LXXX ( Chương 3951-4000 )

Tùy Chỉnh

Chương 4067: Kết Thù
Lý Thất Dạ ngồi trước tranh cổ thật lâu, nhóm Quách Giai Tuệ nhiều lần được truyền tống về. Từ đầu đến cuối Lý Thất Dạ ngồi yên trên xe lăn như đã ngủ, không quan tâm nhóm Quách Giai Tuệ thất bại.
Không biết qua bao lâu, Lý Thất Dạ mở mắt ra, khẽ thở dài cảm khái thì thầm:
- Lão già thật là nhọc lòng, tương lai ai nói chính xác được, tồn tại cường đại nghịch thiên đến mấy cũng thành xương khô.
Nói đến đây Lý Thất Dạ nhìn phía xa, suy nghĩ bay xa.
Nhiều người đi trên con đường này, họ là những người mạnh nhất, ghê gớm nhất, có trí tuệ nhất trong các kỷ nguyên. Nhưng lần lượt từng người hoặc chết hoặc sa đọa.
Người chết thì bi tráng, cuối cùng vì không đủ mạnh, chưa chuẩn bị đầy đủ.
Người sa đọa thật đáng buồn, họ vốn đi trên con đường này cuối cùng đứng về phía đối lập với lý tưởng của mình, thành bộ dạng mà trước kia mình căm thù, trở thành tồn tại mà mình thù hận là chuyện vô cùng đáng buồn.
Loại người sa đọa này trừ thực lực không đủ mạnh, chưa chuẩn bị trọn vẹn còn vì đạo tâm không kiên định.
Tồn tại như Trường Sinh Tiêu Thị có đạo tâm kiên định, đi khắp cửu thiên thập địa, vượt qua các thời đại. Nhưng cuối cùng không thể cứu kỷ nguyên của mình thoát khỏi số mệnh, chỉ có Trường Sinh Tiêu Thị may mắn sống sót, nhưng lưu lạc đến mức này thì lão đã hết đường cứu vãn.
Dù vậy Trường Sinh Tiêu Thị làm nhiều chuẩn bị trong quá trình này, để lại các gợi ý cho người đời sau, hy vọng người đời sau khi bước lên con đường này đừng phạm sai lầm như lão.
Vạn cổ đến nay không nhiều người có tư cách bước lên con đường này.
Một lúc lâu sau Lý Thất Dạ thu về suy nghĩ, ra lệnh cho Trần Duy Chính:
- Đi.
Trần Duy Chính giật bắn người:
- Đi?
Trần Duy Chính ngoái đầu nhìn đạo đài, lo lắng hỏi:
- Sư tổ, chúng ta không chờ nhóm Giai Tuệ sao?
Lý Thất Dạ thờ ơ nói:
- Bọn họ sẽ đuổi theo.
Trần Duy Chính hết cách, đành đẩy xe lăn đi đến thành cổ tiếp theo. Lý Thất Dạ vẫn ngồi trước tường cổ, trông như đang ngủ.
Công phu không phụ lòng người, Trần Duy Chính kiên nhẫn chờ đợi, rốt cuộc đạo đài truyền tống nhóm Quách Giai Tuệ ra.
Bảy người có mặt đầy đủ, họ bị thương càng nặng, máu chảy ròng ròng, xương vỡ vụn, dù vậy bọn họ rất hưng phấn.
Vương Học Hoành lật đật chống người dậy, cuồng cười nói:
- Ha ha ha! Chúng ta thành công, chúng ta thành công vượt qua chiến trường cổ thứ nhất!
Thì ra bọn họ đánh bại xác to bốn tay đi vào chiến trường cổ thứ hai, nhưng kẻ địch trong này càng mạnh hơn, trong thời gian ngắn đánh gục bảy người, làm tập thể bị thương nặng.
