LXXVII ( Chương 3801-3850 )

Tùy Chỉnh

Chương 3917: Vừa Nhấc Tay Tất Cả Thành Tro (1)
- Bách Nhật đạo nhân đúng là đáng sợ, hắn vẫn chưa giá lâm, chỉ ban thưởng chân huyết thôi mà đã có uy lực kinh khủng như thế rồi.
Có lão tổ nhìn thấy cảnh này, không khỏi sợ hãi, nói:
- Nếu như hắn tự mình giá lâm thì còn khủng khiếp như thế nào nữa.
Trên thực tế, không ít người nhìn thấy cảnh này thì nội tâm rùng mình. Đối với cục diện này, mọi người bó tay hết cách. Hơn nữa, đây chỉ mới là chân huyết mà Bách Nhật đạo nhân ban thưởng mà thôi, nếu như Bách Nhật đạo nhân tự mình giá lâm thì chẳng phải là tự tìm đường chết hay sao.
- Ha ha ha, thứ không biết sống chết, hôm nay ngươi chắc chắn phải chết.
Thấy cảnh này, Lư Vĩ Quân cười lớn, ngạo nghễ nói:
- Đây chính là 'Phần Đạo Chi Pháp' của tổ ta, một khi bị liệt diễm thiêu đốt thì ngươi sẽ khó thoát khỏi cái chết. Huyết khí của ngươi, sức mạnh của ngươi càng cường đại thì liệt diễm sẽ càng mạnh.
Lúc này, bốn vị Chân Thần bất hủ thi triển 'Phần Đạo Chi Pháp' mà Bách Nhật đạo nhân sáng tạo. Phương pháp này lấy mình làm nến, lấy huyết khí của kẻ địch, sức mạnh đại đạo của kẻ địch làm dầu thắp, dầu thắp càng nhiều thì nến càng cháy mạnh.
Cho nên sau khi thi triển công pháp này thì kẻ thù chỉ có một con đường chết, căn bản không thể nào chống lại 'Phần Đạo Chi Pháp', cũng không thể nào phá giải 'Phần Đạo Chi Pháp'.
- Tổ ta thần thông vô thượng, vô địch thế gian, tên tiểu bối như ngươi mà cũng dám khiêu khích thần uy vô thượng của lão nhân gia, hừ, hôm nay sẽ để ngươi chết không có chỗ chôn.
Nhìn thấy Lý Thất Dạ bị liệt diễm bao trùm, Lư Vĩ Quân hết sức tự tin, cười lạnh một tiếng, ngạo nghễ nhìn xuống Lý Thất Dạ.
Nghe Lư Vĩ Quân nói vậy, không ít người rét lạnh, Bách Nhật đạo nhân đúng là đáng sợ.
- Chẳng qua chỉ là phương pháp mượn lực đánh lực mà thôi, chỉ cải tiến đơn giản mà thôi, không có gì ghê gớm cả.
Lúc này, cho dù bị liệt diễm thiêu đốt điên cuồng, thế nhưng Lý Thất Dạ vẫn thản nhiên như cũ.
- Được, vậy thì xem xem là lửa đốt dầu, hay là dầu dập tắt lửa.
Lý Thất Dạ cười nhạt, nháy mắt, ánh mắt của hắn co lại.
"Đùng..."
Trong nháy mắt, huyết khí của hắn trào ra ngoài.
Chỉ trong nháy mắt, toàn bộ thiên địa như vỡ vụn. Khi huyết khí của Lý Thất Dạ trào ra ngoài thì giống như mở ra một thế giới, huyết khí vô lượng nháy mắt xông hủy tất cả mọi thứ.
Cho nên, khi huyết khí của Lý Thất Dạ trào ra ngoài thì huyết khí khủng khiếp không chỉ che kín ba ngàn giới, mà còn no căng ba ngàn giới.
Trong tiếng nổ "đùng" này, như có hồng thủy đang tàn phá toàn bộ thế giới, đứng trước huyết khí khủng khiếp tuyệt luân này, toàn bộ thế giới giống như một chiếc thuyền lá bé nhỏ bên trong sóng lớn dữ dội.
"Đùng..."
Lý Thất Dạ phóng thích huyết khí ra ngoài, đối mặt với huyết khí kinh khủng vô song, tất cả mọi thứ đều trở nên nhỏ bé, thế giới rộng lớn đứng trước huyết khí của hắn cũng chỉ là một giọt nước giữa biển khơi mà thôi.
