LXXI ( Chương 3501-3550 )

Tùy Chỉnh

Chương 3617: Tấn Công Binh Trì Gia
Nhất thời, năm vị quân đoàn trưởng nhìn nhau. Hết cách rồi, hoàng lệnh đã ban, chẳng lẽ muốn bọn họ chống lại hoàng lệnh sao?
"Đùng, đùng, đùng..." Chỉ trong một ngày, tiếng nổ đùng đùng vang khắp Cửu Bí đạo thống. Đại quân ngàn vạn người bất ngờ nhổ trại, chớp mắt làm trời đất rung chuyển.
Năm quân đoàn là rường cột trấn quốc của Đấu Thánh vương triều, mọi cử động đều khiến người khác chú ý đến. Huống chi năm quân đoàn cùng lúc nhổ trại, động tĩnh quá lớn, người khác không chú ý mới là lạ.
- Muốn làm gì nhỉ?
Nhìn thấy năm quân đoàn cùng lúc nhổ trại, tất cả mọi người choáng váng. Chuyện này rất hiếm thấy, năm quân đoàn cùng lúc nhổ trại, tuyệt đối là có chuyện lớn xảy ra.
- Chiến sự bắt đầu, ngọn lửa chiến tranh chắc chắn sẽ cháy không ngừng.
Tuy rằng không biết kẻ địch của năm quân đoàn là ai, thế nhưng rất nhiều người cảm thấy bối rối, ai ai cũng trợn mắt ngoác mồm.
Nhìn thấy năm quân đoàn cùng lúc nhổ trại, vô số đại giáo cương quốc giật mình sợ hãi. Trong thời gian ngắn, Cửu Bí đạo thống sợ bóng sợ gió một phen, vô số đạo thống nơm nớp lo sợ. Bởi vì năm quân đoàn cùng lúc nhổ trại, nhìn khắp Cửu Bí đạo thống, không có nhiều đại giáo cương quốc có thể chống lại.
"Đùng, đùng, đùng..." Tiếng nổ đùng đùng vang không dứt, đại quân ngàn vạn người hành quân, trời đất rung chuyển, tinh kỳ rợp trời, uy hiếp triệu dặm đất đai, uy hiếp lãnh thổ vô ngần.
Khi năm quân đoàn đi qua, vô số đại giáo cương quốc run rẩy quỳ rạp, không có tên đệ tử nào dám rời khỏi tông môn một bước.
Năm quân đoàn chạy như điên, rất nhanh, mọi người phát hiện năm quân đoàn hành quân về một hướng... Binh Trì thế gia!
- Phát binh Binh Trì thế gia...
Nhìn thấy năm quân đoàn cùng hành quân về một hướng, trong nháy mắt, tất cả mọi người đã nhận ra điều gì đó.
- Má ơi, tân hoàng muốn ra tay với ngũ cường ư? Muốn giơ đao với Binh Trì thế gia sao?
Trong thời gian ngắn, vô số lão tổ đại giáo sợ hãi bối rối.
Tân hoàng vừa mới lên ngôi, cái mông còn chưa ngồi nóng, quyền lực còn chưa nắm chặt, thế mà lại phát binh Binh Trì thế gia, đúng là quá điên cuồng. Binh Trì thế gia là một trong ngũ cường của Cửu Bí đạo thống, thực lực mạnh mẽ tới mức khó tưởng tượng nổi.
Bây giờ tân hoàng vừa mới lên ngôi mà đã giơ đao với Binh Trì thế gia, đúng thật là điên rồi.
"Keng..." Năm quân đoàn còn chưa chạy tới Binh Trì thế gia thì Binh Trì thế gia đã gõ báo động. Trong nháy mắt, tiếng báo động vang khắp ngàn vạn dặm đất đai mà Binh Trì thế gia quản lý.
Trong một đêm, tiếng "đùng, đùng, đùng..." vang khắp Binh Trì thế gia, binh mã các nơi được điều động, đại quân ngàn vạn đi thẳng lên tiền tuyến. Trong thời gian ngắn, tro bụi tung bay, tiếng vó ngựa rung chuyển đại địa, tinh kỳ giương cao che kín bầu trời.