Vết thương trên người nhóm Quách Giai Tuệ nghiêm trọng hơn lần trơcsn hưng làm Trần Duy Chính thở phào, rốt cuộc cả nhóm liều mạng đến đây, chứng minh bọn họ tiến bộ rất lớn.
Trong khi nhóm Vương Học Hoành cuồng cười thì Trần Duy Chính ra hiệu nhỏ tiếng chút:
- Suỵt!
Trần Duy Chính chỉ vào Lý Thất Dạ, ý bảo bọn họ đừng quấy rầy hắn.
Vương Học Hoành lấy lại tinh thần, ngừng bặt tiếng cười, dù vậy mặt hớn hở hưng phấn. Cả đám ngồi xếp bằng dùng kim sang dược. Lý Thất Dạ luyện ra kim sang dược uy lực vô cùng, họ có đứt tay gãy chân vẫn cứu được, có thể nói nếu chân mệnh còn là có thể cứu sống.
Đương nhiên nếu Lý Thất Dạ ra tay thì họ chết hắn cũng có năng lực cứu sống, vì chân mệnh của họ được hắn tỏa định và bảo vệ.
Sau khi phục hồi, nhóm Quách Giai Tuệ phấn khởi tinh thần, không còn bộ dạng bị thương nặng nữa:
- Đi, giết về!
Cả nhóm lại xuất phát đi chiến trường cổ.
Một thời gian sau nhóm Quách Giai Tuệ nhiều lần bị đánh bại, hạ gục. Bọn họ càng chiến càng dữ, khoảng cách bị đánh bại càng dài ra.
Đây cũng là điều Lý Thất Dạ cần, hắn tôi luyện bọn họ không chỉ khiến công lực của họ lên cao, thực lực tăng trưởng cũng rèn luyện sự dẻo dai, ép cạn tiềm lực của họ. Nhiều lần trong phút sống chết khiến họ chịu áp lực lớn, nhận lực lượng càng mạnh.
Quan trọng nhất là đánh bóng đạo tâm của họ, khiến đạo tâm càng kiên định, dù thua thảm nhiều lần cũng chịu đựng được, rút ra bài học trong quá trình thua, tổng kết kinh nghiệm khiến họ càng mạnh mẽ hơn, đạo tâm kiên định hơn.
Lý Thất Dạ cho rằng đạo tâm quan trọng hơn bất cứ cái gì.
Từng có rất nhiều thiên tài kinh tài tuyệt diễm, nhưng đạo tâm không kiên,, trải qua thất bại từ nay ủ rũ. Có thiên tài tuyệt thế bị thất bại thì lạc đường từ nay đi vào ma đạo.
Cho nên Lý Thất Dạ rèn luyện bọn họ là để đạo tâm của họ kiên định hơn.
Trần Duy Chính không chờ đến nhóm Quách Giai Tuệ công phá chiến trường thứ hai. Vang mấy tiếng rầm bịch, bảy người té trên đạo đài.
Bảy người đẫm máu như vớt ra từ sông máu, vết thương ghê người. Lý Kiến Khôn được huynh đệ Tu Lăng, Tu Kỳ nâng về, hai huynh đệ cũng bị thương nặng nhưng cắn răng cố gắng nâng Lý Kiến Khôn. Vương Học Hoành thì bị chém đứt tay, ngực Quách Giai Tuệ bị kiếm đâm thủng. Họ vừa được truyền tống đến đây liền té ngã dưới đất không bò dậy nổi.
Trần Duy Chính thấy cảnh đó giật mình kêu lên:
- Chuyện gì xảy ra?!
Trần Duy Chính sợ đến hồn lìa khỏi xác, vội xông lên. Xem xét vết thương trên người nhóm Lý Kiến Khôn, Trần Duy Chính hút ngụm khí lạnh. Bảy người còn sống trở về đã là kỳ tích, bọn họ chỉ còn lại một hơi thở.