"Đùng, đùng, đùng"
Nhất thời, thiên địa như tan vỡ, hù dọa mọi người sợ hãi khiếp vía, vô số người nằm xuống đất, không đứng dậy nổi.
"Ba..."
Huyết khí của Lý Thất Dạ kinh khủng tuyệt luân, liệt diễm của bốn vị Chân Thần bất hủ không thể địch lại, lập tức xông ngược trở lại.
- A...
Tiếng kêu thảm thiết vang lên, khi liệt diễm xông ngược trở lại, bốn vị Chân Thần bất hủ lập tức bị liệt diễm bao trùm. Trong nháy mắt, liệt diễm lấy huyết khí của bọn họ, lấy sức mạnh đạo đạo của bọn họ làm dầu thắp, nháy mắt bốc cháy dữ dội.
Nhất là chân huyết của bọn họ, đối với liệt diễm thì thứ này giống như tiệc lớn. Liệt diễm xông tới, nháy mắt đốt bốn vị Chân Thần bất hủ không còn manh giáp, đốt bốn vị Chân Thần bất hủ thành tro tàn, theo gió bay đi.
Bốn vị Chân Thần bất hủ trước khi chết trợn to hai mắt, bọn họ nằm mơ cũng không ngờ rằng lại bị đòn sát thủ mạnh nhất của mình cắn ngược, đốt bọn họ thành tro, làm cho bọn họ trước khi chết rất không cam tâm, rất tuyệt vọng.
Cuối cùng một tiếng "hô" vang lên, liệt diễm ngập trời đối mặt với huyết khí kinh khủng tuyệt luân trở nên nhỏ bé vô nghĩa. Bị huyết khí kinh khủng tuyệt luân xung kích, liệt diễm ngập trời lập tức dập tắt.
Lúc này, Lý Thất Dạ thu hồi huyết khí, toàn bộ thiên địa trở nên yên tĩnh.
Nhất thời, toàn bộ thiên địa trở nên yên tĩnh, giống như sau khi tận thế tàn phá thiên địa thì toàn bộ thế giới trở nên yên tĩnh đáng sợ, giống như toàn bộ sinh linh trong thế giới này đều đã chết trong đại tai nạn, toàn bộ thế giới trở thành phế tích, cho nên lúc này thế giới mới yên tĩnh như vậy.
Sự yên tĩnh này ép mọi người không thở nổi, lúc này, bất kể là tồn tại cường đại như thế nào, Mộc Kiếm Chân Thần cũng vậy, Hươu Khách Ông cũng vậy, lúc này, cho dù bọn họ cường đại cách mấy đi nữa thì cũng cảm thấy sợ hãi.
- Thật nhàm chán.
Sau khi thu hồi huyết khí, tiếng nói uể oải của Lý Thất Dạ đánh vỡ sự yên tĩnh này. Hắn ngáp một cái, nói:
- Huyết khí ngoại phóng, ta cảm thấy rất là đại tài tiểu dụng, Bách Nhật đạo nhân đích thân tới thì mới có chút gân.
Lời này của Lý Thất Dạ bá khí vô song, không chỉ coi thường mọi người, mà còn coi thường cả Bách Nhật đạo nhân.
Thế nhưng, lúc này mọi người đều trầm mặc, mọi người đều sợ hãi, ngay cả Lư Vĩ Quân vừa rồi còn hùng hổ kêu gào cũng ngậm miệng lại, không dám nói nữa.
- Được rồi, đã tới lúc ta đại khai sát giới rồi, trước tiên bắt đầu từ ngươi.
Lý Thất Dạ cười nhạt, ánh mắt rơi lên người Lư Vĩ Quân.
Lúc này, Lý Thất Dạ cất bước đi về hướng Lư Vĩ Quân. Lư Vĩ Quân sợ hãi khiếp vía, sắc mặt thay đổi, vội vàng lùi lại.
Mà Chân Thần bất hủ cuối cùng còn canh giữ ở bên cạnh Lư Vĩ Quân, đồng thời cũng là Chân Thần bất hủ mạnh nhất, đã không còn lựa chọn nào khác, đành phải kiên trì đối mặt với Lý Thất Dạ, tranh thủ thời gian cho Lư Vĩ Quân chạy trốn.
- Tôn giá, tìm chỗ khoan dung mà độ lượng.