Năm quân đoàn lớn đột nhiên phát binh đến thế gia của mình, cho dù là Binh Trì thế gia thì cũng không dám thờ ơ, lập tức chỉnh hợp tất cả binh lực, mọi quân đoàn, mọi đệ tử đều tiến vào trạng thái bị chiến. Trong một đêm, Binh Trì thế gia toàn dân là lính, hàn quang lấp lánh soi sáng bầu trời.
- Năm vị tướng quân, năm quân đoàn lớn phát binh tới lãnh thổ của ta là vì đâu?
Năm quân đoàn lớn còn chưa đi tới lãnh thổ của Binh Trì thế gia thì gia chủ của Binh Trì thế gia đã hỏi chuyện cách không gian với quân đoàn trưởng của năm quân đoàn lớn.
- Binh Trì gia chủ, ngươi thừa biết mà còn hỏi nữa.
Quân đoàn trưởng quân đoàn Trung Ương gầm thét:
- Binh Trì thế gia các ngươi dối trên lừa dưới, gả công chúa giả vào cung, tội này vạn ác không thể tha. Bệ hạ có lệnh, giao ra Binh Trì Hàm Ngọc, áp tải vào hoàng cung thị tẩm, hơn nữa còn phải cống thêm một vạn mỹ nữ, bằng không, tất diệt Binh Trì thế gia các ngươi!
Nghe quân đoàn trưởng quân đoàn Trung Ương nói vậy, sắc mặt của Binh Trì gia chủ lập tức trở nên khó coi.
Nghe quân đoàn trưởng quân đoàn Trung Ương nói vậy, mọi người nhìn nhau. Sau khi tân hoàng lên ngôi, mọi người đều nghe nói tới chuyện ngũ cường gả thiên kim thánh nữ vào hoàng cung hầu hạ hoàng thượng. Không ngờ rằng Binh Trì thế gia lại dùng công chúa giả gả thay.
- Chuyện này quá hoang đường rồi, vì một người phụ nữ mà phát động tuyệt thế đại chiến.
Có giáo chủ trợn mắt ngoác mồm, nói rằng:
- Đúng là muốn chôn vùi hoàng quyền của mình, đẩy vương triều của mình rơi vào vực sâu. Chuyện này... tên hoàng đế này cũng quá hoang dâm rồi.
- Trắng trợn cướp đoạt thiên kim của Binh Trì gia, cống lên một vạn mỹ nữ, đúng thật là hoang dâm. Hoàng đế hoang dâm như thế, e rằng khó tìm được người thứ hai.
Có lão tổ cười khổ.
Cũng có đại nhân vật nhìn thấy cảnh này, lắc đầu, nói rằng:
- Binh Trì thế gia cũng quá to gan, tiên hoàng vừa mới băng mà đã dám trước dạ sau trái. Đây là không coi tân hoàng ra gì, chẳng trách hắn lại tức giận.
- Năm quân đoàn lớn đánh với Binh Trì thế gia, hai hổ tranh chấp, chắc chắn có một người bị thương.
Cũng có người cười trên sự đau khổ của người khác, tọa sơn quan hổ đấu, muốn làm ngư ông ngồi hưởng lợi.
"Đùng, đùng, đùng..." Binh Trì thế gia dốc toàn bộ lực lượng, điều động đại quân ngàn vạn, đứng đối mặt với năm quân đoàn lớn.
Đại quân ngàn vạn người của hai thế lực lớn đứng đối lập với nhau, đưa mắt nhìn tới, người đông kẻ đúc, binh doanh giống như hải dương nhấn chìm một vùng đại địa. Nhất là ánh sáng lập lòe của binh khí, hàn quang của chúng nó có thể soi sáng mười chín châu, sát khí lạnh lẽo ác liệt cuồn cuộn như thủy triều, nhấn chìm toàn bộ đại địa.
Nhất thời, bốn phía yên lặng, các đạo nhân mã nín thở, đại chiến động một cái là bùng nổ ngay tức khắc.
Thế nhưng Lý Thất Dạ ở trong hoàng cung lại không hề cảm nhận được sát khí ác liệt, hắn vẫn nhàn nhã tự tại, cả ngày ngoại trừ tu luyện thì không làm gì khác, hoàn toàn không suy nghĩ quá nhiều, thậm chí còn chẳng quan tâm tới trận chiến của năm quân đoàn cùng Binh Trì thế gia. Dù thắng hay bại, hắn cũng không quan tâm tới.