Trần Duy Chính sợ đứng tim, vì mấy lần trước tuy họ thua chiến trường cổ nhưng vết thương càng lúc càng nhẹ. Lần này bị thương nặng đến nỗi suýt không giữ được mạng khiến Trần Duy Chính điếng hồn.
Lý Thất Dạ mở mắt ra, vươn tay hút nhóm Quách Giai Tuệ lại gần, đại đạo cuốn qua như dược lô phong bảy người vào dược lô đại đạo, trông như kén tằm.
Trần Duy Chính nhìn kén tằm lớn, lòng rung lên, nín thở thầm cầu nguyện bảy người đừng bị gì. Vì Hộ Sơn tông nuôi dưỡng ra hạt giống như họ đã rất khó khăn.
Lý Thất Dạ ra tay làm sao không cứu sống được. Thật lâu sau bóc một tiếng dược lô đại đạo nứt ra, biến mất. Bảy người Quách Giai Tuệ té dưới đất.
Bảy người nguyên vẹn khỏe khoắn đứng lên.
Bảy người Quách Giai Tuệ quỳ lạy dưới đất:
- Đa tạ ơn cứu mạng của sư tổ / công tử.
Sau khi cả nhóm đứng dậy, Trần Duy Chính lo lắng hỏi:
- Chuyện gì xảy ra?
Trần Duy Chính nhìn ra được bảy người Quách Giai Tuệ tuyệt đối không phải bị anh linh trong chiến trường cổ bị thương, nhìn là biết gặp cường địch.
Bảy người nhìn nhau.
Vương Học Hoành căm giận nói:
- Là họ Chu bị thương chúng ta!
Trần Duy Chính nhíu mày hỏi:
- Họ chủ? Là vị nào?
Trần Duy Chính vắt óc nghĩ không ra có kẻ thù họ Chu nào.
Triệu Trí Đình trả lời:
- Thưa tông chủ, là nhóm người chúng ta gặp ở lối vào chiến trường cổ, nữ nhân dẫn đầu họ Chu, tên Chu Tư Tình, đệ tử của Trung Vực Thánh Địa.
-----o0o-----
Chương 4068: Hùng Hổ Dọa Người (1)
Lòng Trần Duy Chính rung lên:
- Là nàng? Đệ tử của Trung Vực Thánh Địa?
Trung Vực Thánh Địa là truyền thừa đại giáo số một số hai trong Tiên Ma đạo thống, ngang ngửa với Bát Quái Cổ quốc, thực lực siêu mạnh, xem như vật khổng lồ trong Tiên Ma đạo thống. Trung Vực Thánh Địa và Bát Quái Cổ quốc có quan hệ liên hôn.
Biểu tình Trần Duy Chính nghiêm túc hỏi:
- Các ngươi đắc tội nàng ở chỗ nào? Tại sao nàng đánh các ngươi nặng tay vậy?
Vương Học Hoành bực tức nói:
- Chúng ta làm gì đắc tội nàng!
Lý Kiến Khôn khẽ nói:
- Nàng muốn Thánh Hiền Quan của sư muội.
Trần Duy Chính nghe liền hổi. Bát Quái Cổ quốc tay trắng quay về trước mặt Lý Thất Dạ, nhưng họ không chết tâm. Bát Quái Cổ quốc và Trung Vực Thánh Địa có quan hệ liên nhna với nhau, giờ đệ tử Trung Vực Thánh Địa muốn cướp Thánh Hiền Quan của Quách Giai Tuệ cũng có lý.
Trần Duy Chính hỏi:
- Mấy người ra tay?
Lý Kiến Khôn xấu hổ nói:
- Chỉ một mình Chu Tư Tình.
Bảy người liên hợp mà không thắng một người, còn suýt chết đúng là đáng xấu hổ.
Trần Duy Chính thầm thở dài, Hộ Sơn tông so với vật khổng lồ như Trung Vực Thánh Địa có khoảng cách rất lớn, không thể vượt qua.
