LXXVI ( Chương 3751-3800 )

Tùy Chỉnh

Chương 3867: Đồng Điện
Chân Thần bất hủ nghiêm mặt, nói chậm:
- Chiến hạm của Tàng Kim Động, nhất là chủ hạm, có chiếc nào mà chưa từng trải qua thiên chuy bách luyện? Có chiếc nào mà không dùng thần kim quý giá đúc thành? Có thể nói, mỗi chiếc chiến hạm đều trải qua Chân Thần bất hủ hoặc Chân Đế rèn đúc nhiều năm, thậm chí còn dài hơn thế nữa.
- Chiến hạm như vậy vô cùng cứng rắn, thân thuyền đều là tinh túy, thần hỏa bình thường không thể nào đốt được nó, ngay cả Chân Thần bất hủ muốn hòa tan nó thành nước thép thì cũng phải mất rất nhiều thời gian. Thế nhưng, ngươi nhìn xem, sau khi ngọn lửa của đệ nhất hung nhân chui vào thì có thể hòa tan nó trong thời gian ngắn ngủi, luyện hóa nó thành nước thép...
-... Thần hỏa như thế kinh khủng biết mấy. Không nói khoa, chỉ cần một tia lửa của ngọn lửa này rơi vào một môn phái thôi thì đã nung chảy môn phái này, ngay cả đại địa cũng bị đốt lủng.
Nói tới đây, vị Chân Thần bất hủ này run rẩy, nói:
- Theo như ta biết, ở Đế Thống Giới, người có thể luyện ra thần hỏa như thế rải rác không nhiều.
- Không chỉ thần hỏa của hắn cường đại.
Một dược sư cường đại nghiêm mặt, nói:
- Thuật ngự hỏa của hắn cũng rất khó lường. Theo ý kiến của ta, nếu như hắn làm dược sư thì thành tựu hết sức kinh người.
"Tư..."
Khi toàn bộ thiết cầu bị hòa tan thành nước thép thì Lý Thất Dạ khép mười ngón tay lại, sức nén kinh khủng nén chặt thiết cầu, luyện hóa phế dịch.
Nhất thời, chỉ thấy vô số phế dịch đỏ bừng chảy xuống. Khi phế dịch đỏ bừng chảy xuống thì bầu trời như đổ mưa, không đúng, phải nói là bầu trời đổ mưa sao băng, vô số phế dịch đỏ bừng xẹt qua bầu trời, biến mất vào trong tinh không.
- Quá mạnh rồi, nếu như dùng thủ đoạn này để rèn đúc binh khí thì còn tới mức nào nữa, trực tiếp rút mạch khoáng ra, dùng sức mạnh cường đại vô song rèn đúc, ép mười vạn dặm mạch khoáng thành một thanh kiếm, tuyệt đối là tinh túy trong tinh túy.
Có cường giả thông thạo luyện chế binh khí nhìn thấy màn này, hết sức rung động.
- Có câu nói này nói rất hay, bách luyện thành cương. Thế nhưng đây không chỉ là bách luyện nha.
Có người hâm mộ, nói:
- Vật liệu của chiến hạm Tàng Kim Động đều trải qua thiên chuy bách luyện, bây giờ lại luyện hóa thêm lần nữa, hoàn toàn áp súc, mười phần luyện còn một phần, chính là luyện thần kim thành tiên kim.
"Tư, tư, tư"
Bị chân hỏa của Lý Thất Dạ tế luyện cùng sức ép của sức mạnh khủng khiếp vô song, vô số phế dịch chảy ra, vẩy xuống tinh không. Vô số phế dịch xẹt qua tinh không như sao băng, biến mất vào màn đen.
Cảnh tượng này hết sức hoành tráng, giống như một tinh cầu sắt thép bị Lý Thất Dạ dung luyện, cuối cùng luyện thành tinh kim trân quý nhất. Trong quá trình này, có biết bao phế dịch bị luyện bỏ chứ?
Nhìn từ xa, mọi người đều cảm thấy đây là quá trình tinh cầu sắt thép bi luyện thành tinh kim, quá trình này hết sức rung động lòng người, cũng khiến người ta cảm thấy vui tai vui mắt.