Trái lại Trương Giáp Đệ cảm thấy lo lắng không thôi, mọi lúc mọi nơi đều quan tâm tới động tĩnh của năm quân đoàn lớn cùng Binh Trì thế gia. Đồng thời cũng quan tâm tới nhất cử nhất động của các môn phái trong ngũ cường khác như Lâm Hải các, Thần Hành môn,... Có thể nói, Trương Giáp Đệ bận rộn tối tăm mặt mày.
- Bệ hạ...
Sau khi Lý Thất Dạ tu luyện xong, đang nằm trên ghế đại sư nhắm mắt dưỡng thần thì một tiếng cầu kiến lo lắng vang lên. Hầu gái không ngăn cản được, chỉ có thể nhìn Binh Trì Ánh Kiếm lo lắng đi tới.
-----o0o-----
Chương 3618: Làm Phản (Thượng)
- Bệ hạ...
Sau khi nhìn thấy Lý Thất Dạ, Binh Trì Ánh Kiếm quỳ xuống đất, gấp gáp nói:
- Bệ hạ, việc này không có liên quan tới Binh Trì thế gia, tất cả tội lỗi đều là của ta, xin bệ hạ hãy giáng tội ta, ta cam đoan gánh chịu tất cả trừng phạt.
Khi Binh Trì Ánh Kiếm nghe tin năm quân đoàn lớn phát binh Binh Trì thế gia thì nàng cảm thấy khiếp sợ, vì vậy vội vàng chạy tới đây cầu xin Lý Thất Dạ.
- Đứng lên đi.
Lý Thất Dạ vẫn nằm lười tại chỗ, chỉ nhìn sơ qua Binh Trì Ánh Kiếm.
- Bệ hạ...
Binh Trì Ánh Kiếm cầu xin thêm lần nữa, thế nhưng Lý Thất Dạ không quan tâm, vẫn nằm tại chỗ nhắm mắt dưỡng thần, giống như đang ngủ.
Binh Trì Ánh Kiếm nhìn Lý Thất Dạ cầu xin, thế nhưng Lý Thất Dạ không hề dao động, cuối cùng nàng đành phải đứng dậy, khoanh tay đứng sang một bên.
Lúc này, Lý Thất Dạ phủi tay, hầu gái hầu hạ bên người vội vàng lui ra ngoài.
- Đấm bóp.
Lý Thất Dạ vẫn cứ nằm lười, ra lệnh.
Binh Trì Ánh Kiếm ngạc nhiên một lúc, thế nhưng không dám nói gì, yên lặng đứng lại gần Lý Thất Dạ, xoa vai đấm lưng cho Lý Thất Dạ. Khi nàng xoa vai đấm lưng cho Lý Thất Dạ, động tác có hơi gượng cứng.
Mặc dù nàng là công chúa gặp rủi ro, thế nhưng nàng chưa từng hầu hạ nam nhân, cũng không biết cách hầu hạ nam nhân.
Khi nàng gả vào hoàng cung, nàng biết mạng này không thuộc về mình nữa. Cho nên trái tim của nàng run rẩy, nghe theo mệnh lệnh của Lý Thất Dạ, xoa vai đấm lưng cho Lý Thất Dạ. Tuy rằng động tác rất cứng, thế nhưng vẫn cố hết sức hầu hạ Lý Thất Dạ.
Hơn nữa, lúc này lòng nàng cảm thấy thấp thỏm, nàng sợ ma thủ của Lý Thất Dạ sẽ chạm vào người mình.
Mặc dù khi đồng ý gả tới đây nàng đã có giác ngộ này, cũng chuẩn bị cho thời điểm này, bởi vì đây chính là vận mệnh của nàng, cũng là nơi quy túc của nàng. Thế nhưng nàng dù sao cũng là hoàng hoa khuê cúc, thế nên trong lòng có chút thấp thỏm, giống như một con thỏ trắng.
Lý Thất Dạ nằm im để mặc Binh Trì Ánh Kiếm đấm lưng, giống như đang ngủ. Tuy rằng động tác của nàng rất cứng, thế nhưng hắn lại không ghét bỏ.
Lý Thất Dạ nằm đó, giống như đang ngủ, từ đầu tới cuối không hề động chạm Binh Trì Ánh Kiếm, càng không khiếm nhã nàng ta.