Trần Duy Chính do dự, hỏi ý Lý Thất Dạ:
- Phải làm sao bây giờ thưa sư tổ?
Trần Duy Chính không dám tự quyết định chuyện này, vì Hộ Sơn tông không chọc vào Trung Vực Thánh Địa nổi.
Lý Thất Dạ ngồi trên xe lăn, không mở mắt ra lạnh nhạt nói:
- Còn sao nữa, đánh trở lại, giết nàng.
Bảy người Quách Giai Tuệ nhìn nhau, không biết nên trả lời sao.
Trần Duy Chính dè dặt nói:
- Nhưng... nhưng mà... thưa sư tổ, Trung Vực Thánh Địa là một trong truyền thừa địa giáo mạnh nhất Tiên Ma đạo thống chúng ta, nghe nói bọn họ còn Trường Tồn Bất Hủ sống trên đời.
Không phải Trần Duy Chính nghi gừo thực lực của Lý Thất Dạ, gã rất tin tưởng hắn. Nhưng mới trước đó Hộ Sơn tông đã đắc tội Bát Quái Cổ quốc, giết nhiều đệ tử của Bát Quái Cổ quốc, phế Tuần Sử.
Giờ đắc tội cả Trung Vực Thánh Địa thì chẳng phải là Hộ Sơn tông một hơi gây hấn với hai truyền thừa đại giáo mạnh nhất Tiên Ma đạo thống sao?
Nếu là trước kia Trần Duy Chính không dám tưởng tượng. Nói câu khó nghe nếu lúc trước kêu Trần Duy Chính đối địch với Bát Quái Cổ quốc hoặc Trung Vực Thánh Địa thì gã sẽ hai chân run cầm cập, không có chút gan dạ, can đảm đối địch với vật khổng lồ như vậy.
Không thể trách Tuần Sử, cái này không phải tại gã nhát gan yếu đuối, ngược lại là hành động sáng suốt. So sánh với truyền thừa đại giáo như Bát Quái Cổ quốc, Trung Vực Thánh Địa thì Hộ Sơn tông chỉ như con kiến, bọn họ tùy thời lúc có thể tiêu diệt Hộ Sơn tông.
Nên trước kia Hộ Sơn tông ở chung với vật khổng lồ như Bát Quái Cổ quốc dù bị đối xử bất công cỡ nào chỉ đành nuốt uất ức vào bụng, nếu chọc Bát Quái Cổ quốc khó chịu là một hơi tiêu diệt luôn Hộ Sơn tông.
Giờ tưởng tượng đối địch với Bát Quái Cổ quốc, Trung Vực Thánh Địa khiến Trần Duy Chính sợ hãi.
Lý Thất Dạ cười khẽ:
- Vậy ngươi sẽ làm sao? Chẳng lẽ ngươi chịu thua thì bọn họ từ bỏ ý đồ sao? Hoặc ngươi nhường Thánh Hiền Quan cho Bát Quái Cổ quốc, Trung Vực Thánh Địa, để bọn họ lập tiên hiền?
Trần Duy Chính im lặng trước câu hỏi của Lý Thất Dạ. Trong lòng Trần Duy Chính trăm phần trăm không muốn nhường Thánh Hiền Quan, càng không muốn truyền thừa đại giáo khác nâng lên tiên hiền. Nếu Hộ Sơn tông muốn vùng lên, xác lập lại địa vị trong Tiên Ma đạo thống thì phải có Thánh Hiền Quan. Sau này Hộ Sơn tông mạnh hơn, có tiên hiền thì địa vị hoàn toàn khác hẳn trong Tiên Ma đạo thống, họ là chính thống của Thủy Tổ.
Lý Thất Dạ lạnh nhạt nói:
- Nếu ngươi không thể nhường bước thì chỉ còn cách đánh trở lại. Ngươi đánh cho kẻ địch không dám hé răng, đánh bọn họ run rẩy thì người ta mới bỏ lòng tham.