Thử nghĩ mà xem, mỗi chiếc chiến hạm đều lớn cỡ một khối đại lục khổng lồ, mười chiếc chiến hạm bị vo tròn thành một, có thể tưởng tượng thiết cầu này lớn đến cỡ nào. Trong nháy mắt, thiết cầu chỉ còn lại một phần ba, hơn nữa Lý Thất Dạ vẫn còn tiếp tục dung luyện.
- Quá lãng phí rồi.
Nhìn thấy vô số phế dịch trào ra, tất cả đều rơi vào tinh không, không ít người đau lòng, thì thào:
- Nhiều dung dịch thần kim bị bỏ như phế dịch như thế, đúng là... đúng là quá lãng phí.
Thử nghĩ mà xem, khi Tàng Kim Động chế tạo chiến hạm, nhất là chủ hạm, mỗi một khối thần kim đều rất quý báu, đều trải qua thiên chùy bách luyện. Những tài liệu này hết sức đắt đỏ, thậm chí là bảo vật vô giá.
Bây giờ Lý Thất Dạ hay rồi, luyện hóa lượng lớn thần kim, đổ bỏ lượng lớn dung dịch thần kim như phế dịch, đúng là lãng phí.
Thứ này chỉ là phế dịch đối với mỗi mình Lý Thất Dạ mà thôi. Đối với chúng tu sĩ cường giả, đây là dung dịch thần kim vô cùng trân quý. Bây giờ mọi người chỉ có thể trơ mắt nhìn Lý Thất Dạ đổ bỏ mấy tỷ tấn dung dịch thần kim, để chúng nó xẹt qua hư không, biến mất vào trong màn đêm.
Không ít người nhìn cảnh tượng này mà lòng đau không dứt, nhất là những cường giả tu sĩ rèn luyện binh khí thì càng đau đớn như cắt, thì thào:
- Nếu như cho ta những dung dịch thần kim này, ta có thể chế tạo nguyên bộ võ trang cho toàn bộ đệ tử trong môn phái.
Mặc dù mọi người đau lòng, thế nhưng chỉ có thể trơ mắt nhìn Lý Thất Dạ đổ bỏ phế dịch.
Được Lý Thất Dạ dung luyện cùng nén chặt, cuối cùng thiết cầu chỉ còn lại một phần mười trước đây.
Vào lúc này, nước thép đỏ rực, tỏa ra đồng quang, hào quang màu đồng rực rỡ, hết sức xinh đẹp.
"Tư tư tư..."
Vào lúc này, nước thép đỏ rực như có sinh mệnh, tự mình tượng hình, từ từ xây thành một tòa cung điện lớn.
Trong tiếng "tư tư tư", nước thép lấp lánh đồng quang từ từ xây thành một tòa cung điện, sau khi cung điện thành hình thì lấy ngọn lửa ra, nước thép bắt đầu đóng băng.
Vào lúc này, một tòa đồng điện xuất hiện trước mắt thế nhân. Tòa đồng điện này tỏa ra hào quang thần thánh, không có trạm trổ, cũng không có đạo pháp gia trì, chỉ với hào quang do chính bản thân nó tỏa ra thôi thì cũng đã hết sức mê người, hết sức hoành tráng, khiến người ta phải ngước nhìn.
Tòa đồng điện này từ từ đáp xuống, rơi vào bên trong phế tích. Chỉ nghe tiếng "đùng" nặng nề, ngay cả đại địa cũng không chịu đựng nổi tòa đồng điện này, tòa đồng điện này thật sự quá nặng.
Khi tòa đồng điện này rơi xuống Thiên Vận phế tích thì hào quang rực rỡ, cả vùng phế tích hừng sáng, bùn đất ở phế tích tỏa ra hào quang, những hạt sáng đủ mọi màu sắc từ từ xuất hiện. Giống như khi đồng điện khi rơi xuống nơi này thì đã đánh thức sức mạnh đại đạo ở nơi này, khiến mỗi tấc bùn đất đều có được đạo vận.