Lý Thất Dạ không nhúc nhích, cũng không giơ ma thủ chạm vào mình, điều này làm cho Binh Trì Ánh Kiếm lén lút thở phào nhẹ nhõm, thế nhưng trong lòng cảm thấy là lạ.
Gả vào hoàng cung, nàng đã trở thành người của Lý Thất Dạ, Lý Thất Dạ hoàn toàn có thể muốn làm gì nàng thì làm, nàng không có cách phản kháng, chỉ có thể làm theo. Thế nhưng Lý Thất Dạ lại không hề có động tác không an phận với nàng. Huống chi hắn còn là hỗn thế tiểu ma vương chuyên môn cướp đoạt con gái nhà lành.
Lý Thất Dạ không động chạm mình, Binh Trì Ánh Kiếm cảm thấy là lạ, có hơi mất mác, cảm giác rất khó diễn tả.
- Ngươi thay Binh Trì Hàm Ngọc gả tới đây, Binh Trì gia đã đồng ý cho ngươi những gì?
Lý Thất Dạ cười nhạt.
Bị Lý Thất Dạ hỏi như vậy, cơ thể của Binh Trì Ánh Kiếm cứng lại, một lát sau, nàng mới nói khẽ:
- Lão tổ đồng ý trả cho chúng ta một ít sản nghiệp, để tộc nhân của chúng ta có chỗ an thân.
- Như vậy cũng chỉ là có đất sống sót mà thôi.
Lý Thất Dạ nói lạnh nhạt:
- Mãi mãi cũng không thể chạm tới quyền thế của Binh Trì gia.
Binh Trì Ánh Kiếm trầm mặc một lát, cuối cùng nói nhỏ:
- Có đất sống sót đã không tệ rồi.
Nói tới đây, lòng thấy buồn bã.

Năm đó sau khi Binh Trì Phóng Đãng thất bại, dòng dõi của bọn họ ở Binh Trì gia bị thanh tẩy sạch sẽ. Nếu như không nể tình Phá Binh Chân Đế thì nói không chừng dòng dõi của bọn họ đã bị chính gia tộc của mình đuổi tận giết tuyệt rồi.
Mặc dù là vậy thì tộc nhân của bọn họ cũng bị gia tộc đày đi xa, không có chỗ đặt chân, không có đất an thân, chỉ có thể trôi dạt sống tạm.
Lần này Binh Trì thế gia muốn nàng thay thế Binh Trì Hàm Ngọc gả vào hoàng cung, nàng buộc phải lựa chọn, tìm kiếm một nơi để tộc nhân bị trục xuất của mình có nơi sống yên ổn.
- Vậy Binh Trì thế gia có bị diệt hay không thì có liên quan gì tới ngươi?
Lý Thất Dạ cười nói.
Binh Trì Ánh Kiếm ngạc nhiên, cuối cùng nói nhỏ:
- Nó... nó dù sao cũng là gia tộc của ta, là tâm huyết của các đời tổ tiên, vì vậy... xin... xin bệ hạ hãy thu hồi mệnh lệnh...
- Thế sự như cờ, chuyện này ngươi không hiểu, cũng không thể hiểu.
Lý Thất Dạ nói tùy ý:
- Ngươi cứ an phận ở bên cạnh ta, hầu hạ ta là được.
Binh Trì Ánh Kiếm mở miệng muốn nói, thế nhưng lại không biết phải nói gì, cuối cùng đành phải ngậm miệng, trong lòng thở dài.
Nàng chỉ là tiểu nhân vật mà thôi. Bên dưới cuồng triều, nàng trôi dạt như lục bình không rễ. Huống chi, năm đó lão tổ tông mạnh như Binh Trì Phóng Đãng còn binh bại bỏ mình, một tiểu nhân vật như nàng thì có thể làm gì chứ?
Ở bên ngoài Binh Trì thế gia, bầu không khí căng thẳng tột độ.
- Ai sẽ thắng?
Nhìn thấy đại quân ngàn vạn đối mặt nhau, sát khí ngút trời, đại chiến có thể bùng nổ bất cứ lúc nào, có người nói nhỏ.
- Không thể nói chắc.