Lý Thất Dạ hời hợt nói:
- Hơn nữa chỉ là một thánh đại, không phải đối địch với một đạo thống. Dù là đối địch với đạo thống cũng chẳng sao cả.
Trần Duy Chính cắn răng quyết tâm, lạy dài hướng Lý Thất Dạ:
- Toàn nghe sư tổ quyết định!
Tục ngữ nói hay, có gan mới làm giàu, Hộ Sơn tông không dám đối diện mạo hiểm như thế, không chịu phiêu lưu gì thì tương lai nói chi vươn lên, huống chi có mặt Lý Thất Dạ ở đây.
Lý Thất Dạ lạnh nhạt nói:
- Thế nào? Các ngươi suy nghĩ kỹ chưa? Nhưng các ngươi phải tự làm, các ngươi đánh trở lại, giết nàng mới khiến mình mạnh hơn.
Cả nhóm nhìn nhau.
Quách Giai Tuệ dõng dạc nói:

- Chúng ta sẽ đánh trở lại! Nhưng chúng ta còn cần tu luyện nữa!
Trong bảy người đại sư huynh là Lý Kiến Khôn, nhưng Quách Giai Tuệ đạo tâm kiên định nhất, có quyết đoán nhất thành lãnh tụ tinh thần của nhóm.
Triệu Trí Đình ngần ngừ nói:
- Chu Tư Tình có mấy món báu vật rất mạnh, chúng ta tu luyện thêm một thời gian thì có cơ hội đánh nàng ta.
Lý Thất Dạ không nhướng mí mắt lên, ném ra vài báu vật siêu mạnh:
- Chỉ là báu vật chứ có gì.
Các món báu vật thích hợp sở trường của từng người, khi cầm báu vật trong tay, đám Quách Giai Tuệ cảm nhận rất tiện tay như đặc biệt làm ra dành cho họ.
Trần Duy Chính trợn mắt há hốc mồm nhìn các báu vật nhấp nháy thần quang, ngây người thật lâu. Vì Lý Thất Dạ ban cho báu vật đẳng cấp Chân Đế, Bất Hủ Chân Thần, uy lực tuyệt luân.
Khi Hộ Sơn tông chưa xuống dốc từng có báu vật như vậy, còn có rất nhiều. Ngày nay Hộ Sơn tông khó lấy ra được, dù có cũng là báu vật trấn núi, để lại lưu giữ tông môn. Đừng nói đệ tử bình thường, dù là Trần Duy Chính cũng không thể mang báu vật như vậy ra ngoài.
Lý Thất Dạ tùy tay ban báu vật vô cùng quý trọng cho nhóm Quách Giai Tuệ khiến Trần Duy Chính mắt tròn mắt dẹt, lòng vô cùng rúng động.
Đối với Lý Thất Dạ thì báu vật như vậy không đáng gì, hắn có bảo khố vô cùng phong phú, báu vật nhiều đến hù chết người.
Đám người Quách Giai Tuệ ngẩn ngơ nhìn các binh khí, báu vật trong tay. Bọn họ lớn như vậy lần đầu tiên thấy báu vật quý giá mạnh đến thế, làm họ rung động là trong tay đang cầm những báu vật đó. Nếu là trước kia bọn họ không dám tưởng tượng, giờ thật sự nắm giữ binh khí, báu vật cực kỳ quý giá. Giống như nằm mơ nhưng không phải mơ, là hiện thực hết sức chân thật.
Trần Duy Chính phản ứng lại trước tiên, thúc giục:
- Không mau tạ sư tổ ban ơn, sư tổ ơn nặng như núi với các ngươi!
Đám Quách Giai Tuệ lấy lại tinh thần, lòng rung động mạnh, tất cả thứ này là Lý Thất Dạ ban cho họ.