Chân Thần bất hủ đối mặt với Lý Thất Dạ, mặt mày nghiêm nghị, nói:
- Đối địch với lão chủ nhân của ta không phải là hành vi sáng suốt.
- Một trường tồn mà thôi, sao hù được ta chứ?
Lý Thất Dạ bước một bước, cười nhạt, nói:
- Bây giờ cút thì vẫn còn kịp.
- Đắc tội.
Chân Thần bất hủ chỉ có thể nặng nề quát lên. Lúc này hắn không còn lựa chọn nào khác, chịu ân huệ của người ta thì phải làm việc cho người ta. Hằn quát lên, độc cước đồng nhân trong tay đập tới.
-----o0o-----
Chương 3918: Vừa Nhấc Tay Tất Cả Thành Tro (2)
Độc cước đồng nhân của hắn đập tới, sức nặng đến ngàn tỉ cân, có thể đập nát sao trời. Một tiếng "đùng" vang lên thật lớn, độc cước đồng nhân đánh nát hư không, đập tới lồng ngực của Lý Thất Dạ.
"Phanh"
Lý Thất Dạ không nhìn nhiều, chỉ vươn tay chưởng một chưởng liền chặn lại độc cước đồng nhân, cho dù độc cước đồng nhân nặng đến ngàn tỉ cân thì cũng không thể lung lay được bàn tay của Lý Thất Dạ mảy may.
Lúc này, Lý Thất Dạ trở tay đè độc cước đồng nhân, đè hướng Chân Thần bất hủ.
- Không...
Chân Thần bất hủ quát lớn, thế nhưng vô dụng, chỉ nghe tiếng xương vỡ "răng rắc" vang lên, Chân Thần bất hủ bị chính độc cước đồng nhân của mình đập vụn thân thể, cuối cùng chỉ nghe một tiếng "ba", Chân Thần bất hủ bị đè thành sương máu.
"Keng"
Lý Thất Dạ tiện tay vứt độc cước đồng nhân xuống đất, không thèm nhìn nhiều, tiếp tục đi về hướng của Lư Vĩ Quân.
- Thiên Vương, mau cứu ta.
Lúc này, Lư Vĩ Quân trốn tới Văn Trúc Kim Thạch Thụ cách mình gần nhất, hắn quát lớn.
- Tôn giá quá phận rồi, chớ khinh người quá đáng.
Lúc này, Văn Trúc đạo thống Văn Trúc Thiên Vương trầm quát.
Lư Vĩ Quân tới cầu cứu, hắn không thể không ra mặt. Huống chi bọn họ cùng Lư gia còn có giao tình.
- Quá phận?
Lý Thất Dạ bật cười, nói:
- Ta còn muốn giết hết toàn bộ các ngươi nữa đấy, chờ ta giết các ngươi thì lại nói từ 'quá phận' cũng chưa muộn.
Nói xong, bàn tay của Lý Thất Dạ chộp về phía Văn Trúc Kim Thạch Thụ. Cái chộp này không có thần uy vô thượng, cũng không có pháp tắc vô địch, thế nhưng trước bàn tay của Lý Thất Dạ, mọi thứ đều trở nên nhỏ bé.
Chỉ nghe một tiếng "đùng", Văn Trúc Kim Thạch Thụ phun ra hào quang ngập trời, tất cả nhánh cây đâm về phía Lý Thất Dạ, ngàn vạn trường đao, ngàn vạn thần thương cùng vô số tên nỏ muốn bắn thủng bàn tay của Lý Thất Dạ.
Văn Trúc Kim Thạch Thụ uy lực mạnh mẽ vô song, thế nhưng lại không ngăn được Lý Thất Dạ. Chỉ thấy bàn tay của Lý Thất Dạ xuất hiện hào quang, trong tiếng "đùng", chỉ thấy bàn tay của Lý Thất Dạ xuất hiện hào quang như cối xoay, lấy tư thế tuyệt đối trấn sát nghiền ép tới.
Tiếng vỡ vụn "răng rắc, răng rắc, răng rắc" vang lên, cuối cùng chỉ nghe một tiếng "phanh", chỉ thấy tất cả nhánh cây vỡ nát, Văn Trúc Kim Thạch Thụ chỉ còn lại thân cây trụi lủi.
"Đùng"
Trời đất quay cuồng, chỉ thấy bàn tay của Lý Thất Dạ nắm lấy Văn Trúc Kim Thạch Thụ, lập tức nhổ tận gốc Văn Trúc Kim Thạch Thụ.
