng vẳng nguyên Tiên Ma đạo thống.
Két két két két két!
Tiếng nổ nặng nề vang lên, Tề Phong quốc xa xôi dâng lên một tấm kính to bóng loáng, mặt gương mài bằng trầm chi thạch, chính giữa kính tinh thạch to lõm vào có thể ngưng tụ vô số ánh sáng.
Ầm!
Tề Phong quốc tụ tập lực lượng đại đạo nhanh khó tả, dường như lực lượng nội tình nguyên Tề Phong quốc ngưng tụ vào trong kính tinh thạch.
Trong khoảnh khắc ầm vang, kính tinh thạch phun ra một chùm sáng rực rỡ, chùm sáng thô to chớp mắt vượt qua ngàn vạn dặm trời sao bắn vào người Tề Phong Thần Vương.
Khi chùm sáng rực rỡ bắn vào người Tề Phong Thần Vương thì cơ thể lão chất chứa lực lượng nội tình Tề Phong quốc, người rực cháy ngọn lửa càng dữ dội, như sóng dữ vỗ đập vũ trụ, nhấn chìm vô số vì sao trong vũ trụ.
Sau khi nhận lực lượng nội tình cương quốc của mình, thực lực của Tề Phong Thần Vương tăng vọt, người bốc cháy lửa đì đùng tia điện.
Tề Phong Thần Vương rống to:
- Giết!
Tất cả lực lượng nội tình khiến trăm ngàn vạn thần nhạc biến ra bàn tay treo trên đầu Tề Phong Thần Vương bỗng rực rỡ hơn, ánh sáng chói lòa không thể thấy thần phong, chỉ có bàn tay hoàn chỉnh lơ lửng. Bàn tay rũ xuống hơi thở như thác đổ, bên trong tràn ngập lực lượng Thủy Tổ.
Giờ phút này Tề Phong Thần Vương ra tay trước là hơn, lão gầm lên.
Ầm!
Vang tiếng nổ điếc tai, bàn tay to trên bầu trời nghiền áp vỗ vào Lý Thất Dạ, lực lượng trấn sát tuyệt thế vô song, kèm theo hơi thở của Thủy Tổ, dường như có thể đập dẹp mọi thứ dưới chưởng.
Khi chưởng này đè xuống tựa như bàn tay Thủy Tổ, khiến người vô cùng kinh dị, bao người nhìn cảnh đó thì rùng rợn.
Nhìn chưởng trấn sát xuống, có hoàng đế cổ quốc mặt trắng bệch hét to một tiếng:
- Một chưởng có thể hủy một nước!
Đối diện một chưởng kèm lực lượng Thủy Tổ trấn sát, Lý Thất Dạ không có nhiều phản ứng, hắn chỉ cười rồi bay lên trời, một đâm đánh xuống.
Lý Thất Dạ quát to:
- Phá!!!
Bùm!
Tựa như cầu vồng bay ra, chân long vắt ngang, một đấm xuyên qua xuyên vạn vực, thế không thể đỡ. Trước cú đấm này mặc kệ ngươi là chúng đế chư thần đều sẽ bị đấm thủng.
Bùm bùm bùm bùm bùm!
Khi cú đấm xuyên qua, từng tiếng tan vỡ vang lên, tiếng vỡ nát chỉ trong tích tắc rồi nối thành tiết tấu dồn dập chặt chẽ.
Mọi người ngây ra, cảnh tượng rung động hồn người. Một đấm đánh ra mục tiêu đầu tiên là bàn tay to trấn sát.
Bàn tay bị cú đấm của Lý Thất Dạ xuyên thủng, trăm ngàn vạn thần nhạc hóa thành bàn tay bị cú đấm đánh tan nát.
Cú đấm xuyên qua bàn tay to, cú đấm như cọp nhảy rồng lượn không chút ngừng lại lao nhanh vào, xuyên qua ngực Tề Phong Thần Vương. Ngay sau đó cú đấm vượt qua ức vạn dặm bùm một tiếng đánh vào mặt kính tinh thạch lớn, rồi rầm một tiếng xuyên qua đất đai Tề Phong quốc, hoàng cung bị đấm thủng cái lỗ to. Một cú đấm nháy mắt hủy diệt nội tình dưới lòng đất của Tề Phong quốc.
Sau khi nội tình dưới lòng đất Tề Phong quốc bị hủy, tiếng nổ đì đùng không ngướt. Tất cả tinh khí thiên địa, lực lượng đại đạo tuôn ra sau khi nội tình tan vỡ, chúng nó bắn lên trời rơi xuống các góc Tề Phong quốc.
Trên bầu trời mỗi quận đô của Tề Phong quốc như đổ cam lộ, tất cả tinh hoa thiên địa, chân khí đại đạo từ trên trời giáng xuống xối ướt đất bùn, cảm giác như vạn vật hồi xuân.
Nhiều dân chúng Tề Phong quốc hò reo, hấp thu tinh hoa thiên địa, chân khí đại đạo, được ích lợi rất lớn. Người già phàm nhân cũng nhờ đó mà sống lâu.
-----o0o-----
Chương 4120: Một Đấm Diệt Một Nước (2)
Một đấm đánh nát bàn tay to, một đấm oanh sát Tề Phong Thần Vương, còn hủy diệt nội tình của Tề Phong quốc. Một cú đấm đánh nát truyền thừa, hủy diệt một vương triều là điều rung động lòng người biết bao.
Một lúc lâu sau Tề Phong Thần Vương lấy lại tinh thần, cúi đầu nhìn lỗ máu trên lồng ngực mình, mắt trợn to. Tề Phong Thần Vương xoay người nhìn Tề Phong quốc của mình, thấy hoàng cung bị đánh thủng, nội tình vỡ tan, tinh khí thiên địa, chân khí đại đạo tuôn ra hết.
Tề Phong Thần Vương sợ hãi trợn to mắt ốc bươu, ai đều biết khi nội tình tan vỡ nghĩa là cương quốc này từ nay thành tro tàn.
Vương triều Tề Phong quốc trải qua nhiều thế hệ tích lũy, đứng sững qua từng thời đại, thống trị cương quốc này bao nhiêu năm tháng, không ngờ hôm nay bị một đấm đánh ngã, vương triều tan biến.
Tề Phong Thần Vương hét to:
- Không!
Nhưng tất cả đã muộn, Tề Phong Thần Vương ngã ngửa ra sau, té cái

1 2 3 ... 16 »