Nhìn cả vùng phế tích hào quang rực rỡ, vốn là đất chết, thế nhưng bây giờ lại tỏa sáng sức mạnh đại đạo, hết ức hoành tráng, khiến cho tất cả mọi người trợn mắt hốc mồm.
- Sao... sao có thể chứ, đây... đây là hóa tử địa thành đạo thổ, có chuyện thần kỳ như thế sao?
Có người trẻ tuổi không sao tin nổi.
- Tòa đồng điện này đã không còn là đồng điện nữa. Dùng nhiều thần kim rèn luyện như thế, dùng mười luyện một, sắp sửa trở thành tiên kim rồi. Có thể nói, nó đặt ở đó, đất đai xung quanh đã nhiễm phải thần tính của nó.
Một tôn Chân Thần bất hủ cảm khái, nói:
- Vật liệu như thế, không cần gia trì, không cần mài giũa, bản thân của nó đã có thần tính rồi.
-----o0o-----
Chương 3868: Người Chết Sống Lại (1)
- Tài liệu tốt nha, tài liệu như thế, nhìn khắp Đế Thống Giới, e rằng không có mấy đạo thống có thể lấy ra. Hơn nữa sức mạnh như thế, e rằng không có đạo thống nào có thể lấy ra.
Có một vị đại sư rèn đúc binh khí chảy nước miếng, thì thào:
- Vật liệu như thế, tuyệt đối có thể rèn ra mười món, tám món binh khí tuyệt đỉnh, bây giờ lại lấy rèn đồng điện, đúng là... đúng là phung phí của trời.
Tất cả mọi người đều là người biết hàng, nhìn thấy vật liệu như thế, không khỏi chảy nước miếng. Bản thân đồng điện chính là một món bảo vật vô giá, ai nhìn thấy nó thì cũng đều thèm chảy nước miếng.
Mặc dù rất nhiều người nhìn thấy đồng điện đều thèm chảy nước miếng, thế nhưng không ai dám có ý đồ với nó. Thập Đại Kim Cương chính là vết xe đổ, làm gì có ai dám có ý đồ với nó chứ? Như vậy chính là không muốn sống.
- Còn đoạt tiên thạch làm gì nữa, nếu như đoạt được tòa đồng điện này thì sẽ phát tài ngay.
Có vãn bối ực nước miếng.
- Câm miệng...
Trưởng bối của hắn sợ hãi giật nảy người, đưa tay bụm miệng hắn lại, tức giận nói:
- Ngươi muốn chết thì cũng đừng có liên lụy đến tông môn.
Vào lúc này, trưởng bối của hắn tái mặt nhìn Lý Thất Dạ, sợ Lý Thất Dạ hiểu lầm.
Lỡ như Lý Thất Dạ cho rằng bọn họ có ý đồ với đồng điện, nhấn một ngón tay, tất cả bọn họ sẽ chết ở chỗ này.
Mặc dù rất nhiều người thèm đồng điện chảy dãi, thế nhưng không ai dám nói muốn đoạt đồng điện, cho dù nói đùa thì cũng không dám nói. Lỡ như chọc đệ nhất hung nhân không vui thì một ngón tay cũng đủ tiêu diệt tông môn của bọn họ rồi.
Cho nên, nhìn đồng điện rực rỡ sắc màu ngay trước mắt, bọn họ nín không dám thở.
Đồng điện tọa lạc bên trong phế tích, hết sức trang nghiêm, giống như một tòa thần điện chí tôn vô thượng. Tòa đồng điện này rực rỡ màu sắc, giống như không thuộc về phàm giới, mà như từ trên trời rớt xuống.
Tòa đồng điện này được rèn bởi thần kim tinh túy nhất, còn thiên chuy bách luyện hơn cả thiên chuy bách luyện. Không chỉ không có tạp chất, mà nó còn là thần kim thần túy nhất được rèn luyện tiếp tục, có thể nói nó đã vượt qua thần kim.
Tòa đồng điện này được rèn bởi thần kim thuần túy nhất, không có gia trì, không có mài giũa, bản thân nó đã tỏa ra thần tính rồi, giống như là thần phôi, bản thân tài liệu đã có thần tính sẵn rồi.