- Giết...
Lúc này, Văn Trúc Thiên Vương Cát Vũ Thành từ trên cao hạ xuống, hét lớn một tiếng, chỉ nghe tiếng binh khí "keng keng keng" vang liên miên.
Trong nháy mắt, bầu trời tối sầm, chỉ thấy vô số binh khí từ trên trời lao xuống, có bảo tháp trấn áp thập phương, có tiên kiếm đâm xuyên đại địa, có diễm kỳ chôn vùi thập phương...
Lúc này Văn Trúc Thiên Vương Cát Vũ Thành sử dụng hết tất cả binh khí của mình, sử dụng tuyệt học cường đại nhất của mình, từ trên trời giáng xuống, muốn giết Lý Thất Dạ trở tay không kịp.
- Cút...
Lý Thất Dạ không hề chớp mắt, Văn Trúc Kim Thạch Thụ khổng lồ trong tay quét qua, chỉ nghe một tiếng "phanh", khi thân cây khổng lồ quét qua thì tất cả binh khí bảo vật vỡ nát.
Thân cây khổng lồ cũng chỉ xước qua Văn Trúc Thiên Vương một chút mà thôi. Văn Trúc Thiên Vương hét thảm, phun mạnh máu tươi, tiếng xương vỡ "răng rắc" vang lên, Văn Trúc Thiên Vương bị quét bay, mình mẩy máu me.
Ngay lúc này, Văn Trúc Thiên Vương hơi cong người, không quan tâm vết thương, không quan tâm máu me khắp người, bỏ chạy về hướng Mộc gia.
- Muốn chạy, không có cửa.
Lý Thất Dạ cười nhạt, Văn Trúc Kim Thạch Thụ khổng lồ trong tay đuổi theo Văn Trúc Thiên Vương.
Văn Trúc Thiên Vương nằm mơ cũng không ngờ rằng bảo thụ của Văn Trúc đạo thống hôm nay lại trở thành lợi khí truy hồn hắn.

- Cát huynh, đi.
Mắt thấy Văn Trúc Thiên Vương sắp bị Văn Trúc Kim Thạch thụ quét trúng, một tiếng trầm quát vang lên. ngay lúc này, Mộc Kiếm Chân Đế ra tay cứu giúp Cát Vũ Thành, bàn tay chộp về phía Văn Trúc Thiên Vương, muốn cứu Văn Trúc Thiên Vương.
- Muốn cứu người?
Lý Thất Dạ cười lạnh, gạt một góc Văn Trúc Kim Thạch Thụ quất lên bàn tay của Mộc Kiếm Chân Đế.
Mộc Kiếm Chân Đế biến sắc, "đùng" một cái, bàn tay của hắn tràn ngập hỗn độn, vô số pháp tắc Chân Đế buông xuống. Trong nháy mắt, bàn tay của Mộc Kiếm Chân Đế như có một thế giới bao quanh, vô cùng nặng nề.
Lúc này, bàn tay tràn ngập hỗn độn của Mộc Kiếm Chân Đế không rút lại mà đón lấy Văn Trúc Kim Thạch Thụ quất tới.
"Phanh..."
Bị Văn Trúc Kim Thạch Thụ quất trúng, hỗn độn tan vỡ, pháp tắc Chân Đế vỡ nát, chỉ nghe một tiếng "ba", máu tươi tung tóe, Văn Trúc Kim Thạch Thụ quất mạnh lên bàn tay của Mộc Kiếm Chân Đế, quất hắn đầm đìa máu me, làm hắn rút tay lại.
Nhìn thấy máu tươi tung tóe, mọi người đều biết bị Văn Trúc Kim Thạch Thụ quất trúng, bàn tay của Mộc Kiếm Chân Đế bị thương không nhẹ, tuyệt đối bị quất da thịt nhão nhoẹt.
"Xùy..."
Tiếng xé gió vang lên, ngay khi vừa quất bay bàn tay của Mộc Kiếm Chân Đế thì Văn Trúc Kim Thạch Thụ đã đuổi kịp Văn Trúc Thiên Vương Cát Vũ Thành.
Ngọn cây vừa dài vừa nhọn của Văn Trúc Kim Thạch Thụ đâm tới, chỉ nghe tiếng hét thảm "a" vang vọng thiên địa, chỉ thấy Văn Trúc Thiên Vương bị ngọn cây đâm xuyên lồng ngực, máu tươi trào ra.