Đám Quách Giai Tuệ ba quỳ chín lạy:
- Đa tạ sư tổ, công tử ban ơn.
-----o0o-----
Chương 4069: Hùng Hổ Dọa Người (2)
Lý Thất Dạ liếc bảy người:
- Liều mạng tu luyện đi, nếu như vậy mà vẫn không thể đánh thắng bọn họ thì sau này các ngươi đừng nhắc tên của ta, làm ta mất mặt.
Lý Thất Dạ xòe tay.
Ong ong ong ong ong!
Một không gian mở ra, Lý Thất Dạ ra lệnh:
- Đây là dị không gian tầng sâu, mười năm bằng một ngày. Các người ở bên trong liều mạng chút, không thì đừng hòng đi ra.
Đám Quách Giai Tuệ chưa phản ứng lại đã bị Lý Thất Dạ ném vào không gian, trong thời gian ngắn tiến vào kiểu tu luyện địa ngục.
Khi tu luyện trong không gian tầng sâu nhóm Quách Giai Tuệ mới biết tu luyện trong chiến trường cổ là hạnh phúc. Ty luyện nơi đây là sâu trong địa ngục, hành hạ vô cùng đau khổ. Nhưng vì không phụ kỳ vọng cao của Lý Thất Dạ, cả nhóm theo Quách Giai Tuệ dẫn dắt cắn răng khổ tu không nghỉ.
Trần Duy Chính nhìn nhóm Quách Giai Tuệ bị Lý Thất Dạ ném vào không gian tầng sâu tu luyện, gã vừa lo vừa mừng. Vì trải qua khổ tu địa ngục đạo hạnh của họ sẽ tiến bộ vùn vụt, có ngày sẽ độc lập cười ngạo thiên hạ.
Ném nhóm Quách Giai Tuệ vào không gian tầng sâu xong Lý Thất Dạ nhắm mắt lại như đang ngủ.
Sau đó không lâu thiếu nữ họ từng gặp ở lối vào chiến trường cổ cùng một đám nam nữ trẻ tuổi nổi giận đùng đùng chạy tới gần.
Thiếu nữ này là Chu Tư Tình, đệ tử của Trung Vực Thánh Địa mà nhóm Quách Giai Tuệ đã nói.
Chu Tư Tình hùng hổ như khởi binh hỏi tội, húc đầu gặn hỏi Trần Duy Chính:
- Bọn họ đâu?
Trần Duy Chính bình tĩnh hỏi:
- Không biết các hạ hỏi ai?
Chu Tư Tình vênh váo lạnh lùng nói:
- Là bảy đệ tử của Hộ Sơn tông các ngươi, nha đầu đội Thánh Hiền Quan.
Trần Duy Chính tiếp tục bình tĩnh nói:
- Thì ra các hạ tìm bảy đệ tử vô dụng của Hộ Sơn tông chúng ta, bọn họ đã ra ngoài tôi luyện.
Chu Tư Tình cười khẩy nói:
- Ra ngoài tôi luyện? Là chạy trốn đi? Bị bản cô nương đánh đến vỡ mật chó chữ gì?
Chu Tư Tình cao giọng ngạo nghễ nói:
- Ngươi là tông chủ của Hộ Sơn tông?
Trần Duy Chính đáp:
- Đúng vậy!
Chu Tư Tình cao cao tại thượng nói:
- Vậy thì tốt, ngươi nghe kỹ cho ta. Hừ, kêu đệ tử của các ngươi giao Thánh Hiền Quan ra, kẻ thua cuộc không nộp Thánh Hiền Quan đã muốn trốn, không dễ vậy! Nếu ả không giao Thánh Hiền Quan ra đừng trách ta không khách sáo! Trung Vực Thánh Địa chúng ta sẽ giết tới Hộ Sơn tông các ngươi, tự gánh lấy hậu quả!