Thử nghĩ mà xem, đồng điện lớn như vậy toàn là vật liệu như thế, cho nên thần tính do thần điện tỏa ra hết sức cường đại, mạnh mẽ chấn nhiếp lòng người, khi đứng trước tòa thần điện này, ngươi sẽ xúc động muốn ba quỳ chín lạy.
Đồng điện rực rỡ hào quang, khiến người ta nhìn mà tim đập thình thịch, nhất là đại sư luyện khí khi nhìn thấy đồng điện thì càng ực nước miếng. Đối với bọn họ, thần kim như này chỉ có thể ngộ chứ không thể cầu. Nếu như bọn họ có được vật liệu như thế, cho dù chỉ cho bọn họ một góc nhỏ của thần điện thôi thì bọn họ cũng có thể rèn ra binh khí tuyệt đỉnh.
- Khí trời oi bức, vừa hay có một nơi tốt để hóng mát.
Sau khi Lý Thất Dạ buông đồng điện xuống thì rất hài lòng, phủi tay, vừa cười vừa nói.
Câu nói này khiến mọi người im lặng, tất cả mọi người cười khổ, dùng thần kim trân quý như thế để chế tạo đồng điện đã đủ lãng phí rồi.
Thế mà lại còn dùng đồng điện để nghỉ mát, đúng là xa xỉ biết mấy.
Có thể nói rằng tòa đồng điện này chính là bảo vật vô giá, có rất nhiều Chân Thần bất hủ, Chân Đế vô địch cũng không có được đồng điện như thế làm hành cung. Nếu như thật sự có được đồng điện như thế làm hành cung thì cũng vô cùng quý giá, có thể trở thành bảo vật gia truyền.

Thế nhưng, Lý Thất Dạ lại chỉ coi tòa đồng điện quý báu như thế làm nơi hóng mát mà thôi, đúng là khiến người khác khó mà tin nổi. Cách tiêu xài xa xỉ như thế đã vượt qua thường thức của mọi người, đã vượt qua phạm vi tưởng tượng của mọi người.
Vào lúc này, mọi người ngoại trừ cười khổ thì cũng chỉ biết bó tay mà thôi. Có lẽ chỉ có người như đệ nhất hung nhân mới tiêu xài xa xỉ như vậy, mới coi tòa đồng điện này là nơi hóng mắt.
Lý Thất Dạ chậm rãi đáp xuống. Nhìn thấy Lý Thất Dạ hai chân chạm đất, Ngô Hữu Chính cùng Lâm Diệc Tuyết mừng rỡ, quỳ lạy dưới đất, rất lâu không đứng dậy.
- Cám ơn công tử, công tử chính là đại ân nhân của Minh Lạc thành, là chúa cứu thế của Minh Lạc thành. Công tử đã cứu lê dân bách tính của Minh Lạc thành, tiểu nhân không gì đền đáp, chỉ có thể làm trâu làm ngựa, đời đời làm việc cho công tử...
Ngô Hữu Chính quỳ trên đất cảm động không kiềm được nước mắt, nước mắt nóng hổi chảy ướt cả mặt. Nếu như không có Lý Thất Dạ, đừng nói Minh Lạc thành, mà toàn bộ Thạch Vận đạo thống cũng sẽ tan thành tro bụi.
Hôm nay Lý Thất Dạ ra tay, như vậy cũng có nghĩa Minh Lạc thành bọn họ được đảm bảo, Thạch Vận đạo thống cũng được đảm bảo. Ít nhất cũng không giống cá nằm trên thớt, mặc người chém giết.
- Thế gian không có chúa cứu thế, người khác cứu ngươi nhất thời, nhưng không thể cứu ngươi một đời, cuối cùng vẫn phải dựa vào bản thân mình.
Lý Thất Dạ nhìn sư đồ Ngô Hữu Chính, lạnh nhạt nói, sau đó xoay lưng đi vào đồng điện.
Mặc dù Lý Thất Dạ nói như thế, thế nhưng trong lòng Ngô Hữu Chính vẫn cảm động rớt nước mắt, ba quỳ chín lạy, cuối cùng mới đứng dậy, đi theo Lý Thất Dạ vào đồng điện.