- A...
Tiếng hét thê lương vang vọng thiên địa, tiếng hét thê lương này xông thẳng lên vân tiêu, muốn đâm thủng thiên khung.
Máu tươi chảy xuống thuận theo thân cây. Máu tươi chảy xuôi trên thân cây lưu lại vết máu quanh co khúc khuỷu, giống như những con huyết xà uốn éo.
Lúc này, chỉ thấy Lý Thất Dạ nâng thân cây, ngọn cây bén nhọn nâng cao thi thể của Văn Trúc Thiên Vương Cát Vũ Thành. Khi máu tươi từ trên không trung nhỏ giọt xuống dưới đất thì Văn Trúc Thiên Vương Cát Vũ Thành đã bị xiên chết.
Lúc này, chỉ thấy Cát Vũ Thành trợn trừng hai mắt, sợ rằng hắn nằm mơ cũng không ngờ rằng sẽ có ngày hôm nay, hơn nữa lại còn Văn Trúc Kim Thạch Thụ xiên chết, đúng là không thể đoán được.
Nhìn thi thể của Cát Vũ Thành, nhìn máu tươi nhỏ xuống giọt giọt, nhất thời tất cả mọi người há lớn miệng, giật mình nhìn cảnh tượng này.
Lý Thất Dạ ra tay, thế như sét đánh, không chỉ nhổ tận gốc Văn Trúc Kim Thạch Thụ mà còn nháy mắt xiên chết Cát Vũ Thành, càng đáng sợ hơn là Mộc Kiếm Chân Đế ra tay cứu giúp nhưng lại bị Lý Thất Dạ quất bị thương, bàn tay suýt nữa bị thân cây quất nát.
Cảnh tượng này quá chấn động lòng người, thậm chí còn chấn động hơn khi Ngũ Đại Thiên Khách bị chém giết.
-----o0o-----
Chương 3919: Uy Hiếp Bát Hoang
Nhất là nhìn thi thể của Cát Vũ Thành bị giơ cao, trái tim của tất cả mọi người run rẩy.
Cát Vũ Thành được ca tụng là thiên vương, là một trong những thiên tài lợi hại nhất đương thời, là một trong những nhân vật đỉnh cao của thế hệ trẻ, thế mà trong nháy mắt bị Lý Thất Dạ xiên chết. Càng khiến bọn họ buốc tim hơn đó là thứ xiên chết Cát Vũ Thành chính là Văn Trúc Kim Thạch Thụ của Văn Trúc đạo thống, đây là thủ hộ thần thụ của đạo thống bọn họ, thế mà hôm nay lại trở thành lợi khí truy hồn Cát Vũ Thành.
"Ba..."
Chỉ thấy thân cây trong tay Lý Thất Dạ hơi rung, thi thể của Cát Vũ Thành bỗng chốc bị chấn thành sương máu, phiêu tán theo gió.
- Không vội, ai cũng có phần.
Lý Thất Dạ ném thân cây xuống đất, lạnh nhạt nói.
Lúc này, vô số người thót tim. Cát Vũ Thành chết rồi, hơn nữa còn chết như một con kiến hôi, không hề có ý nghĩa.
Nhất thời, thiên địa yên tĩnh, bất luận là Hươu Khách Ông, hay là Tứ Đại Bảo Vương, hay là Mộc Kiếm Chân Đế, bọn họ đều im lặng.
Lúc này bọn họ đều ý thức được rằng, nếu như đơn đả độc đấu, chỉ với thực lực cá nhân của bọn họ thì làm sao có thể chém giết được Lý Thất Dạ chứ? Lúc này bọn họ đều trầm mặc lại, bọn họ muốn chém giết Lý Thất Dạ thì nhất định phải thương lượng lại đối sách.
Lúc này bọn họ đều ý thức được rằng trước đó bọn họ đã đánh giá thấp thực lực của Lý Thất Dạ, bây giờ bọn họ biết rõ, cho dù bọn họ liên thủ với nhau thì cũng chưa chắc có thể chém giết được Lý Thất Dạ.
Nếu như muốn chém giết Lý Thất Dạ thì bọn họ cần phải có thủ đoạn cường đại vô song, hơn nữa còn phải phối hợp chặt chẽ với nhau. Khi bọn họ ra tay thì phải như lôi đình, một kích tất sát, không chừa cho Lý Thất Dạ cơ hội thở dốc, bằng không, một khi để Lý Thất Dạ phản ứng kịp thì có trời mới biết sẽ phát sinh chuyện gì.