Trần Duy Chính thầm bực mình, gã dù gì là tông chủ lại bị một tiểu nha đầu quát vào mặt.
Trần Duy Chính trầm giọng nói:
- Hộ Sơn tông chúng ta các đời không tranh với người, không thù không oán với ai...
Chu Tư Tình ngắt lời Trần Duy Chính, cười nhạt:
- Cái gì không thù không oán, cái gọi là tiên hiền của các ngươi đã thua trong tay ta, ả không có tư cách đội Thánh Hiền Quan. Từ hôm nay Thánh Hiền Quan là của Trung Vực Thánh Địa chúng ta!
Trần Duy Chính biểu tình cực kỳ khó xem, Chu Tư Tình hùng hổ dọa người, dù là tượng đất cũng có ba phần tính tôi.
Một giọng nói lạnh lùng vang lên:
- Vậy sao?
Là Lý Thất Dạ lên tiếng:
- Ngươi chắc chắn có thể thắng được bọn họ?
Chu Tư Tình trừng Lý Thất Dạ:
- Ngươi là ai?
Chu Tư Tình không biết Phù Khôn thua thảm, vì chuyện này rất mất mặt, Bát Quái Cổ quốc không tuyên bố ra ngoài.
Trần Duy Chính giới thiệu ngay:
- Đây là sư tổ của Hộ Sơn tông chúng ta.
Nghe Trần Duy Chính nói thế, Chu Tư Tình liếc Lý Thất Dạ một cái, coi khinh bảo:
- Đầu năm nay chó mèo gì cũng có thể làm sư tổ, tiểu môn tiểu phái đúng là tiểu môn tiểu phái, không có ai ra hồn. Một kẻ tàn phế cũng lấy ra lẫn lộn thật giả.
Chu Tư Tình buông lời khinh miệt làm Trần Duy Chính biến sắc mặt, sầm mặt xuống lạnh lùng nói:
- Chu cô nương, chú ý lời nói chút đi!
Tuy Trần Duy Chính không muốn chọc thị phi, không muốn đắc tội Trung Vực Thánh Địa, nhưng nghe Chu Tư Tình nhục nhã sư tổ của mình làm gã không nuốt trôi cục tức này được. Tượng đất cũng có ba phần tính tôi!
Đối với nhiều tu sĩ thì tôn nghiêm quan trọng còn hơn mạng sống.
Chu Tư Tình không thèm để bụng, khinh thường nói:
- Rồi sao? Bản cô nương không chú ý ngôn từ thì ngươi làm gì? Hộ Sơn tông các ngươi chỉ là một môn phái nhỏ cỏn con, dám đối địch với Trung Vực Thánh Địa chúng ta, một ngón tay Trung Vực Thánh Địa đủ diệt các ngươi!
Chu Tư Tình hừ mũi, ngẩng cao đầu, không thèm quan tâm lời cảnh cáo của Trần Duy Chính. Có thể nói bộ dạng của nàng là 'ta nói chuyện với ngươi là vinh hạnh cho ngươi'.
Thanh niên tu sĩ đi cùng Chu Tư Tình cười khẩy nói, cũng xem như tốt bụng cho lời khuyên:
- Trần tông chủ biết điều thì kêu đệ tử của Hộ Sơn tông các ngươi giao Thánh Hiền Quan ra, ngoan ngoãn đi ra cho Chu sư tỷ xử lý, không thì Hộ Sơn tông các ngươi tự tìm đường chết.
Lòng Trần Duy Chính bốc cháy lửa giận, hừ lạnh.
Lý Thất Dạ không giận, hỏi:
- Sư phụ của ngươi là ai?
Hắn uể oải ngồi, không nhướng mí mắt, trông thật yếu ớt.