- Kết thúc rồi.
Nhìn thấy một màn này, có người nói khẽ. Không ít tu sĩ chạy trốn vào tinh không lúc này mới chậm rãi đáp xuống Minh Lạc thành, thở dài một tiếng.
Trên thực tế trận chiến vừa rối rất ngắn, từ khi Lý Thất Dạ ra tay cho tới khi chiến tranh kết thúc, chẳng qua chỉ là thời gian uống cạn một chén trà mà thôi.
Thế nhưng, trong thời gian uống cạn một chén trà này đã phát sinh quá nhiều chuyện rung động lòng người. Thập Đại Kim Cương chết thảm, chiến hạm đoàn của Tàng Kim Động tan thành tro bụi, một khi tin tức này truyền đi thì sẽ khiến toàn bộ Đế Thống Giới rung động.
Sau khi chuyện kinh thiên này kết thúc thì Minh Lạc thành vốn đang náo nhiệt bắt đầu yên tĩnh. Trước đó, sau khi đông đảo môn phái đạo thống đi vào Minh Lạc thành thì cảnh tượng náo nhiệt biết mấy, thế nhưng lúc này lại trở nên cực kỳ yên tĩnh.
Trước đó, sau khi đông đảo môn phái đạo thống đi vào Minh Lạc thành, bọn họ phách lối biết mấy, bá đạo biết mấy. Nói không ngoa, rất nhiều tu sĩ cường giả sau khi đi vào Minh Lạc thành thì hoành hành bá đạo, giống như con cua, đi ngang trên phố, thích gì làm nấy.
-----o0o-----
Chương 3869: Người Chết Sống Lại (2)
Bởi vì những tu sĩ cường giả này căn bản không coi cư dân ở Minh Lạc thành ra gì. Thạch Vận đạo thống đã suy sụp, cư dân Minh Lạc thành trong mắt bọn họ chẳng khác gì sâu kiến.
Cho nên, sau khi đi vào Minh Lạc thành thì có đại giáo đạo thống bỏ tiền mua đứt địa bàn của tu sĩ bản địa, không quan tâm ngươi có muốn bán hay không, nhưng đây là hành động rất là văn minh rồi. Hành động thô bạo hơn đó là đuổi thẳng tu sĩ bản địa ra ngoài, chiếm lấy nhà ở, địa bàn của bọn họ.
Bởi vì cho dù bọn họ có cướp đoạt nhà ở, địa bàn của cư dân bản địa thì cư dân bản địa cũng không có khả năng phản kháng, nếu như dám cãi lại thì giết quách.
Cũng bởi vì Thạch Vận đạo thống suy sụp cho nên tu sĩ cường giả đến từ bên ngoài mới phách lối ở Minh Lạc thành, tùy ý cắt đất, tùy ý chiếm địa bàn.
Tàng Kim Động chính là ví dụ tốt nhất, vừa tới Minh Lạc thành thì đã rải hoa tiêu, chiếm dụng một vùng thổ địa rộng lớn. Cũng bởi vì bọn họ nhìn thấy Thạch Vận đạo thống không có ai có thể phản kháng bọn họ. Nếu đổi lại là Cửu Bí đạo thống, Lý gia hay Mộc gia thì bọn họ nào dám làm như thế chứ.
Thế nhưng, sau khi Lý Thất Dạ vừa nhấc tay đã diệt chiến hạm đoàn của Tàng Kim Động, giết chết Thập Đại Kim Cương thì những tu sĩ cường giả đến từ bên ngoài trở nên yên tĩnh, sau khi đi vào Minh Lạc thành thì bắt đầu an phận thủ thường, không ai dám chiếm đoạt địa bàn như hồi đầu nữa.
Thậm chí có một vài môn phái đạo thống từng chiếm đoạt nhà ở, địa bàn của cư dân Minh Lạc thành cũng lặng lẽ dời ra bên ngoài, trả lại nhà ở cho bọn họ.