Có lão tổ phân tích:
- Binh Trì thế gia tuy mạnh, thế nhưng năm quân đoàn lớn không phải ngồi không. Hai bên dốc toàn bộ sức mạnh thì rất khó nói hươu chết vào tay ai. Nếu như Ngân Bí quân đoàn vẫn còn thì khi năm quân đoàn lớn tới đây, e rằng Binh Trì thế gia sẽ không dám chống lại, sẽ lập tức quỳ xuống xưng thần. Nhưng bây giờ đã khác, Binh Trì thế gia ôm lòng bất chính, đã không để Đấu Thánh vương triều vào mắt nữa rồi.
Nghe vị lão tổ này nói vậy, mọi người cảm thấy có lý. Khi Thái Thanh Hoàng còn sống, cho dù Binh Trì thế gia mạnh cách mấy đi nữa thì cũng chỉ có thể quỳ xuống xưng thần, Thái Thanh Hoàng nói đông thì Binh Trì thế gia tuyệt đối không dám đi tây, căn bản không dám chống lại Đấu Thánh vương triều.
Bây giờ tân hoàng đăng cơ, Tôn Lãnh Ảnh thoái ẩn, Ngân Bí quân đoàn biến mất, vì vậy Binh Trì thế gia cảm thấy tự tin, không coi tân hoàng ra gì, cũng không coi trọng Đấu Thánh vương triều, chính vì vậy mới không muốn gả thiên kim của mình mà dùng một vị công chúa rủi ro gả thay.
Nếu như Tôn Lãnh Ảnh vẫn còn, Ngân Bí quân đoàn vẫn còn thì cho dù Binh Trì thế gia mạnh mẽ cách mấy thì cũng sẽ ngoan ngoãn gả Binh Trì Hàm Ngọc.
"Đùng, đùng, đùng..." Khi năm quân đoàn lớn đứng đối lập với quân đoàn của Binh Trì thế gia thì một nhánh quân đội thình lình xuất hiện, đại quân ngàn vạn người điên cuồng vọt tới, khói bụi kín trời.
-----o0o-----
Chương 3619: Làm Phản (Hạ)
Đại quân này thế công như cuồng triều, mặt đất rung chuyển, bầu trời run rẩy, trời đất như bị đảo lộn. Đại quân còn chưa tới nơi thì sát khí đã tràn khắp đất trời.
- Vạn Trận quốc, là quân đội của Vạn Trận quốc!
Nhìn thấy đại quân ngàn vạn người tấn công tới như cuồng triều, vô số người đang quan sát chấn động. Đội quân này tới từ Vạn Trận quốc, hơn nữa Vạn Trận Quốc còn phát binh ngay thời khắc nguy cấp nhất. Chuyện này khiến cho trái tim của mọi người đập mạnh.
Vạn Trận quốc là một trong ngũ cường, thực lực không hề yếu hơn Binh Trì thế gia. Quan trọng hơn là, Vạn Trận quốc tinh thông đại trận, được ca tụng là trận pháp tuyệt thế vô song. Vì vậy quân đội của Vạn Trì quốc một khi hình thành chiến trận thì sẽ đánh đâu thắng đó không gì cản nổi, không ai địch lại.
- Vạn Trận quốc là cần vương, hay là giúp đỡ Binh Trì thế gia?
Nhìn thấy Vạn Trận quốc bất ngờ phát binh tấn công tới Binh Trì thế gia như một cơn cuồng triều, không ít người cảm thấy thấp thỏm không yên.
"Keng keng..." Tiếng chiêng đồng khẩn cấp vang khắp thiên địa. Bất luận là quân đoàn Binh Trì thế gia hay là năm quân đoàn lớn đều vang lên tiếng cảnh báo. Hai bên không biết Vạn Trận quốc là địch hay bạn, vì vậy hai bên đều bày thái độ dè chừng Vạn Trận quốc.
"Đùng..." Ngay khi đại quân cuốn tới như cuồng triều thì một luồng đế mang phóng thẳng lên trời, đâm thủng bầu trời. Trong tiếng "đùng" thật là lớn, từng tia đế quang lan tỏa, như muốn mở ra một thế giới mới.
Trong nháy mắt, một người thanh niên bước ra khỏi đế quang. Khi hắn bước đi thì không hề có tiếng động, thế nhưng lại có một tiếng "ầm" vang lên trong tim mọi người. Sức mạnh của một bước này khiến cho người ta cảm thấy run rẩy.