- Ngươi muốn làm gì...
Lúc này, chỉ nghe "phanh phanh", Lư Vĩ Quân lộn người bỏ chạy về hướng Hươu Khách Ông, thế nhưng hắn còn chưa chạy được hai bước thì đã bị Lý Thất Dạ giẫm trên mặt đất.
Bị Lý Thất Dạ giẫm dưới chân, Lư Vĩ Quân sợ hãi thét lên.
- Ngươi nói xem ta muốn làm gì đây?
Lý Thất Dạ cười nhạt, nhìn xuống Lư Vĩ Quân.
- Ngươi... ngươi... ngươi đừng làm bậy.
Lúc này, Lư Vĩ Quân sợ bể mật, thét lên một câu. Lúc này hắn nào còn cao ngạo tự phụ nữa.
Ngày thường, ngay cả khi đứng trước mặt lão tổ đạo thống thì hắn cũng khinh thường nhìn nhau, thế nhưng lúc này hắn sợ bể mật, toàn thân run rẩy, không hề có phong độ, chỉ thiếu mỗi chuyện đái ra quần mà thôi.
Lý Thất Dạ nhìn thoáng qua Lư Vĩ Quân bị hù dọa run cầm cập, cười nói:
- Thứ nhát gan như ngươi mà cũng dám vênh váo trước mặt ta? Đúng là cười rụng răng. Thứ hèn nhát như ngươi, làm mặt mũi của lão tổ tông mất hết.
- Ngươi... ngươi... ngươi muốn làm gì?
Lư Vĩ Quân sợ hãi, lúc này bị Lý Thất Dạ giẫm dưới chân, hắn không thể nhúc nhích, hoảng hồn hét lên.
- Ta còn có thể làm gì chứ?
Lý Thất Dạ cười nhạt:
- Vừa rồi không phải ngươi nói muốn uống máu ta, rút gân ta, ăn thịt ta hay sao? Ngươi nói xem, đối với địch nhân như vậy, ta nên làm gì? Ta có phải cũng nên rút gân ngươi, uống máu ngươi, ăn thịt ngươi không?
- Ngươi...
Bị Lý Thất Dạ hù dọa như vậy, Lư Vĩ Quân tái mặt. Bây giờ mạng nhỏ của hắn nằm trong tay Lý Thất Dạ, hắn rất sợ Lý Thất Dạ sẽ làm như vậy.
- Ta... ta... vừa rồi ta chỉ nói giỡn mà thôi.
Lư Vĩ Quân lập tức đầu hàng, vội vàng banh mặt cười, nói:
- Vừa rồi ta chỉ đùa với đạo huynh... không, chỉ đùa với tiền bối một chút mà thôi. Tiền bối đại nhân có đại lượng, chớ so đo với tiểu nhân như ta.
Lư Vĩ Quân đột nhiên đầu hàng, hơn nữa còn buông nhẹ tiếng nói, khiến mọi người không khỏi nhìn nhau, không ít người tỏ ra khinh thường.
Trước đó Lư Vĩ Quân kiêu căng biết mấy, đừng nói là thiên tài cùng thế hệ, mà còn kiêu căng với cả đại giáo lão tổ. Bây giờ nằm dưới chân Lý Thất Dạ thì lập tức buông nhẹ tiếng nói, cầu xin tha thứ giống như tên hèn.
Điều này khiến không ít người khinh thường Lư Vĩ Quân, nghĩ lại, mình thế mà lại từng cúi đầu với một người hèn nhát như vậy, khiến rất nhiều tu sĩ cường giả hết sức khó chịu.
Ngay cả Mộc Kiếm Chân Đế, Hươu Khách Ông cùng Tứ Đại Bảo Vương, tuy bọn họ không tỏ thái độ thế nhưng cũng cảm thấy dáng vẻ này của Lư Vĩ Quân hết sức mất mặt, bọn họ lặng lẽ lắc đầu.
Dù sao, lão tổ tông của Lư Vĩ Quân cũng là trường tồn bất hủ, có thể xem là Đế Thống Giới đệ nhất cường giả. Thế nhưng làm con cháu có huyết thống của hắn, nhưng lại không có cốt khí như vậy, lại vẫy đuôi xin tha như vậy, đúng là làm lão tổ tông mất hết mặt mũi, mất hết thần uy.