Lý Thất Dạ vừa ra tay thì đã tiêu diệt chiến hạm đoàn của Tàng Kim Động, hù dọa tất cả đại giáo đạo thống tới từ bên ngoài sợ hãi. Tàng Kim Động bởi vì phách lối chiếm đất, lật ngược nhà gỗ của Lý Thất Dạ cho nên mới rước họa sát thân, toàn bộ chiến hạm đoàn bị tiêu diệt.
Cho nên, những tu sĩ cường giả từng hoành hành bá đạo ở Minh Lạc thành sau khi bị Lý Thất Dạ hù dọa thì trở nên nhu thuận, an phận thủ thường, không còn dám làm càn làm quấy nữa.
Nhất là Thiên Vận phế tích mà Lý Thất Dạ ở lại, không một ai dám tới gần. Bất kể đại giáo đạo thống cường đại cách mấy, bất kể Chân Thần cường đại cách mấy, thậm chí ngay cả Chân Thần bất hủ, cũng không một ai dám tới gần Thiên Vận phế tích. Khi mọi người đi ngang qua Thiên Vận phế tích thì đều phải đi vòng, lượn một vòng tròn lớn lách qua vùng phế tích này.
Bọn họ không dám quấy rầy Lý Thất Dạ, không dám làm kinh động Lý Thất Dạ, Tàng Kim Động chính là vết xe đổ, mạnh như Thập Đại Kim Cương, vô địch như chiến hạm đoàn, bởi vì chọc Lý Thất Dạ, nên mới tan thành tro bụi.
Cho nên mọi người không muốn Lý Thất Dạ dưới cơn nóng giận đồ diệt tông môn của mình, ngoan ngoãn tránh đi thật xa, không dám trêu chọc hắn, cũng không dám có ý đồ với đồng điện.
Ban đêm, Minh Lạc thành về đêm hết sức yên tĩnh, mặc dù khắp nơi đèn đuốc sáng trưng, thế nhưng tất cả mọi người đều yên tĩnh, bầu không khí rộn ràng náo nhiệt không còn nữa.
"Răng rắc"
Trong buổi đêm yên tĩnh này, ở bên ngoài Minh Lạc thành, có thổ địa nứt vỡ, trong vùng thổ địa nứt vỡ, có một người bò dậy.
Không đúng, đây không phải là một người, đây là một bộ thi thể. Bộ thi thể này lượn lờ khí xám, khí xám này rất gần với hắc ám, giống như do hắc ám diễn hóa mà ra.
Trong bóng đêm, khí xám như hòa vào màn đêm, khiến người khác không thể nhìn rõ.
Sau khi bộ thi thể này bò dậy thì chậm rãi đi vào Minh Lạc thành, động tác của nó rất chậm, thế nhưng tốc độ lại không hề chậm chút nào, mạnh hơn tu sĩ phổ thông rất nhiều.
Bộ thi thể này cầm trường đao, đi vào Minh lạc thành, thế nhưng nó lại hoàn hảo không chút tổn hại, nhìn chẳng khác gì người sống, cho nên trong nhất thời không ai nhận ra nó là thi thể.
"Soạt"
Bên trong đất hoang, có bùn đất tách ra, có một bàn tay chui ra khỏi bùn đất. Sau đó một người chui ra khỏi bùn đất, không đúng, đây vẫn là một bộ thi thể.
Sau khi bộ thi thể này chui ra khỏi bùn đất thì cũng chậm rãi đi vào Minh Lạc thành.
"Phanh"
Bên trong loạn thạch, lại có một bộ thi thể mặc áo giáp bò dậy, cầm trường thương trong tay, tiến nhanh vào Minh Lạc thành.
Trên thực tế không chỉ có bên ngoài Minh Lạc thành có thi thể bò dậy, mà ở bên trong Minh Lạc thành, dưới một góc tường, chỉ nghe một tiếng "tách", có thi thể chui ra khỏi bức tường.
Trong một vài căn phòng bên trong Minh Lạc thành, nhất là những căn phòng không có người, chỉ nghe một tiếng "rào", có thi thể bò khỏi mặt đất, cũng có rất nhiều thi thể chui ra từ vách tường, thậm chí có một số chui ra từ thân cây.
Tring buổi đêm yên tĩnh này, người ở trong Minh Lạc thành, bất luận là cư dân bản địa hay là tu sĩ cường già tới từ bên ngoài, không một ai nhận ra có xác chết trà trộn vào nơi này.