Chu Tư Tình khinh thường khóe mắt liếc Lý Thất Dạ một cái, cười nhạt:
- Sư phụ của ta? Phế vật như ngươi cũng xứng hỏi sư phụ của ta là ai? Cho dù ngươi thật sự là sư tổ của Hộ Sơn tông cũng không có tư cách hỏi. Ngươi nghĩ mình là ai? Hộ Sơn tông các ngươi là cái thá gì...
Bốp!
Chu Tư Tình chưa nói hết câu đã bị Lý Thất Dạ tát một cái bay đi. Chu Tư Tình té cái bịch xuống đất, ọc bãi máu, hàm răng rớt ra.
Lý Thất Dạ một bàn tay tát Chu Tư Tình rụng răng, gò má móp méo thịt bầy nhầy, bỗng chốc thành kẻ xấu xí.
Lý Thất Dạ vẫn ngồi đó không thèm nhìn Chu Tư Tình cái nào, không nhướng mí mắt lên.
Ở trong mắt Lý Thất Dạ thì người như Chu Tư Tình chỉ là một con muỗi.
Chu Tư Tình hét to một tiếng:
- Ngươi dám đánh ta!?
Chu Tư Tình bò dậy, hét to:
- Ta muốn giết ngươi!!!
Chu Tư Tình quát lớn một hơi đánh ra hơn mười món bảo kiếm.
Một chuỗi tiếng đinh đang vang lên, các thanh bảo kiếm đâm hướng Lý Thất Dạ, cực kỳ độc ác muốn cắt hắn thành bãi thịt.
Rầm!
Lý Thất Dạ không thèm nhìn, hắn búng nhẹ tay một cái, hơn mười cây bảo kiếm vỡ nát, bàn tay to vỗ nhẹ.
Bùm!
Vang tiếng nổ điếc tai, Chu Tư Tình bị đập té xuống đất, tiếng xương gãy răng rắc, máu tuôn như suối nhuộm đỏ quần áo. Người Chu Tư Tình đẫm máu.
Thấy Chu Tư Tình bị thương, mấy chục tu sĩ trẻ nam nữ đi theo nàng cùng trầm giọng quát:
- Dừng tay!
Bọn họ hoặc rút kiếm hoặc cầm trường đao hoặc lấy bảo tháp ra cùng ném hướng Lý Thất Dạ.
-----o0o-----
Chương 4070: Một Bàn Tay Tát Bay
Bùm!
Lý Thất Dạ không thèm nhìn, tất cả binh khí vỡ nát, mấy chục nam nữ bị đánh bay ra ngoài.
Trong khoảnh khắc đám người Chu Tư Tình bị trấn áp trên mặt đất không bò dậy nổi.
Lý Thất Dạ lười biếng liếc họ một cái, lạnh nhạt nói:
- Chỉ là một đám kiến, giết các ngươi ngại làm bẩn tay ta.
- Ngươi... ngươi dám bị thương ta. Trung... Trung Vực Thánh Địa sẽ không tha cho ngươi. Tiểu thư của ta là thánh nữ Trung Vực Thánh Địa, hoàng hậu tương lai của Bát Quái Cổ quốc. Ngươi... ngươi dám đụng vào ta một cọng lông là Trung Vực Thánh Địa, Bát Quái Cổ quốc sẽ bằm thây ngươi ra!
Bốp! Bốp! Bốp!
Chu Tư Tình chưa nói hết câu Lý Thất Dạ đá tát mười mấy cái, tát nàng máu văng tung tóe, mặt biến hình.
Đây đã là Lý Thất Dạ nương tay lắm rồi, không thì một ngón tay của hắn có thể nghiền Chu Tư Tình thành huyết vụ.
Lý Thất Dạ lạnh nhạt nói:
- Ta không giết ngươi không có nghĩa là không thể khiến ngươi sống không bằng chết. Ngươi có tin là ta lột sạch ngươi treo trên cửa thành, để xem ngươi kiêu ngạo cao tới đâu.
Chu Tư

1 2 3 ... 16 »