- Nói giỡn?
Lý Thất Dạ cười nhạt, nói:
- Ngươi cảm thấy có kiểu nói đùa như vậy sao?
- Tiền bối, là lỗi của ta, là tiểu nhân đáng chết, là tiểu nhân không biết trời cao đất rộng, mạo phạm lão nhân gia ngài.
Lư Vĩ Quân vội nói:
- Lỡ khiến lão nhân gia bất tiện, tiểu nhân nguyện ý bồi thường lão nhân gia ngài, không biết lão nhân gia ngài muốn cái gì? Muốn tiên bảo? Hay là cổ bí? Hay là binh khí vô địch? Chỉ cần lão nhân gia ra giá thì Lư gia sẽ thỏa mãn mọi yêu cầu của tiền bối.
- Tiền bối yên tâm, chỉ cần tiền bối mở miệng thì Lư gia sẽ làm được, chư lão Lư gia sẽ không tiếc mọi giá chuộc ta về, tiền bối cứ mở miệng là được.
Cuối cùng, Lư Vĩ Quân còn sợ Lý Thất Dạ không tin nên bổ sung thêm câu nói này, để Lý Thất Dạ biết rằng, chỉ cần Lý Thất Dạ chịu tha cho hắn một mạng thì có thể đổi được vô số chỗ tốt.
Mặc dù dáng vẻ này của Lư Vĩ Quân khiến không ít người khinh thường, thế nhưng không thể không thừa nhận rằng, tên tiểu tử này đúng là có chút khôn vặt, hắn biết thấy gió chạy đà, chứ không như một số người chết còn mạnh miệng. Hắn thấy tình hình không ổn thì lập tức xin tha. Đối với hắn, chỉ cần còn sống thì có trả giá lớn cách mấy hắn cũng chịu, hơn nữa chỉ cần hắn còn sống thì tương lai vẫn còn vô số khả năng.
Nhìn thấy Lư Vĩ Quân mặt dày vô sỉ như thế, vẫy đuôi xầu xin tha thứ như thế, không ít người lắc đầu, cảm thấy uy danh của Bách Nhật đạo nhân bị
thứ con cháu bất hiếu hư hắn làm mất sạch.
Ngay cả Hươu Khách Ông có ý định ra tay cứu Lư Vĩ Quân cũng lắc đầu.
- Thứ ta muốn, không biết Lư gia các ngươi có cho hay không.
Lý Thất Dạ cười đậm.
-----o0o-----
Chương 3920: Một Cước Đạp Nát (1)
- Cho... cho... chắc chắn cho.
Lư Vĩ Quân nói ngay, vội vã gật đầu, giống như con gà đang mổ thóc, nói:
- Tiền bối muốn gì thì cứ mở miệng, Lư gia chắc chắn sẽ cho tiền bối.
- A, vậy tốt rồi.
Lý Thất Dạ cười nhạt, nói chậm:
- Thứ ta muốn không nhiều, chỉ cần một cái mà thôi, đó chính là mạng nhỏ của ngươi!
- Ngươi...
Lư Vĩ Quân khiếp sợ, hét lớn lên, nhất thời không nói ra lời.
- Ta... ta... lão tổ tông của ta chính là Bách Nhật đạo nhân, chính là tồn tại vô địch đứng đầu Đế Thống Giới. Ngươi... nếu ngươi dám giết ta thì lão tổ tông nhất định sẽ giết ngươi báo thù cho ta, hơn nữa còn diệt cửu tộc ngươi...
Cuối cùng, Lư Vĩ Quân hét lớn một câu.
Thấy dụ lợi không có tác dụng, hắn chỉ có thể đe dọa Lý Thất Dạ, dời lão tổ tông của mình ra.
- Ta biết.
Lý Thất Dạ cười nhạt, nói chậm:
- Bởi vì lão tổ tông của ngươi chính là trường tồn bất hủ nên ta càng phải giết ngươi. Có câu này nói rất hay, đánh thằng nhỏ, không sợ thằng già nó không ra. Vừa hay ta muốn giết một tên trường tồn bất hủ làm nóng người, lâu lắm không được gặp địch nhân có thể làm nóng người rồi.
Không ít người nghe Lý Thất Dạ nói vậy thì hít lạnh một hơi. Đệ nhất hung nhân muốn giết Bách Nhật đạo nhân, đúng

1 2 3 ... 16 »