Xác chết lặng lẽ trà trộn vào Minh Lạc thành, dường như muốn hòa mình vào thế giới này vậy.
Khi xác chết bò khỏi mặt đất thì Lý Thất Dạ ngồi trong đồng điện mở mắt, đáy mắt lóe sáng, giống như thần quang soi chiếu, có thể nhìn thấy đáy cửu u.
Ngay lúc này, Lý Thất Dạ đột nhiên đứng dậy, đi ra ngoài đồng điện.
- Công tử, sao vậy? Xảy ra chuyện gì rồi?
Lý Thất Dạ đột nhiên đi ra ngoài, đánh thức hai sư đồ Ngô Hữu Chính, Lâm Diệc Tuyết canh gác ngoài cửa.
Lý Thất Dạ không nói, đi thẳng tới cửa chính của đồng điện, ánh mắt nhìn quanh, hai mắt nghiêm lại, nhìn một đống loạn thạch.
Hai sư đồ Ngô Hữu Chính cùng Lâm Diệc Tuyết đuổi theo, Ngô Hữu Chính nhìn thấy nét mặt này của Lý Thất Dạ thì liền biết có chuyện lớn sắp sửa phát sinh. Hắn đứng bên cạnh Lý Thất Dạ, nói nhỏ:
- Công tử, xảy ra chuyện gì vậy?
- Có người đến.
Lý Thất Dạ cười nhạt, hai mắt nghiêm lại, ánh mắt của hắn dường như có thể nhìn thấu tất cả mọi thứ trên thế gian, màn đêm dưới con mắt của hắn trở nên nhợt nhạt.
- Có người đến.
Lâm Diệc Tuyết nghe thế, có hơi giật mình. Từ sau khi Lý Thất Dạ ra tay hù dọa mọi người thì không còn ai dám bước vào Thiên Vận phế tích nửa bước, tất cả mọi người đều tránh né thật xa, khi đi tới đây thì tất cả mọi người đều đi đường vòng.
Bây giờ hơn nửa đêm, đột nhiên có người tới, rốt cuộc là người nào mà to gan như thế?
"Soạt"
Đột nhiên, loạn thạch vỡ vụn, chỉ thấy một hán tử khôi ngô trèo ra, hán tử này vai khiêng trường thương, miệng cắn cọng cỏ, ngang nhiên đi tới đồng điện.
-----o0o-----
Chương 3870: Xác Chết Làm Loạn
- Ai thế kia?
Nhìn thấy hán tử này vai khiêng trường thương, ý đồ bất thiện, Lâm Diệc Tuyết có hơi giật mình, hỏi nhỏ.
- Không thể... hắn... hắn... hắn là người đã chết.
Sau khi hán tử này trèo ra khỏi loạn thạch thì Ngô Hữu Chính lập tức nhìn hắn chằm chằm, khi nhìn kỹ thì phát hiện người này không có sinh khí, lớn tiếng la lên.
- Không sai, chính là người chết, người chết dưới đất sống dậy.
Lý Thất Dạ không hề ngạc nhiên, cũng không hề bất ngờ, chỉ nói lạnh nhạt.
- Cái gì... là... là người chết sao.
Lâm Diệc Tuyết giật mình la lên, lùi lại một bước. Mặc dù nàng đã từng nhìn thấy người chết, thế nhưng một người đã chết lại nhảy nhót tưng bừng trước mặt nàng, thật sự hù nàng run sợ.
"Rào"
Vào lúc này, một bên khác ở phế tích có bùn đất tách ra, chỉ thấy một bàn tay nhô ra, ngay sau đó một ông lão đầu tóc trắng xóa chui ra khỏi bùn đất, hắn cũng đi về phía đồng điện.
- Bên... bên... bên kia lại có một người chết khác bò lên.
Lâm Diệc Tuyết lập tức nhìn thấy được ông lão này, không khỏi khiếp sợ, chỉ về phía nó, ngón tay run rẩy, sợ hãi trốn ra sau lưng Lý Thất

1 2 3 ... 16 »