Người thanh niên này mặc hoàng bào, tuy rằng không phải là hoàng đế, thế nhưng hoàng khí cuồn cuộn, nhìn chẳng khác gì là hoàng đế. Khi hai mắt của hắn mở ra thì cứ như nhìn thấu đại đạo vô thượng, ánh mắt chứa đựng sức mạnh khiến người ta sợ hãi hồn.
- Bát Trận Chân Đế...
Nhìn thấy người thanh niên này, không ít lão tổ ngơ ngác, kinh hãi nói rằng:
- Hoàng đế Vạn Trận quốc!
- Bát Trận Chân Đế!
Nhìn thấy người thanh niên này, vô số người đờ đẫn, thì thào rằng:
- Tuổi trẻ tài cao! Còn trẻ như vậy mà đã là Chân Đế, chẳng trách lại được mọi người coi trọng, được mọi người coi là người có cơ hội vượt qua Thái Thanh Hoàng nhất đương thời.
- Bát Trận Chân Đế...
Nhìn thấy người thanh niên này, vô số thánh nữ công chúa hét lên, ngọt ngào nhìn hắn, xuân tâm dập dờn, như mê như say.
Bát Trận Chân Đế, Chân Đế hai cung. Hắn là thiên tài lợi hại nhất Cửu Bí đạo thống đương thời, cũng là người trẻ tuổi có thiên phú nhất, đã trở thành Chân Đế từ lâu rồi. Bây giờ đã mở ra hai mệnh cung, trở thành Chân Đế hai cung.
Mặc dù ở Cửu Bí đạo thống có không ít Chân Thần bất hủ mạnh hơn Bát Trận Chân Đế, thế nhưng so với Chân Thần bất hủ thế hệ trước thì hắn có tiềm lực hơn hẳn. Có thể nói tiềm lực của hắn hơn xa mọi người, thậm chí rất nhiều người còn cho rằng tương lai Bát Trận Chân Đế có thể sẽ vượt qua Thái Thanh Hoàng.
Mặc dù Bát Trận Chân Đế là hoàng đế của Vạn Trận quốc, cũng là Chân Đế, thế nhưng khi Thái Thanh Hoàng còn sống thì hắn không dám tự gọi mình là Đế. Ở trước mặt Thái Thanh Hoàng, hắn gọi mình là thần.
Xưng thần trước mặt Thái Thanh Hoàng cũng không phải là chuyện lạ. Đừng nói Chân Đế hai cung như Bát Trận Chân Đế, mà ngay cả Chân Đế bốn cung năm cung cũng chẳng thể làm gì ở trước mặt Thái Thanh Hoàng cả. Thái Thanh Hoàng quá mạnh, ngay cả Mộc gia, Lý gia mà hắn còn có thể uy hiếp thì có thể tưởng tượng thực lực của hắn khủng bố như thế nào.
- Tân hoàng vô năng, hoang dâm vô độ, tàn hại thiên hạ, làm ác thế gian, cưỡng đoạt dân nữ, hãm hại trung lương, tham công hiếu chiến, giết người vô tội, tàn hại bách tính...
Lúc này, chỉ thấy Bát Trận Chân Đế đạp không tới, khoan thai nói chậm:
- Là trung lương của Cửu Bí đạo thống, ai cũng có trách nhiệm giữ gìn Cửu Bí đạo thống, tuyệt đối không cho phép bạo quân hoang dâm vô độ tàn hại thiên hạ!
Bát Trận Chân Đế vừa nói như thế, tất cả mọi người hít lạnh. Nhất thời, mọi người nhìn nhau. Rất hiển nhiên, Bát Trận Chân Đế nói như thế là muốn thảo phạt tân hoàng, muốn chống lại Đấu Thánh vương triều!
Trong tiếng nổ vang "đùng, đùng, đùng...", chỉ thấy đại quân ngàn vạn người của Vạn Trận quốc ngăn chặn đường lui của năm quân đoàn lớn, cùng Binh Trì thế gia tạo thành tư thế giáp công trước sau.
- Sợ rằng năm quân đoàn lớn xong đời rồi.
Nhìn thấy năm quân đoàn lớn hai mặt thụ địch, có người thì thào.
Chỉ riêng Binh Trì thế gia thôi thì năm quân đoàn lớn chưa chắc đã có thể gánh nổi. Bây giờ Binh Trì thế gia với Vạn Trận quốc liên thủ, năm quân đoàn lớn tuyệt đối không phải là đối thủ.
Nhất thời, vẻ mặt của quân đoàn trưởng của năm quân đoàn lớn cực kỳ nghiêm túc.
- Bệ hạ, không hay rồi.
Cùng lúc, Trương Giáp Đệ nhanh chóng xuất hiện trước mặt Lý Thất Dạ, báo cáo tình hình mới với Lý Thất Dạ, nói rằng:
- Bệ hạ, Vạn Trận quốc phát binh, liên thủ với Binh Trì thế gia, giáp công năm quân đoàn lớn, sợ rằng năm quân đoàn lớn sẽ binh bại...
- Giáp Đệ, chuyện này thì có gì mà không hay chứ, có gì mà ngạc nhiên chứ.
Lý Thất Dạ lắc đầu mỉm cười, không hề bất ngờ, nói rằng:
- Tiên hoàng không còn nữa, Ngân Bí quân đoàn cũng không còn nữa. Lúc này không diệt ta thì còn chờ tới lúc nào nữa. Chẳng lẽ chờ ta lông cánh cứng cáp rồi thì mới diệt sao? Đương nhiên là phải nhân lúc mông ta chưa ngồi vững thì diệt ta trước rồi tính sau.
- Thế nhưng, bệ hạ, năm quân đoàn lớn không địch lại, sợ rằng...
Trương Giáp Đệ trầm giọng.
- Không, kịch hay chỉ mới bắt đầu thôi.
Lý Thất Dạ cười nói:
- Ngươi chờ đi, sẽ có kịch mới vui hơn, mạo hiểm hơn sắp lên sân khấu. Chỉ không biết ngươi có kiên nhẫn xem hay không thôi.
- Chuyện này...
Nhìn thấy Lý Thất Dạ không hề bất ngờ, Trương Giáp Đệ còn biết nói gì nữa chứ. Khi hắn nhận được tin tức thì biết ngay đại sự không ổn, ngay cả hắn cũng cảm thấy lo lên lo xuống, thế mà Lý Thất Dạ lại hoàn toàn không quan tâm tới.
- Tân hoàng hoang dâm vô độ, tàn hại trung lương, làm ác bách tính...
Ngay khi mọi người cho rằng năm quân đoàn lớn sẽ binh bại trước sự vây công của Binh Trì thế gia cùng Vạn Trận quốc thì quân đoàn trưởng của quân đoàn Trung Ương phát biểu hịch văn:
-... Cửu Bí đạo thống là của trăm tộc nghìn giáo, là của tất cả mọi người. Là một người lính của Cửu Bí đạo thống, ta tuyệt đối không cho phép bạo quân gieo vạ Cửu Bí đạo thống. Bất cứ tên bạo quân nào đối đấu với trời, đối đầu với muôn dân thiên hạ, đều cần phải thảo phạt...
-----o0o-----
Chương 3620: Tám Mặt Gặp Địch (Thượng)
Trong thời gian ngắn, hịch văn của quân đoàn trưởng quân đoàn Trung Ương vang khắp Cửu Bí đạo thống, truyền khắp đại giáo cương quốc ở Cửu Bí đạo thống.
- Năm quân đoàn lớn phản chiến!
Trong một đêm, tin tức chấn động này truyền khắp Cửu Bí đạo thống. Tin tức cực kỳ chấn động này như một trận mưa lớn dội khắp Cửu Bí đạo thống.
Sau khi nghe được tin tức này, vô số đại giáo cương quốc chấn động, vô số lão tổ hít lạnh một hơi.
- Năm quân đoàn lớn làm phản, thảo phạt tân hoàng.
Khi nhận được hịch văn này, vô số người chấn động. Tiếng gió thay đổi quá nhanh, rất nhiều người trở tay không kịp.
Năm quân đoàn lớn làm phản khiến cho Cửu Bí đạo thống khiếp sợ. Trong nháy mắt, vô số ánh mắt cùng nhìn hoàng đình của Đấu Thánh vương triều, vô số ánh

1 2 3 ... 16 »